Tôi sẽ không làm những gì tôi không muốn. Vì thế làm ơn đừng quá đặt hy vọng về Akanishi Jin.

Author Archive

Review | Miss Sherlock

Mình bị mê mẩn Miss Sherlock ngay từ khi xem trailer. Phim của HBO nên chất khỏi bàn, lại có nữ thần tham gia, nàng lại sắc sảo đến nghẹt thở như thế thì ai chả vui. Cười lên một cái, liếc mắt một cái đủ làm vạn con tim đổ rạp ra đất. Một Sherlock quyến rũ, đáng để mong chờ.

Quá trình coi phim có hơi khó khăn vì phòng mình không có tivi == May sao sau bao ngày tìm sub Eng trầy trật, đã có bên Rim Hột chịu vietsub. Coi tới ep 5 rồi.

Công bằng mà nói, dù chuyển giới Sherlock Holmes thành nữ, cho qua Nhật sống thì Takeuchi Yuko cũng không phải sự lựa chọn hoàn hảo nhất. Nét mặt chị hiền, dù make up sắc sảo và dùng khả năng diễn xuất đè lại thì chỉ đến trên Himekawa ngày xưa trong Strawberry Night một chút. Hợp với Sherlock Holmes nhất có lẽ là Amami Yuki 😕

Có lẽ Yuko cũng biết điểm yếu của mình nên thay vì diễn một Sherlock “đanh đá”, sắc sảo thì chị chọn trở thành một Miss Sherlock trẻ con. Tùy hứng, lém lỉnh, tinh nghịch… đem một nét tính cách của Sherlock Holmes trở thành tính cách chủ đạo của Miss Sherlock. Không còn là quý ông gầy gò, cũng không phải Sherlock tóc xoăn luôn miệng “boring boring”, Yuko đi giày cao gót sang chảnh, khoác áo hàng hiệu, trang điểm sắc sảo, đẹp từ trong nhà ra tới ngoài sân, diễn một Sherlock ngang ngược dựa vào tình yêu mọi người dành cho mình.

Miss Sherlock_04[(053506)2018-06-16-22-41-59].JPG

Shihori Kanjiya diễn Wato – Watson khá tốt nhưng đứng kế Yuko bị lép nhiều quá. Chắc bản này chọn DV cũng lấy nguyên mẫu bên BBC nên cố ý để Wato lùn lùn tròn tròn cute cute như John. Cơ mà John có nhiều đất thể hiện hơn Wato. Chị mang nhiều áp lực tâm lý (quan trọng hơn, là phụ nữ thì yếu tinh thần hơn chút) nên sự giúp đỡ Wato dành cho Sherlock chẳng đáng kể mấy. John / Watson ngay từ lúc gặp Sherlock/ Holmes đã như bị bỏ bùa mà theo người ta như một cái đuôi. Wato không thế, Wato yêu mến Sherlock nhưng vẫn có quá nhiều mối quan tâm khác. Ít nhất là đến tập 5 mình vừa coi xong, tình bạn mà Wato dành cho Sherlock thua xa lắc nguyên tác và bản BBC.

Btw, bù lại, Ozawa Yukiyoshi (tên khó đọc ghê, hãy gọi ảnh là Mr. Nagai =))) thì cute cực. Tình cảm của hai anh em được biến đổi dễ thương hơn chứ không phải gặp là chí chóe như hai bản kia. Kento thương em gái quá trời quá đất.

Miss Sherlock_04[(064508)2018-06-16-22-45-03].JPG

Vụ án của Miss Sherlock khiến mình hơi thất vọng một tí. Hay đấy nhưng thiếu máu me và đơn giản quá. Khi BBC chuyển thể Sherlock, những vụ án cũ cũng đã được họ xử lý sao cho phức tạp hơn nhiều lần để tăng độ kịch tính. Nhiều lúc mình coi đúng kiểu choáng váng vì cóc biết ai mà lần. Còn Miss Sherlock, mấy tập vừa rồi biết hung thủ quá sớm, xem cứ thấy không thỏa mãn. Nếu làm mùa 2, hãy học BBC, hãy làm sao cho những đứa đọc nát nguyên tác như mình cũng bị xoay vòng vòng í.

Hiện giờ có vẻ mình đã đoán được Moriarty là ai. Thật sự thật sự hy vọng bản thân đoán sai, bởi nếu đoán đúng thì các bác sản xuất à- các bác quá lười đấy. Nhân vật để tên lộ liễu như vậy, nhắm mắt cũng nhận ra thì còn quái gì vui nữa.

Dĩ nhiên, Miss Sherlock vẫn rất đáng xem. Cơ mà, với tầm cỡ nguyên tác, phóng tác, ekip sản xuất HBO và diễn viên thực lực, chuyện mình yêu cầu nhiều hơn nữa trong phần 2 (nếu có) có lẽ cũng chả quá đáng gì nhỉ?

Miss Sherlock_04[(010155)2018-06-16-22-28-28].JPG

Ps: Nghe đồn ep cuối shock tận óc, hay cực kỳ. Thiệt nóng lòng hóng sub quá đi ~

 

Advertisements

Tám nhảm về truyện trinh thám

Dù (tự nhận) là fan trinh thám, mình đọc không nhiều. Yêu cầu cao nên kén dữ lắm. Truyện chữ thì chỉ say mê người đàn ông chưa từng sống nhưng không bao giờ chết kia thôi, mua ba bộ, chỉ vì mê sưu tầm ổng quá.  Được cái thời thiếu niên, hầu như Việt Nam xuất bản bộ truyện tranh thám tử nào là mình ngốn hết bộ đó. Phim trinh thám thì luyện qua vô số, đủ làm một collection từ Tây Tàu Hàn Nhật Hongkong cho những ai muốn hỏi.

