Tôi sẽ không làm những gì tôi không muốn. Vì thế làm ơn đừng quá đặt hy vọng về Akanishi Jin.

[Học đòi đam mỹ] Loạn thế giai nhân (ALL x Jin)

Tình hình là trong lúc vào document để đi viết bài nhận xét phim Nhật thì mình thấy cái này. Mém nữa mình quên nó luôn rồi =)) Đợi cái ver buồn bã của Phong Phong thì chẳng biết tới thế kỷ nào nên mình post luôn. Cũng định chỉnh sửa lại xíu cơ mà đọc được mấy dòng thì mình chịu hết nổi =.= Sao mình có thể viết ra thứ… abcxyz này *treo cổ. Khỏi author với warning note gì hén, tựa đề đã nói rõ. Thiệt ra mình định viết Pin, cơ mà vì một số lý do abc xyz gì đó nên nó loạn thành cái đống này. Viết theo phong cách học đòi đam mỹ =)).

Cà kê đủ rồi, coi như đây là một trong những quà sinh nhật năm nay của Akanishishi nhá ~~ Enjoy!

Ps: có lỗi chính tả thì bỏ quá cho, lúc viết xong mình cũng đọc check chỉnh sửa vài lần nhưng giờ không dám đọc lại =))

Loạn thế giai nhân

Một năm nào đó, ở một nơi nào đó, có một kẻ được gọi là Mỹ Nhân.

Mỹ Nhân, đẹp nghiêng thành đổ nước. Phụ thân y là Thượng Điền trang chủ, tài mạo song toàn. Mỹ Nhân sống cùng phụ thân nơi sơn trang quanh năm phong cảnh hữu tình, gió thổi hiu hiu. Năm y mười bốn tuổi, vẻ đẹp đã sớm nổi danh xa gần, rạng ngời rực rỡ. Mùa đông năm đó, cạnh nhà y có một tiên sinh dọn tới. Bạch diện thư sinh mới mười hai tuổi. Thư sinh vốn là thần đồng cả nước, tài kinh Bắc đẩu, bát đại tinh thâm. Mười tuổi mở trường dạy học, chẳng mấy chốc đã là một lão sư có tiếng đương thời, người theo học không ngớt, ngân lượng chất đầy trong kho.

Thượng Điền trang chủ nghe tài người nọ, lòng tấm tắc ngợi khen, bèn gửi Mỹ Nhân sang nhà tiên sinh đi học.

Mỹ Nhân đúng thật mỹ nhân, vừa thấy y, bạch diện tiên sinh hốt hoảng đánh rơi nghiên mực. Tóc đen như mun, da trắng như tuyết, nụ cười như ánh mặt trời sớm mai.  Nhưng tư chất học hành của Mỹ Nhân lại hoàn toàn trái ngược với nhan sắc thiên kiều bá mị của y. Học suốt một  năm trời, y cũng viết không xong tên của mình. May nhờ y xinh đẹp, cuối cùng cũng được một tấm bằng khen đứng nhất toàn trường. Thượng Điền trang chủ đem về treo giữa nhà, miệng cười không ngớt.

Tiên sinh thương Mỹ Nhân lắm, suốt ngày quấn quít bên y. Tiếc là, tiên sinh có một tật xấu thích mua quần áo hàng hiệu. Dù là thầy dạy học, tiền đếm không hết nhưng miệng ăn thì núi lở . Mỹ Nhân trong lòng nảy sinh buồn bực. Đến một ngày, chợt nhận ra mấy bộ hàng hiệu tiên sinh từng tặng cho mình đều là đồ đã được người nọ dùng qua, Mỹ Nhân nộ khí xung thiên, một đao đoạn tình, xách gói, đi du lịch.

Biển xanh mát mẻ, gió thổi vi vu. Chính tại nơi này, y gặp Hải vương. Hải vương vốn là một tên hải tặc thuyền của Mỹ Nhân vô tình đụng phải. Chết mê chết mệt nhan sắc của trời phú của y, Hải vương rước  Mỹ Nhân về, muốn đem y làm Hải tặc vương phi. Gã cung phụng cho Mỹ Nhân vô số ngọc ngà châu báu, gấm lụa nhung sa, chỉ để đổi lấy một nụ cười so với Bao Tự còn đẹp hơn gấp trăm lần. Thế nhưng y thấy gã xăm trổ trên người, đầu đinh lởm chởm thì sinh lòng chán ghét. Mỹ Nhân vốn định gom chút ít tài vật trốn đi, nào ngờ, một sự kiện bất ngờ thay đổi kế hoạch của y. Hoàng đế đích thân dẫn binh tấn công hải tặc.

