Tôi sẽ không làm những gì tôi không muốn. Vì thế làm ơn đừng quá đặt hy vọng về Akanishi Jin.

Mới nhất

Nhật ký hành trình Đà Nẵng + Phú Quốc

Cuối tháng 9, đầu tháng 10 mình có hai chuyến đi vô cùng đáng nhớ. Chuyến đầu vì bệnh và bận nên mãi chưa viết được. Nên giờ sau khi bị hành hạ trên mấy cái xe, gắng gượng chịu đựng cơn đau đầu để viết tổng hợp hành trình hai chuyến đi. Ghi lại những thứ tuyệt vời nhất để giữ làm kỷ niệm với nếu ai đi ngang qua đọc bài này biết đâu có thêm kinh nghiệm hữu ích chuẩn bị cho chuyến đi chơi.

Đi Đà Nẵng là tự túc cùng ban thân. Chuyện mình đi ban đầu mẹ có ý phản đối. Hai đứa con gái đi tới một chỗ chả biết gì, lại không có người quen. Cơ mà mình đã tiền trảm hậu tấu đặt vé trước rồi nên mẹ cũng thôi. Thật lòng, bản thân cũng có chút lo lắng. Tuy nhiên, đi với bạn Y là rất dễ thở. Hai đứa chơi với nhau cũng gần chục năm, tính tình hiểu rõ. Đặc biệt là cùng say xe như nhau, cũng không phải cố gắng gượng ngồi taxi như đi chơi nhóm.

Xuống Đà Nẵng vào một ngày nắng đẹp, tụi mình gặp ngay rắc rối đầu tiên vì sơ suất quên đặt khách sạn của mình == May là đã nghiên cứu trước rồi, may có thêm app traveloka và tiền trong thẻ, ale hấp, mất vài phút là đặt được khách sạn. Dù xui tốn thêm 100k so với việc đặt trước.

Nói tới khách sạn này, đây là một trong những quyết định đúng đắn nhất của tụi mình. Tốn khá nhiều thời gian để sàng lọc thông tin từ những comment review ảo lòi để chọn nó. Giá phòng hơi đắt, phòng cũng nhỏ nhưng bù lại đầy đủ tiện nghi cơ bản, nhân viên nhiệt tình và đặc biệt là vị trí VÔ-CÙNG-THUẬN-TIỆN. Nằm nép mình bên một khách sạn 4 sao (ai có tiền thì đặt bên đó đi, thấy đẹp lắm), Happy Day nhìn ra bờ sông Hàn, gần cầu Hàm Rồng, cách chợ Hàn vài bước đi bộ, một đống hàng quán ăn ở con đường Trần Phú ngay sau lưng và cách đường Nguyễn Văn Linh với loạt quán trà sữa + đồ ăn chẳng khác Phan Xích Long ở SG chưa tới 5 phút xe máy.

Hôm đầu tiên lấy phòng xong tụi mình nằm chơi mấy tiếng rồi thuê xe thẳng tiến Hội An luôn. Quãng đường 30-40km gì đó nhưng đi chừng 45 phút vì phần lớn đoạn đường rất dễ đi, quốc lộ thẳng tắp một đường.

Hội An đẹp, sạch sẽ. Dịch vụ làm tốt ơi là tốt, không chèo kéo hay nói thách quá nhiều. Hàng quán bán nhiều đồ lưu niệm đẹp lắm. Đặc biệt có một cửa hàng bán đồ phim nữa. Nhìn đống tranh ảnh phim chỗ đó mà thích mê, chỉ ước có nhiều tiền để mua thêm. Tụi mình ăn ở một quán nhỏ mà đẹp, làm đồ ăn cũng ngon. Một tô cao lầu, một chén (bự) tàu hủ, một ly chè hạt sen và một ly nước chanh sả??? chỉ tốn 80k. Hơi buồn vì cao lầu chả có gì ngon. Ăn xong, thả đèn, chụp choẹt rồi về. Xui xui lại đụng  ngay một trận mưa siêu lớn, sau khi về tới Đà Nẵng trời khô rang thì bị lạc đường cả một đoạn 3-4km.

Ngày thứ hai, ban đầu định đi Huế nhưng sau trận mưa mình đâm ra ngại, muốn tham quan hết Đà Nẵng trước. Vì vậy tụi mình thẳng tiến Bà Nà. Đường đi tới khu du lịch cũng rất đẹp rất thoáng. À, một điểm mình thích của Happy Day nữa là sáng sớm mình xuống hỏi đường là đi được ngay. Các chú bảo vệ chỉ đường dễ đi đã đành, chỗ tụi mình ở có vị trí thuận lợi vô cùng, đi tới đâu cũng là dạng đường thẳng, phóng hoài là tới.

Biết là đi Bà Nà sẽ mệt và cũng không quá chi tiết chuyện tiền bạc nên tụi mình chỉ mang theo một chai nước nhỏ. Vé vào cửa đã nhờ người ở khạch sạn mua trước. 9h tới thì phải, trời còn sớm, một đường cáp treo thẳng tiến đến trạm 1 của Bà Nà. 5042 m, nếu mình nhớ không lầm. Bạn Y bắt đầu say cáp treo. Mình chỉ hơi hơi thôi, mỗi tội cũng hơi sợ độ cao. Tới trạm 1, bạn Y nôn sạch nên đành mua cái hot dog 95k. Bánh khá to nên mình nghĩ cũng chỉ đắt ngang tới hot dog ngoài rạp thôi. Sau đó tụi mình tiếp tục ngồi cap treo lên cao nữa, lần này tới luôn đỉnh Bà Nà.

Sức khỏe không tốt nên tụi mình chả chơi gì ở Bà Nà, chỉ đi khắp nơi chụp chọe, lên Trú Vũ trà quán uống một cốc trà. Đúng với tên gọi của cái quán, đươc một tẹo thì mưa ầm ầm. Hai đứa ngồi một lúc lâu không tạnh đành lội bộ xuống. Người thì không ướt do mỗi đứa cầm một cây dù nhưng nước thoát chậm nên hơi ngập, thành ra đôi converse của mình… == Hỡi ơi, tối hôm trước ngồi sấy một lần vì Hội An mưa, tối hôm đó cũng ngồi sấy tiếp ==.

Sau khi dạo một vòng quán ăn đỉnh Bà Nà, quyết định ăn buffet. 195k một đứa, giá khá ok với lượng đồ ăn. Mỗi tội sức ăn tụi mình không nhiều nên kiểu này hơi phí. Btw, lúc mình đi lấy đồ ăn thì bị một ông làm Sacom bàn bên cạnh chiếm ghế. Vô duyên dã man cùng cực, trong khi bạn mình đã nói ghế có người mà vẫn lấy. Lúc về mình đòi thì giả bộ im lặng ăn không nói, chỉ tay qua dãy kế bên ý bảo mình xách. Ta nói, ghế thì nặng, lúc này lôi cái ghế trong góc của mình ra thì giỏi sao không lấy ghế bên kia đi. Chả nhây thì mình cũng nhây đứng đó, cuối cùng muối mặt phải lấy ghế đồng nghiệp đang để giỏ trả cho mình. Thiệt mất mặt với hai bạn Trung or Đài gì đó ngồi cùng bàn với mình ==.

Ăn xong nghỉ chút rồi tụi mình xuống trạm 1, từ đó leo ngược trở lên chùa Linh Ứng Bà Nà và vườn hoa. Cũng khổ, người ta đi xe điện 3 phút là xong, hai con say xe lết lết muốn khùng. Phải nói là dựa vào nhiệt huyết của bạn Y mà tấn tới chứ nếu đi một mình có khi mình lười bỏ cuộc luôn rồi. Chùa với vườn hoa nên chả có gì chơi đâu, được cái cảnh đẹp mê hồn người. Bạn Y để quên cây gậy selfie, may mà xuống dưới còn nguyên.

Btw, lúc xuống trạm 1,mình đi với một nhà mấy người. Một ông chú đinh đứng dậy mở cửa thông gió cho mát làm mình sợ xanh mặt. Ta nói, đang sợ độ cao rồi còn gặp ổng. Bề ngoài mình nói “Con thấy ý kiến đó không được hay đâu” chứ bên trong chỉ muốn thét “Tính tìm chết thì lên cái cáp treo chỉ có gia đình ông đi.”