Gần đây mình đọc Thập tông tội. Đọc xong ba vụ là thấy không hợp rồi nhưng ráng cho chính nó và mình thêm một cơ hội xem sao, với cả ấn tượng câu giới thiệu trên bìa sách quá

“Trong mắt những kẻ biến thái, giết người là sự giải thoát lương thiện nhất.”

Cuối cùng vẫn phải bỏ dở. Bỏ qua yếu tố phản cảm hàng đầu là tác giả đúng kiểu tôn sùng Trung Quốc thì truyện có hàng đống lỗi khiến mình dù cố bưng mắt bịt tai mà đọc cũng đành bất lực.

Những vụ án của Thập tông tội có đáng sợ không? Có. Giết người lột da, chặt xác rải thịt, có cái nào mà không kinh hãi. Còn ghê hơn là những vụ này dựa trên chuyện có thật, xảy ra ở thời hiện đại có luật pháp có kỷ cương có văn minh này. Cơ mà, đó lại là con dao hai lưỡi. Vụ án có thật nên không tránh khỏi việc thiếu hụt tình tiết cho hồ sơ hạn chế cảnh sát đưa ra. Những lỗ hổng trong suy luận được tác giả bù đắp vào bằng suy… diễn tự thân. Sến súa, phiến diện và bênh vực.

Nếu như ở Eiji, giết người biến thái cũng có điểm đáng thương (bị chấn thương tâm lý khi còn nhỏ, gặp biến cố cuộc sống…) nhưng đều chỉ là loại gia vị điểm lên hồ sơ tội ác của họ thì trong Thập tông tội chúng được Tri Thù tô vẽ cho đáng thương, bi lụy hơn nhằm giành được sự thương hại của người đọc.

Cơ mà liệu có đáng thông cảm cho một người lái taxi giết người vì muốn có tiền cho con sinh sống, anh chủ trại heo bắt cóc giết người vì không lấy được vợ? Nếu vụ án vườn đào còn có điểm đáng thương thì những vụ còn lại… xin lỗi, thương không nổi.

Bút lực của tác giả còn quá non. Không biết anh tự ra sách hay thông qua nhà xuất bản, nếu có biên tập viên mà sách thế đấy thì người biên tập ấy đáng bị đuổi việc khi cho ra một quyển sách câu cú lộn xộn chẳng khác học sinh cấp 1. Mà xem Thập tông tội nhìn sang Lôi Mễ mới thấy càng phục anh hơn, viết truyện vừa mang tính chuyên môn vừa hấp dẫn không dễ chút nào.

Truyện trinh thám quan trọng nhất là điều gì?

Không phải giết bao nhiêu người, không phải thủ đoạn có bao nhiêu tàn ác, không phải ở quá khứ của hung thủ và nạn nhân mà là quá trình phá án. Một vụ án đơn giản, giết một người thậm chí chả giết ai nhưng phần điều tra hấp dẫn thì vẫn kích thích người xem. Mớ phim kinh điển phá án bên TVB toàn ăn điểm nhờ vụ này.

Thám tử Toma (Q.E.D) cũng xử lý rất tốt những vụ án nhỏ đó một cách đầy hấp dẫn. Mình ấn tượng mãi vụ cái xác ở trên cầu “một bí mật được che giấu bởi hai thiên tài”. Đơn giản, hấp dẫn, hoàn mỹ. Conan đã từng làm rất tốt những vụ như thế. Như case ông diễn viên giết vợ tầng trên xong dùng dây đưa xuống tầng dưới trước, vụ con lừa mũi đỏ đơn giản mà đau lòng hay vụ án bà nhà giàu giết chồng mà Shinichi và Hattori so tài lần đầu tiên. Cơ mà đó chỉ là “em của ngày hôm qua”, giờ thì mớ xèng chiếm hết đầu óc tác giả và khiến ổng đẻ ra mớ case não tàn cũng gọi là sư phụ. Giết người vì hận thù vụn vặt như nói xấu một câu, tranh một cái bánh, một lúc bất cẩn liếc mắt lộn người. Là xã hội Nhật ngày càng biến thái hay đầu óc Gosho bí quá viết bừa rồi?

Giết người đơn lẻ đã thế, giết liên hoàn còn tởm hơn. Hãy nhìn vụ bạn cũ hội ngộ gần đây của Conan để thấy não úng được định nghĩa thế nào. Mình thất vọng vì Conan hằng bao năm nay nhưng không thể ngờ tác giả có thể đẻ ra một vụ chán phèo chán ốm và ngu độn như thế. Không đòi hỏi Gosho Aoyama có thể viết nên một nhân vật qua đường xuất sắc như lão nhà văn trong vụ án lâu đài búp bê bên Kindaichi nhưng ít ra cũng phải tôn trọng chính mình và độc giả một chút chứ? Sỉ nhục IQ của độc giả và những vụ án trước đây của ổng luôn. Những thủ pháp như dùng cước kéo cửa, giết người bật máy lạnh or máy sưởi thay đổi thời gian chết còn có người tin chứ cái mớ lằng nhằng sau này thì còn viễn tưởng hơn SCI mê án tập. Viết truyện trinh thám mà còn tưởng viết tương lai trăm năm sau.

Haiz, vốn bàn về trinh thám nhưng nhảm một hồi thành bài chửi Thập tông tội và Conan rồi. Thôi kệ. Truyện trinh thám mình mà thích rồi thì đọc đi đọc lại đến mức thuộc nằm lòng. Cũng lâu lắm không xem lại nhưng cái gì cần nhớ vẫn nhớ. Đã thưởng thức qua mỹ vị thì sao ăn được cơm sống cháo khét? Bởi thế xem truyện thấy chướng thì cố gắng mấy cũng phải chửi vài câu xong mới chạy được.


