Tôi sẽ không làm những gì tôi không muốn. Vì thế làm ơn đừng quá đặt hy vọng về Akanishi Jin.

Mới nhất

Ta chỉ còn một mình trong cuộc hành trình…

Vietsub] Doraemon Ep 356- Đừng ăn Choco-Nobita & Lung linh Màu xanh trong Ánh trăng - YouTube[19-33-41]

Mình nhớ một buổi sáng hơn 3 năm trước, thức dậy và đọc tin về nàng. Hơn 3 năm, nước mắt vẫn chưa từng rơi vì chuyện đó. Chỉ có nỗi đau là sâu, là dài, là dần mòn. 19.8, Thất Tịch, đọc tin về Tiểu Sảng, cũng lại buổi sáng thức dậy, cũng lại cảm giác điều đó. Lần nữa.

Mình không bàn đúng sai nữa, thật sự bản thân mình cũng bối rối. Như 3 năm trước. Nhưng mình nhận ra em nó là cô bé mình thật sự thích. Mọi thứ đều không cần bàn tới. Dĩ nhiên, em nó không phải là nàng. Nếu là nàng thì đừng nói bàn hay không, mọi thứ cóc quan trọng so với nàng. Còn em nó, nếu em nó đúng, mình sẽ ủng hộ nó công khai, nếu con bé sai thì rúc về support trong âm thầm. Ôi, giá mà cái scandal này trước Hoa tỷ đệ thì có lẽ mình bỏ nó được. Trước HTĐ, mình chỉ thích. Sau HTĐ là thật lòng yêu mến.

Phong Phong bảo mình có cái số thích ai là đứa đó gái toàn tập. Từ nàng tới Shi tới Thỏ tới… abc. Mình cũng chưa kiểm chứng được vụ này. Cơ mà, cái số thích ai thì người đó scandal hà rầm thì kiểm chứng rồi đây. Đau lòng. *Lão Hoằng đừng dính vụ gì nha, không thì em khóc thật đó.*

Cảm thấy đời fan gơ của mình thiệt buồn hiu hắt. Mình không phải để tâm chuyện người mình thích có hạnh phúc không. Ôi hạnh phúc chả liên quan tới scandal. Nàng của mình, Akanishi Jin arama queen, nàng vẫn rất hạnh phúc. Ít nhất trong thế giới âm nhạc của nàng. Tiểu Sảng vẫn đang vui vẻ. Ít nhất là trong Hoa tỷ đệ em thực sự vui, ít nhất là trong clip với Hồ Ngạn Bân em cười rất tươi.

Mình cũng chả quan tâm anti mấy. Đọc lâu lâu cũng ói vài ngụm máu nhưng chính ra cũng chẳng hề gì. Khó chịu thì khó chịu, rồi thôi.

Căn bản chẳng vì idol, căn bản chẳng vì anti. Chỉ vì sau một thời gian làm fan, mình gần như cô đơn.

Có những người bước tiếp, có những người loanh quanh. Còn mình một cái một cái chồng thêm.

Có lẽ là người như mình chỉ nên yêu Shi và Mon.

Ai đã đi qua thời hoa mộng đó?

Ai đã đi qua thời hoa mộng đó?

Doraemon ep 356 Đừng ăn Choco-Nobita & Lung linh Màu xanh trong Ánh trăng[20-42-13]

Đôi lúc muốn viết lại. Thật nhiều thật nhiều những hồi ức. Dù tốt hay xấu vẫn mong bản thân đừng lãng quên.

Mình có một cái vòng tròn. Vòng tròn fandom Jin, Shi, Mon cùng N người/ truyện mình thích. Mỗi lần tiếp xúc với bạn mới sẽ “ướm thử” vào vòng tròn đó. Không được thì lẳng lặng đẩy ra. Cũng thấy tội lỗi ghê nhưng bản thân muốn thế, đành chịu. Bởi thế học Anh, học Jap, ở trường, làm thêm bao lâu, đến giờ còn trên facebook chỉ có hai đứa. Hết rồi.

Với người đã trong vòng tròn cũng vậy. Mình yêu Shi tới mức, mình chỉ nhân nhượng với những người thân hơn cả. Còn vì một chuyện nhỏ mà bảo Shi béo Shi xấu mà share hoài thì mình cho bay ngay rồi. Bư Bư từng bảo mình quá khắt khe, mỗi người bạn mỗi người quen đều có thể gặp lại, việc gì phải tuyệt tình, lần sau lỡ cần nhờ vả thì sao. Mình cũng ừ ừ, biết thế, có khi lại thế. Khổ nỗi tính mình ẩm ương chứ không lạc quan như nó. Nhìn người không thích hoặc không cùng chí hướng xuất hiện trong list friend của mình, mình ăn không ngon ngủ không yên.

Dạo này mình tiếp xúc với khá nhiều người “ngoài vòng tròn”. Khác với những lần trước, những người này mình gặp mỗi ngày, trong một thời gian dài thật dài. Chậm rãi, mới nhận ra vài điều mà những lớp học đổi chỗ liên tục, cách ngày này nọ chưa từng mang tới.

Sự khác biệt.

