Tôi sẽ không làm những gì tôi không muốn. Vì thế làm ơn đừng quá đặt hy vọng về Akanishi Jin.

Mới nhất

Captain America: Civil War | Không có trắng-đen, chỉ có xám

Đây không phải một bài review, chỉ là phân tích những vấn đề gây tranh cãi trong Civil War. Quan điểm của mình là, cả hai bên đều có lý riêng của họ, cũng có điểm đúng-sai-đáng thương-đáng trách. Bài viết của mình khá là dài, nếu ai đó muốn phản bác xin hãy đọc hết.

  1. Tony, Steve và đạo luật

Cap và Iron Man bất đồng ở chỗ

Quan điểm của Tony: Đồng ý vì kiểm soát mọi thứ dưới sự giám sát của một tổ chức sẽ giảm thiểu sai lầm.

Quan điểm của Steve: Phản đối vì Avengers không có quyền tự do hành động.

Mình gần như 100% đồng ý với quan điểm là tư duy của Steve vẫn là tư duy của một người lính kiểu “Nhất tướng công thành vạn cốt khô”. Steve sẽ cứu hết tất cả những người anh ấy có thể cứu và không bỏ lại một ai (Age Of Ultron) nhưng Steve không bị ám ảnh nếu một sinh mạng lỡ chết oan mạng trên đường anh cứu người. Anh đã khuyên Wanda “nếu không làm thế sẽ có nhiều người bỏ mạng hơn.” Người hiện đại như chúng ta hay Tony đều biết đó là quan điểm thời chiến tranh và không hợp với thời nay. Tuy nhiên, góc nhìn và cái lý của người sinh ra và lớn lên trong thời thế giới quánh nhau ầm ầm như Steve thì khác. Thêm nữa, việc một tổ chức như SHIELD và người lãnh đạo từ chối Nobel hòa bình vì “peace wasn’t an achievement, it was a responsibility” đều là dân Hydra khiến Steve mất lòng tin trầm trọng vào chính phủ. Điểm này Steve SAI vì quá bảo thủ mà không biết mềm biết cứng như lời khuyên của Nat, tuy nhiên anh cũng có lý lẽ của riêng anh, dù sao Steve cũng là một người không thuộc thời đại này.

Còn về Tony, dường như nhiều người lầm lẫn là Tony biết quý sinh mạng hơn sau lỗi tạo ra Ultron. Thật ra ngay từ IM1, anh đã nhận thức về sinh mạng quý giá của mỗi người khi dừng dự án sản xuất vũ khí của tập đoàn Stark rồi. Đó mới là lúc Tony trưởng thành và chín chắn thật sự chứ không phải lúc này, khi anh mang trên lưng quá nhiều bất an.

Cũng giống như SHIELD từng lôi khối Tesseract ra nghiên cứu vì Thỏ xuất hiện, Tony sau The Avengers vốn rất vui vẻ đột nhiên (bị biên kịch ám) phát cuống cuồng lên về những sức mạnh siêu nhiên. Và vấn đề đó kéo dài tới tận Age of Ultron lẫn Civil War. Tony ký đạo luật phân nửa vì cảm giác tội lỗi vì Ultron nhưng phân nửa vì sự bất an trong chính anh. Anh cần đạo luật kiểm soát bản thân anh cũng như các Avengers khác. Tony ĐÚNG, tất nhiên. Tuy nhiên, tại sao anh không tin rằng thiên tài như mình có thể kiểm soát và đưa Avengers đi đúng đường?  Cả IM 1 và 2 Tony đều có những lỗi lầm riêng thế nhưng anh vẫn luôn tự tin và trở nên mạnh mẽ hơn. Cap nói Tony đã chia rẽ Avengers khi ký vào đạo luật, mình không đồng ý, mình nghĩ rằng Tony đã hoàn toàn đánh mất sự tự tin ngày xưa khi ký vào đạo luật.

Tony cứ sầu rũ rượi thế này đôi lúc khiến mình cảm giác anh sắp biến thành Bruce Wayne, lúc nào cũng buồn thỉu buồn thiu, làm anh hùng mà khổ như cờ hó.

 

  1. Tony và Bucky

Có thể nói đây là cuộc tranh cãi rất vô duyên.

Dù bất cứ ai trong hoàn cảnh của Tony cũng làm như anh. Chắc chắn. Mình thương Bucky nhưng không ủng hộ cái vụ thiên tài phải kiểm soát bản thân chút nào đâu. Btw, rõ ràng là Tony khi bình tĩnh lại đã (tạm??) ngừng ý định trả thù. Giáp mất điện thì thay giáp khác. Muốn quánh chết hai đứa kia đâu có khó nhưng Tony không làm. Vì mình tin rằng khi bình tâm lại anh cũng thông cảm cho Bucky vì chuyện bị tẩy não. (Dĩ nhiên là đưa tới trước mặt có khi vẫn đập như thường).

Còn về Bucky. Đa số cmt chửi Bucky chuyện này là vì Buck không chịu hối lỗi. Cơ mà cái câu “I remember everything.” kia rõ ràng là tự trách mà. Khi thấy đoạn băng, Buck nhìn Cap kiểu hối hận ngập đầu không biết làm sao, bị đánh cũng cong đuôi chạy. Bucky làm gì Tony, chỉ là cố đào khối hồ quang ra để Tony khỏi đánh Cap nữa. Tony đã phẫu thuật từ IM3, giờ mất đi nó cũng không hại gì. Còn nhớ đoạn trên máy bay, khi Cap trấn an đó tội là Hydra chứ không phải Bucky, Buck vẫn hối hận và tự trách mình không xứng đáng. Chao ôi, lý tưởng bị hủy hoại, đi giết những người mình từng quen biết, đang từ anh hùng tỉnh dậy bỗng thành tội đồ. Bất kỳ ai ở hoàn cảnh đó có thể không hối hận sao?

Nói thêm một chút về vụ này, sau khi đi xem lần 2, mình tin chắc rằng Bucky đã nhớ ra Steve rồi. Không phải là cảm giác thân quen nữa mà là nhớ lại thật sự. Trong Winter Soldier, khi gặp Steve trên cầu, Bucky đã cảm thấy quen đến mức Pierce phải gấp rút đem nó đi tẩy não lần nữa. Khi không còn bị Hydra kiểm soát, rồi bị cố gắng của Steve làm chấn động và tới viện bảo tàng nhìn thấy mọi thứ, Bucky hẳn đã nhớ được từ hai năm trước. Thế nhưng, Buck vẫn lủi thủi như một con cờ hó chính hiệu, không hề trở về. Ngay cả khi bạn thân nhất, điều duy nhất giữ mình còn tồn tại trên đời đứng trước mặt mình vẫn giả vờ không quen biết. Chỉ vì không muốn một anh hùng như Steve bị vấy bẩn bởi một người như mình.