Ngày thứ 3 hai đứa chuyển qua Cocobay, đã mua trên adayroi 2tr/2 đêm. Khách sạn 3 sao nên dịch vụ ok lắm, cơ mà mình khuyên ai có ý định tới đây trừ phi ghiền Hội An và Ngũ Hành Sơn (gần ơi là gần) thì hãy đợi 1-2 năm nữa tới. Khu này khá biệt lập và vẫn còn đang xây dựng. Không có cửa hàng, cái beach club mà mình mong chờ cũng không có luôn == (huhu, số không có cửa đi bar đi club sao). Đồ ăn ngon nhưng khá đắt, chỉ có bãi giữ xe mà không có xe máy cho thuê. Báo hại hết sức. Hôm đó tụi mình tốn 250k đi 2 xe ôm từ trung tâm vô đây rồi lại tốn 120k thuê một bác quay lại đón bạn Y về Happy Day mướn xe máy tiếp == Thành ra ngày hôm đó chả làm gì ngoài ở khách sạn chơi bời. Btw, có sự kiện ca nhạc đấm bốc gì đấy nhưng lười không care. Thật lòng, mình thấy vụ ở đây là hơi sai lầm. Mình chưa đi khách sạn bao giờ. Happy Day là cái đầu tiên, nay đến Cocobay dịch vụ 3 sao vẫn thấy thích thú, chứ bạn Y đã từng ở mấy khu thế này mà giờ thế cũng phí. Cocobay tính ra cũng ok nhưng mình ghét thiết kế phòng tắm và WC của nó. WC chả có vòi nước mà còn chung cửa với phòng tắm, tía má ơi!

Ngày thứ 4, đi Ngũ Hành Sơn. Khá gần, cách Cocobay chừng 15ph. Kỳ thật chỉ đi Thủy sơn có chùa Linh Ứng. 156 bậc lên, lạy hết các chùa, đi hết các động lại leo 108 bậc xuống là đụng ngay hàng lưu niệm. Ngẫm lại tiền mua quà khiến mình muốn khóc cơ mà hai người quan trọng thì giá tiền nó cũng quan trọng, đành chịu.

Sau đó, đi động Âm Phủ ngay dưới chân núi. Tụi mình bỏ cuộc lúc leo lên lưng chừng chỗ cao nhất động. Thật ra leo lên cũng không sao nhưng nửa chừng nhìn xuống rồi nghĩ tới lúc leo xuống thì sợ khiếp vía, đá cheo leo không chỗ đặt chân. Trước mình có hai người Tây leo tới đỉnh, một bà còn mang giày cao gót. Quá giỏi luôn. Ra khỏi Ngũ Hành Sơn, trong lúc tìm kiếm chỗ mua đồ ăn thì gặp Vinmart. Mừng mừng tủi tủi mua một đống snack và tự hứa khi về sẽ ủng hộ nó vài lần để cảm ơn cái sự “chỗ nào cũng có dấu răng” của nó. Nhờ mớ snack mà tiết kiệm được kha khá tiền ăn.

Về khách sạn nghỉ ngơi xíu rồi tụi mình đi ngược xuống bán đảo Sơn Trà, lên chùa Linh Ứng Bãi Bụt. Thế là đủ ba chùa Linh Ứng ở Đà Nẵng. Không kịp đi Huế nhưng hoàn thành được hành trình ba chùa này cũng đủ làm mình vui. Tính lên đỉnh Bàn Cờ luôn mà thời tiết xấu quá. Khi về, search foody Đà Nẵng tìm được một quán khá đẹp, sạch sẽ, đồ ăn cũng ngon. Trung Gia seafood thì phải. Tiếc là chỉ có hai đứa con gái nên kêu ba món là no. Hàu sốt phô mai cũng ngon bình thường thôi nhưng được cái rẻ rề, 100k 10 con, phô mai nhiều đến mức ăn không hết.

Sáng hôm sau chuyển khách sạn rồi chiều lên Sơn Trà lần nữa. Vì khá nguy hiểm nên vẫn chưa lên tận đỉnh Bàn Cờ hơi tiếc. Được cái đường từ Linh Ứng lên Bàn Cờ quanh co khúc khuỷu đẹp lắm. Nhìn vắng vẻ chứ cả đống resort trong đó. Chiều qua chợ Hàn hỏi mua đồ, mình chỉ một bịch khô phía trên hỏi giá, người bán xua tay “Mắc lắm không mua được đâu!”, sau nhìn thấy giá… 5tr5 ==. Cuối cùng mua bánh dừa luôn.

Sáng hôm sau ra biển xíu rồi về. Xui cái là delay 3 tiếng hơn, khi về bay cũng chậm, về tới Tân Sơn Nhất thì bạn Y bị lạc hành lý. Thảm tận mạng. 5h rời sân bay hứng gió bụi SG, 6h30 mới về tới nhà, muốn khóc dã man.

Tổng kết chuyến đi Đà Nẵng là ngon-rẻ. Xe đi mút chỉ cà na chỉ tốn 140k tiền xăng. Trừ hai ngày ở Cocobay chi tiêu cho đồ ăn nhiều, lên Bà Nà 1tr mỗi đứa thì những quán khác tụi mình đi giá cực mềm. Cháo rẻ, bánh bột lọc cũng giá phải chăng. Ngày đầu đi ăn cơm chiên giòn ở khu Điện Biên Phủ (gần lắm nhưng đi lạc nên vòng khá xa), chỉ 66k một suất cơm – nước, đi hai đứa nhưng chỉ gọi một phần đồ ăn, vậy mà người ta còn tặng hai chén canh free. Buổi tối cuối cùng ăn bánh xèo hơi đắt xíu nhưng cũng ngon. Ly chanh sả 49k nó cho chắc phải 750ml nước. Trong khi toàn ở khu trung tâm còn tụi mình thì ăn mặc nhìn phát là ra dân du lịch. À, đi ngang qua quán phở lâu đời, ở ngoài ghi Kanji gì đó 195k mình đọc không ra, gặp bữa hai đứa đang mệt nên muốn ăn. Không hỏi giá, mình vừa ăn vừa hỏi bạn Y lỡ 195k thì sao, bạn Y tỉnh rụi “Cho lên fb chứ làm sao!” :)) May cuối cùng chỉ 25k/ tô nhỏ.

Dịch vụ Bà Nà siêu tốt, từ chân núi lên đỉnh núi giá đồ ăn không đổi, cơ mà đi một lần trong đời là đủ rồi, mình không có ham muốn quay lại cho lắm. Dịch vụ ở Hội An hay Ngũ Hành Sơn thì khỏi nói rồi, chẳng có gì đáng phàn nàn. À, cũng hay ho là ngày đầu tới ĐN đã uống Royaltea chính hãng :)) Về đọc kiện tụng mà cứ cười mãi thôi. Bánh dừa Đà Nẵng ngon cực, mình mang khá nhiều muốn chia nhưng chỉ share được ba chỗ vì ba mẹ mình thích quá ăn suốt. Mình nhất định sẽ đến Đà Nẵng một lần nữa, phải đi Huế – nhất định.

Bonus lịch trình chuyến đi Phú Quốc để sau này còn nhớ.

Đi Đà Nẵng về mình vừa sốt vừa ho vừa sổ mũi suốt gần 2 tuần, mới đỡ chút thì có company trip đi Phú Quốc. Chuẩn bị bệnh tiếp ==.

Sáng 7h30 ra sân bay lại bị delay, vật vờ tới 12h mới bay == Nhờ vậy được ăn tô phở sân bay lỏng le lỏng lét, 6-70k gì đó mà vài miếng bò viên dở ẹc, bánh phở thì nguội ngắt. Quả đúng với lời miêu tả của bà con trong truyền thuyết.

Tới Phú Quốc khoảng 1h trưa, đi máy bay bị ù tai + leo lên xe du lịch rút cạn sức của mình, vào nhà hàng ăn cũng không thấy ngon lành gì. Mọi người khen hết lời nhưng mình phần vì mệt phần vì cay chỉ ăn được 2-3 món. Dù sao có coca cũng đỡ hơn nhiều.

Tới khách sạn thì tuyệt vời. Villa Novotel 5 sao nhìn phát là bao nhiêu mệt mỏi bay biến hết. Phòng thì rộng, đẹp kinh khủng, mỗi Villa đều có hồ bơi. Giường êm muốn xỉu. Quả là 5 sao so với 3 sao ở Cocobay đã khác một trời một vực ==.

Nằm ngủ một buổi chiều thì cả đám lại bị xách lên xe du lịch đi ăn. Đồ ở đây nhiều món hơn cũng hợp khẩu vị mình hơn. Ăn khá nhiều mực. Sau đó được xách ra chợ đêm Phú Quốc. Chợ chả có gì == nên cả đám kéo nhau lên cà phê Chuồn Chuồn ngắm toàn cảnh đảo. Ngồi taxi leo dốc 600m đúng là hành hạ bản thân hết sức nhưng lên trển 65k một ly chanh sả + cảnh đẹp thì thấy cũng đáng ra phết. Cũng chụp choẹt lung tung được kha khá ảnh. Lúc xuống thằng bé đi cùng bảo cho 2tr nếu mình tự đi xuống. Giờ nghĩ lại không nên vì từ bi mà từ chối, so với chuyện lết bộ và sợ ma thì mình sợ ngồi xe hơi hơn các bạn ạ ==. Mình mà nhận lời thì giờ có 2tr chơi bời rồi ==.