Sau đó mới thấy, 7 năm qua, quả thật mình sống trong thế giới của vòng tròn đến mức mình nghĩ thế giới đều ở trong vòng tròn này. Những người này (tất nhiên) không biết KAT-TUN, không biết Jin, chả biết gì về Jbiz, đam mỹ hay Cbiz hả, mơ đi. Kbiz cũng là nghe hát, thích nhạc, xem nhóm. Ờ, cái này cũng là bình thường. Đáng ngạc nhiên nhất là sự yêu thích của họ rất đơn thuần, tuyệt nhiên không hề mảy may fan gơ fan boy, không đấu đá móc mỉa nhóm khác gì cả. Mình nhớ nhất câu một bé hỏi “Tại sao lúc nào chị cũng phải thích và ghét?”

Mình không biết trả lời sao nữa. Bởi thích-ghét (có khi tới mức mãnh liệt) là chuyện quá bình thường với fan gơ. Ship thuyền này thuyền nọ, anti, đá đểu, móc mỉa, ném confession giấu tay, fan war… Nói nghe buồn cười nhưng lần đầu tiên mình nhận ra tình cảm có thể thanh tịnh như vậy.

Mình yêu KAT-TUN, lập mấy topic về trai, tìm hình về post, tìm clip về up, một lần up topic Jin từ 2 trang lên 70 trang. Sub, trans, mua đĩa, từng làm passport để đi xem KAT-TUN ở Thái (và vì ai đó nên giờ vẫn chưa được xài nó dù làm 5 năm rồi). Nhìn một tình cảm thanh tịnh như vậy mình cứ có cảm giác đang nhìn mấy nhà sư. Rất lạ, rất rất lạ.

Tự dưng cảm thấy 7 năm qua bản thân được chiều chuộng, vòng tròn của mình toàn fan gơ. 7 năm trước, mình bước vào thế giới fan gơ, dĩ nhiên là quen cả một bầy fan gơ rồi. Học cái kia chỉ chơi với 2 con kia trong lớp, một đứa fan Suju, một đứa fan Big Bang, không cuồng nhưng cũng fan dữ. Bạn Y cũng fan cả mớ, concert xách anh trai đi. L thì khỏi khen đi, cũng biết dòm dòm mấy lần rồi khen Jin giống gái. Cả Thảo không biết gì cũng biết Jin nữa.

7 năm fan gơ, bắt đầu từ Cbiz, từ Ong động tới đỉnh Quang Minh, qua nhà anti Bò, rồi vòng qua vòng lại DAN. Sau đó là KAT-TUN, Jin… rồi gần đây lại quay về với cái máng lợn cũ là Cbiz. Trải qua rất nhiều, tự khẳng định rất nhiều. Bởi thế, khi tiếp xúc lâu dài với một thế giới khác, có nhiều thứ mình nhìn rất xa lạ.

Ph từng kể có những đứa không biết làm sao coi được phim sub, làm sao ghép file ở trường nó học. Mình trố mắt, hả, sống ở đâu đó. Giờ mới biết đó là chuyện bình thường. Cũng như việc mình chẳng hiểu lắm chuyện dịch sub có phí khi tất cả những gì mình biết về sub chỉ có hai chữ mà cho dù ở forum nào cũng đề cao “Share” và “Love”.

Xa lạ lắm. Bởi thế mới nhận ra nhiều thứ. Những người rời bỏ thế giới fan gơ, buông bỏ tình yêu, trở lại thế giới. Từng tự hỏi, tại sao? Sao không thể cân bằng cả hai thế giới? Câu trả lời là có thể nhưng lại vô cùng khó. Bản thân mình, rất quái, rất điên, luôn muốn sống yolo, không care tất cả. Rốt cuộc cũng phải chia đôi.

Khi quyển đam mỹ mình cho người khác mượn bị người khác nữa nhăn mặt rồi kỳ thị, mình nghĩ, mình không thể thế này. Hoặc là thế giới nhỏ bé của mình bị tổn thương, hoặc là mình sẽ ảnh hưởng theo, chán ghét mà từ bỏ nó.

Này hỡi, ai đã đi qua thời hoa mộng đó? Thuở fan gơ yêu cuồng nhiệt, ghét mãnh liệt, bấn điên cuồng. Đến giờ mình đã hiểu ra, cuộc đời, trách sao được, trách gì đây? Đó chỉ là bước phát triển tâm tình của một con người trước xã hội, trước những thứ mới hơn, to hơn, khác hơn. Cơ mà, thời hoa mộng này, xin lỗi bản thân vì sự vô trách nhiệm, đáng tiếc mình chưa muốn qua. Mình đã thấy nhiều người như thế. Fandom lớn cũng có, fandom nhỏ cũng có. Đã từng shock, đã từng tổn thương. Mình không thánh mẫu tới mức tự AQ rằng mình mà bỏ fandom sẽ có đứa buồn (dù chắc chắn có đứa buồn, ít nhất là Bư Bư =))) nhưng mình sẽ không làm điều mình ghét. Ít nhất là bây giờ.

Cảm thấy thật may mắn vì mình vẫn còn. Ở đây. Với tình yêu.

Kindaichi bản cũ đã lừa dối chúng ta như thế nào?

Chúng ta đã bị Kindaichi bản cũ lừa dối như thế nào? Tâm sự của một fan gơ đọc Kindaichi bản mới mà ngỡ ngàng như thể bước vào thế giới khác.