[Feel] Avengers: Infinity War – Xuy bất tán giá điểm điểm sầu

Cũng thiệt quái đản khi mình muốn viết về Avengers: Infinity War sau khi xem Deadpool 2. Tất nhiên, Hồ bơi chết chóc rất mặn rất bựa và khá hay (trừ chuyện mình vẫn không thích Ryan Reynolds hơn bao nhiêu). Có thể là do kích thích khi nhìn thấy má, thấy thằng Bạc con rơi của ba mà không thấy ba. Bao nhiêu cảm xúc về Cherik nó dồn về làm dấy lên lửa đau lòng mà Infinity War đã gây ra cho mình suốt hơn nửa tháng qua.

Mình đã đọc rất nhiều giả thiết, silent reader ở đủ loại group, ngâm cứu đủ suy diễn từ Tây sang Ta, một nùi fanfic, fanart, vân vân và vân vân… Vẫn trong trạng thái Xuy bất tán giá điểm điểm sầu – Ờ, Thổi không tan được nỗi đau này – tựa bài hát trong Tây Du Ký lúc Đường Tăng đuổi Ngộ Không vì tam đả Bạch Cốt Tinh. Nói túm gọn là buồn thê thiết thảm thương tàn tạ.

Với mình, Avengers: Infinity War không phải là bộ phim MCU hay nhất, (tất nhiên cóc phải là phim superhero tốt nhất) nhưng cái cảm giác nó tạo vô cùng mạnh mẽ, đánh bại mọi bộ phim MCU khác. Dù không tuyệt vời như một fanfic mà chỉ trong giấc mơ đẹp nhất mới có thể nghĩ ra – giống những gì Russo Brothers làm với Civil War, những gì Taika làm với Ragnarok nhưng Infinity War thật sự cho mình những thứ mình cần.

Một Tony trở về đúng với Tony mình yêu từ bộ phim đầu tiên. Không có những cảnh ác mộng đêm khuya, cáu gắt với mọi người, trăn trở nhân sinh vì một bà má có thằng con làm tình nguyện viên chết vì chiến tranh mà là chuyên tâm cải tiến vũ khí tới mức Shuri được sinh ra trong vùng đất công nghệ cũng khó lòng theo kịp.

Một Loki mà tình yêu thương anh trai chiến thắng lòng ích kỷ. Xứng đáng với những gì thằng anh đã làm vì nó.

Một Thỏ mạnh mẽ và nổi bật đúng với tầm vóc và quá trình trưởng thành chỉ toàn máu và nước mắt. Một Thỏ cười vui mà mắt rưng rưng, lệ anh hùng hiếm hoi lăn dài trên má.

Và Stucky chỉ với một cảnh ôm “thiên trường địa cửu”, vài dòng thoại “nói ít hiểu nhiều” cùng tiếng gọi thất thanh cuối cùng cũng đủ làm con tim fan gơ thỏa mãn.

Bất mãn hiếm hoi, Jarvis mãi đi không trở lại. Cộng thêm Hawkeye hoàn toàn mất tăm mất tích. Nhưng chỉ thế thôi.

Còn gì có thể đòi hỏi một bộ phim khiến bạn xem 4 lần, chăm chú từng câu thoại, ngẫm nghĩ từng chi tiết mà vẫn muốn xem lại lần thứ 5, vẫn giữ nguyên cảm xúc buổi đầu gặp gỡ – xúc động mãnh liệt và bi thương tan nát cõi lòng fan gơ.

Mà nhắc đến lại chán. Tính xem IMAX 3D lần 2 nhưng mãi không có ai đi cùng. Giờ rủ được người đi thì phim chỉ còn suất trong giờ hành chính. Cuối tuần chuyển qua support thằng Pool rồi. Huhu, biết thế xem tuần trước. Hình như IW là phim đầu tiên quay chuẩn IMAX luôn. Góc rộng, quan sát rõ hơn hẳn. Trai cũng tăng nhan sắc lên mấy lần. Nhất là Mỹ Tho Trang, đúng chuẩn nam thần, đẹp 360 độ đều như nhau.

Mong rằng đây là bài feel cuối cho IW, mình chán nản với bản thân vì độ sầu muộn dạo này luôn. Coi fan art mà mắt rưng rưng như mấy con fan gơ mới sa chân vào tà đạo, bao nhiêu mạnh mẽ lý trí vứt xuống sông.

Ôi, phần sau hãy cho Lố sống lại đi mà, mình thương Thỏ đến mức sắm thêm 3 con Thỏ 1 con Lố nữa rồi == Hãy cho Tony và Pepper một mái ấm. Hãy để Cap chết trong vòng tay Mận. Cuối cùng, cho Bruce chơi tự công tự thụ với Hulk đi, để Nat cho Clint nha. Nếu thật sự quay ngược thời gian, hãy trả tất cả về thời The Avengers hạnh phúc vô cùng đánh nhau xong ra tiệm ngồi gặm bánh ~ Please. Hãy lần nữa viết nên fanfic đẹp nhất cho các fan gơ đi anh em Russo ơi.


[Feel] Avengers: Infinity War – Ai chết sau cùng? Chính là DCEU

*Dành riêng cho những ai đã xem Avengers: Infinity War

Có quá nhiều cảm xúc sau khi xem Infinity War, đến mức mình xem đến lần thứ 4 vẫn thấy đơ cả người khi kết thúc. Muốn viết về phim mà không biết bắt đầu thế nào, kết thúc ra sao vì hàng tá thứ muốn nói. Cơ mà phải ráng viết để phần 2 ra có cái để coi lại =))

Nếu xét theo tiêu chuẩn Oscar thì IW chả hay, dĩ nhiên. 68 điểm Meta là xứng. Nhưng Marvel chưa bao giờ fail trong việc làm phim phục vụ cho giải trí (trừ Thỏ 1 Thỏ 2 =))). Chấm theo khung đó thì Infinity War đáng điểm 9.5. Bảo không hài lòng thì mình có nhiều chỗ lắm nhưng rõ ràng bộ phim khiến mình xem hết 150×4=600 phút trong say mê, phấn khích. Dù người mình thích ít đất diễn, dù người mình thích bị dìm thì mọi thứ còn lại quá tuyệt vời đủ để tha thứ hết.