Ngủ một đêm sáng hôm sau dậy sớm ngắm mặt trời mọc. Mỗi tội ra tới biển 6h thì mặt trời mọc từ khuya rồi == Ăn sáng buffet ở khách sạn 5 sao thì khỏi nói, đồ ăn phong phú lắm. Cơ mà mình chỉ ăn món mình thích thôi, cũng hơi tiếc :))

Vấn đề mấu chốt == Thế quái nào ngồi xe điện mình cũng say xe nữa rồi. Đợt ở Cocobay cũng hơi mệt (bạn Y thì say tè le luôn) nhưng không đến nỗi như thế này. Ăn xong về nhà mọi người đi team building còn mình thì leo lên phòng ráng ngủ. Chập chờn ngủ mãi không được thì trưa team về bảo may mình không đi. Má ơi, nghe kể di chuyển mười mấy địa điểm mà còn sợ. Quyết định đúng đắn nhất.

Ngày thứ hai trừ việc say xe điện ra là một ngày rất tuyệt với mình. Chỉ quanh quẩn trong villa, trưa ăn khô gà tối ra sảnh lớn ăn buffet rồi pool party, không đụng tới cái xe du lịch, mừng vô cùng. Ăn no ra chơi thôi, dù bản thân đứa trạch nữ như mình chả hứng thú gì tiệc hồ bơi nên chuồn về sớm nhưng phòng mình được quà do hồi trưa chơi, và mình đã tranh thủ bốc một mớ khô mực vừa ăn vừa coi Bảo mẫu siêu quậy =)).

Sáng hôm sau lại một tiệc buffet nữa rồi lên xe ra về. Huhu, không hiểu sao say xe nặng đô quá, đi chừng 15 ph mà mình tưởng ói tới nơi luôn. Ảo giác đồ ăn nó nhợn trong cổ ==.

Túm lại, chuyến đi Phú Quốc gói gọn trong hai chữ: ăn chơi. Người khác chơi bời sao mình không rõ, chứ mình lăn lộn trên giường, ngủ thẳng cẳng rồi đi ăn, ăn rồi lại ngủ và ăn tiếp thì sung sướng vô cùng. Nếu không có mấy cái xe du lịch rồi xe điện quỷ quái đó chắc giờ mình vui lắm.

Dù sao, đã vượt qua cơn nhức đầu mà viết xong một bài nhật ký hành trình 3k chữ. Hoàn thành chỉ tiêu rồi. Lại sắp ăn xong rồi ngủ đây. Quá mệt, đầu vẫn đang bưng bưng!

 

 

Advertisements

Review | Thái giám chức nghiệp tố dưỡng: Trả món nợ non sông trước mắt, mặc đời sau thiên hạ luận bình

Nhà Kinzie có nhận xét về Thái giám chức nghiệp tố dưỡng đại loại thế này “Giữa thiên hạ của sủng thụ và tiểu bạch ngọt, bộ truyện chủ công này đạt 1 tỷ tích phân.” Đáng đọc không? Đáng chứ. Chỉ cần không phải thụ khống, mình tin bộ truyện này đáng để các bạn xem qua (Có thích hay không không dám bảo đảm nhé.)

Phó Thần là một thiên tài ở thế giới hiện đại. Thế nhưng, “tài” liền với “tai”, đè nặng lên lưng y là bốn chữ “thiên sát cô tinh”. Cha mẹ ruột, cha mẹ nuôi, vợ con… những người thân yêu nhất của Phó Thần lần lượt bỏ y mà đi.

Sống lại ở một thời đại quá khứ, ban đầu, lão tứ Phó gia dùng ánh mắt lạnh lùng phòng bị người nhà nhưng tình cảm gia đình dần cảm hóa cõi lòng đã lạnh của y. Phó Thần yêu thương gia đình và cuối cùng chọn con đường tiến cung để cứu cha mẹ anh em khỏi chết đói.

Tiểu thái giám tám tuổi lẳng lặng làm công việc quét cung đình ba năm, thu hết tất cả vào tai vào mắt nhưng chỉ nguyện sống và cố sống theo di ngôn của người vợ quá cố. Vậy mà muốn sống bình yên nào có dễ dàng. Người tốt mạng khổ, tiểu nhân rình rập, quý nhân coi nô tài như cỏ rác đạp lên. Phó Thần bị buộc phải bước vào chảo nhuộm lớn hoàng cung. Lấy lòng Đức phi, lấy lòng Thất hoàng tử, lấy lòng hoàng đế rồi thái hậu, tất cả chỉ để bảo vệ chính mình và những người mình yêu quý. Từ một nô tài quét rác phẩm vị ti tiện nhất, trở thành tam phẩm thái giám – thăng chức nhanh nhất ở Tấn quốc, rồi cuộc đời đưa đẩy y thành tổng quản thái giám của Kích quốc và cuối cùng được phong Bảo Tuyên vương quyền khuynh một cõi.

Được mấy kẻ khiến cả hoàng quý phi và thân vương quyền thế đấu đá tranh giành? Được mấy kẻ khiến người ở phe đối địch tình nguyện chết để bảo vệ mạng sống cho y? Được mấy kẻ mang phận thấp hèn khiến các bậc tôn quý phải quỳ dưới chân cúi đầu xưng “thuộc hạ”?

Chỉ duy nhất có Phó Thần. Vì y xứng đáng.

Phó Thần không chỉ tài hoa lỗi lạc mà còn thấu hiểu lòng người. Y ngoan độc với người khác lại càng ngoan độc với chính mình. Tay nhúng chàm trong tim vẫn giữ mãi một mảnh thiện lương trong trẻo.

Nếu Phó Thần là một con diều, Thiệu Hoa Trì chính là sợi dây. Từ ngày gặp gỡ đến lúc thấu hiểu trái tim mình, chia xa mấy năm rồi điên cuồng theo đuổi… lòng hắn chỉ có mỗi Phó Thần.

Vật đổi sao dời, lòng người khó đoán. Dù yêu thương Phó Thần đến đâu, vô tình hay cố ý, những người xung quanh đều từng làm y thất vọng. Mục Quân Ngưng, Thiệu Hoa Trì, Lý Biến Thiên đều thế. Nhưng duy chỉ Thiệu Hoa Trì là kẻ điên cuồng nhất, cố chấp nhất và vĩnh viễn không buông bỏ. Vì Phó Thần không tiếc bày mưu sâu kế hiểm, không tiếc đem cả mạng sống mình ra đánh cược, trả giá đại giới để có được con người kinh tài tuyệt diễm kia.

Khi Phó Thần hỏi nếu giang sơn và y chỉ được chọn một, Thiệu Hoa Trì đã chọn giang sơn. Chỉ vì hắn biết, nếu không đứng bễ nghễ thiên hạ, hắn càng không thể có được Phó Thần. Với một kẻ hiểu mình như vậy, ngay cả nốt ruồi, vết sẹo, hình dáng ngón tay-móng tay cũng tạc dạ trong lòng, Phó công công còn có thể thoát khỏi lưới tình sao?

Tình cảm thiên lôi câu động địa hỏa là thế nhưng Thái giám chức nghiệp tố dưỡng không hề đặt yếu tố tình yêu lên hàng đầu. Bộ truyện là hàng trăm âm mưu quỷ quái đan xen. Phi tần đấu đá, thái giám đạp lên nhau, hoàng tử không tiếc hủy hoại tình thân để đoạt vị. Cung đấu là một hồi gió tanh mưa máu, quốc đấu còn có độ kinh hoàng hơn gấp trăm ngàn lần.

Vì tham vọng của một bậc đế vương, bao nhiêu mạng người phải hy sinh. Từ kẻ xa lạ tới thân tín, tất cả coi như là một chuyện hiển nhiên. Để lấy lòng người khác, chủ công sẵn sàng đưa thuộc hạ làm quà tặng. Kẻ dưới bị hủy hoại đến thân tàn ma dại vẫn phải coi đó là ân điển chủ nhân ban cho. Tử sĩ chết như cơm bữa, tra tấn dã man lóc thịt bẻ xương gián điệp như chuyện thường ngày.

Thái giám chức nghiệp tố dưỡng gợi cho mình nhớ đến Thùy chủ trầm phù. Khác với Đích tử nan vi khá hiền lành, hai truyện này là ví dụ tốt nhất cho câu “Nhất tướng công thành vạn cốt khô”, người chết như rạ. Phó Thần lương thiện, giữ quan niệm trân trọng mạng sống của người hiện đại mà vẫn phải ra tay giết người.

Tất cả đống thi cốt ấy để lót đường cho một âm mưu kinh thiên động địa có tầm vóc ấn tượng và tỉ mỉ nhất mà mình từng đọc. Bậc quân chủ như Lý Biến Thiên, nếu không đụng phải một Phó Thần quá đỗi xuất sắc kết hợp cùng Thiệu Hoa Trì sinh ra để làm vua thì có lẽ đã thống nhất chư hầu, trở thành Tần Thủy Hoàng rồi.

