Tôi sẽ không làm những gì tôi không muốn. Vì thế làm ơn đừng quá đặt hy vọng về Akanishi Jin.

fanfic

[Fanfic] Akame- KHÔNG TÊN

KHÔNG TÊN
Untitled
Pairing: hai cái mặt trên hình đó, tiện thụ x tra công

Genre: Fic cẩu huyết + nghiêm túc+ phim VN giờ vàng

Lời tác giả: Viết ra từ ý tưởng của tác giả và bạn khi thảo luận đêm khuya. Ban đầu tính viết troll nhưng bạn ý tưởng lãng mạn như thế mà viết troll là sao, đổi qua viết bi nhưng bi được xíu thì hôm nay tác giả thi cử gặp tình huống máu chó banh ta lông rồi, buồn quá về viết cẩu huyết hành hạ chơi. Viết xong thì cái đứa bơm ý tưởng chả nhận ra hình hài con nó luôn. Thôi kệ, lâu lâu ta cứ máu chó everywhere~~

Ps: cách xưng hô là buộc phải vậy, tác giả không còn cách nào khác

Nàng là ca sĩ nức tiếng ở thủ đô. Tuổi ba mươi, quyến rũ thành thục nhưng vẫn còn vương chút nét ngây thơ. Một cái nhấc tay, một nét mỉm cười cũng đủ khiến người xung quanh thần hồn điên đảo. Nàng tự do, nàng kiêu ngạo, ngỡ như cuộc đời mình vẫn mãi êm đềm như thế.

Mùa xuân năm ấy, nàng bị ép làm người tình một vị đại tướng tham mưu. Lần đầu tiên trong đời, nàng biết thế nào là khuất nhục, lần đầu tiên trong đời nàng phải nuốt những lời muốn nói vào trong. Quyền lực to lớn ấy không ai có thể chống lại được. Nàng biết được mình chỉ là một kẻ bé nhỏ dễ dàng bị giẫm đạp. Phải đon đả mời chào, phải ngon ngọt đẩy đưa, lòng thầm mong những ngày tháng bị kềm kẹp sớm trôi qua.

Mỗi ngày phải tươi cười với vị đại tướng khiến nàng trĩu nặng ưu thương. Thế nhưng, trong thâm tâm nàng vẫn chưa dứt hy vọng về một mối tình tuyệt đẹp vẫn mong mỏi từ thuở thiếu thời. Một vị anh hùng có thể cứu nàng, đưa nàng đi xa khỏi chốn thủ đô phồn hoa nhưng phù phiếm. Cùng nhau đến một xứ sở yên bình, họ sẽ xây nên một mái nhà hạnh phúc. Một người đàn ông yêu nàng chân thành và nàng cũng thật lòng yêu người ấy.

Anh là gián điệp xuất sắc từng nhiều lần nhận được vinh danh trong hàng ngũ. Năm đó, anh nhận lệnh cấp trên tới thủ đô của kẻ thù, bằng mọi giá giết chết viên đại tướng tham mưu đã đẩy biết bao đồng bào anh vào cảnh lầm than. Nghe ngóng được nàng đang được bao dưỡng, anh lập kế hoạch tiếp cận nàng.

Trong một lần bước ra từ rạp hát, nàng bị chen lấn và xô đẩy suýt ngã thì anh xuất hiện. Vest trắng nho nhã, mũ trắng lịch thiệp. Trong mắt nàng lúc ấy, người đàn ông đó đẹp như ánh mặt trời mà cũng quyến rũ tựa bóng đêm huyền bí. Chỉ một giây ngắn ngủi nhưng nàng hiểu rằng đây chính là người đàn ông định mệnh của cuộc đời mình.

Tựa như được sinh ra để dành cho nhau, cả hai nhanh chóng rơi vào lưới tình. Ngày ngày bên nhau, đàm luận thơ văn, uống trà ngắm hoa. Nét ngây thơ trong sáng của nàng, sự lãng mạn trong đôi mắt hoa đào cùng nụ cười tỏa nắng khuynh thành ấy dần hút hồn anh. Tới một ngày, anh nhận ra con tim mình không còn nghe theo lý trí. Còn nàng, lòng đã sớm trao trọn cho anh từ lần gặp đầu tiên ấy.

Yêu nhau nhưng nàng vẫn còn mối bận tâm là viên đại tướng. Biết lòng nàng đã ngả về mình, anh bắt đầu tỉ tê khuyên nhủ, bày cho nàng mưu kế thoát khỏi kẻ kia. Trộm tin, tráo thư, nàng lợi dụng sự ưu ái vị đại tướng dành cho mình mà trăm phương ngàn cách dồn ông ta vào đường chết. Bởi nàng tin rằng, chỉ khi dẹp được vật cản này, nàng mới có thể cùng anh cao chạy xa bay.

Ngày hôm ấy, nàng nhận được tin viên đại tướng bị ám sát trên đường. Gom vội đồ đạc tư trang, nàng chạy đến nhà anh. Giải thoát rồi. Chỉ cần mấy bước nữa thôi, nàng sẽ tự do với người đàn ông nàng yêu. Thế nhưng, đợi nàng chỉ có gian nhà hoang lạnh lẽo. Mọi thứ sạch sẽ và tinh tươm chẳng còn vương hơi thở con người. Chỉ còn lại cho nàng một phong thư ngắn ngủi. Nàng bước từng bước trên đường, lòng quay cuồng trước những lời anh để lại.

“Ta yêu nàng nhưng ở quê nhà ta còn có gia đình, còn có một người vợ đang chờ. Xin đừng đợi ta, chúc nàng hạnh phúc.”

Rồi nàng bị bắt. Nàng chỉ là một quân tốt nhỏ nhoi trên bàn cờ chính trị. Nàng không biết đầu dây mối nhợ, nàng không biết phe cánh nọ kia. Một quân tướng mất đi là cả thế cờ rối loạn. Vì ai mà viên đại tướng bị ám sát? Nàng là kẻ đứng đầu trong danh sách tình nghi.

Tra tấn rồi nhục hình, nàng vật vờ trong gian phòng hôi hám và bẩn thỉu không biết ngày đêm nhưng miệng vẫn thủy chung không nói một lời. Tới một ngày bọn tra tấn không còn kiên nhẫn thêm nữa. Chúng cắt luôn lưỡi của nàng. Giọng hát của nàng, niềm tự hào của nàng đã mất đi như thế. Tưởng như là ác mộng. Giữa cơn đau đớn, nàng nghe chúng thì thầm về một cái tên không có thật, về một con người liên quan đến nàng nhưng không thể nào tìm ra. Nàng nghe chúng nói đến tên của anh.

Được thả ra sau bao ngày tù ngục, nàng quyết định đi tìm anh. Trao đi một mảnh thật tâm chỉ đổi lại ít ngày tình đậm hương nồng dối trá, nàng không cam lòng. Anh không phải là người như thế. Người đàn ông nàng yêu cao đẹp và vĩ đại chứ không hề dối trá, nàng không tin điều đó.

Lục lại trong trí nhớ, xem lại những kỷ vật anh trao, đi biết bao lâu, trải biết bao gió sương vùi dập. Cuối cùng, nàng cũng tìm được tới quê hương anh. Thế nhưng, nàng chỉ thấy người đàn ông nàng yêu thương đang ở bên người khác. Và họ có một đứa trẻ. Cả gia đình đang vui vẻ bước ra từ một tiệm ăn ven đường. Họ tiến về phía nàng. Sợ hãi, nàng muốn lùi lại nhưng đôi chân yếu ớt khiến nàng quỵ ngã. Anh tới gần, gần thật gần, tới mức nàng có thể thấy đôi mắt thăm thẳm luôn hằn trong trí nhớ. Rồi anh đi qua nàng, đi mất.

Nàng ngơ ngác. Nàng ú ớ. Nàng muốn gọi anh. Tại sao vậy? Tại sao anh không nhận ra mình. Tại sao? Để rồi khi nhìn lại chính mình, nàng hiểu. Sao có thể nhận ra đây? Nét phong hoa tuyệt đại của nàng ngày trước, nụ cười như hoa đào nở rộ, tất cả còn đâu. Nàng gầy như xác ve, khuôn mặt đã từng khiến người người ganh tị giờ chẳng còn dấu vết. Nàng tiều tụy và khốn khổ. Chỉ một năm xa anh, nàng già hơn hai mươi tuổi.

“Chả trách chàng không nhận ra ta.” Nàng tự thì thầm với mình như thế. Sau đó nàng rời đi, dùng hết sức lực của mình, chạy khỏi xứ sở đau buồn ấy. Nàng không muốn anh nhìn thấy mình lúc này. Nàng muốn anh lưu lại hình ảnh của nàng trong những tháng ngày rực rỡ nhất.

Mùa đông lạnh lẽo tới cũng là lúc nàng đặt chân về lại quê hương. Không biết đi đâu, bước chân theo lối cũ đưa nàng tới gian phòng của anh ngày trước. Chốn cũ còn đây mà người xưa đã mất. Nàng co ro nơi góc tường, mặc cho người ta xua đuổi. Ném đá nàng không động, đánh đuổi nàng không đi, rồi họ cũng mỏi mệt mà mặc nàng nằm đó.

Tuyết rơi dầy. Nàng biết mình phải đi ngay. Thế nhưng nàng không nhấc nổi thân mình. Cơn rét bủa vây lấy nàng, lan đến từng đầu ngón tay. Lạnh buốt. Nàng không dậy được nữa. Bỗng trong đêm tối, nàng nghe tiếng anh gọi tên nàng. Lời yêu thương rõ ràng như đang thì thầm bên tai. Nàng vươn tay muốn chạm vào anh. Từng cử động như xé rách da thịt nhưng nàng không màng tới. Không thể hát cho anh nghe, không thể ngắm khuôn mặt anh tuấn của anh, nàng chỉ mong được chạm vào anh thêm lần nữa. Vậy mà bàn tay nàng muốn vuốt ve đôi mắt ấm áp đó chỉ chạm vào một khoảng không lạnh lẽo…

Nhiều năm sau, có người đàn ông đến thủ đô. Trăm phương dò hỏi muốn tìm lại bóng hình nàng ca sĩ phong hoa tuyệt đại năm nào. Thế nhưng, không ai biết danh ca tuyệt thế ấy giờ đã đi đâu. Mái nhà cũ nay chỉ còn là một mảnh hoang phế. Bồi hồi quay về, lòng vẫn nhớ đến dáng cười xưa. Ven đường anh đi, mộ bia không tên hiu quạnh nằm đó, gió thổi lạnh lùng khóc thương cho một mảnh chân tâm đã chết vùi dưới tuyết.

47643b51tw1ekhwi82kc7j20hs0d9401
Advertisements

Theo dòng thời sự: Bị cường gian đích Mộ Nhân nương tử

Fanfic dựa theo câu chuyện có thật tràn đầy bi kịch đẫm máu và nước mắt.
Rated: 18+ có cảnh BDSM, đề nghị được phụ huynh đồng ý mới được xem.
Pairing: không có
Warning: Buồn quá viết chơi. Không được chửi tác giả

 

Note: Vì lý do có độc giả coi xong cmt trật quẻ nên thêm một dòng. Fic viết chuyện có thật nhưng người có thật mà không thật. Đừng nghĩ trật quẻ giùm tui. ==

Nhân vật chính không phải nhân vật trên tấm hình đâu.

 

Mộ Nhân nương tử, Xích Mộ Nhân là người số khổ. Chàng sinh ra trong một gia đình không coi như giàu nhưng cũng chẳng gọi là nghèo. Đủ ăn. Từ nhỏ cũng chẳng phải làm mấy việc. Mỗi tội chàng có một chị gái sinh đôi giống y như tạc mà tính tình đỏng đảnh, ác nhơn thất đức. Sau khi cha mẹ đi dưỡng già ở Tuyệt Tình Cốc, chị gái gian như hồ ly tinh của Mộ Nhân đuổi hết người làm rồi suốt ngày đảy ải bắt nạt chàng. Đến mức, thiên hạ ngán ngẩm và chả hiểu tại sao Mộ Nhân lại M như vậy, bèn đặt cho chàng cái biệt danh “Mộ Nhân nương tử”. Chị gái ở nhà suốt ngày giũa móng tay, sơn móng cẳng, tối đến đi trà đình tửu quán, bắt Mộ Nhân è cổ ra làm lụng vất vả để nuôi mình.