Lần đầu xem, mình tốn cả buổi trưa bàn xôm tụ với Dou và Na. Dù nó cũng thích DC thì cũng thừa nhận giờ DC chỉ có đường khóc. Khóc xong chắc đập đi xây lại. Làm phim 6 người mà chuyển cảnh chả ra làm sao, ghép nối tuột hết mood. Nhìn qua hàng xóm chơi quả hai mấy đứa vẫn ổn, mấy thím thấy sao? Kéo được ông Joss về nhưng bên đây lại có hai lão Russo làm ăn ngon nghẻ chả kém. IW thua JL đúng một điểm là không có Everybody knows chất muốn điên rồ thôi. Rồi lão Ben chắc nhìn thấy tương lai mờ mịt hơn cái tiền đồ chị Dậu nên chả còn hứng thú nữa. Nếu lão làm biên kịch/đạo diễn thì mình vẫn có niềm tin vào phim riêng của Dơi lắm, lão ấy làm gì cũng giỏi, trừ diễn =))

Thôi trở về Infinity War.

Nói về Tony trước đi. Đã một thời gian dài mình chỉ thích Robert mà “bỏ bê” Tony rồi, thậm chí có lúc còn thích Pepper hơn Tony nữa. Dù xung quanh rất nhiều người thích sự chuyển biến thành chín chắn??? của Tony nhưng điều khiến Tony Stark là người mình thích nhất – ngay cả khi thiên hạ phát cuồng Loki chính là sự ngông hổng giống ai. Luôn lạc quan, luôn vững vàng, té ngã vẫn đứng lên mạnh mẽ. Jarvis đi dường như khiến phần đó trong Tony cũng mất theo. Mãi tới gần đây, khi Nhện bé xuất hiện, mình mới thấy lại Tony ngày xưa. Tony chẳng chịu hạ mình gọi điện cho Steve, Tony tập trung cho mớ hàng khủng không kém gì Wakanda, đánh nhau lôi ra đập bụp bụp lóa mắt. Đó mới là thiên tài, tỷ phú Tony Stark. Tony ngồi góc nhà ôm khiên Cap khóc thương? Mơ đi.

Người nổi nhất phim, dĩ nhiên, là Thỏ. IW giúp đứa nhận là fan như mình lại cảm thấy hiểu về Thỏ thêm chút nữa. Mình từng trách sau khi Lố chết ở phần 2, Thỏ bỏ xác em bơ vơ ở đó mà dễ dàng tình cảm với Jane. Điều này chỉ thật sự nguôi ngoai khi nhìn thấy bím tóc Thỏ thắt để tưởng niệm Lố. Giờ đây, lại lần nữa Thỏ mất em. Lần nữa Thỏ làm như chả có gì xảy ra, thoải mái chia sẻ cùng đám dân phòng thiên hà, thoải mái cười đùa. Thế nhưng, ẩn sau vẻ ngoài lạc quan ấy là sự tự trách điên cuồng, giọt nước mắt hiếm hoi rơi, khoảnh khắc chua chát “Tôi không chết được vì định mệnh không cho tôi chết.” rồi tự mình hứng trọn sức nóng của ngôi sao là bằng chứng rõ nhất cho nỗi đau nhất MCU. Mình thích Thỏ đầu tiên vì ngoại hình “như thể thiên thần lai với cướp biển” nhưng tới giờ thích Thỏ vì tính cách nhiều hơn gấp trăm lần. Đời vùi dập Tony, biến Tony thành Sad Tony. Đời vùi dập Steve, biến Steve thành Nomad nhưng đời vùi dập Thỏ bao lần, giờ Thỏ đúng là có gì để mất đâu, ấy mà Thỏ vẫn là Thỏ.

Nói Thỏ thì nhất định phải nói tới Lố. Xem 4 lần đủ giúp mình vững niềm tin nó sống nhăn. Có quá nhiều hint. Từ câu I assure u brother, the sun will shine on us again tới đoạn Lố ôm thằng anh xong mất tích, xong lại nhơn nhơn đâm Thanos (điều mà chỉ có đứa ngốc như anh nó mới làm). Dù chắc mẻm phần sau nó lại cười hì hì anh nó ngu như bò mới tin nó chết thì mình cũng ráng mua cặp anh em nó về chơi với nhau.

Cap phần này không có gì đặc biệt. Trừ màn xuất hiện như một vị thần thì ngậm hành suốt đoạn đánh nhau còn lại. Được cái để râu mà đẹp lung linh, lông mi dài long lanh (coi IMAX 3D đẹp muốn xỉu luôn) chứ cái màn chặn tay Thanos thì trailer xạo quá. Với cả, chắc mấy đứa anti chàng sau Cap 3 cũng đỡ bực phần nào khi chàng gọi trụ sở Avengers chỗ Tony là NHÀ. Mận thì xuất hiện được có vài cảnh nhưng cảnh nào cảnh nấy sắc nước hương trời, so hồi béo phị ở Civil War là một trời một vực. Mận hồi Winter Soldier là Tiểu Duy ma mị, Mận thời nay là Bối Dung đoan trang. Stucky ít nhưng trong một phim mà thuyền bị đập tè le ghép tùm lum thì hai cha fanboy Russo vẫn cho hint hầu hết các cảnh. Tụi nó mặc áo đôi, ôm nhau, cười với nhau, Mận gọi Steve rồi tèo, Steve thì như thể người đi một nửa hồn tôi mất vậy. Quan trọng nhất là, trừ Mận ra, Cap chả hint cùng ai nữa. (Trừ phi có đứa ship Mỹ Tho).