Truyện xây dựng được một hệ thống nhân vật đồ sộ với tính cách đa chiều, biến hóa khôn lường. Đại thần đức cao vọng trọng là gián điệp của nước khác, phò mã được thiên hạ ngưỡng mộ lại là một kẻ có thân hình “khiếm khuyết”. Người thanh cao thực ra là một tên ti tiện tiểu nhân. Kẻ cứng rắn lại sở hữu trái tim mềm mại sẵn sàng hy sinh vì người gọi hắn là “ca”. Nhân vật đa dạng kết hợp với tầng tầng lớp lớp âm mưu trở thành một mạng lưới dày đặc khiến người xem không thể đoán trước được chuyện gì sẽ đến tiếp theo. Mỗi một trang là một bất ngờ mới.

Nhược điểm lớn nhất của truyện là bàn tay vàng quá lớn. Tài hoa của Phó đại nhân đã đạt tới độ quỷ khốc thần sầu. Một chuyên gia tâm lý phán đoán không thua Sherlock Holmes, vừa giỏi thư pháp lại có tài vẽ tranh cùng hằng hà sa số tài lẻ khác. Mỗi lần đứng trước khó khăn tầm cỡ Mission Impossible, tất cả những kỹ năng ấy sẽ được bộc lộ ra hết để biến điều không thể thành có thể. May mắn thay cách kể chuyện của tác giả vô-cùng-tốt nên nhược điểm này dù làm độc giả khó chịu cũng không làm ảnh hưởng nhiều đến chất lượng truyện. Đâu phải ai cũng có thể viết được bàn tay vàng gay cấn và hồi hộp như Đồng Kha!

Là đam mỹ nhưng Thái giám chức nghiệp tố dưỡng không thiếu những cặp đôi ngôn tình, có HE có BE, đa màu đa sắc. Những nhân vật nữ không chỉ làm nhiệm vụ pháo hôi xuất hiện cho chuyện tình của cặp đôi chính thêm kịch tính mà còn là những nhân tố xuất sắc trong cuộc chiến tranh quyền. Thanh Nhiễm trong trẻo động lòng người, Mục Quân Ngưng cao quý thông minh, Mai cô cô dịu dàng… Dĩ nhiên, sao có thể không nhắc đến Tiểu Ương chung tình với Vương Phú Quý, người thương bị tiến cung làm thái giám liền xin vào làm cung nữ để ở bên.

Tuy đây là một bộ truyện đồ sộ so với mặt bằng chung, lại chưa có người edit nhưng QT đơn giản dễ đọc, sẽ không khó cho những ai muốn thưởng thức. Ai còn bập bõm QT nên xem bản convert được chỉnh sửa tỉ mỉ của nhà Kinzie nhé.

Giữa thời buổi ngốc bạch ngọt lên ngôi, Thái giám chức nghiệp tố dưỡng là một tác phẩm vô cùng đáng trân trọng. Mong bạn đừng bỏ qua!

Ps: Tựa bài lấy từ OST Lịch sử đích thiên không của Tam quốc chí, do VTV dịch.

 

 

[Review + SPOIL] Nguyên soái môn đồng thời nháo ly hôn

Note: Có một văn án sai nội dung truyện, mọi người đừng bị nhầm nhé.

Văn án trên là SAI, văn án dưới mới ĐÚNG

Untitled

Cớ gì Nguyên soái môn đồng thời nháo ly hôn hấp dẫn mình? Một đứa chẳng thích được bao nhiêu bộ tích phân trên 1 tỷ? Đã thế bộ này dài hơn 2300 trang word nữa chứ.

Dạo sau này mình rất lười đọc QT truyện dài, chỉ theo tầm 500 trang word đổ lại thôi. Nhiều bộ như Hôn khế (Triển Tuyết Phàm), Sử thượng đệ nhất phật tu (Thanh Khâu Thiên Dạ) dù đã được spoil là rất hay nhưng cứ để mãi trong máy. Không có kiếp sau, Đế vương công lược đã được edit sẵn rồi mà còn chưa rớ vào nữa là. Đọc truyện hay thì nhiều khi mình đọc xuyên đêm tới 4-5h sáng mới ngủ, mà dạo này không còn đủ khỏe để 5h ngủ 6h dậy đi làm phây phây được. Chưa kể hồi này đang bận nhiều việc. Vậy mà bị bộ này quyến rũ không dứt được. Cố đọc được lúc nào thì đọc, 10 ngày mới xong.

Trước hết là vì đề tài lạ. Công thụ đã ở bên nhau, đã hạnh phúc với nhau rồi nhưng bạn công tự ti hết phần thiên hạ, cứ nghĩ thụ không yêu mình. Thêm vài nhân tố thúc đẩy, thế là tâm thần phân liệt luôn. Các nhân cách của anh vì ghen lẫn nhau bèn tìm cách tách ra một cái xác khác để giết nhau. Để người mình yêu không hủy hoại bản thân, thụ đi vào giấc mơ của công, dùng tình yêu trấn an từng nhân cách của anh để dung hợp lại như ban đầu. Cơ mà, kiểu quái gì mà thụ trong từng thế giới của công đều là một tra thụ táng tận lương tâm đáng bị thiên lôi vác búa chém chết vậy?

Nhan Kha đột nhiên hỏi: “ Đại nhân… Lúc trước tại sao ngài chọn phụ tá cho nguyên soái đại nhân?”

Tạ Kiến Vi cười nói: “Nhất kiến chung tình. Ta thích Lục Ly, muốn cho hắn thiên hạ rộng lớn hơn.”

Thế nhưng, chồng của quân sư đại nhân lại không nghĩ vậy nha ~

Tạ Kiến Vi bước vào từng thế giới. Ở thế giới đầu tiên: Tạ Kiến Vi cưới em gái Lục Ly. Tạ quân sư thổ tào một bụng “Chồng ơi, anh có em gái sao?” Sau đó đêm tân hôn bỏ gái một đằng mà đi tìm “anh vợ”. Củi khô lửa bốc, sáng hôm sau trực tiếp tỏ tình. Nguyên soái đại nhân với tâm niệm “Tạ Kiến Vi không yêu mình” đẩy người ta trở về thế giới thực. Tạ quân sư ==.

Y phải tìm cách chứng minh cho hắn, y yêu hắn. Nhìn qua thì dễ vì Tạ Kiến Vi thật sự yêu Lục Ly mà. Khổ nỗi mấu chốt của vấn đề là Tạ Kiến Vi phải nhập diễn vai tra thụ từng bước từng bước bị ôn nhu công cảm hóa. Với người vừa thấy chồng khổ liền xót xa không chịu nổi như quân sư đại nhân, thật đúng là ngược quá sức. Và y đã phải gồng mình “diễn” cả đống thế giới như thế để cứu người y yêu.

Tạ Kiến Vi thương tâm, cho dù đây là giấc mơ cũng không chịu nổi. Y trong lòng ấm áp, ngọt ngào muốn hôn Lục Ly một cái.

Thế nhưng, vì để mộng cảnh tiếp tục, y chỉ có thể lựa chọn tiếp tục ngược Lục Ly.

Tạ Kiến Vi rất ít khi nổi giận. Gần như chưa từng nổi giận với Lục Ly. Ngay cả mấy mộng cảnh ép buộc thành như vậy, y chỉ đau lòng cho hắn chứ không hề tức giận.

Thế nhưng, lần này y thật sự nổi giận.

Vì lẽ gì đem chính mình ngược thành dạng này? Người không ra người, quỷ không ra quỷ, có khó chịu hay không?

 

Nhảy hố truyện này là một quyết định liều lĩnh. Đây là một đề tài mạo hiểm với một đứa sủng công như mình. Tác giả chỉ cần lỏng tay một tí thì truyện sẽ thành NP trá hình ngay. May mắn là, cũng như Thập thế luân hồi chi Thương Hải trường ca, những bộ truyện nghe qua có vẻ hố thế này lại hay ngoài mong đợi, thuyết phục người xem. Đặc biệt, mỹ mãn và không lạn vĩ, chặt chẽ đến phiên ngoại cuối.

Long Thất miêu tả chặt chẽ tình cảm giữa nguyên soái Lục Ly và quân sư Tạ Kiến Vi cũng như tính cách riêng của từng người. Khi đi vào những giấc mộng của từng Lục Ly, Tạ Kiến Vi luôn xác định rằng đó là một phần của Lục Ly nhà y. Cá biệt có lúc một giấc mộng cùng xuất hiện hai phần tính cách hoặc hai giai đoạn trong tính cách của Lục Ly, tình cảm của Tạ Kiến Vi vẫn khiến mình hài lòng. Không phải NP, chỉ là người y yêu xui xẻo bị phân liệt thôi. Ở phần sau của truyện, khi Tạ Kiến Vi vì cứu Lục Ly mà hy sinh bản thân, nguyên soái bước vào thế giới của quân sư, tác giả cũng một lần nữa làm rõ điều này. Tạ Kiến Vi yêu Lục Ly cũng điên cuồng như Lục Ly yêu y.