Có ai đó đã viết “Buck không tự tử chỉ vì Steve thôi.” Steve còn có thể chịu đựng mất mát nữa không? Mất đi khác với việc “tưởng mất lại có được rồi lại mất đi”. Thế nên, Buck chọn cách đóng băng, đó là cách Buck vừa có thể tự trừng phạt mình mà vừa có thể giữ tinh thần Steve vững vàng. “I’m with you to the end of the line.”

  1. Steve Bucky và Tony

Mình thấy một điều rất lạ kỳ là nhiều người chẳng xem Cap 1 (có khi còn không xem Cap 2) và phán như đúng rồi về mối quan hệ Steve-Bucky.

Thử làm một phép tính nho nhỏ. Steve và Bucky biết nhau từ nhỏ như Steve từng nói “You ‘ve known me your whole life.”, họ ở bên nhau gần 30 năm. Với Cap, Bucky là bạn thân nhất. Trong hơn 30 năm Cap thực sự sống, Bucky là người vẫn luôn bảo vệ Cap nhưng năm tháng còn là cậu bé còi cọc ở Brooklyn, là động lực để Cap từ con búp bê hoạt náo cho quân đội Hoa Kỳ trở thành Captain America thật sự, là người đã dùng sinh mạng của mình để bảo vệ anh trên chuyến tàu băng giá năm đó. Bao nhiêu đó có đủ để Cap bảo vệ mạng sống không? Nhấn mạnh, mạng sống.

Còn Tony, trong những năm không có Bucky cũng không hề là bạn thân nhất của Steve. Người Cap chia sẻ nhiều bí mật nhất là Sam và Nat, người Cap hay “hợp đồng tác chiến” nhiều nhất là Thor. Họ chiến đấu bên nhau, hỗ trợ nhau, ngồi cạnh nhau khi uống rượu cùng team Avengers, họ đẹp trai như nhau nữa (chết, đi xa vấn đề rồi). Khi Bruce và Tony tạo ra Vision, Cap ra tay ngăn cản. Tuy nhiên, khi Thor đến và “đỡ đẻ” cho nó, Cap dừng lại chờ Thor giải thích.

Dĩ nhiên, Steve vẫn coi Tony là bạn. Nhưng họ có thân thiết không? Tin rằng ai cũng dễ dàng có câu trả lời.

Nếu những ai đang chỉ trích Cap mù quáng và dại trai chịu khó bỏ chút thời gian chú ý tới phim, các bạn sẽ thấy rằng khi nghĩ Bucky là người gây ra vụ nổ ở Vienna, Cap nói rằng “Nếu là cậu ấy làm, tôi sẽ bắt cậu ấy. Vì tôi là người duy nhất có thể làm mà ít khả năng chết nhất.” Cap ngăn cản cảnh sát là vì Sharon Carter tiết lộ Buck sẽ bị bắn chết ngay tại chỗ. Khi đưa Bucky trở về, Cap đã yên lặng theo dõi vì được Everett đảm bảo Buck được điều trị tâm lý và đưa vào bệnh viện. Khi Tony đưa điều kiện Buck sẽ được đưa về viện thay vì nhà tù Wakanda, Cap đã định ký ngay hiệp định.

Sau khi Bucky biến thành Winter Soldier, Cap không đưa trở lại nhà giam là vì trước đó đã nghi ngờ việc Zemo giả làm bác sĩ tâm lý. Anh cũng cẩn thận kẹp Buck lại chứ không hề thả ra. . Tất cả những gì Cap làm để bị chửi mấy ngày qua chỉ là hủy bộ áo giáp để Tony trong cơn nổi điên không giết được Bucky. Chỉ có thế, không hơn.

Còn cuối cùng, tại sao lại để Buck ở Wakanda mà không dẫn về đầu thú thì hãy tìm The Incredible Hulk 2008 mà xem quan hệ của bộ trưởng Ross và Hulk cùng tính cách của ổng. Hơn nữa, ở Wakanda vừa an toàn cho Bucky vừa có thể tránh được những kẻ muốn đánh thức Winter Soldier.

Và lặp lại lần thứ N mấy câu mình đã phải lặp lại mấy ngày nay, tội của Buck thuộc về mảng “tình trạng không có năng lực chịu trách nhiệm hình sự”, vào viện điều trị tâm lý chứ không vào tù. Đó là đã tính việc bạn không phải #team anh hùng, chứ như anh Ưng, hay Erik Selvig bị tẩy não gây tội thì lỗi lầm cũng tính vào Loki chứ có bị nhốt hay chữa trị gì đâu.

Dù không đánh giá cao cốt truyện của Civil War (trừ cái sự ship cao độ của nó), mình vẫn rất thích một chi tiết. Trong truyện, Captain America đã chết sau Civil War. Trong phim, anh ấy cũng chết. Steve Rogers còn sống nhưng Captain America đã chết rồi với tấm khiên lừng lẫy để lại cho Iron Man. Steve đã trả giá cho lựa chọn của bản thân và mình tin anh không hối hận. Không còn là Captain America, không còn tấm khiên, Steve vẫn có thể sử dụng năng lực của mình theo lời ông tiến sĩ giải cứu thế giới.

Nhắc lại cho những ai chưa xem hay đã xem và đã quên Cap 1 là cái khiên là tài sản của chính phủ Mỹ nha, có đòi cũng chưa tới nhà Stark đòi đâu. Howard Stark làm ra tấm khiên cũng giống như Q làm ra cả mớ “đồ chơi” cho anh giai 007. Và sau tất cả những gì Cap đã làm trong thế chiến thứ 2, vẫn chưa đủ để anh sở hữu tấm khiên sao? Thế nhưng, anh từ bỏ vì Bucky. Dĩ nhiên là sau khi thế giới đã được an toàn.