Thế mà nhiều đứa bán than Mận ít xuất hiện =)) Fans Hawkeye và Jarvis mà thế chắc bán cả tấn than. Ôi, Hawkeye còn phần sau chứ với những gì diễn ra ở phần này, ước mơ nhỏ nhoi về ngày nào đó Jarvis quay trở lại của mình hoàn toàn tắt lịm. Mận còn có tương lai, Jarvis thì mãi mãi chẳng thể trở về được rồi.

Trang cũng khá nổi, anh Ben đẹp tới nhũn não và cái áo choàng vẫn là fan gơ?boy? trung thành của ảnh như xưa. Btw, mình thấy cái thuyền Two Sherlock Holmes nó nhảm nhí thế nào đấy =)). Cũng 1 uke 1 seme nhưng cặp này thứ nhất chả có chemistry, thứ hai tính cũng khá giống Sherlock vs Holmes– tức là như hai thùng thuốc nổ. Chỉ có John bao dung và Watson vững chải mới hợp. Thứ ba, OTP mà mình ship Martin và Jude đều đã join MCU rồi, đừng ghép lung tung chớ ~~

Cặp Hulk – Widow thì thích RIÊNG, chứ ghép vô quái đản dữ thần. Bruce gặp Tony nhào vô ôm thắm thiết mà gặp Nat thì… Chưa kể chị Nat tự dưng theo style vợ thảo dâu hiền, bồ đi mấy năm mà cử chỉ thái độ trìu mến như chưa từng có cuộc chia ly, chị đóng nhầm Vương Bảo Xuyến à? VisWan thì mỗi Wanda còn được, Vision chỉ đáng bỏ lồng heo dìm sông. Hồi Age Of Ultron bá cỡ nào, skill còn mạnh hơn Thor hóa chaos, giờ như con bánh bèo chờ người khác cứu. Coi mà bực bội. Ờ mà cái thuyền Sam – Rhodes cũng ra khơi rồi kìa, nhớ bữa ai ship Sam với T’Challa nhỉ =))

Nhiều người chửi Quill chứ mình cũng chả ghét lắm. Kiểu gì phải có đứa gánh tội bóp team để có phần 4, Quill rút trúng lá xui thôi =)). Đám dân phòng đối Thỏ tốt nên thôi không chửi thủ lĩnh tụi nó.

Cuối cùng, về lý tưởng của Thốt Nốt thì mình rất thích nhưng thấy hơi ngu si. Đề nghị khoai tím theo học Mr. Bertrand Zobrist đi. Đó mới là tư tưởng của người thông minh.

Còn cả đống cái muốn viết nhưng thôi để dành sau lần coi thứ 5 vậy. Dù sao cũng ghi lại vài suy đoán để năm sau lấy ra coi xem trình bói toán tới đâu.

  1. Loki và Vision không chết trong phần này. Lố chắc đi với Valkyrie hoặc làm cách nào đó xuống thuyền lúc Heimdall mở cầu cho Hulk. Còn Vis có thể nhờ Shuri cứu lại (vì Bruce đã hint sẵn vụ mất đá nó vẫn có thể sống). Chắc dắt đi sạc điện chăng??? Dù sao, không chôn xác thì mọi chuyện đều có thể xảy ra. Cả nùi ví dụ trong MCU rồi.
  2. Linh hồn Gamora còn trong soul stone
  3. Ant Man and the Wasp sẽ kết thúc bằng cảnh hai thím ngắm ánh bình minh, xong Ant biến mất, để Wasp lại (Nếu một ngày Cap cần, em sẽ giúp chứ – Câu ngay trailer =)))
  4. Dàn Avengers đời đầu chắc sẽ có 1 người đi (dù mình vô cùng hy vọng điều này không xảy ra) và đám còn lại về hưu (hoặc đóng tiếp). Chết vĩnh viễn one and only one thím là cực hạn của fans rồi nha mấy cha đạo diễn.
  5. Mận sẽ cầm khiên Cap.

Ps: Làm ơn, ngàn lần vạn lần làm ơn đừng ghép đám nhà Fox vào đây. Mình thích cả hai bên nhưng ghép vào cảm thấy kinh dị cực kỳ. Đám dị nhân vốn chia đất diễn tè le hột me rồi, ghép vô Marvel còn tởm hơn. (Dù sẽ an ủi là chắc chắn Mystique sẽ bị đạp xuống hàng áp chót – Disney hổng tăng đất diễn cho mấy đứa Oscar đâu =)). Rồi thằng Pool nói nhiều sẽ phá tê liệt nguyên đám Avengers luôn. Hoàn-toàn-không-hợp.

Cuối cùng, phải có cạnh tranh mới phát triển được. Dù chắc khó nhưng hy vọng The Flash thành công (WW ăn chắc rồi còn Aquaman thì chả hứng thú – có con thú đảo mỏ nên chắc flop rồi =))). Đám nhà Fox có về Disney rồi vẫn cứ làm ăn riêng lẻ đi. Ráng một phim cho Magneto và Xavier đất diễn đàng hoàng thì chắc cũng chả flop đâu.


Vài suy ngẫm về Origin / Nguồn Cội

Bài nhảm nhí chỉ dành cho những ai đã đọc truyện*

Lại một cuộc phiêu lưu mới của Robert Langdon, lại một lần nữa Dan Brown làm cả thế giới phải ngạc nhiên trước số lượng kiến thức khổng lồ của mình. Và lại một lần nữa, ông đụng tới chủ đề tôn giáo vô cùng nóng bỏng.