Đối với Lục Ly huyết vương mà nói, sống như vậy còn khổ hơn chết.

Đối với Lục Ly nhân loại mà nói, sự ghen tị mỗi ngày mỗi đêm sắp khiến hắn phát điên.

Tạ Kiến Vi cũng không chịu nổi. Rõ ràng y chỉ yêu một người lại trở thành thế này. Y nghĩ thầm, phải ra ngoài đem ái nhân đánh cho một trận.

Vì cái sự tự ngược điên cuồng của nguyên soái đại nhân thế giới nào thế giới nấy đều là một xô máo chóa.

Nguyên soái yêu điên cuồng, vì giấc mơ của anh – anh là Thần nên ở thế giới nào cũng khiến quân sư có thuộc tính vạn nhân mê. Cơ mà lần đầu tiên mình đọc thụ như thế mà không thấy khó chịu. Bởi tình yêu thụ dành cho công thấm đẫm từng câu chữ. Vừa ngọt ngào vừa chua xót. Khi thụ yêu công đến như vậy thì một đám pháo hôi có nghĩa lý gì. (Có truyện nào thế này nữa không nhỉ?)

Nhan Kha suy nghĩ xong vẫn muốn nói “Có thể mạo muội hỏi, khúc mắc của ngài là gì?”

Tạ Kiến Vi nhắm chặt mắt nói: “Ta sợ hãi mất đi Lục Ly.”

Nhan Kha sửng sốt. Tạ Kiến Vi tựa hồ chưa bao giờ nói với bất cứ ai những lời này. “Ta sợ Lục Ly không yêu ta, sợ mất đi hắn, sợ tất cả hiện tại có được đều là giấc mộng.”

Ở vài đoạn truyện, khi có đến hai Lục Ly cùng đối diện với Tạ Kiến Vi, mình cũng hơi bất mãn và do dự không biết có nên cày tiếp. Tuy nhiên, khi nghĩ lại, nếu đổi truyện này sang chủ công mình có thích hơn chăng? Câu trả lời là hoàn toàn không. Một câu chuyện miêu tả tình yêu thụ dành cho công kĩ càng đến vậy, sao bản thân có thể bỏ qua?

Tạ Kiến Vi cảm thấy có chút may mắn. Tuy việc Lục Ly phân liệt nhân cách gây ra nhiều tai họa nhưng nhờ vậy mà y mà bước vào mộng cảnh của Lục Ly, lý giải nhiều hơn và cũng cảm nhận được nhiều hơn.

Biết được sẽ giải quyết được, chắc chắn không khiến Lục Ly bỏ qua một đời này.

Bọn họ vốn nên ân ái trăm năm, làm sao y chịu được Lục Ly đau khổ một mình.

Nếu bạn không phải khống một bên nào, nếu bạn muốn tìm một bộ truyện hay, mình xin ĐỀ CỬ bộ truyện này. Tin rằng sủng công sủng thụ hỗ sủng đều sẽ thích. Nếu đọc xong review có gì còn băn khoăn có thể cmt, mình sẽ cố gắng giải đáp hết. Bởi mình thực sự muốn giới thiệu bộ truyện này tới mọi người nhiều hơn.

Cuối cùng, QT truyện này CỰC KỲ DỄ. Mình đọc QT tinh tế vài truyện thôi mà vẫn hiểu. Khi vào các thế có cổ trang, hiện đại nên người tập tành đọc QT vẫn coi được nha.

 

 

Phần dưới đây là SPOILER, các bạn có thể cân nhắc nên đọc hay không. Mình sẽ trích một vài đoạn trong bộ truyện nữa nhé, edit chơi chơi mong mọi người đừng phiền.

Như đã nói ở trên, thế thứ nhất Lục Ly với Tạ Kiến Vi là quan hệ anh vợ em rể, sau đây sẽ liệt kê các thế giới kế tiếp. Phải nói là Lục Ly uống Fristi quá nhiều nên trí tưởng tượng bay xa đến mức quỳ lạy luôn.

Thế thứ 2: Tạ Kiến Vi bao dưỡng Lục Ly, trong mắt chỉ có bạch nguyệt quang

Thế thứ 3: Tạ Kiến Vi là thiếu gia không được sủng, cùng Lục Ly yêu nhau. Thế nhưng Lục Ly nghĩ rằng, đó chỉ là tình cảm dựa dẫm, khi gặp được người khác Tạ Kiến Vi sẽ không yêu mình nữa. Kiếp này một nhân cách nữa của Lục Ly cũng nhào vô, hóa thân thành anh trai Lục Ngôn. (Ngoài đời nguyên soái tứ cố vô thân không anh trai em gái gì hết ==)

Thế thứ 4: Cả đám trở thành ma cà rồng, Lục Ly 1 làm Huyết tộc chi vương, Lục Ly 2 làm người thường. Thế giới này quân sư vô cùng đáng thương, rõ ràng là chỉ yêu một người lại thành tra thụ sáng ngủ người này tối ôm người khác.

Thế thứ 5: Tạ Kiến Vi là diễn viên hạng xoàng được ảnh đế Lục Ly bao dưỡng nhưng vẫn câu tam đáp tứ.

Mặc dù Tạ Kiến Vi phải giả vờ “bắt đầu thích Lục Ly” nhưng trên thực tế y đã sớm yêu hắn đến tận xương tủy rồi. Nhìn người yêu như vậy, lại trong thời điểm thế này, y làm sao không phản ứng cho được?

Thế thứ 6: Tạ Kiến Vi là Thần chết. Lục Ly 1 là đại thiên sứ vì yêu y rồi bị “phản bội” mà biến thành ác ma. Lục Ly 2 có quá khứ bí ẩn, là một bộ xương khô.

Có lẽ y điên nặng rồi. Dù sao chỉ cần là Lục Ly, dù biến thành hình dạng gì, y đều thích hắn, đều sẽ vì hắn mà mê muội.

Thế thứ 7: Lục Ly nhà giàu nhất nước, Tạ Kiến Vi là đầu bếp riêng của hắn. Nỗi lo lắng Tạ Kiến Vi là thẳng của Lục Ly được hiện thực hóa trong thế giới này.

Thế thứ 8: Lục Ly là lão đại hắc bang, Tạ Kiến Vi là con nuôi của hắn. Em trai “cha nuôi” kiêm anh rể “con nuôi” đang nằm thực vật là bạch nguyệt quang trong lòng Tạ Kiến Vi.

Thế thứ 9: Tạ Kiến Vi là người bình thường, Lục Ly là… quỷ hồn ==

Tạ Kiến Vi thấy hắn như vậy, trong lòng chua chua ngọt ngọt đan xen. Y thật muốn trở lại hiện thực, hảo hảo cùng hắn nói một câu: “Ta yêu ngươi, Lục Ly. Cho dù xảy ra chuyện gì, ta đều yêu người, cho nên đừng bất an như vậy.”

Thế thứ 10: Tạ Kiến Vi không phải vạn nhân mê như mấy thế giới trước, chính xác là tỷ-nhân-mê. Từ nguyên thủ quốc gia đến người ngoài hành tinh đều bị y quyến rũ. Lục Ly là anh trai ruột ==

Thật muốn đem tên khốn kiếp đang nằm mơ kia đập tỉnh.

Rõ ràng y đã ngàn vạn dặn dò hãy mơ một giấc thật đẹp, kết quả… Hắn cho y thành vạn nhân mê, còn trở thành anh em ruột với nhau.

Có thể yêu đương đứng đắn không hả?

Kết thúc 10 thế giới của Lục Ly, vì cứu hắn, Tạ Kiến Vi chấp nhận hy sinh. Lần này đến lượt Lục Ly vào thế giới của y.

Thế thứ 1: Nỗi sợ lớn nhất của Tạ Kiến Vi – Lục Ly biến thành 4 Lục Ly có thân xác.

Thế thứ 2: Lục Ly biến thành gấu trúc, Tạ Kiến Vi là hoàng đế. Cái thế giới này buồn cười dã man :)) Wuli nguyên soái manh muốn xỉu.

Thế thứ 3: Được kiến tạo trên thế giới thật của hai người. Lục Ly nguyên soái trở thành Lục Ly 5 tuổi, gặp Tạ Kiến Vi khi hai người còn nhỏ.