Ngày ngày, Mộ Nhân phải làm từ sáng tinh mơ tới tối mịt, ăn không dám ăn, mặc không dám mặc. Bao nhiêu tiền đều dành để nuôi chị gái. Vậy mà cũng chẳng được yên thân, suốt ngày bị chị gái hành hạ chết lên chết xuống, tim cũng đi thay mấy trái rồi, chưa kể ruột gan phèo phổi mỗi thứ thủng một lỗ bằng bàn tay bé bi. Thế nhưng Mộ Nhân vẫn không cảm thấy thế là khổ, chàng chỉ cảm thấy mình thật cao nhã và thánh thiện. Ờ, sự thật trong lòng, chàng thường tự gọi mình là Mộ Nhân thánh thiện.

Một ngày nọ, làng tổ chức cuộc thi thanh niên trẻ khỏe nghiêm túc 2014. Giải thưởng danh giá là đôi giày Còn vợt cũ trưởng làng mua tặng vợ hồi chưa bị vợ bỏ. Lúc này, chị gái Mộ Nhân đang bị xì căng đan do uống rượu cao hổ cốt mà chưa trả tiền. Mộ Nhân nghĩ muốn đi thi kiếm giúp chị gái trả tiền rượu cho chị gái, tranh thủ vãn hồi lại chút danh tiếng cho chị gái trong làng.

Tự biết bản thân tuy được cái mặt không quá khó coi nhưng thân hình mông lép ngực nhỏ. Mộ Nhân bán con trâu, bán luôn cái nhà tổ thờ, bán từ bi en dớp diu đến mẹc ci đì, bán luôn cái ai pát và đôi dép đi ba năm tám tháng. Tất cả, gom hết lấy tiền đi độn mông độn ngực.

May mắn thay, Thẩm mỹ viện Mộ Nhân đi không phải tên Cát Tường. Bơm chừng tám chục ký xi li con, Mộ Nhân như thoát thai hoán cốt, trở thành con người khác mà mọi người ngước nhìn. Cũng nhờ mớ si li con đó, Mộ Nhân trở thành người chiến thắng vòng thi phụ áo tắm của cuộc thi thanh niên trẻ khỏe nghiêm túc làng 2014.

Thế nhưng nào ai học được chữ ngờ. Thiên hạ người ta vẫn khoái tự sướng là xấu tự nhiên còn hơn đẹp nhân tạo. Dù Mộ Nhân công khai đeo bảng là hàng đã độn qua si li con chứ không phải hàng thiệt, chẳng giấu giếm ai nhưng thiên hạ ghét thì người ta cứ ghét. Một âm mưu kinh khủng nhắm vào chàng được hình thành từ lòng thù ghét si li con.

Việc này bắt đầu phải kể đến trưởng làng của cái làng đó. Ngày xưa bị vợ bỏ do lùn và lép quá. Thế nên lão hận mấy thằng vai u thịt bắp lắm. Lão nhìn đám si li con trên người Mộ Nhân mà lòng như Tôn Ngộ Không bị ném vô lò hỏa của Thái Thượng Lão Quân nướng qua nướng lại. Lão bắt đầu lập kế hoạch xử đẹp chàng Mộ Nhân.

Thế là, lão xếp cho Mộ Nhân và công tử Dã đi thi vòng thi cặp. Vô rừng bắt sâu bướm cho sư tử ăn. Mục đích của lão là sẽ cho người hành hạ Mộ Nhân. Bẻ đi ý chí chiến đấu của Mộ Nhân. Rồi chọc xì luôn lớp si licon chướng mắt kia. Lão muốn nhìn mớ si li con đó chảy ráo rọi rồi nhau nuốt luôn như sốt cà chua trong cái hamburger lão đang ăn. Lão hận si li con.

Người tham gia kế hoạch của lão là ba anh tài được tuyển chọn. Gồm công tử Mộ Dã, Cuồng Phong đại đại và Công Lý sama. Lão gọi họ với tên Tam kiếm khách chống si li con.

Nói đến Công tử Mộ Dã, chàng chính là là người yêu cũ của Mộ Nhân nương tử. Thực ra cũng thương Mộ Nhân lắm. Chính chàng là người đã cắn răng cắn môi chảy ba lít máu bán chiếc SH từ đời ông cố nội để góp tiền cho Mộ Nhân đi độn. Cơ mà thương là một chuyện. Dù sao Mộ Nhân cũng là người yêu cũ chớ có phải người yêu hiện tại đâu. Cờ tới tay, thằng nào không phất là ngu. Huống chi còn hai con hùm phía sau, chàng không làm, tụi nó cũng làm, mắc gì tỏ ra thanh cao chịu thiệt. Chàng gật đầu tham gia liền.

Người thứ hai trong nhóm Tam kiếm khách diệt si li con là Cuồng Phong đại đại. Cuồng Phong đại đại vốn là con nuôi nhà má vợ của ông nội của con bà bác cháu dì hai ông trưởng làng. Là đại hiệp đã luyện thể hình mấy chục năm ở phòng gym thị xã. Từng đoạt huy chương vàng giải cầu lông quốc tế. Cuồng Phong đại đại nhìn thân hình mười tám múi của mình mà lại thua nguyên đống xi li con thì uất còn hơn cái hồi rớt giải thể hình thế giới. Thế nên, khi nghe phong phanh kế hoạch “toàn làng chống si li con” của trưởng làng, Cuồng Phong đại đại liền tự ứng cử. Đại đại muốn máu phải trả bằng máu, quên, giải thưởng phải trả bằng xi licon.

Người cuối cùng là một nhân vật tai to mặt lớn, có mối quan hệ huyết thống với chín chục hộ gia đình trong làng. Người ta gọi ảnh là Công Lý sama. Ảnh có thằng cháu họ gọi bằng ông nội với thằng cháu cố gọi bằng ông ngoại cùng thằng con nuôi của bà thím đều đi thi. Thế mà đều thua mớ si li con của Mộ Nhân. Ảnh tức xì khói. Danh dự của tao đâu, đồ si li con. Thế là khi trưởng làng rủ rê, ảnh cưỡi Vespa tham gia liền.

Chuyện gì phải đến cũng sẽ đến, trên đường vô rừng bắt sâu bướm, Mộ Nhân bị chặn đường dắt vô lùm cây đè ra. Phần vì công tử Dã ở phe kia, phần vì mới thắng vòng thi áo tắm tối qua, si li con còn chưa được bảo trì, Mộ Nhân hoang mang xì tai ra sức giãy giụa nhưng sức yếu thế cô, không phản kháng được. Trong cơn tuyệt vọng, Mộ Nhân kinh hoảng nghĩ tại sao mình lại rơi vào tình cảnh này? Giãy thì có giãy nhưng gian tặc những ba thằng mà toàn dân từ phòng gym ra, múi nào múi nấy to như trái cà chua. Giãy tới mười đời cũng giãy chẳng ra. Mộ Nhân tự biết mình tiêu rồi.

Qua một lúc, chàng trấn tĩnh một chút. Thầm nghĩ giờ giãy thì làm gì được. Chúng cưỡng gian ta chắc là tại cái giải áo tắm mới thắng. Đành chịu trận chứ biết sao. Si li con nãy giờ bị bể ra bụp bụp bụp. Giờ làm quá biết đâu chúng nó cưỡng trước giết sau. Chàng chết hổng tiếc, cái mớ si li con tinh túy bỏ cả gia tài bơm được tuy là hàng xịn nhưng mất vẫn còn tìm được chứ cái bo đì eo nhỏ chân dài cùng gương mặt hổng đến nỗi xấu của chàng thì quý giá lắm. Có bo đì mới bơm si li con vô được chứ.

Cơ con giun xéo lắm cũng quằn. Chàng không cam lòng. Chả lẽ để yên cho chúng nó làm thì mất tiếng giai nhà lành. Thế là chàng bắt đầu mắng, vừa mắng vừa tranh thủ giãy giãy làm màu chút cho nó có vẻ chống cự vì dù sao chàng cũng là trai nhà lành mà, chứ thực ra sức lực tâm trí của chàng phải tập trung cho cái miệng. Chàng đi lôi từ cái mụn ruồi mọc ba chục cọng lông của Cuồng Phong đại đại tới cái đầu bị hói sớm phải cấy tóc hết mười ngàn đô của Công Lý sama ra mắng. Xong lại mỉa mai cái eo công tử Mộ Dã mới hút mấy ký mỡ tới cái bệnh lép của trưởng làng. Cả một đêm, chúng nó cường cứ cường, làm cứ làm. Mộ Nhân cứ chửi, nằm ngủ xong chửi tiếp. Chừng một ngày, tam đại anh hùng đều sắp liệt rồi, kiếm gãy thương rớt, người cũng sắp đi luôn. Quên béng cả chuyện đi phá si li con. Thế là ai về nhà nấy, rã đám.

Cơ mà chuyện đâu có dễ hạ màn như thế. Trong lúc Mộ Nhân nương tử bị cưỡng gian, có anh giai xóm bên bồ cũ chị gái chàng nghe được âm mưu của trưởng làng, đi theo chụp ảnh nóng rồi đưa lên Tạp chí lá cải, tường thuật vụ án trên từng cây số.

Vậy là Mộ Nhân đáng thương vì bị dính vào scandal, paparazi vây trước nhà như ruồi. Trong khi Mộ Nhân phải vất vả né tránh thiên hạ thì con chị độc ác thì lên báo lá cải của làng phỏng vấn hàng ngày với tần suất ngang chuyện con trai thím Tám bị con dâu thím Tám cắm cho chục cặp sừng hai mươi xen ti mét. Con chị một bước thành sao luôn. Hình đội vương miện nữ quàng của ả giăng khắp xóm nhà lá tới khu biệt thự nhà lầu trong làng với danh xưng “Chị gái sao nam XX bị cưỡng gian”. Danh tiếng bay như bươm bướm tới mức ông lão Còn phét xờn sắp xuống lỗ ở đầu làng cũng đội nải chuối ngồi dậy, mang đôi dép chạy vượt rào 800 mét qua nhà để nhìn ngắm dung nhan. Câu chuyện đang dừng ở thời điểm hiện tại.

Btw, nếu bạn muốn biết tương lai luôn cho rồi thì theo tin hành lang tác giả mới nghe được từ bà thầy bói xuyên không từ đời Dung ma ma, lộn lên tương lai, lộn về hiện tại thì sau này Mộ Nhân vẫn ngày bên con chị hắc ám làm nô tỳ cho ả. Bị con chị hành riết chắc khùng rồi nên chàng đòi thiên hạ gọi chàng là Thánh Thiện tiên tử.

Còn nhóm tam kiếm khách thì nghe thiên hạ đồn mỗi người một kiểu, ai chính xác thì hổng biết. Theo tờ lá cải đáng tin nhất làng thì Công Lý sama hình như trong lúc cưỡng gian bị Mộ Nhân nương tử bơm mỡ từ trong người qua bằng cách nào không rõ, giờ đang bận đi hút mỡ. Còn Cuồng Phong đại đại và Mộ Dã công tử cưỡng xong tự dưng ngẩng lên bị sét đánh cái rầm yêu nhau luôn. Mỗi tội lúc đang abc xyz, các anh bị Mộ Nhân nương tử chửi quá, bới móc quá thành ra bị ám ảnh, ám ảnh một hồi lãnh cảm luôn rồi. Nên chỉ có thể đóng thanh thủy văn, ăn chay, hai đứa ngó nhau. Trưởng làng thì trên đường đi kiện tạp chí lá cải thì bị mấy anh giai to khỏe bắt cóc, giờ đang đóng đam mỹ nhất thụ đa công rồi. Theo lời của dì bảy con ông tám cháu chị hai Công lý sama thì ổng đang mang thai tám tháng.

Hết chuyện.