Chuyện gì đến sẽ đến, ngày hải tặc thất thủ tiêu vong, Lai Xuyên đế vương vô tình nhìn thấy một bóng hồng lẫn trong tàn quân bại trận. Ôn nhu như thủy, phiêu dật như mây, khiến con tim ngài rung động. Hoàng đế bệ hạ dùng kiệu tám người khiêng, võng lọng ngựa xe rước Mỹ Nhân về định tấn phong Hoàng hậu. Thế nhưng, Mỹ nhân vừa nhìn thấy dung mạo của người, trong lòng liền thét lên kinh hãi “Già quá!” rồi ngất xỉu. Tỉnh lại liền khóc lê hoa đái vũ, “Thần đã có người thương ở quê nha, khẩn xin bệ hạ rủ lòng…” Hoàng đế lúc đầu muốn bá vương ngạnh thượng cung, gạo nấu thành cơm, ván đóng thành thuyền, nhưng nhìn nước mắt Mỹ Nhân rơi rơi, trái tim già nua siết mạnh, đành phất tay áo tiễn người ra đi. Y đi rồi, hoàng đế lòng đau như cắt vật vã khôn nguôi, mấy ngày sau mới phát hiện ra số ngân phiếu mình lấy được từ bọn hải tặc đã không cánh mà bay, cả số tài vật trân bảo mình mang theo bên người, giá trị liên thành cũng tìm không thấy. Lai Xuyên đại đế chấn kinh ngã quỵ.

Thương thay hoàng đế bệ hạ, trở về hoàng cung tâm lạnh lòng đau, bệnh không dậy nổi.

Lại nói về Mỹ Nhân, y ôm tài vật to lớn trở về quê hương. Dọc đường đi ăn xài vô kể, ở phòng thượng hạng, dùng toàn mỹ thực, yến sào nấm tuyết bào ngư, không gì không có. Thế nên da thịt lại càng nõn nà, nhan sắc lại càng mị nhân hoặc chúng.

Về đến nhà, y nhờ phụ thân xây cho một tòa lâu đài tráng lệ, ngày ngày đứng nơi cửa sổ cho thiên hạ ngắm nhìn, mong tìm thấy một vương tử xứng đáng với mình

Nhưng vương tử đâu chưa thấy, chỉ thấy có một gã bần nông khố rách áo ôm. Ngày ngày, cứ vào chạng vạng, bần nông dắt trâu đến trước lâu đài của y, beatbox. Bần nông vừa nghèo vừa xấu, ban đầu y vốn chán ghét, mấy lần định xua bẹc giê đuổi đi. Sau lại thấy gã hiền lành ôn hòa, beatbox cũng hay, y rủ lòng cho gã đứng dưới lâu đài vừa ngắm nhìn vừa beatbox ca ngợi nhan sắc của mình. Gã vui mừng khôn xiết, càng chăm chỉ luyện giọng để vui lòng y.

Vậy mà ngày vui chẳng được bao lâu, một ngày gã đang beatbox thì gặp chủ nhân  là Giang Chi điền chủ vô tình đi ngang. Giai nhân khuynh quốc khuynh thành làm cho Điền chủ một trận thất kinh. Kẻ kia dùng quyền thế, ép buộc Bần nông phải lìa xa người đẹp. Bần nông gạt nước mắt ra đi, trước khi giã từ quay đầu nhìn y thốt lên một câu từ tận đáy lòng “Trăm năm, ngàn năm, ta vẫn yêu ngươi. Cầu cho ngươi hạnh phúc.”

Thế là Mỹ Nhân về làm khách ở dinh thự của Giang Chi điền chủ. Giang Chi điền chủ anh tuấn hơn người, vô cùng nổi bật, đi với y hết sức xứng đôi. Nhưng từ ngày về nhà làm khách, y phát hiện ra kẻ kia thật vô cùng bủn xỉn. Mỹ Nhân không được ăn nấm tuyết, bào ngư, chỉ toàn phải ăn mộc nhĩ, nấm hương. Tối ngủ y không được ăn yến sào mà chỉ được ăn một chén cháo trắng. Vô cùng uất ức và tức giận, y dứt áo ra đi không lời từ giã. Giang Chi điền chủ hốt hoảng đuổi theo bị y một cước đá bay, phải vào y quán nằm mấy tháng ròng. Tỉnh lại chỉ dám ngày ngày sai thuộc hạ khiêng cáng đến gần lâu đài của Mỹ Nhân, trộm ngắm y từ xa.