Tài viết của Dan Brown còn chưa sánh bằng tài tổng hợp kiến thức của ổng. Truyện vẫn nhiều đoạn diễn đạt khó hiểu hoặc khiến mình cảm thấy không đúng logic. Tuy cuốn hút hấp dẫn quá nên đã cho qua nhưng vẫn có vài lấn cấn mình muốn tìm người thảo luận về Origin.

Origin không tạo ra được một nhân vật tuyệt vời như Giáo chủ thị thần, cũng không có ý tưởng vô cùng vô cùng thỏa mãn (mình) như Inferno. Thế nhưng, cái kết của truyện thật sự thú vị. Dù rằng Dan Brown trong mắt mình sau Inferno thật sự là một kẻ khá nhát gan khi sinh ra một đứa con thật xuất sắc để rồi “dìm” nó nhưng với Origin, có vẻ ông đã có một chút tiến bộ nho nhỏ (cả về quan điểm chính của truyện lẫn vài thứ râu ria).

Btw, ít nhất Dan Brown đã lừa được mình đoán sai kẻ chủ mưu. Sai một li, đi một dặm. Ý nghĩ về một kẻ tử vì đạo, thuê sát thủ giết mình để đem tư tưởng khoa học phát dương quang đại cũng hay nhưng cách xử lý của tác giả độc đáo hơn nhiều. Đây đúng là một nước cờ thông minh bởi thật sự sau khi vén màn bí mật, kha khá người mới nhận ra rằng, tất cả chúng ta đã có những đánh giá vô cùng chủ quan về…

Trí thông minh nhân tạo.

Điểm khiến mình suy ngẫm nhiều nhất vài ngày qua từ khi đọc truyện là tại sao Edmond Kirsch lại thay đổi video đã cho các vị đứng đầu Tôn giáo xem với video chiếu cho toàn thế giới? Một video gây cho ba ông già sự hoảng loạn thực sự và một video khá hiền lành, tát một cái xong cho một viên kẹo, vẽ ra viễn cảnh u tối nhưng thêm vào đó hàng triệu tia hy vọng. Có đúng là anh ta làm không hoặc có đúng là anh ta quyết định không? Hay “người bạn thân” Winston bằng cách nào đó đã thuyết phục nhà tỷ phú tài năng này thay đổi? Rõ ràng, tiên liệu về sự xuất hiện của Giới thứ 7 thật sự là một cú shock cho toàn nhân loại – những người vẫn coi Táo, Samsung, Sony… là những VẬT tiện ích hàng ngày. Câu chuyện robot vùng lên thống trị loài người vẫn thường được dự đoán ở những tương lai xa xôi diệu vợi, chứ không phải 2050 – năm mà con người 2018 chỉ sợ lúc đó không có nước để sinh hoạt.

Thứ hai, Winston thật sự đã chết hay chưa? Một “kẻ” thông minh như Winston có thể tìm ra cách phục hồi bản thân hoặc giữ một bản back up chăng? Hành động Robert Langdon đập nát điện thoại dường như thể hiện sự bất lực của con người hơn là việc giúp Langdon “con người hơn một chút”.

Phải công nhận rằng Dan Brown rất khá trong phần này ở chỗ, ông cho tất cả độc giả xoay mòng mòng, háo hức mong chờ lý giải của Edmond về việc “Con người đến từ đâu?”, để rồi khi hết truyện, hẳn đa số người đọc sẽ trăn trở mãi về việc “Chúng ta sẽ đi về đâu?”. Ở Origin, Dan Brown không cho thấy sự quyết liệt ấn tượng khi ông xử lý cái kết của Inferno. Bù lại, khi những manh mối rải rác và nhỏ lẻ gom về một chỗ, sự thật đáng sợ mờ mờ ẩn hiện sau nó gây thỏa mãn rất cao.

Ngoại trừ nhân vật “sau màn” tốt chỉ thua Giáo chủ thị thần và Zobrist, Origin cũng không có người nào đặc biệt đáng nhớ. Hoàng hậu tương lai Ambra ban đầu khá hay nhưng càng về sau càng đuối. Hơi tiếc cho nhân vật hoàng tử Julián. Chàng có đủ các yếu tố để trở thành một nhân vật ấn tượng trong truyện Dan Brown, thế nhưng lại được miêu tả thành một kẻ có phần ngu ngốc, nhu nhược và nhàm chán. Tuyến truyện về Julián chỉ có một chi tiết hấp dẫn, đó là cảnh cuối cùng giữa khi cha chàng và Giám mục Valdespino qua đời. Khổ nỗi, người tạo ra mấu chốt của cảnh đó cũng chẳng phải chàng.

À, trong một tác phẩm mà kẻ vô thần Edmond Kirsch đóng vai trò chính, tình cảm của nhà vua và Đức giám mục liệu có phải sự châm biếm “nhẹ” của tác giả dành cho…

 

 


Làm một fan hơi chân chính

Phải công nhận rằng văn hóa fan bây giờ giúp idol nhiều. Cơ mà, một bước sai cũng dễ hại người mình thích te tua tơi tả.

Tất nhiên, mình không thể nói cách mình làm fan là tốt nhất nhưng kinh nghiệm hơn mười năm chinh chiến cả trong sáng lẫn trong tối đủ để thấy rằng làm thế này không tệ chút nào. Đó là, làm fan, chỉ làm fan, đừng quan tâm bất cứ gì ngoài chuyện mình thích họ. Nhất là, đừng tẩy trắng.