 10390095_10154455110645072_294817726666125612_n


[Oneshot] Trong phòng thay đồ

Title : Trong phòng thay đồ

Author : vạn lý độc hành
Pairing : Akame, Tanaka, Kameda, Jinno
Rating : Cấm trẻ em dưới 18 tuổi
Genre : Angst, tragedy
Disclaimer : Tác giả không sở hữu ai, tác giả chỉ là người xem report Akame gặp nhau mới đây và câu phát biểu của Junno về Jin mà nghĩ ra cái fic này thôi.
Summary : Sau nhiều năm giải nghệ, Nakamaru Yuichi phát hành hồi ký về những năm tháng anh hoạt động ở JE…

 

Tặng Bư, vì tình yêu lâu bền của em dành cho Akame, Jin và KAT-TUN

 

A/N: Thuật ngữ dùng trong fic: 0 là uke, 1 là seme. 0.5 là seke, có thể vừa làm uke vừa làm seme được.

 

 

Sau nhiều năm giải nghệ và ngao du giang hồ tứ hải, Nakamaru Yuichi phát hành hồi ký về những năm tháng anh hoạt động ở JE với tựa đề “Một lít nước mắt”.

Đoạn trích dưới đây là phần viết về nguyên nhân Akanishi Jin và Tanaka Koki rời KAT-TUN.

“Johnny’s Entertainment là một hang ổ lớn. Bên trong chỉ toàn uke, uke và uke mà thôi. Công ty không cho phép chúng tôi chơi bời bên ngoài. Thế nhưng, cả công ty không có ai là seme cả. Giữa một rừng uke mà không có lấy một seme. Trong tình thế như vậy, có được một kẻ là 0.5 thật quý giá biết chừng nào. Arashi có, NEWS có, K8 cũng có. Kisumai có, trớ trêu thay HSJ cũng có nốt. Vậy mà chúng tôi, KAT-TUN lại là một lũ thuần 0. Và chúng nó không chịu chia sẻ!!!

 

Như phần trước hồi ký này đã nói về Taguchi. Trong mắt fan, cậu ta là một kẻ KY vô hại chỉ biết “Iriguchi, deguchi” nhưng trong phòng thay đồ, cậu ta là bá chủ. Taguchi Junnosuke, thực chất, cậu ta là vua của KAT-TUN. Không, đúng hơn là nữ hoàng của chúng tôi.

Sau một ngày mệt mỏi mà không cướp được 0.5 của đám senpai hay kouhai nào, Taguchi tức giận ngồi trên ghế, nhìn lướt qua tất cả chúng tôi. Cậu ta gõ ngón tay và nói với Jinny bé nhỏ.

“Mày, từ nay mày sẽ là 0.5 của nhóm.”

Jinny bé nhỏ có rúm lại. Mặt cậu ấy xanh mét, giọng run run.

“Em, em sao được. Em làm không được đâu.”

Nhưng lời Junno đã nói ra thì ai dám trái. Rốt cuộc, Jin trở thành 0.5 của chúng tôi. Cậu ấy khóc suốt. Tôi vẫn không quên được khoảnh khắc Jinny bé nhỏ ôm tôi. Cậu ấy hôn tôi vừa thì thầm vừa khóc “Yuichi san, cứu em.” Tôi gạt cậu ấy ra. Dẫu sao, chúng tôi vẫn cần 0.5. Nhất là với một kẻ S như Taguchi.

Sau ngày đó, Jinny lảng dần tôi. Cậu ấy giận, tôi biết. Chỉ có Kame thỉnh thoảng chịu làm seme cho cậu ấy. Họ có tình cảm từ thuở nhỏ. Jinny, tha thứ cho tôi. Tôi thương cậu nhưng tôi không cố được. Cậu hiểu đúng không Jin, để một kẻ 0 làm 1 là việc phải cố gắng thế nào.

Đến một ngày, chịu đựng không nổi chuyện phải làm seme, Jin rời KAT-TUN. Taguchi chỉ thẳng vào mặt cậu ấy.

“Rời đi là cắt đứt hết, tao không cho phép mày liên hệ với ai trong nhóm nữa.” Taguchi liếc nhìn Kame, rồi nói với Jin đầy cảnh cáo. “Mày sẽ không bao giờ có seme đâu.”

Jin ôm mặt chạy đi.

Tôi biết, Kame không dám gặp Jin nữa. Hơn thế, sức ảnh hưởng của Taguchi không chỉ ở trong nhóm. Có thể sức mạnh đó không đến mức ép đám senpai và kouhai chịu giao ra 0.5 của họ nhưng đủ để họ không chìa tay với Jinny bé nhỏ.

Tôi từng thấy Jin và người bạn thân nhất của cậu ấy- Yamashita san trong phòng thay đồ. Yamashita vừa khóc vừa lắc đầu.

“Xin lỗi, Jin chan, tớ không làm seme của cậu được đâu. Tớ cho cậu mượn tiền nè, bao nhiêu cũng được.”

Tôi lại thấy Jinny khóc. Từng giọt nước mắt lăn dài trên má cậu ấy, rơi trong vô vọng.

“Tớ không cần tiền. Tớ cần seme, tớ cần seme.”

Tôi chỉ biết im lặng quay đi.

Người tiếp theo được chọn, tha thứ cho chút mừng thầm “không phải là mình” của tôi, dẫu kẻ được chọn là Kouchan.

Biết rõ quyền lực của Taguchi, Kouchan không phản kháng. Cậu ấy chỉ im lặng. Cậu ấy không cam tâm, tôi biết. Không một 0 nào thích làm 1 cả. Cậu ấy im lặng, nhẫn nhịn. Tới lúc không còn chịu được nữa, cậu ấy cũng đi. Không chỉ rời nhóm mà là rời JE. Là cậu ấy bình thản báo cho tôi biết trước tiên. Lúc đó, tôi cảm giác như trời đang sụp xuống. Im lặng và chẳng nói được gì.

Trước khi đi, Koki nhìn sâu vào mắt tôi.

“Ở bên ngoài có nhiều seme hơn.”

Tôi không kềm chế được, Koki biết. Vậy ra cậu ấy đã biết. Tôi tóm lấy Taguchi trong phòng thay đồ và đập cho cậu ta một trận. Nếu không vì cậu ta, tôi sẽ không sợ hãi như vậy. Sau đó, tôi phát hiện Taguchi không phải S, căn bản không phải S. Cậu ta là M. Tôi lợi dụng nhược điểm ấy để khống chế cậu ta. Từ đó, không còn khái niệm 0.5 trong KAT-TUN nữa. Và tôi được bí mật gặp gỡ Kouchan. Phải, nếu bắt tôi cố gắng hết sức để làm seme của một ai đó, người đó chỉ có thể là Tanaka Koki.

Jinny rời JE sau Kouchan không lâu. Cậu ấy nhận ra rằng thay vì đau khổ cầu xin đám 0.5 trong JE, cậu ấy có thể bay nhảy ở thế giới bên ngoài đầy seme.

Cuộc sống bình yên cứ thế trôi qua. Mãi đến một ngày khá lâu sau đó, cậu ấy gặp lại Kame ở concert của Bruno Mars. Lần gặp đầu tiên sau bốn năm của họ. Và tôi thấy sự giận dữ trong mắt Taguchi khi biết tin. Cậu ta chỉ trích Kame.

“Mày lại làm 1 của nó phải không? Thế sao mày không làm 1 cho cả nhóm.”

Mặt Kame tái xanh, may mắn Ueda đỡ lời cho cậu ấy.

“Cẩn thận lời nói của cậu, Taguchi. Là seme thì Kame chỉ là seme của mình tôi.”

Tôi biết Ueda yêu ai. 0.5 một nhóm nhạc khác trong JE. Tôi cũng biết lần gặp gỡ kia của Jin và Kame sẽ mở đầu cho hàng loạt chuyển biến mới liên quan tới mình.

Tôi vẫn im lặng.

Xưa nay Ueda vốn là người trầm mặc ít lời, mỗi câu nói ra đều có giá trị. Lần này cũng không ngoại lệ. Taguchi không nói thêm nữa. Tôi đoán Ueda cũng nắm giữ điểm yếu nào đó của Taguchi. Một sự im lặng đổi lấy một người.

 

Sau đó, tôi bắt gặp Taguchi thì thầm trước tủ đồ cũ ngày xưa của Jinny.

“If you feel there’s something else out there, you have to go and look for it.”

Tôi muốn nhắn tin cho Jinny bé nhỏ và dặn cậu ấy cẩn thận. Thế nhưng, tay tôi lại do dự không nhấn vào phím “Gửi”. Tôi đã dùng một sự im lặng ấy đổi lấy quyền gặp gỡ Kouchan.

 

Jin à, Kame à, thật sự xin lỗi các cậu.

Bất quá, đó là chuyện về sau…”

 

 

Phần trích dẫn đến đây là hết. Xin hãy đặt mua “Một lít nước mắt” để biết thêm chi tiết.

 

 

THE END

 


[Học đòi đam mỹ] Loạn thế giai nhân (ALL x Jin)

Tình hình là trong lúc vào document để đi viết bài nhận xét phim Nhật thì mình thấy cái này. Mém nữa mình quên nó luôn rồi =)) Đợi cái ver buồn bã của Phong Phong thì chẳng biết tới thế kỷ nào nên mình post luôn. Cũng định chỉnh sửa lại xíu cơ mà đọc được mấy dòng thì mình chịu hết nổi =.= Sao mình có thể viết ra thứ… abcxyz này *treo cổ. Khỏi author với warning note gì hén, tựa đề đã nói rõ. Thiệt ra mình định viết Pin, cơ mà vì một số lý do abc xyz gì đó nên nó loạn thành cái đống này. Viết theo phong cách học đòi đam mỹ =)).

Cà kê đủ rồi, coi như đây là một trong những quà sinh nhật năm nay của Akanishishi nhá ~~ Enjoy!

Ps: có lỗi chính tả thì bỏ quá cho, lúc viết xong mình cũng đọc check chỉnh sửa vài lần nhưng giờ không dám đọc lại =))

Loạn thế giai nhân

Một năm nào đó, ở một nơi nào đó, có một kẻ được gọi là Mỹ Nhân.

Mỹ Nhân, đẹp nghiêng thành đổ nước. Phụ thân y là Thượng Điền trang chủ, tài mạo song toàn. Mỹ Nhân sống cùng phụ thân nơi sơn trang quanh năm phong cảnh hữu tình, gió thổi hiu hiu. Năm y mười bốn tuổi, vẻ đẹp đã sớm nổi danh xa gần, rạng ngời rực rỡ. Mùa đông năm đó, cạnh nhà y có một tiên sinh dọn tới. Bạch diện thư sinh mới mười hai tuổi. Thư sinh vốn là thần đồng cả nước, tài kinh Bắc đẩu, bát đại tinh thâm. Mười tuổi mở trường dạy học, chẳng mấy chốc đã là một lão sư có tiếng đương thời, người theo học không ngớt, ngân lượng chất đầy trong kho.

Thượng Điền trang chủ nghe tài người nọ, lòng tấm tắc ngợi khen, bèn gửi Mỹ Nhân sang nhà tiên sinh đi học.

Mỹ Nhân đúng thật mỹ nhân, vừa thấy y, bạch diện tiên sinh hốt hoảng đánh rơi nghiên mực. Tóc đen như mun, da trắng như tuyết, nụ cười như ánh mặt trời sớm mai.  Nhưng tư chất học hành của Mỹ Nhân lại hoàn toàn trái ngược với nhan sắc thiên kiều bá mị của y. Học suốt một  năm trời, y cũng viết không xong tên của mình. May nhờ y xinh đẹp, cuối cùng cũng được một tấm bằng khen đứng nhất toàn trường. Thượng Điền trang chủ đem về treo giữa nhà, miệng cười không ngớt.

Tiên sinh thương Mỹ Nhân lắm, suốt ngày quấn quít bên y. Tiếc là, tiên sinh có một tật xấu thích mua quần áo hàng hiệu. Dù là thầy dạy học, tiền đếm không hết nhưng miệng ăn thì núi lở . Mỹ Nhân trong lòng nảy sinh buồn bực. Đến một ngày, chợt nhận ra mấy bộ hàng hiệu tiên sinh từng tặng cho mình đều là đồ đã được người nọ dùng qua, Mỹ Nhân nộ khí xung thiên, một đao đoạn tình, xách gói, đi du lịch.