Cuối cùng, mình nghĩ, Tony nói “anh dùng tấm khiên cha tôi làm cho anh để bảo vệ kẻ đã giết ông ấy” là giận lẫy thôi nhưng vài người dùng lý do này để bash Bucky và Cap. Các bạn có nghĩ rằng người Cap đang dùng tấm khiên bảo vệ không chỉ là người bạn thân nhất đầy tội lỗi với nhà Stark mà là người anh hùng trong thế chiến thứ 2 đã bị phát xít hành hạ cho tới tận hôm nay?

Ps: Có phải mình nhạy cảm quá không nhưng thái độ của Clint với Tony làm mình khá là hy vọng về vai trò của anh (biết đâu là) trong IM4?

Ps 2: Cuộc đối thoại lầy lội của mình và bạn mình =))

QQ Photo20160501183809.jpg

 

Captain America: Civil War |Thỏa mãn

Hạnh phúc và thỏa mãn- Đó là hai từ mình nghĩ tới khi ra khỏi rạp. Thật sự là không uổng công chờ đợi, hy vọng, không uổng lòng tin vào hai vị thuyền trưởng aka anh em ngài đạo diễn. Btw, nói thế không có nghĩa là mình khen Civil War hay.

Công bằng mà nói, Civil War thua Winter Soldier – chuyện này không đáng ngạc nhiên lắm vì WS vẫn đang là phim hay nhất của MCU. Tuy nhiên, về độ hoàn hảo của câu chuyện thì Civil War còn thua cả The Avengers lẫn Ant-Man. Mình chỉ có thể cho nó tầm điểm cỡ Guardians of the Galaxy. Cốt truyện hay nhưng khai thác chưa tới, nhân vật phản diện fail, fail, fail, VÔ-CÙNG-FAIL chắc cỡ tầm GOTG, uổng công tìm một anh đẹp giai đóng mà chỉ được biến thái nửa mùa.  Hết phim àm vấn đề chưa giải quyết được bao nhiêu. Đây là một cái kết mở khá tốt cho vài nhân vật nhưng lại kiên cưỡng với đa số còn lại, nhất là đối với Tony. Tốn công xây dựng Tony để đối trọng với Cap thì ráng làm cho tới đi mấy cha, cớ sao đem con bỏ chợ giữa (cuối) đường?

Điểm sáng nhất của phim dĩ nhiên là tình… ừ thì… tình… ấy ấy của Steve và Bucky. Sau nữa là nhưng cảnh hành động rất ổn, coi cứ gọi là vừa phấn khích vừa sướng mắt. Các nhân vật trừ cha phản diện cũng rất đồng đều. Clint, Nat, Wanda vẫn cute, mỗi Vision khiến mình khá mâu thuẫn giữa việc thích hay ghét. Cảm giác chắc chắn nhất là, ước gì anh ta vẫn còn ký ức của Jarvis. Giá như thế!

Btw, mấy cái review đều kiểu Black Panther stole the show, Nhện stole the show… sao mình cảm thấy sai bét. Theo mình thì Ant man mới là người chân chính giành ánh hào quang, nhân vật siêu cute. Cơ mà vẫn chưa cua được chị Hope hay sao mà vẫn nghèo thấy ớn hà. Anh Báo cũng có thể coi là gây được sự chú ý nhưng chỉ trong mid credit thôi, quả thật tiền làm anh ấy đẹp lên gấp ngàn lần trong mắt mình @@

 

Nói chung là, đầu óc đặc nghẹt cái khác rồi nên giờ chỉ nói nhiêu đó thôi. Phần dưới đây có SPOIL nghiêm trọng, là cảm nghĩ cá nhân về Civil War – XIN VÔ CÙNG CÂN NHẮC KHI ĐỌC!

Đầu tiên, hãy nói về Tony. Chuyện là vầy, trước khi ra rạp coi Civil war, vô tình mình xem loại đoạn đầu The Avengers, khi Loki tới Đức và quánh Cap bầm dập thì Tony tới. Cảm giác thật lạ. Chợt nhận ra, hóa ra chỉ mới 4 năm mà tình cảm mình dành cho Tony đã tụt đi nhiều tới mức nào – thời Avengers, dù Mỹ Tho đẹp trai tới đâu Tony vẫn là fav của mình. Và sau khi xem Civil, cuối cùng mình đã hiểu vì sao.

Bắt đầu từ sau The Avengers, Tony của Iron Man 3, của Age of Ultron và Tony của Civil war đều quá lo lắng và bất an. Tony vẫn ngông đó, sẵn sàng tiết lộ địa chỉ nhà không một cái nhíu mày. Cơ mà, bên trong anh vẫn luôn chìm đắm trong bất an từ ngày “thấy được sức mạnh của các vị thần”. Anh đánh mất sự tự tin “chuyện gì mình cũng giải quyết được” ngày xưa, cái bản tính đã khiến anh công khai thừa nhận mình là Iron Man – cái khoảnh khắc mà cả vũ trụ MCU sẽ nhớ ơn khi khai sinh ra một người hủng nổi tiếng bậc nhất.

Trong The Avengers, khi Thor mang Loki ra khỏi máy bay, Cap nói với Tony “We need a plan of attack.” thì Tony trả lời “I have a plan. Attack.” Thế nhưng giờ nếu hỏi lại thì chính Cap mới là người nói câu đó. Còn Tony, anh bận lo trước lo sau, anh bận quan tâm tới tất cả cảm xúc của mọi người mà quên mất những thứ hiển nhiên là The Avengers chỉ có thể cứu được nhiều người nhất chứ không cách nào cứu tất cả mọi người. Bằng một cách nào đó không rõ, Tony đã thành thánh mẫu từ lúc nào vậy?

Còn một chi tiết mình rất thắc mắc. Trong comic, vì Tony tạo ra Thor giả khiến một siêu anh hùng phải chết. Liên hệ chuyện đó tới vụ của Rhodes. Cú ngã làm ảnh bị liệt là do Vision bắn Sam không thành công. Trong một khoảnh khắc, Tony đã blame Sam và Cap mà không hề nhận ra chính mình mới là người có trách nhiệm lớn nhất.

Ồ, nếu người bị bắn và rơi xuống chấn thương là Sam thì sao? Tony sẽ xử lý thế nào?

Tiếp theo là về đạo luật. Ban đầu, mình đứng về phía Iron Man, mục đích của Tony vẫn là muốn giúp mọi người bên nhau. Những phân tích của Vision cũng có cơ sở. Tuy nhiên, Cap cũng có cái lý của riêng mình. Bản thân Cap hoàn toàn không tin tưởng thứ Tony muốn làm (không phải bản thân Tony nhé). Ultron chẳng phải là minh chứng rõ ràng nhất sao?

