Tôi sẽ không làm những gì tôi không muốn. Vì thế làm ơn đừng quá đặt hy vọng về Akanishi Jin.

Đối diện tương tư | Khúc Tương tư ấy ai đàn mà đau?

Đối diện tương tư

Đọc truyện này cách nay gần bốn tháng, bấn cũng đã bấn, đau cũng đau rồi. Vậy mà cứ mãi lần lữa không xóa khỏi điện thoại. Đọc lại vài lần, lần nào cũng bắt đầu từ 2/3 truyện. Riết muốn thuộc luôn rồi. Mà ác hơn, không đọc được bộ Tình động cùng hệ liệt với nó dù bộ đó có sẵn trong điện thoại. Hôm nay đọc lại lần nữa, quyết tâm xem từ đầu đến cuối, cắn răng chịu đau để viết một bài review, hy vọng gõ xong bài này mình có thể nhai được tới Tình động.

Thể loại của truyện là phong vũ luân chuyển, công thụ hoán đổi. Hồi mình đem giới thiệu cho một bạn cũng bị nó nghi ngờ kỳ thị *nhưng sau thì mê rồi* Chính ra thì mình không thích thể loại này cho lắm, hỗ công cũng hơi né nhưng chả hiểu sao thể loại này dính truyện nào là đọc lại thấy hay. Đối diện tương tư, Hải âu chi thương và mới đây là Buông tay của Thụy Giả.

Hơn nữa, riêng truyện này thì ngay từ đầu đã xác định rõ ràng công thụ rồi. Chỉ vi tình huống đặc thù thôi chứ bạn “công trước thụ sau” trong này tuyệt đối tuyệt đối x 1000 lần THỤ. Bạn công không nổi đâu. Còn “thụ trước công sau” thì trên bản mặt đề rõ ràng ba chữ “yêu nghiệt công” rồi.

Spoil nha~~~

Lâm Trầm là con trai của võ lâm minh chủ. Hiền lành, trong sáng, đàng hoàng, chuẩn “trai nhà gia giáo” mười phần vô cớ đụng độ với Bảo chủ của cái bảo nào đó nghe đồn cũng dữ dằn Lý Phượng Lai. Không ngờ rằng Lâm Trầm lại có bóng lưng giống người trong lòng của Lý Bảo chủ, thế là vô cớ trở thành vật thế thân để người ta đùa giỡn. Lý Phượng Lai cười với y, uống cùng y, vui đùa cợt nhả, tặng quà nhưng trong lòng đều đem y trở thành Lục Cảnh. Thế nhưng, y lại yêu sâu đậm. Rốt cuộc nhận ra tình cảm của mình chỉ đổi được sự coi thường của người kia, Lâm Trầm thay đổi. Y dùng thủ đoạn chặt đứt gân tay gân chân của Lý Phượng Lai, giam người kia trong biệt viện. Suốt ba năm ròng, đem người kia trong tay, ôm ấp níu giữ nhưng đổi lại chỉ toàn xa cách, dửng dưng, thờ ơ và khinh miệt. Rồi một ngày sự việc cũng bại lộ, người kia được thuộc hạ giải thoát. Lâm Trầm chỉ còn lại mảnh rừng trúc hoang tàn, gian nhà cháy thành tro và đôi tay bị hủy hoại…

Coi như spoil hết phần ngược rồi đó. Ai chưa đọc thì đọc đi nha, đoạn sau là spoil quá spoil luôn rồi. Coi xong hẵng đọc.