Tình yêu hết lần này đến lần khác tan vỡ, Mỹ Nhân trong lòng buồn bã, tính toán quy y cửa Phật. Thời may, hoàng tử của y, cuối cùng cũng đã xuất hiện.

Một ngày đầu xuân, chim hót líu lo, trăm hoa đua nở, y đang nằm dài tắm nắng bỗng nghe từ dưới vọng lên tiếng hát. Y thầm nghĩ “Hát dở quá!” định đi ra mắng cho một trận. Nào ngờ, khi kẻ đó ngẩng mặt lên, y không thốt lên được lời nào. Hắn vận một bộ quần áo màu hồng phục sức xa hoa, mái tóc nâu bồng bềnh, cầm ghita hát thổ lộ tình yêu với y.

Tim run lên từng khoảnh khắc, y choáng váng rơi vào vực thẳm tình yêu.

Hắn tên Sơn Hạ, thường được người đời gọi là Cửu ca ca. Là một nghệ sĩ nổi danh ở kinh thành với vô số thiếu nữ hâm mộ chết mê chết mệt. Nghe tiếng y là đương thời đệ nhất mỹ nhân mới tới nhìn xem. Nào ngờ anh hùng khó qua ải mỹ nhân, hắn tránh không được tiếng sét ái tình.

Có một ái nhân chẳng những vừa có tiền vừa có tiếng lại là mỹ nam tử, Mỹ Nhân trong lòng thập phần vui vẻ, liền một tiếng từ biệt phụ thân, theo hắn chu du giang hồ tứ hải.

Cửu ca ca rất chiều chuộng y, muốn gì được nấy, sơn hào hải vị, kỳ trân dị bảo gì cũng không tiếc với y. Hai người cùng nhau du sơn ngoạn thủy, anh đàn em hát, tình chàng ý thiếp vô cùng nồng đậm khiến bao con tim của thiếu nữ yêu thầm Cửu ca ca vỡ tan tành.

Những tưởng có thể nắm tay nhau đi hết trăm năm, đầu bạc răng long, quấn quít bên nhau tới hôi phi yên diệc thì một biến cố lớn xảy ra, đem tất cả mộng tưởng tươi đẹp hóa tro tàn. Cửu ca ca của y, cư nhiên lại hết tiền.

Vì để chiều chuộng Mỹ Nhân, Cửu ca ca thành kẻ không xu dính túi, ngay cả cây đàn trân bảo cũng phải bán đi. Thế nhưng, tình yêu sâu đậm, thủy chung không oán hận một lời. Hắn dắt y đến chỗ ca ca, lão bản tiền trang Cẩm lão bản.

Phải biết rằng, cho dù bần cùng nghèo khổ, Cửu ca ca vẫn hết lòng chăm sóc cho Mỹ Nhân, nên y lúc này vẫn tóc dài da trắng mặn mà, đẹp tựa thiên tiên. Cẩm lão bản vừa thấy, tròng mắt suýt lọt, nước miếng chảy thành dòng. Mỹ Nhân a mỹ nhân, quả nhiên lam nhan họa thủy.

Thế là, Cẩm lão bản mượn cớ Cửu ca ca giờ phải ngày ngày làm việc, không có thời gian rảnh phụng bồi Mỹ Nhân, gã đưa y đi tắm suối nước nóng, đưa y qua Hàn Quốc đi vũ trường rồi còn tổ chức cuộc thi, mua hết phiếu để bầu y làm Hoa khôi. Thấy gã một mảnh chân tình, Mỹ Nhân không khỏi cảm động. Nhưng y vẫn nhớ Cửu ca ca luôn thật lòng thật dạ với y, nguyện để bản thân đói rách cũng dành cho y sơn hào hải vị. Lòng không khỏi phân vân khó nghĩ.