Vụ việc ở Age of Ultron chúng ta không nhắc lại nữa. Hãy nói về Civil war. Khi biết nếu ký hiệp định sẽ làm việc dưới quyền một tổ chức liên hiệp Cap đã bảo đại loại là “Mục đích của người điều hành có thể thay đổi.” Đến S.H.I.L.E.D còn có thể là ổ Hydra thì Liên hiệp quốc là gì? Đạo luật lập ra thì sao? Nó chỉ là thứ văn bản bàn giấy thôi. Làm sao có thể đảm bảo  nhóm Avengers không còn gây ra thiệt hại gì cả? Không phải chì vì 117 nước đồng ý và các siêu anh hùng ký vào là có thể chắc chắn không ai chết oan khi nhóm Avengers đang làm nhiệm vụ. Chắc phải học theo lời hát của Ultron đó “Hủy diệt trái đất luôn!” Lấy ví dụ đơn giản hơn thì kiểu nhân dân không chịu vào hợp tác xã, công an đòi bắt, anh tổ trưởng thì phe này phe kia không muốn tổn thương phe nào.

Tuy nhiên, càng về sau Tony càng sai. Để giành được chiến thắng bất chấp tổn thương những người bạn cũ, đã thế còn tin tưởng tướng Ross vô điều kiện. Cái lão này có gì tốt đẹp đâu trời. Tony à, Bruce chưa kể cho anh về cha vợ  sao? Thích đoạn Clint mắng Tony trong tù, tuy hơi quá quắt nhưng cũng có phần đúng. Mà Clint bị bắt thế này thì vợ con không ai bảo vệ hén? Xử luôn đi rồi cho người ta cặp với Black Widow mấy thím ơi!

Đó là những thắc mắc của mình, giờ fan gơ mood đây, đề nghị ai không thích tránh xa mấy chục thước để mình bung lụa.

Đầu tiên là, tuy lương tâm mình đánh giá nó ngang GoTG nhưng nếu cho trái tim quyền quyết định thì nó hơn tất cả các phim Marvel khác mình từng xem. Nó làm mình hạnh phúc và vui vẻ hơn tất cả. Giờ mình muốn dọn nhà ra rạp sống luôn. Cảm giác như bạn đang chèo thuyền, con thuyền của bạn tuy cũng lớn nhưng sóng gió vui dập cũng ghê. Đùng một cái nó bự thành chiến hạm. Giờ thì khỏi chèo nhé, bật máy lên và ta lao vút, đối thủ ngửi khói đằng sau!

Cap đúng kiểu là Us against the world với Bucky. Khi Bucky là Bucky, Cap hết lòng bảo vệ, thằng nào tổn thương là đánh thằng đó. Khi Bucky là Winter Soldier, Cap cũng không nỡ đánh, chỉ phòng thủ và níu kéo người quay về. Đoạn ảnh níu trực thăng phải nói là thương dễ sợ. Thiếu điều thét lên “Em đừng đi!” Mà ai dịch phim này, muốn gửi ngàn tim đến người í ~ Dịch Bucky- Cap “cậu cậu tớ tớ” yêu chết được!

Sau phần này thì cái chiến hạm bảo đảm vững như bàn thạch nhất MCU rồi, hẳn là còn hơn Thỏ Lô nữa *vì con Thỏ vẫn còn chưa nhận ra Lô thương nó tới mức nào* Nói chung là nhiều cảm xúc quá nên giờ mình cóc biết nói sao nữa, coi phim hành động cứ như ngôn tình, nhiều đoạn giống Thần điêu đại hiệp mới ghê =)) Thôi cứ từ từ vì ngày mai mình xem phim lần 2 nè và mình vẫn còn một bài tình ca về Steve-Bucky muốn viết.

Btw, quá nhọ cho em Shield == Hai lần Cap bỏ ẻm đều là vì Bucky. Đừng nói kỳ này nhờ anh tỷ phú sắm luôn cái mới cho nhá. Đúng là đồ Cap tra công, có mới nới cũ == Cảnh Cap ôm Bucky rồi quăng khiên lại quả là cái cảnh kết đẹp nhất mà trong mơ mình cũng không dám tưởng tượng ra nữa đó. MÌNH-HẠNH-PHÚC-QUÁ-ĐI. Mà nói chớ, vừa dứt khỏi Tony thì vớt ngay đươc anh tỷ phú khác. Cap giờ không thèm kim chủ là thiên tài, nhà từ thiện bla bla, giờ Cap kiếm VUA làm kim chủ luôn rồi. Cap à, trong thời gian Bucky làm sleeping beauty, anh đừng mèo mỡ gì với con mèo bự đó nha Cap == Giữ danh tiết giùm cái!

Ps: Tuy là cái nụ hôn như thể “thôi thì hôn đại coi như trả ơn” cơ mà hôn trước mặt Bucky như vậy là không được nha Cappp ~~ May mà đoạn sau anh rất ngoan nên em sẽ không ghi nợ vụ này đâu ~

 

Batman v Superman | Từ người không-sâu-sắc

Những ngày gần đây thật sự thấy phiền với cái sự sâu sắc của fans nhà DC! Thật sự phiền!

Bản thân mình tự thấy chả thiên vị bên nào. Tuy mình tính là fans Marvel vì fav của mình hiện giờ là Mỹ Tho và anh Mã nhưng với một đứa trẻ lớn lên từ những Lois and Clark: The new adventures of Superman hay Smallville, siêu nhơn ca ca mãi mãi là một huyền thoại cất giữ trong tim. Và quan trọng là *nhấn mạnh* tui đi coi phim với một con fan Batman – fans từ truyện tới phim nên đừng ai bảo mình là con fans Marvel não rỗng thiên vị giùm.

Trước hết, chỉ nói đến nội dung, BvS hay? Không hề!

Giá nó chia thành 2 bộ phim mỗi cái cỡ >100 phút thì mình còn khen được, đằng này bởi vì chậm một bước so với MCU mà DC chơi đòn liều gộp phim, tới cả nhiều fans DC  còn nhìn nhận BvS là đòn hy sinh cho Justice League sau này thì sao mà hay cho được?