Lúc này, thân phận của “nó” – nguyên nhân làm Lục Ly phân liệt đã rõ. Trật tự giả này vì muốn ngăn cản sức mạnh nghịch thiên của hai người – khai thác giả nên mới hại Lục Ly. Tạ Kiến Vi bắt nó quy phục mình, mở ra những không gian khác trong phiên ngoại. Kết thúc chính văn cũng là lúc phát hiện ra Lục Ly mất ký ức thuở nhỏ. Lục Ly và Tạ Kiến Vi quyết định đi tuần trăng mật (muộn mười năm ==) ở những không gian khác, đưa Tạ Kiến Vi và Lục Ly trong những không gian đó ở bên nhau. Vì điều kiện một trong hai người phải bị mất ký ức, nguyên soái xung phong giành vị trí để quân sư nhận trách nhiệm tìm kiếm và chăm sóc y.

Không gian thứ 1: Năm 2056 sau công nguyên, Tạ Kiến Vi và Lục Ly là bạn học rồi yêu nhau. Tuy nhiên, Lục Ly quá mức chiếm hữu, Tạ Kiến Vi 18 tuổi chịu không nổi trốn ra nước ngoài. Khi Tạ Kiến Vi và Lục Ly xuyên vào là 4 năm sau.

Không gian thứ 2: Tạ Kiến Vi là điểu vương, Lục Ly là rắn nước == Chim ăn rắn, Lục Ly mất trí nhớ làm sao chịu để điểu vương chăm sóc yêu thương đây?

Không gian thứ 3: Lục Ly là đệ nhất ma tu, Tạ Kiến Vi là đứa trẻ hắn nhặt được. Đây là phiên ngoại có ý nghĩa vô cùng quan trọng, tuyệt đối không được bỏ qua.

Điều mình ấn tượng nhất là khi xuyên vào không gian gặp những tình huống nan giải, Tạ Kiến Vi có thể tùy ý đưa hai người rời khỏi và quay về không gian của chính mình. Thế nhưng, y từ chối.

Tạ Kiến Vi nghe Nhan Kha nói nhưng không có tâm tình hỏi lại. Y thầm nghĩ khiến Lục Ly bớt đau, mong hắn mau chóng khỏe lại. Thật ra, tính mạng Lục Ly không có nguy hiểm gì. Y có thể kêu “hạt gạo” đem bọn họ ra khỏi không gian này. Trở về không gian kia, bọn họ vẫn là bọn họ.

Thế nhưng không thể.

Bọn họ ly khai, “Lục Ly” và “Tạ Kiến Vi” ở đây sẽ bi kịch. “Tạ Kiến Vi” như thế nào, Tạ Kiến Vi không để ý nhưng y không thể tưởng tượng “Lục Ly” sẽ gặp phải tai ương gì.

Vô số không gian này là đời đời kiếp kiếp của bọn họ, y muốn bảo vệ Lục Ly. Đời đời kiếp kiếp, không để hắn trải qua bất cứ kiếp nào thống khổ.

 Đây cũng là đoạn mình thích nhất trong truyện.

Đọc truyện vui vẻ nhé ❤ Năm nay có Ngộ xà rồi có truyện này, mình thích quá đi.

Ps: Ai cho mình biết những truyện khác của Long Thất có cái nào được như cái này không ~~ plz. Đám bạn trai đồng thời cầu hôn làm sao giờ!, Hệ thống nữ thần của trai thẳng, Trùng sinh thành hệ thống đều đã edit hoàn rồi nè. Huhu, mình có nên đọc từ đầu Đi vào nhân cách phân liệt của bả không đây? Hồi trước nhảy tới cuối đọc luôn.

 

 

 

 

 

Since 2010.08.31

Mỗi năm sẽ lại kỷ niệm. Kỷ niệm tới khi không còn đau nữa.

2010-2017, vừa đủ thất niên chi dương. Ba người hiatus, một người hoạt động cầm chừng, một người vướng scandal may mà trắng án, một người làm cái gì là bị ném đá cá đó. 6 người KAT-TUN đã từng là một trong những nhóm nhạc hàng đầu giờ chung mẫu số flop thảm thương. À, may ra Kame không flop nhưng đó là vì Kame đi đóng phim.

Thật ra đã viết nhiều quá nên giờ mình cũng không biết nói gì. Chỉ là sau 7 năm, những giờ phút ấy vẫn khắc sâu vào trí nhớ. Ai mà ngờ vừa mừng debut xong thì có tin dữ, ai mà ngờ vừa làm một cái fanvid mừng sinh nhật anh, với đủ lời lẽ chàng đã từng hứa hẹn lại bị tát vào mặt như thế?

Lòng mình luôn mâu thuẫn. Một mặt không cam lòng khi thấy anh bị ném đá. Jinnie, Jinjin đáng yêu của mình, tình yêu đầu tiên và duy nhất cho tới hôm nay. Người duy nhất gọi là idol. Ngày đó, một cfs ném anh mình cũng thấy đau lòng. Một mặt mình trách Jin, thật sự là hận rất nhiều. KAT-TUN 6 người ấy quan trọng với mình cũng không kém cái tên Akanishi. Nhiều năm qua, không phải chưa từng thích nghe một nhóm nhạc nào nhưng tất cả đều không mang lại cảm giác phải-nghe-tất-cả-các-bài-hát-của-họ, phải-tìm-hiểu-tất-cả-về-họ như KAT-TUN. Rốt cuộc vẫn chưa thích được một nhóm nhạc nào bằng phân nửa thích KAT-TUN. Mà có lẽ mãi chẳng thể thích được nữa. Giống như thanh xuân không bao giờ trở lại, trừ phi có một ngày không tưởng nhóm nhạc này tái hợp.

Lại dông dài rồi, lại lặp lại rồi. Khổ nỗi chẳng biết phải làm thế nào giải tỏa những cảm xúc trong lòng, xoa dịu đi nỗi đau 7 năm của những người còn ở lại.

Đã lâu lắm rồi không xài danh xưng fan KAT-TUN nữa. Cứ giới thiệu xong phải mở ngoặc ra “roku nin” cũng thật ngại, ngại cho chính mình và ngại cho cả ba con người vẫn giữ tên nhóm tồn tại. Nhưng vẫn không thay đổi cho đến tận lúc này, một con người bình thường đã trở thành fangirl vì nhóm nhạc 6 người ấy.

31.08.2017

682d69a8tw1dizqoy0t1cj

Trung Quốc – Truyền hình “xách dép” điện ảnh?

Trong khi ở Mỹ sao điện ảnh rủ nhau đi đóng truyền hình. Trong khi ở Hàn ở Nhật người ta chỉ phân biệt idol với diễn viên. Không biết từ lúc nào, quan niệm truyền hình đè đầu điện ảnh bắt đầu quen thuộc với fan Cbiz – tại Việt Nam. (Nhấn mạnh tại Việt Nam vì mình không biết fan Trung thế nào. ==) Hay là mình đã tụt hậu đến mức không biết Jbiz và Kbiz ở Việt Nam cũng có quan niệm này? Từ thuở tham gia 4rum mười mấy năm trước, war lung tung đủ thể loại fandom, chưa bao giờ mình thấy sự phân biệt giữa diễn viên điện ảnh và truyền hình nhiều và lớn như vầy.

Ừ thì ai chả biết, điện ảnh chiếu trên màn ảnh rộng nên mọi biểu cảm đều phải chuẩn hết mức, nhan sắc đều phải show ra hết.

Ừ thì  ai chả biết, điện ảnh nhốt người ta trong một cái hộp suốt trăm phút tập trung hết mức trong khi truyền hình có thể vừa xem vừa làm việc vừa ăn uống vừa ru con vừa nấu nướng…

Ừ thì ai chả biết điện ảnh phải bỏ tiền ra xem còn truyền hình thì miễn phí.

Ừ thì ai chả biết…

Mình nhớ cách đây khá lâu, có thấy bạn mình cãi nhau về diễn xuất của Châu Tấn và Thủy Linh (Giờ người ta gọi chị là Tưởng Cần Cần nhưng em cứ thích gọi chị là Thủy Linh thôi). Vì Châu Tấn đóng điện ảnh đạt giải thưởng nên Châu Tấn diễn hay hơn, Thủy Linh không có cửa với Châu Tấn. Đợt đó bạn mình cãi rồi nên chả cmt làm chi. Cơ mà ngẫm lại vẫn buồn cười cực. Bản thân mình chưa xem Thủy Linh đóng movie nào (không nhớ là có đóng không) nhưng trong hàng chục bộ phim đã xem chị diễn, chị đều rất xuất sắc. Đóng bánh bèo thì vô cùng bánh bèo, làm ác nữ thì một cái liếc cũng đủ làm người ta sợ rúm người. Xem Xạ Điêu 03 – Mục Niệm Từ đối diễn Hoàng Dung, chưa từng có cảm nhận rằng Thủy Linh thua kém. Bao nhiêu lứa diễn viên truyền hình TQ gạo cội, ít hoặc chưa từng xuất hiện trong phim điện ảnh chẳng lẽ bị mặc định thành thua kém sao?