Công nhận đọc lại mới thấy Kindaichi bản cũ đã cắt và che rất nhiều. Từ những cảnh “hardcore” của thằng yêu tinh mất nết Kindaichi tới cảnh khoe thân của Miyuki, cảnh các xác chết nữ nude, cảnh đám học trò abc xyz hầm bà lằng. Tuy nhiên, mấy cái này thôi thì cũng có thể chấp nhận được. Cơ mà có nhiều tình huống thay đổi thiệt quá sức vô duyên làm mình coi xong cứ ố á kiểu quát đờ heo.

Tổng hợp vài cái sau khi xem phần truyện mới. Tên nhân vật (hình như) có đổi nên mình chỉ nêu đặc điểm nhận dạng.

Vụ án Làng lục giác

Trong bản cũ, quan hệ ban đầu của hung thủ- nạn nhân là bạn học. Cơ mà, sự thật thì đó là quan hệ thầy-trò. Hồi trước xem drama Kindaichi, mình cứ thắc mắc tại sao lại đổi, còn tưởng là nhà sản xuất cố tình làm vậy để tạo nét mới. Ai dè là vầy, chắc sợ để quan hệ thầy trò thì bị ném đá là cổ vũ yêu đương trong trường học??? Rồi đoạn đầu lúc Kindaichi bảo sẽ nhờ ông nội thám tử lừng danh của mình nói giúp cô bạn để tránh bị nghỉ học thì… hóa ra là nó đi chụp hình ông hiệu trưởng và bà phụ huynh từ khách sạn đi ra. Thế nên khúc vạch mặt hung thủ, Kin đưa tấm hình chụp hai người ra làm bằng chứng, thiên hạ ngớ người “Ủa hình này là hình nào đây?” Nè nè nè, sợ đưa tình huống này ra học sinh biết mà bắt chước hả?

Vụ án 7 bí ẩn trong trường học

Hung thủ- trong bản mới là Giáo viên vật lý (kiêm cố vấn của câu lạc bộ), trong khi trong bản cũ chỉ là Người trông coi phòng thí nghiệm. Mình đoán đổi tình tiết này để tránh kiểu vụ án “thầy giết trò” nhằm giảm nhẹ mức độ “hardcore” của truyện. Nhưng không hiểu nổi tại sao lúc cuối nhân vật này bị đâm và chết ngắc rồi thì bản cũ lại để thanh tra Osamu nói là “hắn sẽ sống và đền tội”. Nhân văn hơn? Công bằng hơn??

Vụ án mạng trên đảo Hiho

Trong bản cũ, hung thủ là con trai lớn 17 tuổi của vị giáo sư đã bị các nạn nhân giết chết. Khi xảy ra vụ án, cậu không có mặt trên đảo mà là được em trai 13 tuổi (lúc đó 3 tuổi) kể lại.

Và má ơi, đọc bản mới mình suýt xỉu khi phát hiện hóa ra không-hề-có-thằng-anh-trai-nào-cả. Từ đầu đến cuối chỉ có thằng bé 3 tuổi sau mười năm quay lại làm gỏi hết cả đám. Vụ thằng bé (suýt) bị bạo lực tình dục thì đổi thành bạo hành trẻ em, chuyện nó giết người năm 9 tuổi cắt luôn (ờ, vụ làm trai bao cũng cắt), rồi cái đoạn cô bé kia hôn nó cũng cắt nốt (độn tuổi cho nó lên 17 rồi mà vẫn cắt là sao ==).

À, sẵn tiện spoil tí vụ án Khúc hát ru địa ngục.

Trong bản cũ, các nạn nhân giết hại là con trai riêng của hung thủ, tình huống lâm ly bi đát hai má con mới nhận nhau đã âm dương vĩnh cách. Bởi vậy cô này mới điên cuồng trả thù. Hồi xem bản cũ, có một cảnh hai mẹ con nằm cùng nhau trên giường, chẹp chẹp, mình cũng thấy lạ ghê. Cơ mà sau khi xem xong drama, hết hồn đi lục lại bản cũ ngồi dòm dòm mới phát hiện là nó có vẽ thêm quần áo trong cảnh đó nè. Mà một nam một nữ hổng quần áo nằm trên giường thì hổng có chuyện má con đâu nha trời.

Nghĩ sao mà tình nhân lại biến thành má con vậy, người sửa truyện cũng biến thái không phải dạng vừa đâu nhaaa ==.

Vụ Lão tuyết/ Tuyết dạ xoa và Vụ án nhà hát Opera thì ngoài mấy tình tiết vụn vặt thì không có thay đổi gì lớn. (Mất béng tập 3 bộ cũ rồi mà lười check lại, chắc cũng không sao).

Haiz, nói chung, truyện còn dài, hẳn còn nhiều tình huống thú vị abc kiểu này nữa. Giờ chỉ có nước chờ đợi và… chờ xem rốt cuộc cái bản cũ kia đã đổi mất tình huống hay ho cực đỉnh gì rồi. Ít nhất, dù bị lừa dối thì giờ này chúng ta cũng được khai sáng rồi~

[Review] Mission Impossible 5 | No country for old men

MI5.

Phim hay. Và tiến bộ. Sở dĩ khen chữ “tiến bộ” này là bởi vì, oh yeah, Mission Impossible 5 đã bắt kịp xu hướng mới của thời đại. Vâng, thay vì công chúa bị bắt và hoàng tử đi cứu để flop sặc gạch như MI3, MI5 đã học theo đàn anh 007, nay thì kỵ sỹ bị bắt và hoàng tử đi cứu.