Nguyên tắc cơ bản nhất của một bộ phim là nhân vật chính. Thử hỏi nhân vật chính của BvS là ai? Ban đầu rõ ràng là Batman nhưng tới đoạn giữa đùng một cái chuyển thành Superman, villain chính phim cũng là “người tình không bao giờ cưới” Lex Luthor nhà Sup luôn. Ngay cả trong trận chiến cuối cùng, vai trò của Batman cũng hết sức mờ nhạt. Ngoài việc nhảy qua nhảy lại loi choi thì Đấng làm được gì? Chế ra ngọn giáo cũng không chịu đi kiếm, spotlight đoạn cuối theo khán giả là Wonder Woman nhưng rõ ràng ý đạo diễn là Superman hy sinh cứu team, ủa vậy nhân vật chính Batman ở đâu?.

Và ghét cái quan điểm “phim buồn ngủ vì tụi bây không hiểu, phim dở vì tụi bây não rỗng/ tụi bây quen với Marvel / tụi bây thiếu sâu sắc.” lắm lắm luôn. Cá nhân mình xem phim vẫn hiểu, về nhà vẫn lên page DC với mấy page Siêu anh hùng ngồi xem thông tin, gặp người chửi phim thậm tệ vẫn bênh cơ mà chẳng hiểu nổi luận điệu não nhỏ không xem được BvS. Nói làm phim cho fans xem, cơ mà người ta chửi phim dở bao gồm cả cấu trúc phim nữa kìa, cái đó thì bao biện được sao? 60 phút đầu thật sự quá nhiều thông tin mà thiếu hành động, cao trào làm dàn trải quá nhiều nên tụt mood luôn. Rồi phim gì mà ra xong là cả chục bài kiểu giải thích, lý giải “những điều cao xa sâu sắc tài tình mà mấy đứa bây không hiểu”trong phim. Nếu là mấy cái riêng fans tìm hiểu sẽ ra thì không nói gì, đằng này như vụ Martha cũng có cả mớ lý giải “so deep” này nọ, thiệt làm mình nhớ cái phim Tag 2015. Cái khúc đó đơn giản là đạo diễn/ biên kịch/ or thím dựng phim cắt ghép bị fail thôi. Giải thích qua lại nào liên hệ người thường nào là xúc động nghe tên má, có thím còn bảo là safe word của BDSM nữa. Bệnh hả? Mấy thím chẳng khác nào cô giáo dạy văn đi phân tích một câu thơ thành bốn đôi giấy trắng.

Thiệt sự thì mình chẳng thấy phim khó hiểu gì hết, cả buổi xem chỉ hỏi con bạn rành rẽ đúng hai điều. Làm ơn đừng ATSM là phim dành cho fans nên ít người coi. Nó không dở, ok, nhưng nó có quá nhiều khoảnh-khắc-chán-phèo.

À nhân vụ ít người coi. Cũng chính fans nhà DC bảo phim dành cho fans, không phải khán giả đại chúng, vậy mà người ta bảo phim flop doanh thu thì ùa vào chửi == Hai anh hùng có độ phổ biến cao và lâu hơn Marvel nhiều cùng kết hợp câu khách mà doanh thu tất cả thị trường tới giờ vẫn chưa bò qua nổi 800 triệu $, vụ lùm giùm bị giới phê bình chê sặc gạch không nói, mới chiếu mà imdb còn có 7.2. Thế không gọi là flop thì gọi là gì?

Còn ở đó mà so với Marvel. Mẽo không nói, nói ở Việt Nam mình đi, thử hỏi trước khi Iron Man gây cơn sốt có ai biết Sắt, Cap, Thỏ bla bla của Marvel? (Trừ Nhện ra vì Nhện nhiều người toàn nghĩ là của Sony. Trong khi đó, Batman đã nổi từ 8 đời 10 kiếp còn Superman giống như biểu tượng văn hóa cỡ Đoremon. Nó khác hoàn toàn đấy!
Tóm lại là, dẹp mấy câu não rỗng không xem được phim, não bé không hiểu phim giùm. Bản thân mình coi cũng hiểu đây, coi cũng bấn loạn nhan sắc anh Sup đây cơ mà bảo phim hay thì… còn-khuya-nha! Dù sao thì DC cũng có cái Batman trilogy để tự hào, việc gì phải gây chiến ăn hôi khắp chốn vì một project không thành công chứ?

 

Batman vs Superman: Dawn of Justice | Ganh tị

  • Toàn SPOIL SPOIL SPOIL * chưa xem phim đừng click vào.

Tính đặt cái tựa là “Sự ghen tị của loài người” cơ mà thấy giống đang bắt chước Mr tổng biên Daily Planet quá =)). Dù sao thì mình thấy cái tựa của mình nó khái quát phim hơn hẳn cái mớ bình minh với chả công lý hàn lâm cao xa quá xá kia.

Định đợi cho Bát Súp chiếu đã đời tàn hoa bại liễu bướm chán ong chê rồi mới ra coi cho đỡ ồn nhưng nhiều lý do mà mình đi xem Bát Súp sớm hơn dự định quá nhèo ~ . Cũng may là cái đám học sinh ngồi trước mình đã biết điều im lặng coi phim (sau khi ồn ào như đám giặc để mình nhắc mấy lần).

Nếu chấm theo tâm trạng, cảm giác thì mình chấm phim chắc cỡ 8. Còn nếu chấm kiểu công tâm, theo cái thang tiêu chí khắt khe của lý trí thì mình chỉ chấm tầm 7đ thôi, nội dung làm mình hứng thú cỡ Guardians of the Galaxy hoặc Ant-Man, không hơn. Phim dài khoảng 2 tiếng rưỡi, cơ mà tầm một tiếng đầu hơi-bị-dài và lại không tạo được cho mình cảm-giác-phim-không-dài. Không lan man nhưng lại tham lam ôm đồm chi tiết nhiều, cái này chắc cũng theo kiểu tạo nền cho mấy phần khác như dạng vũ trụ điện ảnh Marvel đang theo nè, cơ mà mấy anh tham hơn Marvel nhiều. Sau hơn 60 phút, mạch phim bắt đầu cuốn hút, kịch tính và tập trung vào đường dây chính của câu chuyện hơn.