Ngoài Jinnie nàng và con bé Z, mình thích nhiều người lắm. Fan phim mà, dễ ghét mà cũng dễ thích. Có nhiều người coi phim này thích phim kia ghét nên chỉ dám nhận là dân nhìn chơi ngó chơi, có những người coi phim nào cũng thích thì dĩ nhiên support hơn.

Trong số đó, mấy anh nam toàn hiền lương thục đức, mấy chị nữ thì scandal có vẻ hơi nhiều. Với những trường hợp ấy, mình chọn cách im im bước qua. Vẫn thích họ nhưng không tẩy trắng, không ca bài “tôi tin rằng nhân cách người ấy rất tốt đẹp”. Ôi, tưởng tượng fan của đứa mình ghét nói câu ấy đi, xàm xí lắm, nên nếu tẩy kiểu đó, thiên hạ cũng nhìn mình thế thôi.

Mình thích nàng Z. Vô cùng thích. Xinh đẹp không thôi thì chẳng nói gì, nàng còn thông minh. Mình nghĩ là top cao của Cbiz (chắc chắn thông minh hơn con bé Z nhiều lắm). Sau scandal lớn do thiếu hiểu biết mười mấy năm trước, nàng bình bình lội qua bao năm, mới đây lọt hố liên quan tới kinh doanh. Tất nhiên, nói vô tình con nít ba tuổi còn chẳng tin nên mình chả nói gì. Thích nàng vẫn cứ thích quá trời, cơ mà đứa nào chửi cũng không chửi lại làm chi.

Giai đoạn đó cũng khổ, mấy page thị phi Cbiz, một đám ném đá nàng, một đám điên cuồng tẩy trắng. Khổ! Đám nói nàng ngây thơ chả khác nào ném bùn vào cái danh đậu hai trường của nàng. Đám nói nàng là người xấu thì mình chẳng tin. Mà mình chẳng dính gì tới mấy vụ bê bối ấy nên mình vẫn là fan nàng, đơn giản vì nàng thông minh, xinh đẹp và mình thích nàng đóng phim.

Một nàng khác mình thích thì dính phốt ngoại tình. Chán thật, một bên mình ghét Lý Tiểu Lộ và gật gù khi thấy người ta xỉa xói Bạch Bách Hà nhưng hình của nàng ấy thì like lấy like để. Mình thừa biết, nàng không còn là cô gái hoa bách hợp lung linh ngày ấy nữa. Nàng oán hận và nàng cũng không quá thông minh để che đi nỗi oán hận ấy. Tuy nhiên, nhìn thấy nàng vẫn không kiềm chế được nhớ về ký ức xưa, trông nàng ốm o gầy mòn lại thấy lòng xót xa quá đỗi. Chỉ mong ngày nào đó nàng có thể buông bỏ quá khứ.

Lại một nàng khác. Mình từng là fan ruột, sau khi nàng mua hai trái bưởi to đùng thì mình tụt hứng, chỉ dám đứng xa xa support. Thiên hạ chửi nàng nhiều, mình lại thấy thương, dẫu tình lúc này chẳng thể bằng năm xưa được nữa. Mình tin rằng nàng chẳng xấu đi. Đời nàng khổ nên không thể bình thản nhàn tản làm một phụ nữ hạnh phúc như hai người bạn cũ của nàng. Cũng cầu cho nàng bớt đa đoan một tí, tiền kiếm nhiều rất tốt nhưng cũng không cần bán mạng như thế.

Một nàng khác nữa. Ngày xưa nàng nổi lắm, giờ rút về phía sau nên bớt nhiều. Đối thủ của nàng thì vẫn cứ nổi nên nhiều đứa fan đối thủ cứ khoái đem nàng ra xỉa xói, bảo nàng ỷ thế một tay che trời. Lúc nào đọc mình cũng cười khẩy hết trơn. Nàng xuất phát điểm làm quái gì cao như người ta, nhan sắc của nàng cũng không rực rỡ như người ta. Từ trẻ đến giờ nàng ăn điểm ở sự thông minh, tinh tế toát ra từ khuôn mặt tới cách cư xử. Cùng là những người thấp cổ bị “đại ca” động tay chân công khai trước bàn dân thiên hạ, tại sao chỉ mình đối thủ bị gán cho cái danh nhơ còn nàng thì không? Tại sao nàng vẫn bình thản vượt qua bao điều tiếng để bước lên vị trí hôm nay chứ không như đối thủ leo lên rồi thỉnh thoảng dạy đời thiên hạ rằng “tao không care thứ đồ ghen ăn tức ở”? Thói đời, cái gì càng che đậy người ta càng tò mò.

Nhìn lại năm xưa, những nữ thần vạn người mê cũng lắm người tai tiếng. Lâm Thanh Hà, Vương Tổ Hiền, Vương Phi, Trương Bá Chi, Lý Gia Hân… nhiều không kể hết. Đến người thanh thuần như Châu Tấn cũng dính vụ Lý Á Bằng – Cù Dĩnh đó thôi.

Làm fan mà, cứ yêu idol là được, thậm chí chửi nhau cũng không sao =))  Tẩy trắng làm chi chỉ khiến thiên hạ nhìn vào chê cười sấp mặt.

Btw, đó chỉ là cách làm fan hơi chân chính với những người mình thích thôi. Chứ lỡ đụng tới love of my life thì hơi khó kiềm chế. Cũng may love of my life của mình là Mon, không cần tẩy vẫn sáng ngời hơn bột giặt.


Lảm nhảm trước Oscar 2018

Đang lười và cũng bận nhưng ngẫm lại nếu viết bài này sau đêm Oscar thì hơi chán. Dù rằng, cái phim mình cho rằng hay nhất năm nay, nó KHÔNG HỀ vô được cửa Oscar, thò chân cạnh cửa đề cử cũng không có, bi kịch hết sức.