Biển xanh mát mẻ, gió thổi vi vu. Chính tại nơi này, y gặp Hải vương. Hải vương vốn là một tên hải tặc thuyền của Mỹ Nhân vô tình đụng phải. Chết mê chết mệt nhan sắc của trời phú của y, Hải vương rước  Mỹ Nhân về, muốn đem y làm Hải tặc vương phi. Gã cung phụng cho Mỹ Nhân vô số ngọc ngà châu báu, gấm lụa nhung sa, chỉ để đổi lấy một nụ cười so với Bao Tự còn đẹp hơn gấp trăm lần. Thế nhưng y thấy gã xăm trổ trên người, đầu đinh lởm chởm thì sinh lòng chán ghét. Mỹ Nhân vốn định gom chút ít tài vật trốn đi, nào ngờ, một sự kiện bất ngờ thay đổi kế hoạch của y. Hoàng đế đích thân dẫn binh tấn công hải tặc.

Chuyện gì đến sẽ đến, ngày hải tặc thất thủ tiêu vong, Lai Xuyên đế vương vô tình nhìn thấy một bóng hồng lẫn trong tàn quân bại trận. Ôn nhu như thủy, phiêu dật như mây, khiến con tim ngài rung động. Hoàng đế bệ hạ dùng kiệu tám người khiêng, võng lọng ngựa xe rước Mỹ Nhân về định tấn phong Hoàng hậu. Thế nhưng, Mỹ nhân vừa nhìn thấy dung mạo của người, trong lòng liền thét lên kinh hãi “Già quá!” rồi ngất xỉu. Tỉnh lại liền khóc lê hoa đái vũ, “Thần đã có người thương ở quê nha, khẩn xin bệ hạ rủ lòng…” Hoàng đế lúc đầu muốn bá vương ngạnh thượng cung, gạo nấu thành cơm, ván đóng thành thuyền, nhưng nhìn nước mắt Mỹ Nhân rơi rơi, trái tim già nua siết mạnh, đành phất tay áo tiễn người ra đi. Y đi rồi, hoàng đế lòng đau như cắt vật vã khôn nguôi, mấy ngày sau mới phát hiện ra số ngân phiếu mình lấy được từ bọn hải tặc đã không cánh mà bay, cả số tài vật trân bảo mình mang theo bên người, giá trị liên thành cũng tìm không thấy. Lai Xuyên đại đế chấn kinh ngã quỵ.

Thương thay hoàng đế bệ hạ, trở về hoàng cung tâm lạnh lòng đau, bệnh không dậy nổi.

Lại nói về Mỹ Nhân, y ôm tài vật to lớn trở về quê hương. Dọc đường đi ăn xài vô kể, ở phòng thượng hạng, dùng toàn mỹ thực, yến sào nấm tuyết bào ngư, không gì không có. Thế nên da thịt lại càng nõn nà, nhan sắc lại càng mị nhân hoặc chúng.

Về đến nhà, y nhờ phụ thân xây cho một tòa lâu đài tráng lệ, ngày ngày đứng nơi cửa sổ cho thiên hạ ngắm nhìn, mong tìm thấy một vương tử xứng đáng với mình

Nhưng vương tử đâu chưa thấy, chỉ thấy có một gã bần nông khố rách áo ôm. Ngày ngày, cứ vào chạng vạng, bần nông dắt trâu đến trước lâu đài của y, beatbox. Bần nông vừa nghèo vừa xấu, ban đầu y vốn chán ghét, mấy lần định xua bẹc giê đuổi đi. Sau lại thấy gã hiền lành ôn hòa, beatbox cũng hay, y rủ lòng cho gã đứng dưới lâu đài vừa ngắm nhìn vừa beatbox ca ngợi nhan sắc của mình. Gã vui mừng khôn xiết, càng chăm chỉ luyện giọng để vui lòng y.

Vậy mà ngày vui chẳng được bao lâu, một ngày gã đang beatbox thì gặp chủ nhân  là Giang Chi điền chủ vô tình đi ngang. Giai nhân khuynh quốc khuynh thành làm cho Điền chủ một trận thất kinh. Kẻ kia dùng quyền thế, ép buộc Bần nông phải lìa xa người đẹp. Bần nông gạt nước mắt ra đi, trước khi giã từ quay đầu nhìn y thốt lên một câu từ tận đáy lòng “Trăm năm, ngàn năm, ta vẫn yêu ngươi. Cầu cho ngươi hạnh phúc.”

Thế là Mỹ Nhân về làm khách ở dinh thự của Giang Chi điền chủ. Giang Chi điền chủ anh tuấn hơn người, vô cùng nổi bật, đi với y hết sức xứng đôi. Nhưng từ ngày về nhà làm khách, y phát hiện ra kẻ kia thật vô cùng bủn xỉn. Mỹ Nhân không được ăn nấm tuyết, bào ngư, chỉ toàn phải ăn mộc nhĩ, nấm hương. Tối ngủ y không được ăn yến sào mà chỉ được ăn một chén cháo trắng. Vô cùng uất ức và tức giận, y dứt áo ra đi không lời từ giã. Giang Chi điền chủ hốt hoảng đuổi theo bị y một cước đá bay, phải vào y quán nằm mấy tháng ròng. Tỉnh lại chỉ dám ngày ngày sai thuộc hạ khiêng cáng đến gần lâu đài của Mỹ Nhân, trộm ngắm y từ xa.

Tình yêu hết lần này đến lần khác tan vỡ, Mỹ Nhân trong lòng buồn bã, tính toán quy y cửa Phật. Thời may, hoàng tử của y, cuối cùng cũng đã xuất hiện.

Một ngày đầu xuân, chim hót líu lo, trăm hoa đua nở, y đang nằm dài tắm nắng bỗng nghe từ dưới vọng lên tiếng hát. Y thầm nghĩ “Hát dở quá!” định đi ra mắng cho một trận. Nào ngờ, khi kẻ đó ngẩng mặt lên, y không thốt lên được lời nào. Hắn vận một bộ quần áo màu hồng phục sức xa hoa, mái tóc nâu bồng bềnh, cầm ghita hát thổ lộ tình yêu với y.

Tim run lên từng khoảnh khắc, y choáng váng rơi vào vực thẳm tình yêu.

Hắn tên Sơn Hạ, thường được người đời gọi là Cửu ca ca. Là một nghệ sĩ nổi danh ở kinh thành với vô số thiếu nữ hâm mộ chết mê chết mệt. Nghe tiếng y là đương thời đệ nhất mỹ nhân mới tới nhìn xem. Nào ngờ anh hùng khó qua ải mỹ nhân, hắn tránh không được tiếng sét ái tình.

Có một ái nhân chẳng những vừa có tiền vừa có tiếng lại là mỹ nam tử, Mỹ Nhân trong lòng thập phần vui vẻ, liền một tiếng từ biệt phụ thân, theo hắn chu du giang hồ tứ hải.

Cửu ca ca rất chiều chuộng y, muốn gì được nấy, sơn hào hải vị, kỳ trân dị bảo gì cũng không tiếc với y. Hai người cùng nhau du sơn ngoạn thủy, anh đàn em hát, tình chàng ý thiếp vô cùng nồng đậm khiến bao con tim của thiếu nữ yêu thầm Cửu ca ca vỡ tan tành.

Những tưởng có thể nắm tay nhau đi hết trăm năm, đầu bạc răng long, quấn quít bên nhau tới hôi phi yên diệc thì một biến cố lớn xảy ra, đem tất cả mộng tưởng tươi đẹp hóa tro tàn. Cửu ca ca của y, cư nhiên lại hết tiền.

Vì để chiều chuộng Mỹ Nhân, Cửu ca ca thành kẻ không xu dính túi, ngay cả cây đàn trân bảo cũng phải bán đi. Thế nhưng, tình yêu sâu đậm, thủy chung không oán hận một lời. Hắn dắt y đến chỗ ca ca, lão bản tiền trang Cẩm lão bản.

Phải biết rằng, cho dù bần cùng nghèo khổ, Cửu ca ca vẫn hết lòng chăm sóc cho Mỹ Nhân, nên y lúc này vẫn tóc dài da trắng mặn mà, đẹp tựa thiên tiên. Cẩm lão bản vừa thấy, tròng mắt suýt lọt, nước miếng chảy thành dòng. Mỹ Nhân a mỹ nhân, quả nhiên lam nhan họa thủy.

Thế là, Cẩm lão bản mượn cớ Cửu ca ca giờ phải ngày ngày làm việc, không có thời gian rảnh phụng bồi Mỹ Nhân, gã đưa y đi tắm suối nước nóng, đưa y qua Hàn Quốc đi vũ trường rồi còn tổ chức cuộc thi, mua hết phiếu để bầu y làm Hoa khôi. Thấy gã một mảnh chân tình, Mỹ Nhân không khỏi cảm động. Nhưng y vẫn nhớ Cửu ca ca luôn thật lòng thật dạ với y, nguyện để bản thân đói rách cũng dành cho y sơn hào hải vị. Lòng không khỏi phân vân khó nghĩ.

Một ngày kia, Cửu ca ca  say rượu trở về thì lầm lầm lì lì với y. Y tức giận hỏi nguyên do cho bằng được. Hắn rốt cuộc cũng phun ra một câu “Ăn ở hai lòng.” làm y chết đứng. Y oan ức! Cho dù y ăn của họ Cẩm kia, uống của họ Cẩm kia, quần áo lụa là, trang sức hài mạo đều là dùng tiền của họ Cẩm kia thì lòng y, y vẫn thương Cửu ca ca hắn hơn một chút. Thế mà, hắn dám nghi ngờ y. Hỏa khí công tâm, y gom quần áo sang nhà họ Cẩm. Cửu ca ca tỉnh rượu, một hai níu kéo, nước mắt rơi như mưa, y vẫn quay đầu bước thẳng. Trước khi đi, để lại một câu phũ phàng “Huynh đệ ngươi là lão bản tiền trang, còn ngươi thì không xu dính túi, bởi vì ngươi không thể nuôi ta, tình này đành đứt, duyên này đành đoạn.”

Người ra đi đầu không ngoảnh lại, để trước sân một bóng hình đau xót khóc thương cho một mối lương duyên tan tác vì mãnh lực đồng tiền.

Mỹ Nhân dứt áo ra đi, đến sống cùng Cẩm lão bản. Thế nhưng chưa vui duyên mới được bao lâu, y bẽ bàng nhận ra họ Cẩm kia là một kẻ có máu ghen hơn đệ đệ hắn ngàn lần vạn lần. Y không thể đi quán bar, đi vũ trường, hận nhất là không thể đứng trên lầu cao cho thiên hạ ngắm nhìn mình mà rơi nước miếng. Trước kia bởi khí chất nho nhã của gã mà lầm tưởng, giờ đây đi đâu cũng bị một gương mặt đen thui theo sát cạnh bên. Y gom quần là áo lụa cùng vài ký ngân phiếu, tẩu vi thượng sách.

Cẩm lão bản nghe tin dữ, kinh mạch chấn động, tẩu hỏa nhập ma, điên cuồng giận dữ, hạ lệnh bắt y về. Đùa với kẻ như họ Cẩm nào phải dễ dàng, Mỹ Nhân nhanh chóng bị truy đuổi, chẳng mấy chốc bị dồn vào tử địa. Y đang kinh hãi run rẩy, ngẫm mình phen này thịt nát xương tan thì thiên kinh địa chuyển, một hiệp sĩ đứng chắn trước mặt y, đem đám tay sai tiễu trừ sạch sẽ. Y chưa kịp nói lời đa tạ, kẻ kia đã vù một thoáng, biến mất, để lại Mỹ Nhân ngơ ngẩn đứng nhìn.

Làm sao có thể để y nhận ra ta…” Thành Điền tráng sĩ đau lòng nghĩ. Gã đã đi theo bảo hộ y biết bao lâu… Thuở nhỏ thanh mai trúc mã, lớn lên bên nhau, những tưởng sẽ cùng nhau bách niên giai lão, nào ngờ phụ mẫu dời đi, gã cũng phải rời theo. Trưởng thành, tân tân khổ khổ trở về, nào ngờ gặp cảnh cây đa còn đó, con đò khác xưa. Người xưa nơi đây nhưng lòng đã trao về ai khác. Đành trở thành cái bóng của y, đi theo y khắp chân trời góc biển. Đau lòng nhìn y bị vùi hoa dập liễu, đường tình khổ sở, chỉ có thể đứng từ xa bảo hộ y vĩnh viễn bình an.