Về nội dung, mình xem thấy khá ổn nhưng bạn mình là fans DC hẳn luôn thì có tí thất vọng vì phần này bị lai khoảng 20% Marvel, nhất là tính cách nhân vật và mấy đoạn troll. Mình nghĩ chắc cũng có phần lai thật vì mình thích Bát này hơn trilogy của Nolan =)) (Súp thì cũng đỡ bi kịch hơn Superman Returns) cái kia ai khen hay thì kệ mình coi thấy mệt dễ sợ, ức chế dễ sợ luôn nè. Trước khi mình vào rạp có xem một đoạn review thấy Doomsday được khen là villain mạnh nhất từ trước đến nay trong phim siêu anh hùng. Thế nên, khi xem phim thì thấy con này cũng bình thường như cân đường, lai lai Golum, lại quá xấu trai thì bị tụt mood ghê hồn nha, bạn mình kêu trong truyện nó khôn hơn nhiều, troll lại đám kia luôn. Còn trong phim thì thấy nó như 1 con cờ của Lex hơn là một nhân vật riêng biệt.

Nhắc tới Lex Luthor thì phải nói là nhân vật này ấn tượng kinh khủng, quan niệm rất cá tính, thoại cũng chất lừ kiểu thằng nào chửi tao thì là That is a three syllable word for any thought too big for little minds. Nói thiệt là ấn tượng nhiều câu thoại chất lòi của ảnh lắm nhưng phim dài quá hổng nhớ nổi == Mà thích nhất là cái cá tính nói liền làm liền hổng dài dòng văn tự như mấy villain Marvel *mỗi khi làm việc ác là diễn thuyết tè le để chờ tụi siêu anh hùng tới hốt sạch* Lex bùm là bùm thẳng tay, quăng Lois là quăng cái một.

Đoạn mình thấy rung động nhất phim chính là đoạn Lex x Sup chứ đâu, phải nói là quá mức ấn tượng luôn, kiểu đoạn Sherlock và Moriaty trên sân thượng tập Reichenbach. Cảnh một vị thần bất lực quỳ xuống dưới chân loài người.

Nói qua Sup, trước hết thì đây là lần đầu tiên, thật sự là lần đầu tiên sau mười mấy năm từ lúc mình coi phim siêu nhân, mình nhận ra ảnh là một vị thần. Trước giờ chỉ thấy ảnh đẹp, dễ thương (vâng, kỳ thật mình thích Clark Kent hơn). Cơ mà phần này nhìn ảnh bay, ảnh hạ xuống, ảnh mặc áo choàng đỏ bay bay đứng giữa đám phàm nhân… bla bla… nói chung cảm ơn bác đạo diễn đã khiến tui lần đầu tiên nhận ra ảnh giống God, không phải Superman.

Hồi coi xong UNCLE về nghe thiên hạ bảo anh diễn đơ lắm, mình cứ ngơ ngơ ngác ngác hổng hiểu đơ thế nào, diễn hay thế mà ~ Giờ thì hiểu rồi. Ảnh đẹp quá, khuôn mặt đẹp như tạc tượng, mái tóc vuốt keo gió bão cấp 12 không suy suyễn, mà cũng hợp gu trai của mình quá thế nên mình nhìn ảnh đã thấy đủ rồi bảo nhận xét ảnh diễn hay hay không là điều không thể == Tui mê muội rồi. Sup phần này có phần đẹp hơn Man of Steel nữa, chả hiểu ăn giống gì mà đẹp dữ thần vậy. Bị quánh bầm dập mà mặt vẫn đẹp. Đến mức khi ảnh bị anh Bat cầm cây lao hủy nhan sắc, mình suýt thề suốt đời anti Batman ~. Quả là tội ác, tội ác phi nhân tính thì dám ra tay với cái mặt đẹp như rứa.

Phần anh Bat, Batman của Ben không tệ, hoặc là Batman này hợp với cái mặt khổ qua lúc nào cũng như có thằng thiếu nợ ngoài đời của ảnh. Mình cực thích đoạn ảnh đụng Sup trên đường, Sup mở cửa ra, ảnh đứng lên trông rõ thua cuộc luôn. “Rồi mày sẽ chảy máu”, nghe đúng mấy đứa con nít 3 tuổi ganh tị chuyện thằng hàng xóm có xe hơi đồ chơi xịn hơn, cute =)) Wayne với ông chú Alfred cũng rất dễ thương. Phải chi trẻ trẻ thêm chút nữa là có khi có tình tay ba rồi nha.

Tuy nhiên, điểm trừ nặng của phần phim này cũng chính là ở Batman. Tựa phim, đoạn đầu phim đều hướng tới Bat là nhân vật chính nhưng lại thiếu hẳn phần nội tâm. Từ đầu đến cuối, Bat chỉ là thằng cha người phàm ăn bánh GATO với siêu năng của Sup, khác Lex chút là Bat hổng tâm thần thôi. Thấy nhiều người nhận xét Bat cute, ừ thì cute thiệt. Cơ mà cute vầy làm mình nhớ tới mấy cái chibi SupBat bát súp mình coi hơn là coi phim. Xem tới giữa phim thật sự hoang mang không biết Bat hay Sup là nhân vật chính nữa khi toàn Sup dằn vặt nội tâm, Sup day dứt đấu tranh, Sup bị gài bẫy mất tất cả bla bla. Còn Bat cute chỉ làm mỗi nhiệm vụ là quánh gần chết người ta sau đó “vỡ òa nhận ra” rồi thay đổi từ kẻ thù thành bạn trong… 30s. Nhanh còn hơn chong chóng. Dằn vặt nội tâm của ảnh đâu rồi? Đoạn ảnh mất tất cả đâu rồi? Rồi đoạn cuối dàn dựng cảnh ảnh bắn đạn “gây mê” so với skill của WW và Sup cứ như troll nhau == Đoạn quan trọng chứng tỏ ảnh là nhân vật chính mà vậy đó hả? Các yếu tố nhân vật chính cần có trong một phim của ảnh đâu rồi?

Cái đoạn “má anh má tôi” này thật ra không tệ nhưng bảo là chuyển biến nội tâm thì còn khuya. Đạo diễn biên kịch đoạn này học nhầm sách hay sao mà lâm li bi đát sến súa còn hơn cải lương hồ quảng xứ mình.

Điểm trừ lớn nữa là cắt cảnh vụn quá thể. Chưa nói tới chuyện làm tuột mood nội dung thì ánh sáng chuyển cảnh cũng đủ làm mình khó chịu rồi ==. Coi 2 tiếng rưỡi đã mệt mắt lắm rồi mà còn chơi khán giả vậy sao ông đạo diễn?