Dưới đây là phần review nghiêm túc (không nghiêm túc ở khúc sau)

Trước khi MI5, mình đã nổi hứng xem lại (lần nữa) mấy phần trước. Cay đắng nhận ra rằng, ôi chao, dù mình không thích Tom Cruise nhưng phải khen là ổng trẻ thật. MI1 năm 1996 có một chị tuyệt vời đẹp, người mỏng dính, môi dầy sexy, giọng nói thì trong vút, và khi mình google hình ảnh bây giờ của chị ấy thì… MI2 cũng debut một chị da đen super xinh, Zoe Saldana so với chị ấy thua xa, ấy thế mà giờ chị ấy cũng… Ôi chao. Trông khi lão Tom này vẫn chưa già đi mấy.

Đó là về nhan sắc, còn diễn xuất thì như mọi khi mình chả cảm nổi =)) Cơ mà mình vẫn khen ảnh vì già 50 mà tự thân thể hiện các pha hành động. Thật sự là rất can đảm và có tinh thần hy sinh vì nghề nghiệp. Phim cũng update tình hình thực tế khi Ethan Hunt không còn đu dây nhào lộn vèo vèo, bị quánh te tua vẫn ào ào như trước mà cũng bầm lên dập xuống mấy lần, làm nhiệm vụ xong là thở như heo, tan tác tả tơi dữ lắm. Cái này cũng y chang Die Hard luôn nè. Mỗi tội trừ việc bị tả tơi ra thì anh vẫn… bất tử, buff năng lực chưa bằng Fast 7 nhưng cũng badass lắm rồi. Làm tới một tẹo nữa là lái lộn sang thể loại siêu anh hùng luôn quá.

Chị nữ chánh phần này thiệt tình thì hơi bị già và không được đẹp cho lắm. Có một cảnh chị ở hồ bơi trồi lên. Thay vì lộng lẫy như Halle Berry trong 007 Die Another day thì chị có cái bụng (toàn cơ) hơi bị bự. Được cái chân chị rất dài và đẹp mát mắt. Diễn xuất thì bình thường, nhân vật của chị mình cũng chả quan tâm mấy. Cơ mà có vai trò đàng hoàng, có trọng lượng trong cốt truyện như 2 chị p1, p2 chứ không phải chỉ làm phụ tá như MI4 hoặc tệ hơn là gánh nặng như MI3.

Jeremy phần này không nhiều đất cho lắm. Mình đau khổ thiệt tình luôn. Ảnh bị dìm cả ở team Avenger lẫn team này. Ai làm ơn đặt bom giết cả nhà Hawkeye đi để ảnh có phim riêng “Sự báo thù của chim Ưng” chẳng hạn. Bên kia thì bị cắt mất love line với Black Widow, bên này thì ảnh phải nhường vị trí đi cùng Tom cho Benji, cả phim chỉ được cảnh tay cầm tay với hai anh già (được cái chức vụ cao =))) Brandt phần này thiệt làm mình tiếc nuối hết sức. Không có một cảnh hành động nào hết đó.

Ngược lại, Benji lần này là lên hương luôn. Simon Pegg hợp với dạng này ghê. Diễn thiệt tốt, xem cười gần chết vì ảnh. Đoạn cần căng thẳng đóng cũng tuyệt luôn. Mắt đỏ như muốn khóc ra máu. Luther sau khi mất tích ở MI4 thì cũng quay lại. Hồi MI4 mình cứ tiếc vì không có bác này. Team kỳ này là team mình hài lòng nhất luôn. Vừa hài vừa giỏi. Nếu có phần sau thì làm ơn đừng đổi nha.

Về phim. Phần này cốt truyện hấp dẫn và bắt kịp thời đại. Từ chuyện máy bay mất tích tới cái tinh thần “ta có đang phục vụ đúng theo lý tưởng của mình không” mà Cap 2 “phát minh” ra. Phim troll từ CIA đến MI6. CIA thì thành một nơi vừa lố vừa ngu, MI6 thì ôi thôi… quá lởm. Hai ông nguyên thủ quốc gia cũng bị bôi hình tượng thê thảm, một người thì thăng thiên, một người thì ngu như bé bi. Cả một thế giới điệp viên bị dập cho thê thảm bởi nhân vật phản diện. Nói thế nào nhỉ, trừ màu tóc và cặp kính ra thì cung cách của lão này làm mình liên tưởng tới James Bond ghê. Rất đẹp trai, rất chỉn chu, rất bóng loáng. Tư tưởng và cách làm thì hơn Ethan Hunt cả dặm. Thông minh, tàn nhẫn, đầy quả quyết, kế hoạch thì lên đầy đủ ABC, mất cái này là có cái khác dự phòng liền. Nói chung là ngầu như trái bầu luôn.

Nhạc phim lần này vẫn là cái nhạc ứ ư ừ quen thuộc của MI, được remix lại để mới mới một chút thôi, nghe vẫn phê như cũ. Quay phim lần này là một tiến bộ lớn. Phim có đoạn rượt đuổi bằng xe máy trên xa lộ. Mình tưởng Fast and Furious là đỉnh cao của dòng này rồi chứ. Cơ mà MI5 xem phải nổi da gà luôn vì cảnh đua motor tốc độ cao, nghiêng người cà sát xuống đường. Góc quay đổi liên tục, coi choáng váng hết cả mắt. Vào rạp mua vé càng xa càng tốt, ngồi gần coi chắc ra chóng mặt luôn.