Một ngày kia, Cửu ca ca  say rượu trở về thì lầm lầm lì lì với y. Y tức giận hỏi nguyên do cho bằng được. Hắn rốt cuộc cũng phun ra một câu “Ăn ở hai lòng.” làm y chết đứng. Y oan ức! Cho dù y ăn của họ Cẩm kia, uống của họ Cẩm kia, quần áo lụa là, trang sức hài mạo đều là dùng tiền của họ Cẩm kia thì lòng y, y vẫn thương Cửu ca ca hắn hơn một chút. Thế mà, hắn dám nghi ngờ y. Hỏa khí công tâm, y gom quần áo sang nhà họ Cẩm. Cửu ca ca tỉnh rượu, một hai níu kéo, nước mắt rơi như mưa, y vẫn quay đầu bước thẳng. Trước khi đi, để lại một câu phũ phàng “Huynh đệ ngươi là lão bản tiền trang, còn ngươi thì không xu dính túi, bởi vì ngươi không thể nuôi ta, tình này đành đứt, duyên này đành đoạn.”

Người ra đi đầu không ngoảnh lại, để trước sân một bóng hình đau xót khóc thương cho một mối lương duyên tan tác vì mãnh lực đồng tiền.

Mỹ Nhân dứt áo ra đi, đến sống cùng Cẩm lão bản. Thế nhưng chưa vui duyên mới được bao lâu, y bẽ bàng nhận ra họ Cẩm kia là một kẻ có máu ghen hơn đệ đệ hắn ngàn lần vạn lần. Y không thể đi quán bar, đi vũ trường, hận nhất là không thể đứng trên lầu cao cho thiên hạ ngắm nhìn mình mà rơi nước miếng. Trước kia bởi khí chất nho nhã của gã mà lầm tưởng, giờ đây đi đâu cũng bị một gương mặt đen thui theo sát cạnh bên. Y gom quần là áo lụa cùng vài ký ngân phiếu, tẩu vi thượng sách.

Cẩm lão bản nghe tin dữ, kinh mạch chấn động, tẩu hỏa nhập ma, điên cuồng giận dữ, hạ lệnh bắt y về. Đùa với kẻ như họ Cẩm nào phải dễ dàng, Mỹ Nhân nhanh chóng bị truy đuổi, chẳng mấy chốc bị dồn vào tử địa. Y đang kinh hãi run rẩy, ngẫm mình phen này thịt nát xương tan thì thiên kinh địa chuyển, một hiệp sĩ đứng chắn trước mặt y, đem đám tay sai tiễu trừ sạch sẽ. Y chưa kịp nói lời đa tạ, kẻ kia đã vù một thoáng, biến mất, để lại Mỹ Nhân ngơ ngẩn đứng nhìn.

Làm sao có thể để y nhận ra ta…” Thành Điền tráng sĩ đau lòng nghĩ. Gã đã đi theo bảo hộ y biết bao lâu… Thuở nhỏ thanh mai trúc mã, lớn lên bên nhau, những tưởng sẽ cùng nhau bách niên giai lão, nào ngờ phụ mẫu dời đi, gã cũng phải rời theo. Trưởng thành, tân tân khổ khổ trở về, nào ngờ gặp cảnh cây đa còn đó, con đò khác xưa. Người xưa nơi đây nhưng lòng đã trao về ai khác. Đành trở thành cái bóng của y, đi theo y khắp chân trời góc biển. Đau lòng nhìn y bị vùi hoa dập liễu, đường tình khổ sở, chỉ có thể đứng từ xa bảo hộ y vĩnh viễn bình an.

Mỹ Nhân buồn bã sự đời đen bạc, lần thứ hai có ý định quy y. Y tìm tới cửa thiền, nào ngờ trước cổng chùa đụng phải một vị Phú Nương. Phú Nương lai lịch chẳng tầm thường, tiền nhiều vô số, quyền kinh thiên hạ, tuy chẳng phải là dưới một người trên cả vạn người nhưng cũng đủ để bách tính nhìn thấy run sợ không ngừng. Chẳng những thế, nàng ta cũng trẻ trung, nhan sắc cũng thuộc hàng xinh đẹp. Phú Nương vừa nhìn thấy Mỹ Nhân đã nhất kiến chung tình, nguyện vì y nâng khăn sửa túi, làm một người hiền thê mẫu mực.

Mỹ Nhân đang lúc lòng buồn bã, tình trường trắc trở, lòng y sớm đã nguội lạnh, thấy Phú Nương chân tâm như thế không khỏi cảm động. Y nghĩ, có một đứa con để nó kế thừa sự mỹ miều của mình cũng không tệ. Thế là, Mỹ Nhân gật đầu đồng ý cùng Phú Nương ước hẹn trăm năm.

Chẳng thể ngờ, hôn lễ chưa được cử hành, cố nhân đã đến tìm trước cửa.