Nói chung, phim ổn nhưng plot hole cả bầy. Xem mấy cái review khen mình đọc làm mình cảm giác mấy thím đang bốc hơi quá để bù lại vụ bị giới phê bình chê. Phim coi ok, mình khuyến khích đi coi để cảm giác mức độ hoành tráng bùm chéo nổ banh chành, cơ mà bảo mình đi coi lần 2 thì thôi, chờ HD để tua tua qua mấy đoạn đầu coi bộ là ý kiến thông minh hơn.

s: Sao tui có thể quên Wonder Woman >< Nhân vật này cũng ok, cơ mà thật ra mình thấy chị không đẹp bằng thời Fast == Chắc tại thích skinny hơn, nhìn chị trong này hơi xôi thịt, cơ mà đoạn mặc đồ chiến binh công nhận đẹp như nữ thần.

London has fallen | Troll hơn và troll mãi

 

Đi khá gấp nên hơi mệt, với cả mình mới coi mỗi teaser thôi,  thế nên đoạn đầu phim có hơi khó loading xíu. Còn lại, rất tuyệt vời. Dĩ nhiên, “tuyệt” theo cái nghĩa coi để giải trí chứ đừng hy vọng cao xa ý nghĩa gì. Phim này hoàn toàn chỉ có chữ XẠO to đùng.

Cơ mà, một phim chủ nghĩa anh hùng theo lối bạo lực chết người (không phải hiền hiền như Marvel đâu) mà làm hài được cũng không dễ. Mike Banning lại chẳng giống Deadpool đâu.

Lời thoại và tình tiết phim troll vô cùng. Mấy anh giai chị gái có chức vụ là nhân vật trong phim chắc hẳn cũng nhột không nhẹ đâu nha. Lối dàn dựng của LHF khiến mình cảm giác sự bạo lực rõ hơn cả Deadpool. Cũng có thể phần vì Pool CGI nhiều còn LHF dựa trên bản mặt hung thần ác sát của anh giai Gerard Butler :))

Âm nhạc tạm ổn, không quá xuất sắc. Hình ảnh hơi bị nhanh, phù hợp với phim đấy nhưng có nhiều đoạn cứ loạn cào cào cả lên, đã không phân biệt được thằng nào phe ta thằng nào phe địch thì chớ, máy còn lia nhanh như chớp, đổi góc lia lịa choáng luôn.

*Nói riêng: Mấy cha làm phim nên chú ý tìm khủng bố phải tìm thằng nào đẹp trai cho người ta dễ nhớ mặt. Bỏ tiền thuê một đám Trung Đông mà không ai đẹp xuất sắc kiểu “thấy một lần là nhớ suốt phim” là lỗi fail cực kỳ cực kỳ lớn nhaaa.

Tóm lại, xem giải trí rất ổn. Mình thích❤

Phần sau là phần fan gơ. Chỉ dành cho fan-gơ-đã-đi-coi-rồi. Spoil tùm lum hết nha, bấn tà la hết nha, ai dại dột xem thì tự chịu.

 

 

Đầu tiên thì, phim này nhảm kinh dị. Đúng kiểu kiến giết voi, châu chấu đá xe. Ngày xưa Olympus has fallen cho đám Triều Tiên khố rách áo ôm đến tận Nhà Trắng đã là phản… khoa học lắm rồi. Nay các anh muốn nhảm hơn nữa thế nên lật nguyên cái London thành bình địa, giết sạch nguyên thủ quốc gia G8 luôn.

Ta nói, đám tang kiểu gì mà quốc gia họp bàn xong bảo “Ờ, mời mấy chục thằng này này này nè, cơ mà thằng Nga (như thường lệ) hổng đi đâu :v “ Mình cứ thắc mắc mãi sao không ai nhắc anh Tàu cả, ảnh ở mô, ảnh quan trọng ra phết dù không có trong G8 mà, sau nghĩ lại chắc phim sợ anh Tàu cấm chiếu nên lờ luôn ảnh rồi.

Khổ G8 ghê. 8 anh, đi hết 7 anh. Một anh chết nhảm không nói, mấy anh còn lại đều chết thảm hết trơn, đã vậy trước khi chết còn bị troll dã man nữa. Canada với Pháp thì không rõ lắm, lâu rồi chả để ý. Chỉ buồn cười chuyện ảnh cố ý đi trễ, ra vẻ sành điệu hả, bùm cái về với thiên nhiên luôn. Nhật thì làm mình liên tưởng tới vụ sóng thần, thiệt tình là không thích lắm đâu. Thủ tướng Đức (may be) bị nói xéo là ngu và lòng dạ đàn bà nên mới chết. Bả mềm lòng nhận bông hoa hồng trắng chứ đâu.

Cơ mà bị troll nhất là anh Ý. Ôi, coi chắc nhột phải biết nha. Tiếp theo là anh giai gì gì đó tổng chỉ huy an ninh London New Scotland Yard. Ôi, ảnh mờ nhạt đến mức mình còn chả nhớ tên ảnh nữa kìa. Đoạn đầu mình còn nghi ảnh là kẻ phản bội. Sau dần dần nhận ra, anh không có lỗi, anh chỉ bị ngu thôi. Ngu tận mạng luôn == Cuối cùng là chị bộ trưởng quốc phòng Mỹ thì ủy mị như thiếu nữ mới lớn mê ngôn tình. Cả buổi chả làm được chuyện gì ngoài chuyện rưng rưng làm nổi bật ngài Phó tổng thống. Nói chung là mấy anh chị này coi phim xong chắc tức ói máu đó. Chửi ngu công khai luôn.

Trở lại với hai nhân vật chính. Anh giai Banning thì siêu nhân khỏi nói rồi. Anh í đúng là minh chứng cho câu “Thằng nhân vật chính không bao giờ chết” (Có chết thì chết xong hết phim luôn). Anh luôn đi đầu, bắn súng ầm ầm đùng, súng bắn lại anh cũng ầm đùng. Thế mà, thằng khác ngã chứ anh nhất quyết không ngã. Cái câu anh nói với ngài tổng thống kiểu “thằng khủng bố đó sao sống dai dữ” đáng lẽ phải dùng cho anh mới đúng, nói thật đi anh Mike, anh tự troll hả?

Anh tổng thống thì thôi rồi. Hic, từ Olympus tới London, cái số anh đúng là nhọ hơn con rệp. Phần 1 bị nhốt trong boongke quánh cho bầm dập, phần  2 này thì xe tông, xe lật, máy bay rớt, mém nữa được truyền hình trực tiếp cái chết lên Youtube luôn. May mà “hoàng tử” của anh đã kịp thời tới giải cứu rồi ôm anh nhảy ra khỏi lâu đài cháy rực lửa (Trong lúc mấy thằng đặc nhiệm Anh hứa 20 phút nữa tới mà hết phim cũng chẳng thấy bóng dáng.)