Ok, khúc trên là phần bình thường, khúc dưới có spoil xin dành cho fan gơ.

Ps: à ờ, cái tựa bài thì coi phim rồi hiểu.

Đầu tiên là, đầu tiên là… trời ơi, phim siêu hint. Benji tự dưng làm mình nhớ tới Bucky. Cũng nguy hiểm trước mặt, cũng người ta kêu đi đi đi, dưng mà người này lại nói “Không, tôi chờ cậu/ tôi cùng cậu” abc đại loại thế. Tuy mình thiệt tình là muốn ghép cặp Ethan x Brandt hơn (do mối lương duyên từ MI4) cơ mà mà thôi kệ. Cặp này cũng đẹp đôi lắm. Đoạn Benji bốc cho Ethan lên tận mây xanh vụ nín thở vào hầm nước tới khúc Ethan tỉnh dậy gọi Benji. Ôi cứ gọi là tình như cái bình. Rồi nhất là Solomon bắt ai không bắt (có nguyên em Iisa bên cạnh chả để làm gì) lại đi bắt Benji. Ôi, đoạn Benji bị bắt xong mình cứ tưởng sẽ nhốt trên tháp cao chờ hoàng tử Hunt tới cứu luôn chứ. Đoạn ở cafe phải chi thêm cảnh cả hai nắm tay chờ chết thì quá mỹ mãn rồi. Mỗi tội có chị gái kia ở đó. Cũng khổ.

Anh Jeremy thì không có diễm phúc đi cùng hoàng tử. Phần này ảnh chạy vòng vòng với Luther (già rồi hết ship được) và bác giám đốc CIA (cũng vui tí tẹo thôi). Đoạn gặp thủ tướng Anh thì có một câu thoại bác thủ tưởng nói thiệt đắt giá. Đại loại là “bàn tay ấm áp quá” =)) Làm nhớ tới MI4 khi suýt chết ảnh đã nói một câu “Lần sau tôi sẽ đón mấy lão già” ý là dùng nhan sắc quyến rũ chứ không thèm đi mạo hiểm nữa. Lẽ nào… lẽ nào vì vậy mà phần này ảnh chỉ có nhiệm vụ lái con xe cà tàng chạy linh tinh lang tang sao? Trời ơi, em muốn Brandt nhiều hơn nữa :((

Mà cái tổ chức IMF này cũng khổ thật. 5 phần MI thì 4 phần trước toàn thành viên cũ phản bội. Lần này thì bi kịch hơn, bị một thằng ất ơ ở ngoài đạo diễn giật sập cái đùng luôn. Tổ chức tình báo mô tả oách thế mà cứ như cọng bún mềm èo để CIA đè đầu cưỡi cổ. Mong là phần sau khi thằng cha giám đốc CIA lên làm thư ký IMF thì chỗ này có vai vế hơn xíu.

Nói chung là nhiêu đó thôi. Lâu quá không viết review phim US rồi nhỉ. Thiệt tình là lười. Fan gơ cũng còn nhiều chỗ lắm nhưng viết tới đây thì ngán quá. Túm lại là ai chưa xem thì xem đi. Không tiếc tiền vé đâu.

Ps: Bạn mình bảo bộ Trung Quốc tài trợ gì phim này hả??? Thấy Trương Tịnh Sơ kìa. Với cả cái vở nhạc kịch nữa~~

Ps 2: Muốn đi coi 3D Ant Man quá == Xem 2D thấy quá ok, mỗi tội chả yêu anh Scott Lang như iu Thỏ iu Cáp =)) Mà phim thì chỉ hint mỗi bác Pym với anh Cross. Một phụ một phản diện. Quá bi đát :((

[Review] Puzzle (Kaho, Nomura Shuhei) | Tình tính tang

Một bài review ngắn về Puzzle. Spoil cũng như không, nên ai chưa xem cũng hổng cần lo.

Nội dung của Puzzle thật ra không lạ, không bất ngờ nhưng nó thực sự khiến mình ấn tượng sâu sắc, phần nhờ diễn xuất của diễn viên, phần nhờ cách dàn dựng.

Tưởng tượng nổi không? Một bộ phim, đầy máu, đầy hận thù, đầy bệnh hoạn với cảnh mở màn là nam nhân vật chính ngồi trong WC… nặn mụn. Nặn mãi không ra. Cái nốt mụn đó theo bạn ấy gần cả bộ phim, chình ình trên mặt nam chính khiến người xem không nhớ cũng phải nhớ.

Nomura Shuhei, lật lại dramawiki mới biết mình đã xem qua vài phim bạn ấy đóng. Cơ mà chả có ấn tượng, chắc kiểu đóng vai phụ. Chẳng nhớ phải bạn đóng vai thằng bé nhát gan bị bà má quản chặt trong Hammer session không nữa. Cơ mà kệ, gì thì gì nói chung là chả biết bạn đóng hay dở ra sao. Phim này thì… thật ra mình cũng chưa dám khẳng định. Bởi Yuasa là một nhân vật lạ. Nó ngơ ngơ. Thật khó phân biệt đó là do diễn xuất của bạn lão luyện để hóa thân hay do bản thân đơ đơ như thế.