Diễn viên truyền hình lấn sân điện ảnh thất bại nhiều như rừng nhưng sao điện ảnh sang truyền hình cũng ngã sấp mặt cả mớ. Angela Baby không nói, Vương Lạc Đan & Châu Đông Vũ đều thuộc hàng tài nữ mà diễn truyền hình bị chê thảm thương. Ngay như Thư Kỳ hồi xa xửa xa xưa đóng Hồng Phất Nữ diễn ổn nhưng vẫn bị chê này chê nọ.

Sắp tới trừ Châu Tấn ra, có Trương Chấn – Chương Tử Di với Trần Khôn – Nghê Ni được kỳ vọng rất cao nhưng nói đi nói lại, lỡ tự mãn thì dễ ngã đau. Cách quay điện ảnh và truyền hình khác xa nhau. Mình tin Hoàng Quyền hơn vì nét của Nghê Ni có vẻ cũng hợp màn ảnh nhỏ và Trần Khôn thì quá quen thuộc với mảng truyền hình rồi. Giờ chỉ chờ vai này của ảnh thế nào thôi chứ Trần Khôn chả hiểu sao chọn 10 vai thì hết 8 vai mình ghét cay ghét đắng nhân vật. Đế Vương Nghiệp thì nghe bảo hậu kỳ làm kỹ nên cũng yên tâm chắc không có đám cảnh giả kinh dị như phim hiện giờ. Cơ mà vụ CTD-THD-PBB thấy cũng hơi ba chấm ==

Truyền hình mất giá cũng do mấy năm nay làm toàn đám phim dở hơi. Trung Quốc chuyển thể nhiều bộ ngôn tình quá mà ngôn tình nổi ở VN nên thành ra phim cũng nổi ở VN. Trong khi đám phim của các diễn viên thực lực hay lão làng thì có vietsub đâu mà coi. Mình chờ Nửa đời trước của tôi muốn mòn mỏi. Thời đại này có bao nhiêu đứa xem phim trên TV? Chứ nói điện ảnh có phim kinh điển, truyền hình cũng có phim kinh điển vậy. Năm nay màn ảnh rộng có Chiến Lang 2 thì màn ảnh nhỏ có Danh nghĩa nhân dân. Điện ảnh có giá trị của điện ảnh nhưng độ phổ biến của truyền hình cũng có sức mạnh vô cùng khủng khiếp. Thử nhìn Đại thời đại đi, mặc cho cái kịch bản ân oán tình thù máo chóa ngập đầu thì diễn viên vẫn diễn như lên đồng còn phim vẫn có ảnh hưởng kinh dị tới mức mỗi lần chiếu là cổ phiếu Hongkong lại như khóc ròng. Sorry vì ví dụ phim Hongkong nhưng nghĩ tới truyền hình ảnh hưởng mạnh chỉ nghĩ tới phim này thôi.

Không giống như Mẽo phát hành phim toàn thế giới, diễn viên điện ảnh hay truyền hình gì của châu Á cũng đều có thế mạnh riêng. Điện ảnh địa vị cao hơn nhưng truyền hình phổ biến hơn. Giữa sao điện ảnh và truyền hình bên Hàn thì người ta biết ai nhiều hơn? Cái đó khỏi cần nói rồi. Vậy mà vì vài (chục) cái phim chán-đời-hết-sức mà mấy thím fan gơ thấy diễn viên được một vai điện ảnh cũng mừng như lên đời (trong khi chưa coi người ta diễn hay dở ra sao).

Để kể các bạn nghe, nàng nhà mình í mà. Mấy năm trước nàng đóng 47 Ronin xong vì vụ ấy ấy bị hiatus, tin tức gì cũng không có, đám fan ngu của nàng chỉ biết im lặng chờ phim ra từng ngày. Ban đầu cứ tưởng nó không chiếu ở Việt Nam nên tụi mình bàn qua Sing luôn. May quá, cuối cùng VN chiếu. Thế đấy. Cái đứa đã từng định bỏ mấy triệu ra để xem phim bias xếp phiên vị thứ 1…2…3…4…5…6…gì đó, đã xem mấy lần thì coi xong về toàn bảo đơ ơi là đơ, chả thèm review cho đàng hoàng mà chỉ viết một bài tán dương nhan sắc nghiêng thùng đổ nước của nàng… Giờ nhìn mấy fan vì một phim trong cả đống phim của idol mình đã chiếu và sắp chiếu thấy buồn cười. Mình còn mong nàng đóng truyền hình tiếp đây, để được ngắm nhiều nhiều khuôn mặt yêu kiều ấy *chết, lạc đề*.

Thật ra, mình cũng hiểu cái đám tiểu hoa tiểu thịt giờ vẫn xếp hàng nhảy dù sang điện ảnh một phần nâng cao địa vị nhưng phần lớn là cũng có ý trau dồi. Nói đâu xa, dù Hạ chí chưa đến quay sau nhưng coi cái mặt cứng còng của Sảng trong Ngộ Không truyện vẫn đỡ đơ hơn nhiều lắm. Bởi vậy mình suốt ngày cầu trời cho nó nhận được vài vai phụ trong phim điện ảnh cho mừng. Không phải vì coi trọng điện ảnh hơn truyền hình gì cho cam, quan trọng là có cơ hội diễn cho đàng hoàng. Điện ảnh quay nhiều góc, đạo diễn chỉnh nhiều và trong khi truyền hình đơ hết mấy chục tập phim thì qua điện ảnh xuất hiện vài (mươi) phút cũng dễ thở hơn. Tuy nhiên, diễn viên nếu không nỗ lực thì đóng điện ảnh nhiều cũng chả danh tiếng hơn người đóng nhiều truyện hình. Diễn viên giỏi thì người ta đóng truyền hình suốt vẫn cứ được tôn vinh, được ngồi chiếu trên. Mấy cô tiểu hoa mấy anh tiểu thịt lo tập trung học hỏi diễn xuất và năn nỉ bớt lấy movie ra lòe thiên hạ đi. Diễn chính trong Tam quốc chí có giá và được lưu danh hơn Xích bích nhiều, plz!

Ps: Có lần được nghe người ta chỉ dạy người ta về cách viết phim truyền hình, đại loại là… Không được viết phim gãy gọn như điện ảnh mà phải bôi ra nhây ra, phải làm sao khiến khán giả tức giận khó chịu coi tập trước phải ráng coi tập sau. (Cái này chắc dành cho phim dài tập Đài Loan, Ấn Độ =)))

 

 

Ngộ Xà | Y Mặc: Chỉ sợ nếu dừng bước sẽ vuột mất y, hóa ra người chỉ là đang nhớ Nhà

Năm ngoái đọc được Nhiếp chính vương, năm nay lại có Ngộ xà, đều thuộc dạng tác phẩm khó lòng quên được.

Một chung trà nóng, một vết rắn cắn, định tình tam sinh.

Lão yêu ngàn năm và thư sinh người phàm say đắm chẳng rời.

Y Mặc là một xà yêu lãnh tính. Từ khi còn là rắn đã thế, khi có duyên thành yêu tinh vẫn thế. Hắn độc lai độc vãng, đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh. Dục đã từng nếm trải, chữ tình lại chưa hề biết qua.

Dẫu vậy, Y Mặc không vô tâm. Kích động lỡ cắn Trầm Thanh Hiên, hắn hiện thân trừ độc. Hứa Minh Thế khắp nơi truy lùng hắn, hắn cũng chẳng dùng mưu sâu kế hiểm gì hại gã lại còn cho mượn bảo vật phòng thân khi gã gặp nguy. Trước đi một mình, sau đi cùng Trầm Giác, mấy trăm năm hắn cứu người cứu yêu chẳng cần hồi báo.

Để rồi đến khi động tình, hắn dành hết tình yêu cho Trầm Thanh Hiên, dồn hết tình thân cho Trầm Giác. Sâu sắc, dịu dàng, che chở và bao dung.

Cuộc đời Y Mặc vốn là một dòng sông êm đềm phẳng lặng. Hắn có thể đạt thành chính quả, phi thăng thành tiên, vô lo vô nghĩ bạc đầu cùng thiên địa. Ngờ đâu, đời lại nảy sinh một một biến số làm đổi thay tất thảy.

Ai có thể ngờ xà yêu dạo khắp nhân gian không vướng bụi hồng lại phải dừng bước trước Trầm Thanh Hiên ?

maxresdefaucclt

Đại thiếu gia lòng dạ sâu tựa biển vì thân thể yếu nhược mà không thể vang danh thiên hạ. Y chỉ đành cam chịu ở trong núi sâu, một mình lẻ bóng. Sự xuất hiện của xà yêu như cứu rỗi cho cuộc đời Trầm Thanh Hiên. Hơn ai hết, y tự biết mình không thể giữ được hắn. Y chỉ là phàm nhân mạng sống ít ỏi, hắn là xà yêu đạo hạnh hàng năm. Y cũng tự biết tình cảm hắn dành cho y chẳng phải tình yêu. Thế nhưng, Trầm Thanh Hiên vẫn bằng lòng đánh cược.