Mỹ Nhân buồn bã sự đời đen bạc, lần thứ hai có ý định quy y. Y tìm tới cửa thiền, nào ngờ trước cổng chùa đụng phải một vị Phú Nương. Phú Nương lai lịch chẳng tầm thường, tiền nhiều vô số, quyền kinh thiên hạ, tuy chẳng phải là dưới một người trên cả vạn người nhưng cũng đủ để bách tính nhìn thấy run sợ không ngừng. Chẳng những thế, nàng ta cũng trẻ trung, nhan sắc cũng thuộc hàng xinh đẹp. Phú Nương vừa nhìn thấy Mỹ Nhân đã nhất kiến chung tình, nguyện vì y nâng khăn sửa túi, làm một người hiền thê mẫu mực.

Mỹ Nhân đang lúc lòng buồn bã, tình trường trắc trở, lòng y sớm đã nguội lạnh, thấy Phú Nương chân tâm như thế không khỏi cảm động. Y nghĩ, có một đứa con để nó kế thừa sự mỹ miều của mình cũng không tệ. Thế là, Mỹ Nhân gật đầu đồng ý cùng Phú Nương ước hẹn trăm năm.

Chẳng thể ngờ, hôn lễ chưa được cử hành, cố nhân đã đến tìm trước cửa.

Cửu ca ca anh khí hiên ngang, uy thế bức người, nay hùng dũng đứng trước mặt y. Hóa ra, từ ngày bị y đoạn tình, Cửu ca ca lòng đau như cắt, căm hận thế nhân, hắn về nhà đòi huynh đệ phân chia gia sản, rồi ỷ mình là mỹ mạo hơn người, gom một phần lớn ra đi. Hắn nay đã thành phú khả địch quốc, một lòng một dạ muốn rước Mỹ Nhân quay về.

Mỹ Nhân trong lòng suy nghĩ, cho dù ngày nay hắn đã có tiền, nhưng chỉ là một gã hát rong, quyền không có, thế không có. Thời thế nhiễu nhương, theo hắn chắc gì mình được sung sướng trong nhung lụa. Vả lại, trước kia y phụ hắn, lỡ theo về bị hắn báo thù xưa thì y thê thảm. Suy đi xét lại, tính toán thiệt hơn, y một lời cắt ngang, đem tình cảm cả hai gạt đi không còn một mảnh. Xoay người đi thẳng.

Cửu ca ca lòng đau như cắt, hận không thể một đao giết y. Thế nhưng, hắn yêu y sâu đậm như vậy sao nỡ ra tay làm tổn hại tình nhân. Ngày hôn lễ, hắn mang đàn đến lầu cao, cất tiếng hát khúc ca bi thương của gã nam tử bị tình nhân phản bội.

Thiếu nữ đứng dưới lầu nhìn vẻ bi thương của hắn nhịn không được nước mắt như mưa. Rốt cuộc sửa danh, các nàng nhất quyết gọi hắn là Tình Thánh ca ca.

Tấu xong một khúc, Tình Thánh ca ca đập gãy cây đàn, thề từ nay một đao chặt bỏ ân tình, người đã phụ ta, cần chi vương vấn. Dứt áo đi xa, tìm đến một nơi không ai biết, hắn sẽ quên y.

Thế rồi, hắn lên ngựa, bỏ lại sau lưng tất cả phồn hoa đô hội, bỏ lại sau lưng một bóng áo đỏ lơ đãng trông theo…

Từ bỏ, có thật dễ dàng?

Ngày tháng trôi qua, chẳng mấy chốc đã mấy mùa trăng…

Phú Nương hoài thai đã được vài tháng, đang tĩnh dưỡng trong phòng. Mỹ Nhân tựa cửa ngắm trăng, lòng ngơ ngơ ngẩn ngẩn.  Trăng mỗi tháng vẫn tròn vẫn khuyết. Cớ sao người lại quá đổi thay. Cảnh cũ nơi đây mà người xưa đi mất.

“Những kẻ đã từng yêu ta, bọn hắn ra sao rồi… Bạch diện tiên sinh có còn ngày ngày dậy sớm, pha một ấm trà chờ đám học trò tới lớp. Tên hải tặc kia chẳng biết có còn phiêu du trên biển? Còn có hoàng đế lão nhân đã hết bệnh chưa… Tên bần nông vừa nghèo vừa xấu kia có còn giữ vững lời hứa yêu mình trăm năm ngàn năm?”

Hoa rụng đầy sân. Thiên địa bất biến, cho dù xinh đẹp đến đâu cũng có lúc lụi tàn. Nhan sắc này còn giữ được bao lâu? “Đến một ngày ta như cành khô lay lắt… Giang Chi điền chủ, Cẩm lão bản, các người có còn yêu ta nữa?”

“Còn có, Cửu ca ca… Hắn thế nào rồi? Hắn đã tìm được người như ý chưa… Hắn đã quên ta chưa?”

Bỗng đâu đó giữa đêm vang đến tiếng đàn ai oán xót xa. Y giật mình, thân thủ chạy đi mở toang cổng lớn. Đêm khuya thanh vắng, nơi góc đường, dưới tán cây hòe già, có một dáng người vận hồng y…

“Dù người phụ ta, ta vẫn không quên. Nguyện đợi người hồi tâm chuyển ý trở về, mãi mãi bên nhau, thượng cùng bích lạc, hạ hoàng tuyền…”


Trả tag FB | Tag kinh hoàng ~~~~~~~

1. Akanishi Jin
2. Johnny Kitagawa
3. Kamenashi Kazuya
4. Yamashita Tomohisa
5. Ueda Tatsuya
6. Nishikydo Ryo
7. Akananishi Jin
8. Akanishi Jin
9. Akanishi Jin
10. Taguchi Junnosuke
11. Nakamaru Yuichi
12. Tanaka Koki

1– Bạn đã đọc fic về 6×11 bao giờ chưa?
Nishikido Ryo x Nakamaru Yuichi
Oh no~~~~~~~~~
2– Bạn có nghĩ 4 rất hấp dẫn không? Hấp dẫn thế nào?
Yamashita Tomohisa
Siêu hấp dẫn, mắt dead fish, tính cách super sến súa super hồng super ôn nhu với em nhỏ. Trung khuyển ôn nhu thê nô công đẳng cấp của thời đại mới. Tấm gương sáng cho đàn em noi theo.
3– Có chuyện gì xảy ra nếu 12 và 8 bắt đầu chơi với nhau?
Akanishi Jin chơi với Tanaka Koki ???

….
… Jin sẽ nằm xuống ngủ, Koki sẽ ngồi đan áo và trông cho em ngủ :”>.
4– Nêu ra tên một fic bất kì về 9?
Colors of the heart, best fic for me forever ❤

5– 2 và 6 có phải một cặp đẹp đôi không?
Johnny Kitagawa x Nishikido Ryo


….
Chúa lòng lành cứu vớt con với T______________________T
6– Bạn chọn 5×9 hay 5×10?
5×9 Jinda ❤ Tri kỷ của nhau trong âm nhạc, 2 giọng ca mình yêu nhất trong KAT-TUN
7– Chuyện gì xảy ra nếu 7 bắt gặp 2 và 8 đang hôn nhau?
Chuyện gì sẽ xảy ra nếu bạn Akanishi Jin bắt gặp bạn Jin Akanishi đang hôn ngày Johnny Kitagawa sao…
..


….
Chuyện gì sẽ xảy ra vậy O__O mặt ngu.
Akanishi Jin sẽ đập cho Jin Akanishi một trận.
8– Thử viết một tóm tắt về fanfic của couple 3×10
Kamenashi Kazuya x Taguchi Junnosuke
Hai bạn cũng nhau hát Special happiness, xong, hết fic.
9– Có cái fic nào fluff về 1×8 hem?
Akanishi Jin x Akanishi Jin
Nhiều à nha~~

10– Gợi ý tên fic cho cặp 7×11?
Akanishi Jin x Nakamaru Yuichi
Don’t cry, Jinny

11– Có ai trong friendlist của bạn cùng tên với 3 không?
Có trùng họ đó

12– Có ai trong friendlist của bạn vẽ hoặc viết về 11?
Có. Mình cũng viết mà ;;)

13– Bạn đã từng đọc fic nào về 2x4x5 chưa?
Johnny Kitagawa x Yamashita Tomohisa x Ueda Tatsuya
Chúa không thương con sao T___________T

 

 
14– 10 sẽ hét gì trong giây phút tức giận nhất?
Iriguchi deguchi Taguchi desu <= tức quá sẽ khùng

 
15– Nếu bạn viết một songfic về 8, bạn sẽ dùng bài hát nào?
1. Hello Mr my yesterday – Hundred Percent Free
2. Criminal – Britney Spears
3. Toxic- Birtney Spears
4. Sadistic Love- KAT-TUN
Thương nó, hận nó, thù nó rồi mong muốn khóa nó vô lồng đá xuống biển để nó khỏi gây hại cho nhân gian.

 
16– Nếu bạn viết một fic về 1x6x12, bạn sẽ để warning là gì?
Akanishi Jin x Nishikido Ryo x Tanaka Koki
Vừa có cảnh tim hồng sến súa vừa có cảnh bạo lực SM cấp độ cao. Hãy thủ sẵn thuốc trị tiểu đường và trợ tim.

 
17– Nếu 11 lên giường với 9 thì là do rượu hay tình cảm thật?
Nakamaru Yuichi lên giường với Akanishi Jin… vì yêu rồi <).

18 – 1 và 8 đang có một mối quan hệ thân ái mặn nồng cho đến khi 5 bỏ chạy cùng 9. Sau đó 8 đá 1 vì 12, 6 tức giận và trả thù bằng cách cưa cẩm 12. Con người cô đơn cùng trái tim tan vỡ tội nghiệp 1 đã đi tìm bạn mới. Cuối cùng, 1 gặp 4 và 7. Ba người cùng gặp 10 và được 10 chỉ cách tìm người yêu. 4 tìm được 3, 7 gặp 11, và 1 thì tìm thấy người đồng chí cô đơn còn lại rồi cả hai bọn họ rơi vào lưới tình với nhau. Hãy viết câu cuối cùng của chuyện.

Akanishi Jin và Jin Akanishi đang  có một mối quan hệ thân ái mặn nồng cho đến k hiUeda  Tatsuya bỏ chạy cùng Jinny. Sau đó Jin Akanishi đá Akanishi Jin vì Tanaka Koki, Nishikido Ryo tức giận và trả thù bằng cách cưa cẩm Tanaka Koki O__O. Con người cô đơn cùng trái tim tan vỡ tội nghiệp Akanishi Jin đã đi tìm bạn mới. Cuối cùng, Akanishi Jin gặp Yamashita Tomohisa và bé Jin. Ba người cùng gặpTaguchi Junnosuke và được Taguchi Junnosuke chỉ cách tìm người yêu (O_O)-*. Yamashita Tomohisa tìm được Kazuya Kamenashi, bé Jin gặp Nakamaru Yuichi (chuẩn quá XD), và Akanishi Jin thì tìm thấy người đồng chí cô đơn còn lại… Johnny Kitagawa rồi cả hai bọn họ rơi vào lưới tình với nhau. Hãy viết câu cuối cùng của chuyện.

 
Hoàng tử với hoàng tử sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi.

 
19– Bạn sẽ đặt tên cho fic là gì?
Chuyện kinh dị lúc 0h

20– Thể loại gì đây?
Không biết sẽ gọi đây là thể loại gì nữa… T_____T Nhưng người đọc và tác giả đều cần tìm thuốc trợ tim và thuốc chống ói gấp.


[Fanfic] Đêm 7.11

Author: vạn lý độc hành

Rating: PG-13, dù mình rất muốn viết NC-21 T___T

Disclaimer: nhân vật hoàn toàn không phải của mình, đáng tiếc.

Pairing: tự hiểu đi, tất nhiên mình là fan couple nào thì sẽ viết couple đó

Genre: không rõ

Warnings: đừng chọi dép tác giả

Summary: Jin, Jin, và Jin. Và vẩn vơ.