Ôi, dù sao thì bạn diễn tả xuất sắc cái sự đơ đơ ấy đến từng hơi thở. Cách Yuasa ngồi ăn, cách Yuasa đi… Tất cả đều rất lạ. Khiến người ta vừa thấy buồn cười nhưng cũng thầm nghĩ trong lòng “Ôi mẹ ơi, bệnh thật!”.

Kaho vai này không xinh. Thật tình thì mình rất thắc mắc tại sao phim này tạo hình Kaho xấu thế. Dìm em quá thể trong khi tạo hình nhân vật xinh đẹp cũng chẳng ảnh hưởng gì, có khi còn làm phim thuyết phục hơn. Trong Otomen hay Hitori Shizuka nhìn Kaho thật sự quá đáng yêu, quá quyến rũ. Mình thích em ấy, và cứ tiếc nuối mãi tại sao em không nổi bằng mấy em diễn viên tệ lậu kiểu Takei Emi hay Gouriki Ayame chứ. Azusa với em là một vai diễn quá dễ dàng. Ánh mắt, bờ môi, từng cử chỉ đều quá tuyệt. Kaho ơi ><

Diễn viên phụ thì mình ấn tượng vai bà mẹ Yuasa. Hẳn là một level bệnh hơn 1000 lần của mẹ Hikaru trong Majo no jouken. Đây là mẫu tử luyến thực sự, điên cuồng, bệnh hoạn luôn. Ánh mắt bà ấy nhìn con trai mình quay cận mặt lần nào là ấn tượng lần đó, cả giọng nói dịu dàng vô cùng nữa.

Người thứ hai là chị cô giáo. Phải thừa nhận là quá yêu nghề kính nghiệp khi diễn cảnh trong trường học. Chén bay, đĩa bay, bị tống một mớ cà chua vô miệng. Một phân đoạn mình vô cùng ấn tượng trong phim, hơn cả những cảnh máu me bởi thực sự cảm nhận được diễn viên phải hy sinh thế nào cho cảnh này.

Puzzle không bắt người xem đoán gì nhiều. Hung thủ hay nạn nhân đều tự lộ ra, phim quan trọng ở quá trình. Một nữ sinh tự tử nhưng không thành. Sau đó, ngôi trường bỗng bị khủng bố. Từ cô giáo đang mang thai đến thầy hiệu trưởng, đến một nhóm học sinh đều gặp chuyện không may. Bức màn bí mật hé lộ dần sau từng cái chết.

Như đã nói ở trên, mình chấm phim ở điểm dàn dựng ấn tượng. Là một nốt mụn hết sức buồn cười trên mặt nam chính. Là chiếc mặt nạ hình hoa hướng dương, vui vẻ là thế nhưng lại là chiếc mặt nạ ma quỷ báo hiệu bi kịch. Là cái kiểu đi chân sáo nhún nhảy của Yuasa, là cái giọng kawaii phát ra những lời đe dọa khủng khiếp.

Nhạc phim hay, rất vui vẻ. Tưởng tượng vừa giết người vừa bật nhạc Lý cây bông chắc cũng tới mức này thôi. Hai sự tương phản tạo nên ấn tượng. Đoạn Yuasa và Azusa trên sân thượng cắt dây cũng đẹp mà rợn vô cùng. Nụ cười tươi sáng như mặt trời, chân sáo nhí nhảnh bước, gió thổi tóc bay, trời đẹp. Tương phản với hành động đó là sự kinh hoàng của những người dưới mặt đất. Cảnh kết khi cả hai cố đưa tay hướng về nhau làm nhớ Byakuyakou ghê. Ryoji cũng đưa tay hướng về Yukiho như thế.

Điểm duy nhất mình không hài lòng là hành động kéo người không liên quan vào vụ trả thù này. Dù đã đoán được từ đoạn đầu, mình vẫn mong Yuasa và Azusa sẽ hành động khác. Đáng tiếc… Có lẽ cách trả thù vô cùng tàn nhẫn như thế mới tô đậm thêm nét bệnh hoạn và thù hận ngập trời của nhân vật chăng?

Cuối cùng, google Puzzle vietsub là ra liền nhé.

Happy birthday Akanishi Jin 2015

005Oj8sGgw1etq1bfs2p1j31kw2ci4qp

Mỗi năm một lần lại chúc mừng sinh nhật của ai đó vào quốc khánh Mỹ. 6 năm. Mình thực sự biết tới tên anh cũng nhờ một ngày 4.7 năm xưa anh lên ANAN nude toàn tập J) (Trước đó chỉ biết bạn Miroku diễn dở ẹc mà chường mặt hoài trong Yukan club thôi). 6 năm qua, rất nhiều thứ đã qua, may mắn tình yêu dành cho người này vẫn cứ thêm chứ không giảm. Haiz, dù anh ta làm đủ thứ chuyện muốn ném dép thật ấy chứ.

Fanvid năm nay là một fanvid đặc biệt. Lúc ban đầu, mình không hề định dụng concept này. Muốn làm một thứ khác cơ, tiếc là RAW mình cần chưa có, đành phải dùng cái này thay thế. Cũng như mọi khi, một là cực kỳ thiếu nguyên liệu, hai là cực kỳ xui xẻo. Mình phải dùng 2 project của anh để làm vì 1 cái căn bản không đủ. Cắt ghép đã đời thì Sony Vegas bị điên, sửa không được phải bỏ làm lại toàn bộ. Xót dễ sợ. Cơ mà, dù sao cũng đã làm xong.