Bởi vì hiếu kì nên hắn nguyện ý hao phí thời gian dai dẳng vô nghĩa này ở bên cạnh Trầm Thanh Hiên, nhìn ánh mắt y có thể duy trì đến bao lâu, rồi khi nào sẽ lại biến mất.

Phàm là xuất hiện thì sẽ biến mất, đó là định luật xưa nay.’’

Dùng tình yêu, dùng mạng sống, bất chấp danh dự để níu kéo, Trầm Thanh Hiên dùng nghị lực mười ba năm, kiên trì giữ Y Mặc bên mình tới khi nhắm mắt xuôi tay. Chỉ đến lúc đó, y mới dám nói lên tâm tư của mình. Dẫu hành động của y nhiều năm qua đã chứng minh gấp ngàn gấp vạn lần lời nói.

Cả đời Trầm Thanh Hiên không nghe được lời yêu của Y Mặc nhưng đổi lại ba chữ ‘’vị vong nhân’’ trên mộ. Âu cũng là hạnh phúc.

Nhưng Y Mặc lại không như thế. Trầm Thanh Hiên đi rồi, hạnh phúc của hắn cũng mất theo. Y đã cho hắn một nơi gọi là nhà. Một xà yêu lang bạt ngàn năm bỗng có ”nhà’’ mười ba năm. Hắn thay đổi, hắn đã bị chiều chuộng sinh hư. Y Mặc không nghe lời Trầm Thanh Hiên, hắn đi tìm chuyển thế của y, dù biết rằng kẻ đó không biết mình là ai.

Y Mặc gặp Quý Cửu.

Quý Cửu vẫn là Trầm Thanh Hiên, chỉ là không có kí ức, chỉ là không ốm yếu, chỉ là có thêm một thê tử cùng con cái. Như một lẽ tự nhiên, Quý Cửu vẫn yêu Y Mặc. Ai bảo Y Mặc dịu dàng quá. Hắn dịu dàng của hắn ngay cả khi làm nhục y, hắn dịu dàng ngay cả khi y đâm hắn một nhát chí mạng, dịu dàng ngay cả khi nói ra những lời xát muối trái tim y.

Quý Cửu âm thầm động tâm để rồi đau. Đau vì tình xà yêu dành cho y nhưng cũng không phải y. Y Mặc sẵn sàng chui vào huyệt của Trầm Thanh Hiên, nằm bên bộ xương trắng đã chẳng còn nguyên vẹn kia, chìm sâu trong rượu chỉ để tìm lại mái nhà xưa của hắn. Còn Quý Cửu, y không phải.

‘’Y Mặc đổi suy nghĩ, vừa định trả lời thì Quý Cửu đã nhảy sang một vấn đề khác, hỏi: « Ngươi muốn ta làm ai ? »

Bởi vì y say rượu nên Y Mặc cũng thẳng thắn, hắn không suy xét mà nói thẳng : « Dĩ nhiên là Trầm Thanh Hiên. »’’

Quý Cửu chết đi, Y Mặc lại tìm chuyển thế của y. Liễu Diên tuy mất nhất hồn nhất phách nhưng lại  may mắn hơn hai kiếp trước của mình, y được theo Y Mặc từ nhỏ. Không chịu lễ giáo gia phong, không cần gánh quốc gia dân tộc, y chỉ cần làm một kẻ ngốc sống cạnh Y Mặc.

Trầm Thanh Hiên yêu Y Mặc. Quý Cửu yêu Y Mặc. Liễu Diên cũng yêu Y Mặc. Nhưng từ đầu đến cuối Y Mặc chỉ yêu Trầm Thanh Hiên. Duy nhất Trầm Thanh Hiên.

“Có thể làm được chính là chăm sóc nó, đối tốt với nó. Nhiều hơn nữa thì không thể.”

Trước Quý Cửu mãnh liệt, hắn dao động. Trước Liễu Diên điên cuồng, hắn dịu dàng. Thế nhưng, người hắn yêu là Trầm đại thiếu. Hắn chạm vào Quý Cửu, hắn nắm tay Liễu Diên đều không đủ. Bên một Liễu Diên ngốc nghếch mang khuôn mặt và tình yêu mãnh liệt của Trầm Thanh Hiên dành cho hắn sống mấy chục năm hay đem hết tu hành đổi lấy ký ức của cố nhân và một năm hạnh phúc ngắn ngủi? Y Mặc biết rõ con đường nào tốt hơn nhưng vẫn bướng bỉnh muốn làm cho bằng được. Hắn phải tìm cho được Trầm Thanh Hiên, tìm cho được “nhà’’ của hắn Dù linh hồn là một, dù tính cách giống nhau, không có kí ức thì không phải cố hương.

Xà yêu ngang bướng. Hữu tình rồi lại vô tình, vô tình nhưng lại hữu tình. Trầm Thanh Hiên yêu y tam sinh tam thế, Trầm Giác quyến luyến y không rời không bỏ, Hứa Minh Thế lại vì y không tiếc mạng mình.

Có một xà yêu Y Mặc như thế trong Ngộ xà…

*** Note: Lời tựa lấy từ Lữ đồ – Cố hương, bản dịch của thoidaihoangkim@wp

Trong bài có sử dụng các trích dẫn lấy từ bản edit Ngộ xà của canhdonghoablog@wp

Chúc mừng sinh nhật, Jinjin!

Một ngày quốc khánh Mỹ nữa lại sắp đến. Một ngày quan trọng với rất nhiều người, một ngày kỷ niệm của nhiều người. Cơ mà, với em ngày này chỉ có duy nhất một ý nghĩa. Dành cho anh.

Bắt đầu chú ý anh đúng vào ngày 4.7.2009, cái bìa An An đỉnh đỉnh ấy. Tới nay, bao sự đã đổi thay, những người bên cạnh ngày ấy giờ cũng gần như chả còn ai, chỉ có tình yêu dành cho chàng trai năm ấy vẫn may mắn tồn tại.

8 năm rồi, anh từ một kẻ chỉ có hai trang trong box Nhật được cày lên đến 100 trang. Trước 8.11. Anh lại từ kẻ đông fan nhất nhì trong KAT-TUN trở thành tội đồ. Anh lại từ kẻ tội đồ ấy trở thành kẻ đâm nguyên fandom couple hàng đầu một nhát chí mạng. Mặc cho bao biến cố, bao vùi dập, thật ngạc nhiên rằng anh vẫn vững vàng trên sân khấu. Dù không gian nhà hát nhỏ hơn vẫn tiếp tục cháy với niềm đam mê. *Dẫu em chả ưa cái thể loại nhạc anh đam mê chút nào*.

Trừ khuôn mặt anh trên tường, trên điện thoại, trong ví, đã rất lâu em không xem lại những gì một thời ấy. Thế nhưng, chỉ cần một điệu nhạc, Tokyo Dome của Break The Records lại hiện ra. Chỉ cần một ý niệm, hình ảnh anh và Kazuya cùng pinky ring, Kizuna và Precious One vẫn luôn ở đó, tồn tại trong tim. Chỉ cần Love Juice vang lên, em vẫn nhẩm theo lời.

Murasaki, Hesitate, Care, Love Juice, Wonder, Paparats…

Năm nay có quá nhiều chuyện đã xảy ra, nhiều đến mức một đứa chạy trốn Jbiz như em cũng không kiềm được lòng sợ hãi. Em bắt đầu cảm thấy may. Ôi, may vì ít ra anh vẫn yên ổn trong một tình trạng em đã và đang chối bỏ. Em nhận ra, dù những ước nguyện của em có thành sự thật thì mười năm hai mươi năm nữa mới có thể xác nhận. Thôi thì cứ thế này cũng là một chuyện tốt.

Quyết định làm quà muộn vì vài lý do. Đã làm quá nhiều fanvid cho anh rồi, có lẽ đã đến lúc thử thách với một cái gì đó đặc biệt. Thế nên một đứa con gái trong cuộc đời chưa biết khéo léo là gì quyết định thắt vòng tay. Và một cái đặc biệt có lẽ đầy tranh cãi kia thì chắc đợi tới đầy tháng anh nhỉ.

Xin anh hãy hoạt động tới ngày em đủ tiền khăn gói sang gặp nhé, một con fan đã nhiều lần thất vọng và đau buồn nên xin đừng để nó buồn thêm nữa. Em chỉ mong có thể nghe Jin hát một lần thôi, hy vọng bằng cách đó có thể hiểu được tại sao fans lại thích anh theo đuổi dòng nhạc hiện giờ.

Akanishi Jin sama, tanjoubi omedetou. Happy Birthday. Chúc mừng sinh nhật.

Mong rằng ngày này năm sau, vẫn yêu anh thế này.