Mình quen thói sủng công, Lý Phượng Lai lại còn bị ngược thân nhưng không hiểu sao Lâm Trầm làm mình thương kinh khủng. Là con trai của võ lâm minh chủ, từ nhỏ đã không được sống theo ý mình. Lâm Trầm tính tình hiền lành, đôi tay kia vốn chỉ hợp với dây đàn, cố tình lại bắt nó đi cầm kiếm. Bị kẹp giữa phụ thân và chính mình, Lâm Trầm đau khổ biết bao nhiêu. Sự xuất hiện của Lý Phượng Lai là một nét màu mới trong thế giới của y. Phóng túng của hắn, không sợ trời không sợ đất, khuôn mặt tuấn mỹ, nét cười ngạo mạn… Tất cả thu hút Lâm Trầm, khiến y lần đầu hiểu thế nào là yêu. Thế nhưng rốt cuộc y chỉ là thế thân, y chẳng sánh được bản chính. Y bắt nhốt người y yêu bên cạnh nhưng chỉ đổi lấy đối diện tương tư, vô vọng tương tư. Y giữ Lý Phượng Lai, y hành hạ hắn nhưng người đau nhất từ đầu đến cuối vẫn luôn là y. Là y chọn con đường đau khổ nhất, là y khiến bản thân chẳng thể cười được nữa, là y sai nhưng không thể nào trách y cho nổi.

Máu đỏ thẫm đã chảy ra, vị tinh ngọt ngày càng đậm. Lâm Trầm lại híp mắt, chậm rãi cười rộ lên.

Cái gì gọi là đau đớn tận xương?

Chính là lấy đao tự cắt chính mình, một đao lại một đao, đến tận xương tủy.

Lâm Trầm vốn dĩ có thể làm một người bình thường. Không gặp Lý Phượng Lai, y sẽ yên ổn. Làm một đứa con chí hiếu, dù bị phụ thân chê bất tài, y chắc chắn sẽ có chút thành tựu. Y sẽ sống cuộc đời bình lặng, lấy vợ sinh con, cố tình y lại gặp hắn rồi chọn cho mình con đường yêu hắn, giữ hắn. Một con đường…

Ngoài tuyệt vọng… cũng chỉ là tuyệt vọng.

Vậy mà y vẫn tìm cách níu giữ. Cho dù mỗi lần gặp Lý Phượng Lai, lòng y lại thêm vết thương. Dù hắn nhớ mãi không quên Lục Cảnh. Sự níu giữ chỉ làm Lâm Trầm ngày một đau khổ, sự níu giữ chỉ làm y ngày một kiệt quệ tinh thần, y vẫn không thể buông bàn tay ấy ra. Trừ phi y chết.

Khoảnh khắc rừng trúc cháy, khoảnh khắc cây đàn y yêu thích thành tro bụi, Lâm Trầm tưởng như đã chết. Thế nên, y hủy luôn bàn tay trái vốn từng đàn cho người kia nghe khúc nhạc “Tương tư”.

“Nếu người đó không còn bên cạnh, sau này ta còn cần đàn ca gì nữa?”

Lâm Trầm.

Giống như Lâm Dược đã nói, y chưa từng thay đổi. Từ Lâm công tử đến Lâm thiếu hiệp, đến võ lâm minh chủ. Lâm Trầm vẫn là Lâm Trầm, y hạ thủ tàn nhẫn với Lý Phượng Lai nhưng người y đối xử độc ác nhất, từ đầu đến cuối vẫn luôn là bản thân y. Chính Lâm Trầm cũng từng cười nhạt…

Nếu so ngoan độc, Lý Phượng Lai làm sao bì được với y?

Ai so được sự ngoan độc với bản thân hơn võ lâm minh chủ đây?

Lý Phượng Lai thì ngược lại, hắn bị ngược thân suốt ba năm trời nhưng mình thật là muốn chọi dép vào cái bản mặt này quá. Đùa giỡn tình cảm người ta, bị vậy là đáng đời. Thậm chí, ba năm bị Lâm Trầm giam cầm, bản thân Lý Phượng Lai cũng giam người ta trong cái lồng “ta yêu Lục Cảnh” của hắn. Lâm Trầm chưa từng có một ngày vui. Hắn đùa giỡn Lâm Trầm, hắn hỏi han về Lục Cảnh, hắn trân quý viên ngọc thuộc về Lục Cảnh. Coi mà tức gần chết.

Thật ra, coi lại lần hai, xem kỹ đoạn này đã thấy rõ ràng là Lý Phượng Lai có ý “dằn mặt” Lâm Trầm nhiều hơn. Ngay cả khi thoát ra hắn cũng chẳng có tâm tình đi tìm Lục Cảnh, hắn chỉ chăm chăm chữa thương rồi ngay lúc thương chưa khỏi hoàn toàn đã vội vã chạy đi tìm Lâm Trầm để “đè ngược lại”. Bị giam cầm nhục nhã suốt ba năm, võ công phế tẫn, một tên đại ma đầu như hắn chỉ chăm chăm đòi nợ, chẳng phải vì trong lòng đã có người kia rồi sao.