Fanvid này hơi khó hiểu, sẵn để diễn giải một chút vậy.

Hai người yêu nhau nhưng một người ham chơi quá nhiều, thế là rã đám. Và cả hai đứa dằn vặt nhau. Kết cục thì…

Xem như đây là project mình dành cho một tình yêu đã từng tồn tại, Akame Jin seme. Bởi vì từ tháng 2 một năm nào đó, mình đã phải tự bóp chết tình yêu này cho đỡ vỡ tim. Jin seme, người đã làm mình mê mệt bởi Care, bởi câu nói “Tớ cùng Kame”, bởi Okinawa huyền thoại; người mình từng một thời đắm chìm trong hình của những The whipping tree, của Color of the heart… Người này, đã phải từ bỏ, ship Uke Jin thật sự hạnh phúc và vui vẻ hơn nhiều. Uhm, và anh cũng rất xinh nữa, càng ngày càng xinh và hợp hình tượng tiểu mỹ thụ thanh thuần tinh khiết đáng yêu. Âu cũng vui mà.

Nói cũng nhiều rồi, thôi thì này là vid. Siêng thì đi viết fanfic.

Ps: Cảm ơn Egi đã add sub giúp mình nhé :*

https://drive.google.com/file/d/0BwFInJ17nSJtZVVDR1FXVU03aTA/viewHappy

Quân vi hạ | Phủi đi hoa tuyết rơi trên áo, sánh vai nhìn trời đất bao la

Quân vi hạ

Ngày trước xem Thê vi thượng thấy cũng bình thường nên khi nhìn thấy Quân vi hạ, thú thật, mình cũng có chút lười. Ai ngờ đọc vào thấy hay đến mức phải xếp vào mục “phải viết” liền.

Truyện này có thể xếp vào thể loại triều đình tranh đấu, kể quá trình lên ngôi của một thái tử thất sủng. Thái tử vai chính nhưng nhân vật chính hơn là thái tử phi. Truyện chủ công, cả hai sủng nhau.

Để nói thêm tí về triều đại này, triều này có quy định, thái tử lên ngôi thì phải lấy một nam nhân làm thái tử phi. Sau này, khi thái tử/ hoàng thượng có con sẽ tách khỏi mẹ và giao cho nam hậu nuôi. Chỉ có đứa con được nam hậu nuôi mới có tư cách kế vị.

Thái tử Tiêu Thừa Quân được nam hậu nuôi từ bé, rất thương nam hậu. Vấn đề là cha bạn lại không thích nam phong == và độc sủng một chị quý phi. Bạn thì quá thân cận với nam hậu nên anh cha ảnh ghét. Từ bé Thừa Quân đã được phong làm thái tử nhưng địa vị luôn chênh vênh. Thái tử phải giấu tài, lầm lầm lũi lũi làm một thằng ngu để đi lên. Vừa phải chịu sự ganh ghét công khai của thằng em thứ ba (con quý phi) và ganh ghét ngấm ngầm của thằng em tư (cùng được nam hậu nuôi nhưng là em khác mẹ), vừa phải sống trong nghi kỵ của lão cha hoàng đế. Thằng em ruột cùng cha cùng mẹ thân thiết nhất thì bệnh quanh năm, phải nằm tĩnh dưỡng ở ngoại thành.

Lâu Cảnh là đích tử của nhà quốc công, thiếu niên tướng quân thiên tài. Đáng lẽ sẽ tiếp tục vì dân cống hiến thì đùng một cái ông quốc công cha bạn do đã ghen ghét con mình từ lâu, gặp cơ hội trời cho thì lệnh thị vệ đập bạn gần chết và ép gả bạn cho thái tử.

Trời sắp đặt cho hai kẻ không được cha yêu thương gặp nhau. Chuyện tình của hai bạn tính ra khá là chóng vánh. Một cái nắm tay, một chút quan tâm, tí gợi nhớ lại bàn tay thuở bé từng nắm một lần, thế là hai đứa mười bảy đã yêu nhau. Chuyện tình cảm như rứa, chuyện tranh đấu thật ra mình thấy cũng hơi hơi (nhiều) bàn tay vàng. So với thể loại như Đích tử nan vi thì âm mưu ít hơn, kém chất lượng hơn. Bàn tay vàng tuy không rõ ràng lắm nhưng cũng nhiều. Được cái là truyện dễ thương, chi tiết ngắn gọn, không rườm rà nên mấy chi tiết này bỏ qua được. Đặc biệt, không có người thứ 3 nha. Hoàn toàn không có ai xen vào tình cảm của hai bạn. Mình vô cùng, vô cùng thích vụ này đó. Đọc thoải mái, không chút xíu khó chịu nào luôn.

Trọng tâm là tình cảm của thái tử và thái tử phi. Tiêu Thừa Quân và Lâu Cảnh. Tính ra truyện này là hai bạn sủng nhau. Btw, truyện có phần sủng công hơn vì đây là mỹ công. Lâu tiểu công rất hay làm ra vẻ mỹ nhân nhược thụ dựa vào “phu quân” cầu che chở. Cả mớ người bị vẻ ngoài của bạn lừa đảo, phút trước thì yếu đuối nhu nhược như lan nhưng khi ra chiến trường hoặc khi có thằng nào con nào đụng tới phu quân của bạn thì lập tức bạn sửng cồ như gà chọi, đập cho tan tác.