Cửu ca ca anh khí hiên ngang, uy thế bức người, nay hùng dũng đứng trước mặt y. Hóa ra, từ ngày bị y đoạn tình, Cửu ca ca lòng đau như cắt, căm hận thế nhân, hắn về nhà đòi huynh đệ phân chia gia sản, rồi ỷ mình là mỹ mạo hơn người, gom một phần lớn ra đi. Hắn nay đã thành phú khả địch quốc, một lòng một dạ muốn rước Mỹ Nhân quay về.

Mỹ Nhân trong lòng suy nghĩ, cho dù ngày nay hắn đã có tiền, nhưng chỉ là một gã hát rong, quyền không có, thế không có. Thời thế nhiễu nhương, theo hắn chắc gì mình được sung sướng trong nhung lụa. Vả lại, trước kia y phụ hắn, lỡ theo về bị hắn báo thù xưa thì y thê thảm. Suy đi xét lại, tính toán thiệt hơn, y một lời cắt ngang, đem tình cảm cả hai gạt đi không còn một mảnh. Xoay người đi thẳng.

Cửu ca ca lòng đau như cắt, hận không thể một đao giết y. Thế nhưng, hắn yêu y sâu đậm như vậy sao nỡ ra tay làm tổn hại tình nhân. Ngày hôn lễ, hắn mang đàn đến lầu cao, cất tiếng hát khúc ca bi thương của gã nam tử bị tình nhân phản bội.

Thiếu nữ đứng dưới lầu nhìn vẻ bi thương của hắn nhịn không được nước mắt như mưa. Rốt cuộc sửa danh, các nàng nhất quyết gọi hắn là Tình Thánh ca ca.

Tấu xong một khúc, Tình Thánh ca ca đập gãy cây đàn, thề từ nay một đao chặt bỏ ân tình, người đã phụ ta, cần chi vương vấn. Dứt áo đi xa, tìm đến một nơi không ai biết, hắn sẽ quên y.

Thế rồi, hắn lên ngựa, bỏ lại sau lưng tất cả phồn hoa đô hội, bỏ lại sau lưng một bóng áo đỏ lơ đãng trông theo…

Từ bỏ, có thật dễ dàng?

Ngày tháng trôi qua, chẳng mấy chốc đã mấy mùa trăng…

Phú Nương hoài thai đã được vài tháng, đang tĩnh dưỡng trong phòng. Mỹ Nhân tựa cửa ngắm trăng, lòng ngơ ngơ ngẩn ngẩn.  Trăng mỗi tháng vẫn tròn vẫn khuyết. Cớ sao người lại quá đổi thay. Cảnh cũ nơi đây mà người xưa đi mất.

“Những kẻ đã từng yêu ta, bọn hắn ra sao rồi… Bạch diện tiên sinh có còn ngày ngày dậy sớm, pha một ấm trà chờ đám học trò tới lớp. Tên hải tặc kia chẳng biết có còn phiêu du trên biển? Còn có hoàng đế lão nhân đã hết bệnh chưa… Tên bần nông vừa nghèo vừa xấu kia có còn giữ vững lời hứa yêu mình trăm năm ngàn năm?”

Hoa rụng đầy sân. Thiên địa bất biến, cho dù xinh đẹp đến đâu cũng có lúc lụi tàn. Nhan sắc này còn giữ được bao lâu? “Đến một ngày ta như cành khô lay lắt… Giang Chi điền chủ, Cẩm lão bản, các người có còn yêu ta nữa?”

“Còn có, Cửu ca ca… Hắn thế nào rồi? Hắn đã tìm được người như ý chưa… Hắn đã quên ta chưa?”

Bỗng đâu đó giữa đêm vang đến tiếng đàn ai oán xót xa. Y giật mình, thân thủ chạy đi mở toang cổng lớn. Đêm khuya thanh vắng, nơi góc đường, dưới tán cây hòe già, có một dáng người vận hồng y…

“Dù người phụ ta, ta vẫn không quên. Nguyện đợi người hồi tâm chuyển ý trở về, mãi mãi bên nhau, thượng cùng bích lạc, hạ hoàng tuyền…”

Advertisements

One response

  1. Bắp

    Hix…Mình vừa đọc mà phải vừa google để tra tên tiếng Hán.
    Cảm ơn bạn nha. Mình thích fic bạn viết lắm, nhất là mấy cái ship JinxAll á nha :”>

    Tháng Bảy 14, 2012 lúc 01:22

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s