Thế nên, thấy người kia bị mình trêu đùa làm cho hoảng loạn, hắn lo lắng.

Thấy người kia máu ướt cả người, mỉm cười nói tiếng buông tay, hắn sợ hãi.

Thấy người kia hủy hoại bản thân, hắn đau lòng.

Và thấy người kia mỉm cười, hắn hạnh phúc.

Thậm chí, chỉ vì thấy một bóng dáng tương tự thôi cũng đã khơi dậy nỗi tương tư.

Nhưng xét cho cùng thì màn ngược tâm của Lý Phượng Lai so với Lâm Trầm chả cân xứng tí nào cả. Thật muốn là ngược dài hơn một chút. Thật muốn Lâm Trầm bất an lâu một chút để Lý Phượng Lai phải lo sốt vó mới thỏa.

Ngoài lề, mình thật thích cách yêu  Lâm Trầm, nhất là trong đoạn sau. Nhớ hồi đọc Kịch bản không phải như vậy của Tử Vũ Nguyệt Diên, truyện có đoạn đại khái như vầy, yêu cho đã rồi khi người ta yêu lại bắt đầu giở màn đỏng đảnh ra. Coi phát mệt.

Lâm Trầm không như thế. Lâm Trầm đào tâm đào phế để yêu, Lâm Trầm cho hết tất cả mình có. Thậm chí, nhiều lần tự tổn thương bản thân để muốn buông tay nhưng không thành công. Thế nhưng ngay lúc y tuyệt vọng nhất, đau khổ nhất, muốn chết cho xong thì khi nghe Lý Phượng Lai gọi tên mình… “nhu tình vẫn tràn lên từ tận đáy lòng, không cách nào không cười với hắn.” Y vẫn sợ hãi, y vẫn không tin, y vẫn tự tổn thương bản thân nhưng y không chạy trốn việc y yêu người đó. Y yêu sâu đậm, cho dù chỉ đổi lấy vài khoảnh khắc yêu thương ngắn ngủi, Lâm Trầm vẫn đào tâm đào phế ra mà đổi. Một Lâm Trầm như thế, sao có thể không yêu?

Ps: Đọc truyện thích nhất câu này

Ngày trước gần trong gang tấc nhưng biển trời cách mặt, vô vọng tương tư.

Giờ đây người kề bên người, đối diện cùng cười.

Thời gian của một đời, một nửa vùi giữa tương tư, còn lại một nửa, trả cho ngày gặp lại.

Thiệt ra thì câu cuối không hiểu lắm?? nhưng đọc thấy hay hay nên cứ thích :))

Note: Những đoạn in nghiêng trích từ bản edit của Tô Hằng, truyện edit hoàn rồi nhá.

Advertisements

6 responses

  1. An Hạ

    Đọc truyện vì thấy review của bạn. Ban đầu cũng hơi ngại chuyện thụ phản công nhưng đọc sơ văn án thì thấy nó khá hợp gu của mình, số chương lại ít nên đọc thử, ai ngờ đến chương thứ hai thì không dứt ra được nữa. Dù đang thi nhưng cũng cố đọc một lèo hết trong một ngày luôn, và truyện hay hơn mình nghĩ. Mình rất thích kiểu người như Lý Phượng Lai, lông ba lông bông, và đặc biệt thích cách yêu của Lâm Trầm. Câu chuyện của anh khá giống Trầm Nhạn Thạch trong Tiều Tụy Đông Phong nhưng cách hành xử của anh lại khác, quyết liệt hơn và cũng mạnh mẽ hơn. Trong khi Trầm Nhạn Thạch với mình là ngọn gió thì Lâm Trầm như một tảng đá, Lý Phượng Lai lại là sợi lông hồng nên bị tảng đá đè lên giữ hắn mãi bên mình :)) Tình yêu của anh, với mình cũng nặng như đá tảng vậy.