Thật lòng mà nói, danh sách Phim, DV, hạng mục phụ được đề cử năm nay từ Golden Globle đến Oscar, chẳng cái nào khiến mình hoàn toàn ưng ý. Những người được đề cử xứng đáng đấy nhưng cũng có nhiều người xứng hơn. Hai cái lởm khởm nhất là The Boss Baby và Armie Hammer. Anh giai điệp viên Nga cũng gần giống Ryan Gosling năm ngoái, cơ mà ít ra Ryan còn có The Nice Guy. Armie ấy hả… vì mặt ảnh đẹp nên không nỡ nói lời cay đắng. Khổ thân, anh ơi, vô danh sách này chỉ khiến ảnh bị ghét thôi.

Ngoài lề, lễ trao giải GG năm nay cũng chán dễ sợ chán. Đã mong đợi một màn hay như Parody Another of the sun và City Of Stars năm ngoái, kết quả… cạn lời. Trao xong GG, cái được lên trend nhiều nhất không phải mấy người đoạt giải mà là nữ quyền. Khổ quá, cứ nhai đi nhai lại không thấy chán sao trời? Năm ngoái vụ Kevin Spacey mình đã đau lắm rồi, qua đầu năm nay lại trảm luôn (dù chưa biết thật giả) James Franco. Đau lòng quá thể. Mà mình là fan của Natalie Portman và support Scarlett Johansson – hai mẻ rất khoái chứng tỏ với thế giới rằng chị theo phong trào này nè, thế mới đau đầu ==

Bên DV chắc Frances McDormand thắng Oscar rồi, dù thích con bé Saoirse hơn. Còn DV nam, dĩ nhiên trái tim sẽ chọn Harry Osborn, á nhầm, James Franco. Anh không được đề cử vì anh quá xui thôi. Lý trí thì tất nhiên là Gary Oldman, từ thời ổng đóng chú Sirius rất hay dù phá hoại mọi hình ảnh Chân Nhồi Bông trong đầu mình thì đã thấy ổng xứng đáng rồi. Thằng bé Timothée thì từ vụ Woody Allen thấy hơi sai sai, cơ mà bạn bè thích nó nhiều nên thôi, chả nói =)). Mà đã nói đến vụ Nam chính thì chắc chắn phải thòng thêm một câu “l****, đề cử cho Andy Serkis đâu!”.

Bỏ qua mấy hạng mục khác vì chán chả buồn nói, tới cái phim xuất sắc nhất.

Đã mấy năm rồi Hollywood hết bài phim bi lại đến bài phim buồn hết phim buồn lại đến phim da đen, nữ quyền, LGBT sao cho thảm thiết nhất. Những cái xem xong cảm thấy cuộc đời có hy vọng một tí như Arrival, Hell Or High Water hay Hacksaw Ridge thì dường như chỉ thêm vô cho có chứ ngay từ đầu chả được tẹo hy vọng nào. Dĩ nhiên, có những cái như phim Spotlight mình còn muốn xem lại lần 2 mà không sợ buồn quá lôi thuốc ngủ ra uống nguyên lọ. Nhưng cái tinh thần của Spotlight đâu dễ làm được.

Tất nhiên, mình không nghĩ God’s own country xứng đáng được đề cử hơn Call me by your name chỉ vì nó HE nhưng đã N năm từ thời Happy Together, Bá vương biệt cơ, Brokeback Moutain rồi, các bác không thể thêm ánh sáng trong đám phim buồn và khiến tâm trạng con người đỡ tăm tối hơn cả cái tiền đồ chị Dậu à. Cái HE của The Shape Of Water còn không thoải mái bằng vụ Jean Val Jean lên trển và “will live again in freedom in the garden of the Lord”.

Hỡi ơi, tìm nơi nào cái thời 2013, khi các phim đầy chủ nghĩa anh hùng kiểu Mỹ nhưng ít ra coi xong còn thấy đời không đẹp thì ta đi xem phim để tự ảo tưởng cũng hay.

Quay lại chủ đề chính, phim xuất sắc nhất trong lòng mình từ sau Oscar năm ngoái tới trước Oscar năm nay: Paddington 2.

Có một câu chuyện thế này, nếu ai đã xem Swan (Vũ khúc thiên nga) chắc sẽ ấn tượng. Đoạn nữ chính Hijiri PK thần đồng nước Nga (nhầm, chị của thần đồng) Rarisa. Trong khi em Rarisa tung chiêu xoay mấy chục vòng khiến cho khán giả và giám khảo đồng thời choáng váng, Hijiri lại diễn một bài bình thường đến không thể bình thường hơn, gồm toàn những động tác cơ bản. Thế nhưng, mỗi động tác cơ bản ấy đều chuẩn đến từng milimet. Thế là, ẻm thắng.

Đơn giản nhưng Hoàn hảo và Hạnh phúc. Là Paddington 2. Và nó chỉ được đề cử BAFTA, thiệt bi đát. Chắc chắn không diễn viên nào ở trỏng xứng đáng được đề cử giải thưởng riêng (trừ Hugh Grant) nhưng kịch bản và phim không có cửa tại Oscar với mình là tội ác chống lại loài người ><. Một bộ phim chắc chắn ngay cả thầy Snape, dì Petunia hay thầy Filch xem xong cũng cảm thấy hạnh phúc như thế lại bị ghẻ lạnh trong cái thời đại giải thưởng bait phải buồn phải OE phải SE phải BE. It happened one night mà ra thời này chắc không có cửa đề cử chứ đừng nói đạt Big Five. Arienai tsuno!

An ủi cái là, thật ra năm nay ít ra cũng đỡ chán hơn 2017. Trừ cái Darkest Hour chả hiểu sao lại chui vào thay cho Blade Runner 2049 ==.