Note: Mình luôn muốn làm điều này. Viết về Jin, viết về Jin bằng chính góc nhìn của Jin là điều bạn Độc mè nheo với con hồ ly từ rất lâu rồi. Có vẻ càng thích một ai đó, càng thấy người ta khó nắm bắt chăng? Đây là một trong những fic bạn viết nhanh nhất, hơn 2h, nếu không kể cái kết thúc trời ơi ngốn hết hơn 1h đồng hồ và cả đống nơron thần kinh. Bởi càng về cuối bạn Độc càng có xu hướng tự kỷ, nên đoạn kết cũng cực kỳ tự kỷ. Mà như thế trái với sự lạc quan của Jin. Thế nên, cứ viết lại rồi viết lại, mất khá lâu để thoát khỏi chính mình. Để có thể viết về con người mình rất thích gần với những gì mình cảm nhận từ người đó. Gần nhất.

Bầu trời Los Angeles rực rỡ.

Từng làn khói mỏng phả vào cửa kính đóng chặt.

Tối nay. Tôi thấy lạnh.

Gạt tàn đầy ứ những đầu lọc, những vụn thuốc vương vãi.

Nếu YamaPi ở đây, hẳn cậu ta đã càu nhàu nãy giờ. Sức khỏe, giọng hát… tôi từng có lúc nghi ngờ rằng cậu ta đang có ý định tranh cử chức Đại sứ chống hút thuốc của Nhật Bản.

Yamashita Tomohisa là một idol mẫu mực. Tôi thì…

Chịu thôi. Tôi không thể ngừng hút được.

Mỗi khi có việc gì đó căng thẳng, tôi lại trở thành một cái máy đốt thuốc chính hiệu.

 

 

Bao lâu rồi?

Bao lâu rồi nhỉ?

Tôi tự hỏi bản thân.

Bao lâu rồi kể từ lúc bắt đầu.

Không nhớ.

Nhưng hẳn là từ rất lâu rồi.

Ngày mai, giấc mơ lớn của đời tôi, rốt cuộc sắp thành hiện thực.

Bỗng giờ đây…

Tôi lo sợ.

 

Cố gắng từng chút từng chút một, tranh thủ cả những cơ hội nhỏ nhất, tôi ngày hôm nay đã đi rất xa rất xa, ước mơ của tôi, chỉ còn cách vài tiếng đồng hồ thôi.

Và tôi ở đây…

Lo sợ.

Một nỗi sợ không tên.

Có chút buồn cười, tôi ngồi đây, lo lắng cho một điều tôi chẳng biết.

Akanishi Jin tôi luôn rất tự hào “Bỏ mọi lo lắng sang một bên.”

Nhưng lúc này, tôi sợ hãi.

 

Bầu trời đêm Los Angeles sáng rực rỡ với những ngọn đèn màu, với những tháp cao ốc không bao giờ ngủ. Nhưng dù nhìn xuyên suốt bầu trời ấy sẽ chẳng bao giờ nhìn thấy những ngôi sao nhỏ bé.

Ánh đèn che lấp mất rồi.

Tôi vẫn nhớ bầu trời LA bốn năm trước, lần đầu bỡ ngỡ đặt chân tới nơi đây.

Một chút sợ hãi, một chút tò mò, một chút những xúc cảm không tên.

Lúc đó, tôi ngồi ở sân bay nhìn xuyên qua tường kính đẫm sương đêm để rồi lặng người trước bầu trời Los Angeles.

Cao.

Xa.

Chẳng thể nào với tới được.

 

Tôi nhớ bầu trời LA hơn một năm trước.

Trên dãy hành lang bóng loáng, ốp gạch mát lạnh, tôi ngồi nơi đó, từ trưa tới tận khuya. Trong góc tối, nhìn những dòng người lũ lượt lướt qua, lòng vẩn vơ những gì không rõ.

 

 

Tắt đèn.

Chẳng thể nhìn rõ năm ngón tay trước mặt.

Mọi thứ tối đen. Chỉ còn duy nhất ánh lửa lập lòe nơi điếu thuốc.

Những ngôi sao bốn năm trước, giờ đang ở đâu?

 

Một lúc nào đó của năm nay, máy tôi hiện lên cuộc gọi từ Nishikydo.

“Mày đã từng khóc chưa?”

Giọng nói khô khốc.

Tôi lặng thinh một lúc lâu. Có hay không?

Tôi nhớ những ngày vắt kiệt sức ở phòng tập cho Yellow Gold tour.

Căng người.

Mồ hôi chảy ướt cả trán, chầm chậm lăn qua lông mày.

Từng giọt từng giọt ướt cả sàn gỗ.

Mặn chát!

Đó là mồ hôi, hay nước mắt, kì thực tôi không biết.

Vì thế, tôi thành thật.

“Tao không biết.”

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu, lâu thật lâu.

Cuối cùng tiếng Nishikydo khó nhọc vang lên.

“Tao vẫn ổn.”

Tôi chỉ nói đơn giản.

“Tao biết.”

 

Vài ngày sau, có một người bấm chuông cửa nhà tôi ở LA, cũng hết sức đơn giản nói một câu.

“Tớ muốn ngủ.”

Thế rồi cậu ta xách túi vào phòng tôi, cởi giày, leo lên giường của tôi, nằm lên gối của tôi, đắp luôn cái chăn của tôi.

Ngủ mê mệt.

Lúc ấy, tôi có một loại ảo giác, dường như đây không phải là LA, đây là nơi nhà tôi thân thuộc, đây không phải là Akanishi và Yamashita với những rắc rối của trưởng thành, của công việc, của bản thân.  Đây là tôi và Yamashita của thuở mười sáu, vô tư lự.

Ngủ một giấc, trời quang mây tạnh.

 

Đồng hồ đang gõ. Lại thêm một tiếng nữa trôi qua, thời khắc ngày càng gần.

Một thứ gì đó thôi thúc, tôi dụi thuốc, sải bước thật nhanh qua khoảng cách ngắn ngủi của sofa và giường ngủ.

Vùi đầu thật sâu vào chăn.

“Một con cừu, hai con cừu…”

Tôi suýt phá ra cười. Thật là một trò ngốc nghếch.

 

Lâu thật lâu trước đây, tôi cũng từng làm thế này. Cái đêm trước ngày KAT-TUN debut, tôi và Yuichi cùng ngồi lặng lẽ nơi căn hộ riêng của tôi ở Tokyo.

Ngày hôm sau rất quan trọng, thế nên chúng tôi cùng giục nhau đi ngủ.

Rồi Yuichi bắt đầu đếm.

Một con cừu, hai con cừu…

Và hình như tôi đã ngủ khi cậu ta đếm tới con cừu hai trăm mấy.

Sáng hôm sau, tôi choàng tỉnh, vẫn nghe Yuichi lúc này đã có hai mắt gấu trúc đều đặn đếm.

“Mười ngàn năm trăm lẻ một con cừu, mười ngàn năm trăm lẻ hai con cừu.”

Tôi bỏ cuộc ở con thứ sáu trăm hai mươi bảy. Phải chăng…

Tự đếm thì khó hơn?

 

Đèn tắt khiến căn phòng trở nên tĩnh mịch.

Có cái gì đó không đúng.

Tôi hơi nhíu mày, nhận ra rồi.

Cái tivi màn hình phẳng to-vô-cùng ấy đang im lặng.

Không biết từ khi nào tôi đã có thói quen mở tivi suốt cả ngày.

Thi thoảng lại nghe vài bài hát Billboard mới, có lúc lại nghe những thứ đại loại như khủng bố, đánh nhau. Cái ngày một người nào đó bị giết, tôi bật tivi kênh nào cũng đều nghe thấy tên ông ta. Osa… gì đó, tôi quên rồi.

Cái tên ấy cứ lặp đi lặp lại, không đài nào không có. Đập bôm bốp vào đầu tôi, thế mà tôi vẫn để tivi.

Chúng ta đâu thể tự nói chuyện với bản thân cả ngày, phải không?

 

Phải bật tivi lên. Tôi đưa tay tìm remote.

Thế nào lại vớ nhầm điện thoại.

Chiếc điện thoại tỏa sáng trong bóng tối. Giữa màn hình lờ mờ những vết rạn.

Docomo. Tôi từng quay CM cho hãng này nột lần.

Điện thoại quả thật tốt kinh người.

Cái ngày tôi nghe được tin dữ từ Nhật, lòng như có trăm triệu ngọn lửa cùng thiêu đốt.

Gia đình tôi, bạn bè tôi và… cậu ấy.

Những tiếng tút tút tút vô hồn làm cơn giận của tôi bùng lên.

Vung tay.

Tôi cứ nghĩ nó sẽ chỉ còn là những mẩu vụn. Thế nhưng cú va chạm ấy chỉ để lại những dấu mờ nhạt trên màn hình.

Hết sức mờ nhạt!

 

Chầm chậm bấm từng phím số.

“Tôi là…Hiện nay tôi đang không có nhà, xin bạn hãy để lại lời nhắn…”

Vậy chắc cậu ấy đang ở công ty rồi.

Tôi cúp máy. Lại gọi.

Giọng thu sẵn đều đều vang lên.

Lại cúp máy. Lại gọi.

Lại cúp máy. Rồi lại gọi.

Cậu nhóc của tôi hẳn khi về sẽ rất tức giận, cậu ấy sẽ gọi cho tôi.

“Tại sao không gọi thẳng vào di động của em?”

Và tôi, với biểu tình vô tội nhất sẽ lại thì thầm.

“Vì anh muốn nghe giọng nói của em thôi.”

Tôi biết cậu ấy đang làm việc. Và tôi không muốn cậu lấy những phút nghỉ quý giá của mình để bù vào khoảng thời gian nói chuyện cùng tôi.

 

Sương đêm phả từng hơi. Dù cửa đã đóng chặt, tôi vẫn cảm thấy những luồng khí lạnh nhẹ nhàng men theo kẽ hở tràn vào phòng. Tôi lười. Chỉ đơn giản là chui vào chăn, cuộn người lại thật chặt.

Chăn thật êm, thật mềm.

Khác hẳn cái chăn cứng ngắc bốn năm trước tôi dùng.

 

Bốn năm trước, bốn năm sau, cũng ở mảnh đất Los Angeles  này, tôi đã đi được bao xa?

Đã gần đến đích rồi.

Từng ngày một, từng chút một, cố gắng, tận dụng, nắm bắt, con đường này của tôi ngày mai rốt cuộc sẽ đến đích.

Những giọt mồ hôi đã đổ, những thứ đã từ bỏ, tất cả để cho ngày hôm nay.

Tôi nhìn cái bóng mờ mờ của mình trong gương…

Mơ hồ… có cái gì đó lóe lên trong tôi.

Giây phút hạnh phúc này, tôi đã dùng rất nhiều thứ để đổi lấy, và tôi sẽ không cho bất cứ điều gì phá hỏng.

Lo lắng sao? Tao có cách trị được mày.

Ngón tay lại lướt trên phím. Chuông lại vang lên ở nơi nào đó trên thế giới, cho tới khi người kia nhấc máy. Tôi khẽ khàng.

“Yuichi, hãy đếm cừu cho tớ nghe đi.”


Chuyện tình buồn của mỹ Nhân ngư

Chuyện tình buồn của mỹ Nhân ngư

Author: vạn lý độc hành

Rating: PG-13, dù mình rất muốn viết NC-21 T___T

Disclaimer: nhân vật hoàn toàn không phải của mình, đáng tiếc.

Pairing: RyoKamePi, MaruDa, Akame, Kokunno, RyoPin, MaruYoko, TxT cùng một cặp bí mật.

Genre: nôm na là comedy trá hình tragedy

Warnings: BE =))))

Summary: Hoàng tử và tiên cá. Cổ tích. Và thực tế phũ phàng.

Note: Trước giờ bạn Độc chỉ giỏi viết fic hài xỉa xói mấy thứ bạn anti thôi T___T. Đừng ném đá.