    Không hiểu sao đến khi đọc truyện xong vẫn cứ cho rằng Lâm Trầm là công, vì anh quá yêu Lý Phượng Lai nên mới để hắn công mình :))

    Lâu rồi mới đọc một bộ truyện làm mình thích đến vậy nên vào đây bày tỏ nỗi lòng một tí, khổ cái là mình không biết cách diễn đạt cảm xúc nên mong là bạn không phiền nếu thấy đoạn trên mình nói nhảm nhiều quá =)

    À mà mình cũng rất thích những bài viết của bạn, mình cũng sủng công nên nhiều truyện bạn review rất hợp gu mình 😡 😡

    Chúc bạn ngày lành :”D

    Tháng Mười Hai 25, 2013 lúc 18:08

    • Mình lại nghĩ Lâm Trầm chuẩn “thụ”. =)) Chắc tại ảnh đúng kiểu thụ mình thích. Đọc dòng nào là đau lòng dòng đó. Mình thích câu bạn nói lắm, đúng là tình yêu của Lâm Trầm nặng như tảng đá. Làm sao dứt bỏ cho đành?

      Mà kiểu sủng công như tụi mình lại đi thích thụ thì thụ này chắc chắn cũng là hàng hiếm rồi hén.

      Tháng Mười Hai 29, 2013 lúc 08:25

      • An Hạ

        Ừ đó. Mà không biết cậu đã đọc Tiều tụy đông phong chưa? Mình cũng rất thích bạn thụ trong ấy =w=

        Tháng Mười Hai 29, 2013 lúc 11:45

  2. Pingback: Chiết chi – Khốn Ỷ Nguy Lâu | Chẳng sợ lãng phí năm tháng thanh xuân, chỉ muốn theo người đến chân trời góc biển | Nơi mặt trời không bao giờ mọc

  3. mấy cái ngược nhất trong Đối diện tương tư chính là những câu như ” thân thể thì càng gần mà sao lòng thì lại càng xa”, khổ gì mà như ” ngày ngày đêm đêm đối diện người mình yêu, lại biết rõ chính mình vĩnh viễn không bước được vào tâm người đó, đây mới khổ hình đáng sợ nhất thế gian” Bạn Trầm yêu như vậy, điên đến mức tự tổn thương chính mình đều là do con gà móng đỏ móng tím Lý Phượng Lai đào tạo mà ra hết. Trong phần 3, truyện hết thuyết phục nổi luôn, chẳng rõ Lý công tử từ lúc nào vứt Lục Cảnh vô xó, quay sang yêu thương Lâm Trầm đến vậy? chả hiểu. Phải chi bà Ỷ viết dài thêm chút, tình cảm lưu loát hơn chút cho nó bớt gượng gạo đi trời. Vì bạn Tầm không tài nào tin con gà đó yêu mình, buộc Lý Phượng Lai moi tim móc ruột, trò mẻo giả khỉ mới đáng đó. vậy mới tin được từ khi nào bạn Trầm đã bước được vào lòng người ta chứ trời.

    Tháng Ba 14, 2017 lúc 10:50

    • Mình nghĩ khi người của Lý Phượng Lai tới rừng trúc cứu hắn, lúc hắn mang đàn đi thì đã yêu Lâm Trầm rồi. Khổ cái đang giận (giận nhé, chứ không phải hận) rồi còn ức vì bị đè nữa. Phượng Lai tính tình tiếu lý tàng đao đã quen nhưng trong lúc bị nhốt, mình thấy bạn ấy cố tình chọc giận Lâm Trầm hơn là yêu Lục Cảnh.

      Nếu muốn giết Lâm Trầm, mình nghĩ với sự mưu mẹo của bạn, thêm nữ tì, dụ rồi giết một Lâm Trầm mù quáng vì bạn không khó. Thế nhưng Lý Phượng Lai tự trong lòng không nỡ, chỉ đành ôm đàn chạy. Chữa tay xong rồi, quay lại trả thù. Lúc đó lại càng không nỡ :))

      Tháng Ba 20, 2017 lúc 23:01

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s