Cơ mà, đừng lầm Lâu Cảnh giống với bạn “Gà” Cơ Diệu Hoa nhé. Bình thường Lâu tiểu miêu rất nam tính, chỉ khi muốn làm nũng với phu quân mới vậy thôi. Vì nhan sắc đó, vì tính tình đó mà Tiêu Thừa Quân mãi cũng không leo lên trên nổi.

Cơ mà Thừa Quân cũng không thiệt thòi gì. Tính ra cưới được Lâu Cảnh là hên quá trời. Một thái tử phi anh dũng thiện chiến, muốn dũng có dũng muốn mưu có mưu, vừa có tiền vừa có quyền vừa có cả đám thị vệ trung thành. Nhờ có Lâu Cảnh, con đường lên ngôi báu của Thừa Quân đỡ hết hơn nửa phần rồi.

Trong truyện cũng có tuyến nhân vật phụ mình khá thích là hoàng hậu Kỷ Chước. Tên cũng đẹp luôn, Kỷ Hàn Chi. Tính ra nhân vật này khá giống chị Vệ Thái hậu. Cũng vì gia tộc mà thành thân, cũng chả được phu quân yêu thương gì. Mỗi tội, chả biết hên hay xui, trong lòng Kỷ Chước vẫn luôn còn một người. Đau khổ chia xa hai mươi năm, thời may, cuối cùng cũng được HE. Mình khá là thích cảnh khi Thuần Đức đế sắp thăng, đưa tay ra cố kéo cánh tay hoàng hậu nhưng khổ nỗi là hoàng hậu đứng không xa mà cũng chẳng gần, với không tới được. Âu cũng là đáng cho thằng cha này, chả có gì xứng đáng để Kỷ Chước yêu. Tự dưng nhớ tới anh vua trong Trọng sinh chi bạo quân, ảnh có cơ hội để làm lại, có lẽ ít ra ảnh cũng có điểm gì đó khiến nam hậu của ảnh yêu thương và chờ đợi. Ờ, ảnh cũng không có tình địch nữa.

Mấy nhân vật phụ còn lại không đáng quan tâm lắm. Ghét thì có đáng ghét, phiền cũng có nhiều người phiền nhưng được cái là cũng chẳng đi đến đâu. Toàn bị nhân vật chính ra tay xử cho dẹp lép. Công thụ ăn ở quá tốt nên cái gì cũng hóa nguy thành an. Mình khá ấn tượng Trần quý phi và Thuần Đức đế, một cặp đôi kiều nữ đại gia điển hình luôn. Một kẻ giả ngu và một tên nghĩ mình khôn. Ờ, mà tính ra thì so với Kỷ hoàng hậu, Trần quý phi cũng không tính là thông minh. Cảm giác như hoàng hậu chỉ nhìn Trần quý phi như con ruồi thôi. May mắn được Thuần Đức đế tin tưởng che chở, hoàng hậu thì lại thất sủng chứ nếu không thì dù có cha là tướng gia, tính mạng thím này cũng bay trong vòng 7 nốt nhạc. Có vẻ hình tượng người cha trong truyện cũng chả được đề cao mấy. Hết Thuần Đức đế lại đến Lâu Kiến Du. Một thằng cha vừa hèn vừa nhát, vừa tham lam lại vừa ích kỷ, háo sắc, bất hiếu… Phản diện hả, còn không bằng phản diện nữa. Để xứng đôi vừa lứa thì thím vợ kế của ổng- má kế của Lâu Cảnh cũng chả ra gì. May mà sau này còn có người để kế thừa, chắc kiếp trước cũng tu dữ lắm đây mà.

Điểm mình cảm thấy bất hợp lý nhất của truyện là vụ tình cảm hai nhân vật chính sâu đậm hơi nhanh (cái này hơi bất mãn thôi) là tình cảm lovely dovey công khai thấy ớn của thái tử với thái tử phi mà không mấy ai biết thì kể cũng lạ. Nói chung, vua và đám quan lại phản diện trong truyện hơi bị thiếu kỹ năng điều tra.

Túm lại, sủng công đảng nên xem, chủ công đảng nên xem, sủng thụ đảng xem cũng ok. Truyện đáng yêu, thoải mái, không tay ba tay tư, không hố không ngược. Nhiệt liệt đề cử.

* Lời tựa lấy từ bản Khuynh tẫn thiên hạ của Hà Đồ

Link vietsub: https://www.youtube.com/watch?v=08fHL7UxAj4

Cảm thấy lời bài hát thực phù hợp với lời hứa của Lâu Cảnh dành cho Thừa Quân. Vì người đoạt thiên hạ. Vốn dĩ có thể khoanh tay đứng nhìn triều đình tranh đấu, làm một con người nhàn tản vô tranh, Lâu Cảnh vì Thừa Quân có thể hy sinh mọi thứ, giúp Thừa Quân đoạt giang sơn rồi lại bỏ qua tự do mà cam chịu làm hoàng hậu trong thâm cung. Thừa Quân thương Lâu Cảnh như thế là quá xứng đáng.

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 440 other followers