Tặng Hồ ly chan, Phong Phong. Vì cô là một người bạn rất dễ thương 🙂 Chúc đồng chí Tổng bí thư Đảng uke- Jin dồi dào sinh lực để phát dương quang đại lý tưởng =))

Viết từ trước sinh nhật cô cả tuần nhưng tôi viết không nổi fic hài 😦 Viết fic bi thì lại… kéo tới trễ gần tháng. Haiz, rốt cuộc thì quà đã xong, mau trả nợ cho tôi :-w

Ngày xưa, xưa rất xưa, xưa đến mức người kể cũng không rõ nó thuộc kỷ Khủng Long hay kỷ Băng Hà, có một vương quốc xinh đẹp.  Nơi đó do quốc vương Nakamaru Yuichi và hoàng hậu Ueda Tatsuya cai quản. Đức vua là một người vô cùng nhân hậu, nhất mực thương vợ, thương con, thương dân chứ không nghĩ cho mình (nói thẳng ra là ổng bị khờ). Hoàng hậu Ueda Tatsuya vốn là công chúa của Xích Điệp quốc láng giềng, chẳng những đẹp tựa thiên tiên, cầm kỳ thi hoạ cái gì cũng biết mà thập bát ban võ nghệ tinh thông, là cao thủ đứng đầu trong thiên hạ. Hai con người tài sắc ấy chỉ có duy nhất một đứa con. Đó là hoàng tử Kamenashi, tên thường gọi là Kame. Kame là một hoàng tử xinh đẹp tuyệt trần. Chàng đẹp không bút mực nào tả xiết. Mỗi khi chàng cùng hoàng hậu Ueda đứng cạnh nhau thì đến hoa cỏ cũng ghen tị mà úa tàn. Thời may, hoa cỏ trong vườn thượng uyển vẫn có thể tốt tươi là vì mỗi lúc hai mẫu tử họ đứng cùng nhau luôn có mặt nhà vua.

Giống tính phụ thân, thế nên hoàng tử Kame cũng vô cùng yêu nước thương dân. Chàng thầm nghĩ mình đẹp thế này mà thiên hạ không được ngắm thì phí quá. Thế nên, chàng khẩn xin vua cha đóng cho chàng một chiếc thuyền đơn sơ để chàng đi ngao du thiên hạ, tạo phúc cho bá tánh. Đức vua Nakamaru nghe lời chàng nói lòng vui khôn xiết, ngài giao cho chàng toàn quyền quyết định đóng tàu. Nghe xong, hoàng tử Kame lòng rộn rã, phất tay truyền lệnh cho quân hầu lên rừng chặt rừng phòng hộ để lấy gỗ lim, vòng qua hải phận tranh chấp với Trung Quốc để mò ngọc trai và đặt hàng chừng sáu trăm súc lụa của Etiopia cùng vài thứ linh tinh lặt vặt nhỏ lẻ khác để làm nên chiếc thuyền đơn sơ của chàng.

Ba tháng sau, chiếc thuyền “đơn sơ” của hoàng tử Kame căng buồm, bắt đầu hành trình. Chàng đi một ngày lại nghỉ một ngày. Dọc các bên sông khắp vương quốc, quan lại bắt đầu dựng rạp, thu mỗi người một lượng vàng ròng để mua vé nhìn ngắm nhan sắc khuynh quốc khuynh thành của hoàng tử.

Hoàng tử Kame vốn là một người con hiếu thảo, tiền kiếm được, chàng chỉ giữ chín phần để chi tiêu mua sắm quần áo giày dép xoong nồi, nhầm, mũ nón. Một phần còn lại chàng gửi về cho mẫu hậu Ueda để mẫu hậu mua vé đi xem đại nhạc hội của đại ác ma Gackt.

Cuộc sống thanh bình cứ thế trôi qua… Một ngày nọ, khi đang rong ruổi trên biển, Kame bỗng nghe thấy một giọng hát mê hồn…

Everything what I say…

Tim nổ đùng một phát, Kame hoàng tử cao cao tại thượng nhận ra ngài vừa trúng tiếng sét ái tình. Chàng lập tức quay sang thị thần Taguchi Junnosuke đang ngủ gật phía sau tát một phát và ra lệnh cho hắn truyền cho thuyền chạy về hướng có tiếng hát.

Thuyền chạy như gió… Nhanh nhanh nhanh… nhanh nhanh nhanh…

Hồn chàng như bay theo giọng hát ấy.

Tiếng hát ngày càng rõ hơn. Thuyền bắt đầu đi chậm lại tìm kiếm. Kame nhìn xung quanh chỉ thấy những mỏm đá nhấp nhô nguy hiểm, tuyệt không có bóng dáng một con thuyền nào. Thuyền tới gần hơn… gần hơn… Ùm, Kame chỉ thoáng thấy một mái tóc đen thoáng qua giữa làn bọt nước trắng xoá.

Đó là tiếng hát của nhân ngư sao?

Ôi, mỹ nhân ngư…

Từ ngày đó, hoàng tử Kame đem lòng yêu mỹ nhân có giọng hát thiên thần.

Tại sao chàng biết đó là mỹ nhân? Tất nhiên rồi, hát hay như thế làm sao xấu được. Hãy nhìn chàng, chàng xinh đẹp không gì sánh nổi và giọng hát chàng cũng hay như hoạ mi. Ừ thì không hay bằng mỹ nhân ngư kia, nhưng thế thì đã sao, ông trời chẳng qua là quá ganh ghét sự hoàn hảo của chàng.

“Ngươi nói có đúng không Taguchi?” Chàng tươi như hoa hạ gương nạm ngọc xuống.

Không hề có tiếng trả lời.

Chàng nhìn lên, tên thị thần này cư nhiên lại ngủ gật lần thứ 18XX lần. Chàng chau đôi mày tỉa tót cả buổi, vung tay đem gương phóng tới Taguchi.

Ầm! Thị thần ngủ gật lập tức đứng nghiêm trang dù quanh mép vẫn còn thuỷ dịch nhễu nhão.

“Liệu hồn, còn có lần sau ta sẽ tịch thu PS của ngươi.”

Chàng lại ra mạn tàu như cả tháng nay, bắt đầu nghe mỹ nhân ngư hát…

“Yeah, yeah, yeah, Yellow gold gold gold ~~”

“Này mỹ nhân,” từ cái ngày thấy được hình bóng giai nhân tới lúc trồng cây si giữa biển làm người ta cảm động quay lại mà hát cho nghe, chẳng biết chàng đã nói điều này bao nhiêu lần  “xin hãy cho ta nhìn thấy dung nhan của nàng”

Cây si trồng lên đã được mấy mùa trăng mà bóng dáng mỹ nhân vẫn bặt vô âm tín. Hoàng tử Kame ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa. Chàng ngã lăn ra sốt 37.5 độ. Khuôn mặt xinh đẹp nhuốm sắc xanh xao, chàng gào trước biển xanh lồng lộng gió:

“Mỹ nhân ơi, nàng ở đâu, không có nàng làm sao ta sống nổi. Xin hãy cho ta gặp mặt nàng một lần trước khi ta nhắm mắt xuôi tay.”

Bỗng một giọng nói trầm ấm du dương đáp lại lời chàng.

“Không gặp thì tốt hơn. Tôi xấu xí sẽ làm người sợ hãi.”

“Ôi, nàng lo lắng làm gì, người xấu xí ta thấy qua nhiều rồi *kì thực ai đứng trước ta mà không xấu xí* Nàng đừng lo, mau hiện nguyên hình đi, ta yêu nàng, ta yêu nàng….” Chàng gào thét…

Im lặng hồi lâu. Có vẻ như mỹ nhân ngư nhút nhát kia đang suy nghĩ. Bỗng…

Nước rẽ sóng, hoàng tử Kame thình lình nhìn thấy một thân ảnh nhô lên từ mặt biển xanh ngắt.

Tóc đen bồng bềnh, lông mày cong cong, mũi cao thẳng, da trắng ngần.

Và…

Đùng! Chàng ngã lăn ra đất. Ngất xỉu.

Đợi đến khi thị thần Taguchi đưa chàng vào khoang thuyền thì chàng đã hôn mê bất tỉnh. Ngự y phải dùng đến chín chín tám mốt loại thảo dược cứu chàng tỉnh lại. Mắt vừa mở, hoàng tử lập tức khóc rống, nhất nhất bắt quay thuyền vào bờ ngay tức khắc. Đám thị thần không hiểu nguyên do, lập tức cử Taguchi đi hỏi.

“Thưa hoàng tử, lúc này đang độ trăng rằm, cảnh vật trên biển đẹp như tranh vẽ, chúng ta có thể nán lại thêm vài ngày nữa được không?”

Bang!

Hoàng tử Kame ném chiếc gương nạm ngọc chàng vô cùng yêu quý, liếc nhìn tên thị thần gan cùng mình kia, định cho Taguchi một cái tát rụng răng. Chợt thấy cằm của hắn lún phún vài cọng râu *do thức đêm chăm sóc hoàng tử* chàng thét lớn một tiếng, túm lấy thị thần Taguchi đang kinh hãi, một đường ném xuống biển. Làm xong, quay lại rống:

“Ai cãi thì biến.”

Con thuyền lập tức rẽ sóng tức tốc vào bờ. Cũng kể từ đó, tất cả thị thần của hoàng tử đều được lệnh không-bao-giờ-được-để-râu.

Nói về bé người cá kia, vâng, bé Jinny.

Tận mắt chứng kiến hoàng tử vừa nhìn mình đã sùi bọt mép ngã lăn đùng. Bé nghĩ nhất định là do cái đuôi cá tai hại. Bé đau khổ lắm. Từ ngày vị hoàng tử đẹp-vô-cùng ấy tới vùng biển này, bé cũng đã đem lòng thầm thương trộm nhớ người ta. Biết thế thì thà trốn đi để giữ cho người ta hình ảnh đẹp về mình. Giờ ra thế này, biết tính sao?

Tim truyền đến từng đợt đau đớn. Jinny bé bỏng nhớ hoàng tử Kame vô cùng. Ánh mắt, nụ cười, làn môi, tất cả đều hiện rõ mồn một trước mắt.

Bé yêu rồi.

Jinny nhớ ngày xưa từng nghe bà kể chuyện nàng tiên cá. Vì yêu thích hoàng tử nên nàng tiên cá từ bỏ giọng hát của mình để lấy đôi chân loài người, vượt mọi gian khổ chông gai, tìm đến người yêu.

Bé… quyết không thua nàng tiên cá ấy.

Bé phải đi tìm hoàng tử Kame, bé phải đấu tranh cho tình yêu của bé. Bé hạ quyết tâm như thế.

Jinny bé nhỏ bơi xuống đáy vực sâu dưới đáy biển, tìm tới nhà phù thuỷ Tanaka Koki.

Vừa tới nơi, bé ngạc nhiên vô cùng khi căn nhà u ám của phù thuỷ Koki đang rộn ràng những giai điệu vui tươi.

Hyakunen saki mo ai wo chikau yo. Kimi wa boku no subete sa ~~~ (*)

Thấy bé, phù thuỷ Koki tông cửa chạy ra ngoài, nắm đôi tay thon dài của bé, xoay vòng vòng. Nói như máy phát thanh.

“Ngươi tới đây làm gì? Muốn thuốc gì hả? Nói đi, ta cho miễn phí, còn tặng kèm phiếu giảm giá cho lần sau.”

“Sao hôm nay ngươi hào phóng thế?” Bé vừa hỏi vừa quay.

“Ta mới tìm được người yêu, sắp đám cưới.” Koki nói, búng tay một phát, nhạc thay đổi thành…

Hateshinaku Shibararete Kago no naka ni toji kometa mama Zutto ~~ (**)

“Đây, vào đây,” Koki vui vẻ kéo tay Jinny bé nhỏ. “Ta giới thiệu với ngươi, đây là vợ sắp cưới của ta.”

Khuôn mặt dù sợ hãi vẫn thấy toe toét như nắng mùa xuân, kẻ đang run rẩy trong áo cưới ngồi kia còn ai ngoài thị thần Taguchi Junnosuke nữa…

***

Vất vả uống lọ thuốc mà Koki đưa cho, Jinny giấu mình trong một lùm cây trên bãi biển.

Bé phải tìm hoàng tử Kame, bé phải tìm hoàng tử, chắc bé mọc chân rồi thì chắc hoàng tử không chê bé đâu. Bé và hoàng tử sẽ sống hạnh phúc bên nhau cả đời.

Bỗng có tiếng động, bé núp sâu vào, im thin thít lắng nghe.

Hai người vừa đến trông khá đẹp trai, làn da rám nắng khoẻ mạnh, cùng ngồi… thoa kem chống nắng.

Một người có khuôn mặt tròn tròn, toát lên vẻ thông minh quay qua hỏi người kia.

“Này Maruyama, tại sao hoàng tử Kamenashi kia đã đến gần vương quốc của chúng ta thế mà lại không chịu ghé vào?”

“Ngươi không biết sao, nghe bảo hoàng tử gặp một con quái vật trên biển, quá sợ hãi nên ngã hôn mê, tỉnh dậy liền sai người cấp tốc rời khỏi.” Người tên Maruyama trả lời trong lúc chà kem chống nắng lên tay của người kia.

“Thật tiếc quá, ta không thể ngắm nhìn mỹ nhan của hoàng tử.”

“Đừng lo, Yoko, ngươi có thể ngắm ta.”

“….”

Lược bỏ những đoạn có nguy cơ ảnh hưởng đến trẻ em dưới 17 tuổi.

***

Hai người kia đã đi tự lúc nào nhưng Jinny bé nhỏ vẫn cứ rúc mình thật sâu giữa lùm cây.

Trái tim bé, trái tim mong manh mỏng mảnh của bé vỡ nát… Hoàng tử Kame. Hoàng tử Kame… Người ấy đã đi rồi. Để có thể đến bên người ấy, bé đã từ bỏ đuôi cá, từ bỏ đại dương bao năm yêu thương che chở bé. Vậy mà… ông trời lại trêu người. Nước mắt Jinny lăn dài trên má. Ngọc rơi tí tách, nhỏ xuống nền cát trắng.  Bé đau khổ vì tình, tim đau, lòng cũng đau quặn thắt.

Bé quyết định. Đi tự tử! Sống mà không có tình yêu thà chết còn hơn.

Mà tiên cá muốn chết thì rất đơn giản. Lên bờ. Phơi nắng. Thành cá khô.

Thế nên cuối cùng, bé cũng lết thết bò ra khỏi lùm cây, kiếm một chỗ nằm phơi nắng.

Trong lúc bé đang lim dim ngủ chợt nghe tiếng ồn ào, bé sợ hãi vùi mình xuống cát biển.

Có tiếng người thánh thót…

“Ê, chỗ này đẹp nè, bây đâu, giăng mùng, lộn, giăng màn cho tụi tao tắm.”

Vải đỏ thoăn thoắt chuyền tay, hợp thành bốn bức màn rộng lớn bao quanh đúng chỗ bé đang ẩn thân.

Nước chảy…

Róc rách chảy…

Từ từ, từ từ chảy xuống cát…

Thân hình trắng trẻo của bé cũng từ từ lộ ra. Nghe tiếng hét của người bên trên, bé sợ hãi co người lại.

Im lặng…

Im lặng…

Khều.

Khều.

Bé mở mắt, thấy hai người một đen, một không đen lắm đang mắt to mắt nhỏ nhìn mình. Hai người đó… Hai người đó… đều không mặc quần áo.

Bé hét lên một tiếng bể nhà rồi lại tiếp tục vùi đầu xuống cát.

“Hàng độc!” Bốn mắt nhìn nhau, hai cái miệng cùng thốt lên.

Thế là như định mệnh, bé gặp hai hoàng tử sinh đôi *mà chẳng giống nhau* Nishikydo và Yamashita.

Hai người từ ngày bắt được bé, rất chi là mê mẩn. Tuy là anh em nhưng tranh nhau như chó với mèo để lấy lòng người đẹp. Hoàng tử Yamashita vừa xây nguyên cái hồ bơi cho bé thì hoàng tử Nishikydo cũng *bắt người hầu* lên rừng xuống… ao tìm đủ loại đồ ăn ngon lành cho bé tẩm bổ. Hễ tối hôm trước hoàng tử Yamashita ngủ chung giường với bé thì ngày hôm sau hoàng tử Nishikydo nhất quyết bắt bé đi tắm chung. Hai người bọn họ tị nạnh nhau từng ánh mắt, nụ cười của bé. Cãi vã, ồn ào suốt cả ngày.

Thế nhưng, bé rất vui vẻ, ăn được, ngủ được, lại có người cạnh bên. Vết thương lòng do hoàng tử Kame gây ra dần liền lại. Bé rất sung sướng, bé rất hạnh phúc.

Vậy mà.. Dường như số phận của bé đã định sẵn là đau khổ. Hạnh phúc đẹp đẽ ấy lại chẳng được bao lâu….

Ngày nọ, một chiếc thuyền “đơn sơ” ghé thăm vương quốc. Hoàng tử Kamenashi thanh khiết lịch lãm bước ra. Vẻ đẹp của chàng như ánh mặt trời chói loà, làm hai hoàng tử Yamashita và Nishikydo choáng váng.

Jinny bé bỏng bị đá sang một bên như trái banh hỏng. Bé ngày ngày chỉ được ăn cơm thừa canh cặn với cỏ dại. vâng, là cỏ dại chứ chẳng phải rau dại nữa. Bé đau lòng, bé lại đau lòng.

Nhưng lần này bé đã mạnh mẽ hơn xưa, bé quyết đi tìm ba vị hoàng tử cao cao tại thượng kia hỏi cho ra lẽ.

Bé lẳng lặng lần mò tới tẩm cung hoàng tử Kame trú ngụ, khoét mái nhà, nhòm xuống. Bé thấy hoàng tử Yamashita đang tỉ mẩn lột nho, hoàng tử Nishikydo đang cặm cụi gọt cam còn hoàng tử Kame thì nằm trên ghế đệm thiu thiu ngủ. Cảnh tượng thật đầm ấm và hạnh phúc biết bao…

“Ta bảo, Ryo, chúng ta phải mau đem kẻ kia đuổi đi thôi. Để hắn ở đây sẽ làm mỹ nhân hoảng sợ.”

“Ai bảo ngươi mang nó về, nhìn bộ râu đó là ta phát ói. Hàng độc gì chứ, rõ ràng là phế phẩm. Chẳng hiểu sao lúc mới gặp lại thích như ma ám.”

“Thế tại sao ngươi còn tị nạnh với ta? “

“Là ngươi khơi mào chứ ai!”

Hai hoàng tử lại bắt đầu tranh cãi. Tất nhiên là cãi với âm lượng nhỏ, tránh làm mỹ nhân đang lim dim kia thức giấc.

Jinny bé bỏng ôm ngực, cố gắng trèo xuống mái nhà. Thở hổn hển, bé cắn chặt môi cố nén tiếng khóc.

Nước mắt sau bao lâu lại lăn dài.

Trái tim mong manh mỏng mảnh của bé vỡ tan lần nữa.

Ruột đau như cắt, lần này, bé… Chết tiếp!

Không có bãi cát để phơi khô, bé quyết định leo lên tháp cao nhất, nhảy xuống.

Đã chết thì phải chết cho oanh oanh liệt liệt. Phải chết đẹp!

Chọn lấy bộ đồ đẹp nhất, tỉa lông mày, tỉa tót lại râu, bé trèo lên đỉnh tháp. Buông mình.

Khoảnh khắc thân hình mong manh của bé sắp bẹp dí dưới đất bỗng một thân ảnh áo trắng lao ra, ôm lấy bé, xoay ba vòng đúng kiểu phim Tàu, dậm chân, đáp xuống.

Bé khẽ mở đôi mắt ngân ngấn nước nhìn ân nhân cứu mạng.

Người đó trông chừng ba mươi tuổi, làn da trắng trẻo, mái tóc vàng óng khẽ tung bay, khuôn mặt người như được chạm khắc, đẹp vô cùng đẹp. Đến cả hoàng tử Kamenashi cũng chẳng sánh bằng.

Người kia cất giọng ngọt ngào:

“Mỹ nhân từ đâu đến sao lại tự tử thế kia?”

Bé chớp chớp đôi mắt trong veo nhìn người kia, khẽ hỏi.

“Tôi đẹp sao?”

“Đẹp mà.” Người kia yêu thương vuốt vuốt má bé.

Bé lại chớp mắt. Giọng bỗng run run…

“Ai cũng bảo tôi xấu hết.”

“Ôi, quan tâm gì lũ mắt toét không biết nhìn người.”

Bé nhìn người đó, nhìn sang cỗ xe ngựa màu trắng tuyệt đẹp. Xe đẹp quá, ở cung vua cũng chẳng thấy cỗ xe ngựa nào đẹp như thế…

“Tôi… tôi… chẳng có chỗ nào để đi.” Bé hạ giọng, khẽ dựa vào đôi vai rắn chắc của người kia.

Người kia xoa xoa đầu bé.

“Anh là Takizawa. Em hãy gọi anh là Takky nhé. Em thế này chắc chẳng còn chỗ nào để đi phải không? Làm người yêu anh đi, anh sẽ yêu thương em, chăm sóc em.”

“Anh sẽ lo cho em hết mọi thứ sao?” Bé khẽ run rẩy, sợ hãi nép sâu vào ngực Takky.

“Đừng sợ, anh sẽ lo lắng cho em từ A đến Z, chu cấp cho em từ đầu tới chân, cả cuộc đời còn lại của em sẽ chẳng phải lo gì hết *trừ vợ anh- nghĩ thầm*.”

Bé giương mắt cún con nhìn Takky. Cuộc đời bé ba chìm bảy nổi quá. Cứ tưởng có hạnh phúc rồi lại vụt khỏi tầm tay. Bé… rất sợ lại bị đau lòng. Thế nhưng… bé nhìn xung quanh, giờ bé chẳng có ai cả. Người bé yêu thương, người bé tưởng là yêu thương bé, tất cả đều chỉ là ảo mộng. Biển cả thân yêu thì vĩnh viễn không trở về được nữa rồi…  Nếu từ chối thì bé biết đi đâu về đâu giữa cuộc đời đầy cạm bẫy. Bé nuốt nước mắt vào tim. Khẽ gật đầu.

Xe ngựa lóc cóc chạy, đưa Jinny đến một dinh thự xa hoa tráng lệ không kém gì cung vua. Tường dát vàng, gạch bằng bạch ngọc, mái ngói bằng thuỷ tinh sáng trong, trần nhà khảm xà cừ vô cùng tuyệt diễm.

Takky ôm bé xuống xe, đỡ bé đi lên những bậc thang khảm ngọc thạch xanh mát mắt. Cánh cửa lớn khảm ngà voi từ từ mở ra. Đột ngột, bàn tay Takky đang cầm tay bé lạnh như băng rồi nhanh chóng rụt về. Bé tròn mắt nhìn theo hướng đó.

Ngồi trên ghế nhung trong sảnh lớn là một người vóc dáng cứng cáp, mặt chữ điền, mày lưỡi kiếm, ánh mắt vô cùng sắc sảo.

Takky ho khan một tiếng, bỏ bé tụt lại đằng sau. Chân như lướt trên sàn, bay về phía người nọ.

“Tsubasa, sao em lại tới đây, chẳng phải anh đã nói em tới nhà nghỉ trước chờ anh sao?”

Người mặt chữ điền kia, Tsubasa- san khẽ vòng tay qua cổ Takky, cười nói.

“Em muốn đi cùng anh, không được sao?”

“Được chứ, được chứ.” Giọng Takky có phần run rẩy.

“Em nhớ anh.” Tsubasa chẳng thèm để ý tới cả một đám người hầu trong sảnh, khẽ hôn lên môi Takky.

“Anh cũng vậy, anh cũng vậy, Tsuki ~~~”

Sau một màn tình tứ long trời lở đất, rốt cuộc Tsubasa cũng chú ý đến Jinny bé bỏng đang đứng khép nép run rẩy nơi góc tường. Khẽ ngoắc bé lại, Tsubasa dịu dàng.

“Đây là ai thế, Takky? Trông thật dễ thương.” Ánh mắt như có như không liếc Takky một cái.

“À… à… à… Đây là…” Takky lắp bắp.

Chợt nhìn thấy một bóng người từ cầu thang đi xuống, Takky nói nhanh.

“Đây là người anh mang về bầu bạn với papa.”

Nói xong, lập tức quay lại phía sau.

“Thật đúng lúc, papa đây là người con tìm về cho papa.”

Mắt Jinny mở to nhìn người vừa xuất hiện.

Vóc người thấp nhỏ, bụng phệ, khuôn mặt móm mém lão niên, hàm răng cái còn cái mất. Người ấy run run chìa đôi tay nổi gân tới gần bé.

“Chào, YOU thiệt là xinh đẹp!”

THE END

(*) One love- Arashi dù 100 năm anh vẫn yêu em

(**) Sadistic love- KAT-TUN – câu này Tatchan hát =))