 

Anh tổng thống xui, đám khủng bố cũng xui chẳng kém. Rõ ràng được đạo diễn buff tới thần thánh luôn rồi. 350 thằng tung hoành London như chốn không người, gài bom như bỡn, bắn thủng luôn xe chống đạn của tổng thống Mỹ, chuyên cơ cũng xử luôn lần 3 cái. Ấy thế mà… sắp đi đến thành công rồi lại thất bại và chết ngắc vì cái tội khoái nổi tiếng. Giết thì giết xong đi rồi muốn làm gì thì làm, thu video rồi phát lại được mà mấy thím. Nghĩ sao lằng nhà lằng nhằng cho tụi kia cúp điện, đã thế khi gánh cái máy phát điện lên còn đứng lằng nhằng không chịu chém. Thế nên chết ngắc là đúng rồi.

Trong LangBiang của Nguyễn Nhật Ánh, cái thằng chúa tể hắc ám đời đầu xx Đầu Bự gì đó cũng chết y chang – cũng cái tội khoái được truyền hình trực tiếp ==

Nói đi nói lại thì đám đầu não Anh ở Scotland Yard là khỏe nhất. Trừ dân thường và đặc nhiệm chết ngắc ra thì đám này có bị sao đâu. Cả phim chẳng làm được gì ra hồn, vậy mà lúc biết anh tổng thống còn sống thì ăn mừng như đúng rồi. Ơ…

Mà phim hình như chiếu ở VN bị cắt khá nhiều phải không? Đoạn thằng tay trong chả thấy liên quan gì luôn. Không hint không gì cả, tự dưng lòi ra. Btw, từ đoạn chị gái nói với nó có gián điệp thì mình đã nghi nó rồi =)) Với cả, xạo vừa thôi, 20 triệu Euro chứ có phải 20 triệu bảng Anh đâu. Bán cả đất nước, một lần chết 7 nguyên thủ quốc gia nước lớn mà có 20 triệu Euro. Khùng rồi. Chị gái giết nó là đúng, cái tội bán tổ quốc và nguyên thủ G8 giá rẻ quá sức.

Dù sao thì, cuối cùng đức ngài Morgan Freeman vẫn là trùm cuối. Vẫn châm ngôn We don’t negotiate with terrorists từ hồi Tropic Thunder =)) Đạo diễn có coi phim đó trước khi quay không? Thấy ảnh hưởng dữ dằn, phim gì mà f*** ầm ầm luôn, rồi mấy đoạn tao-đâm-vì-tao-thích của anh giai cũng hơi bị nhiều đó nha.

Nói chung, phim này làm ra buff đám khủng bố chỉ để troll bạn Anh và tôn vinh anh Mỹ đúng kiểu anh hùng thời đại. Coi phim thấy xạo dã man nhưng thích thì vẫn thích. Mình đặc biệt yêu dạng nhảm tới bến như này (nhưng kiểu White house down thì hơi quá mức) hoặc cực nghiêm túc kìa, dạng nửa mùa như Divergent, Hunger Game hay Maze Runner sao tui cảm không nổi :((

Ps: nãy xem trailer London has fallen thấy có Kisumai trên 1 tấm bảng quảng cáo =))) Hình như phim không có cảnh này, không ấn tượng gì luôn.

Ps 2: Phần này tuy xuất hiện chị gái và cái bầu làm mình hơi tuột mood xíu, cơ mà đoạn sau hai anh tình bá cháy bọ chét bù lại. Đồng cam cộng khổ, bảo vệ cho nhau. Lúc anh  tổng thống bị bắt, ảnh kêu Banning chẳng khác nào Chúc Anh Đài lúc bị bắt lấy về gào thét gọi Lương Sơn Bá😥 Sau cùng, Banning cũng quyết định không vì vợ con mà bỏ anh ấy.

Làm quen với cách đọc QT

 

Dạo này mình đọc QT cũng kha khá, so với năm 2014 thì trình cũng lên được tẹo, cũng coi như có chút kinh nghiệm nên muốn viết lại vài cái đơn giản chia sẻ. Ai có ý kiến nào hay ho xin chỉ bảo thêm nhé.

Ai mới lần đầu đụng đến QT hẳn sẽ rất nản, vậy làm sao để luyện trình đọc QT đây?

  1. Nên bắt đầu từ một truyện đã được edit.

 

Chọn một truyện bản thân vô cùng thích nhưng editor drop chẳng hạn, sau khi đọc xong phần edit rồi chuyển sang QT sẽ thấy dễ hơn. Mình từng đọc ngon lành Vương giả quy lai dù những đoạn về game khó với một đứa chỉ chơi The Sims như mình. Tất cả là nhờ phần edit 39 chương đầu của Lâm Phong (à, cũng nhờ bản QT chất lượng của bạn ấy nữa).

 

  1. Đọc cổ trang.

 

Bản thân mình cảm thấy QT cổ trang cực kỳ dễ đọc so với hiện đại. Đầu tiên, cổ trang xưng hô
“ta-ngươi” là điều bình thường, chúng ta sẽ không thấy khó chịu như khi đọc hiện đại xưng “ta-ngươi”. Với cả, từ ngữ cũng dễ hiểu hơn. Truyện đầu tiên mình đọc QT là Mã phu của Dịch Nhân Bắc. Hình như lúc đó mới edit được 16 chương rồi bị drop. Thế là fans cuồng mình đây đang coi giữa đoạn ngược nổi máu xung thiên quyết định è cổ ra nhai QT. Cuối cùng, thoải mái đọc xong bộ đó và chuyển sang mấy bộ của Dịch tỷ chưa edit or edit chưa xong như Nam nhân dã hội lưu lệ…

 

Chủng điền mình cũng thấy dễ đọc. Tuy nhiên, sau một thời gian luyện QT mình mới luyện QT chủng điền, nên các bạn cứ coi đây là ý kiến tham khảo😀

 

  1. Đừng đọc Cơ giáp, mạt thế, tương lai, ABO, võng du cả bàn phím lẫn toàn tức.

 

Mình từng dính chưởng Cơ giáp khế ước nô đãi. Đầu hàng lẹ làng vì đọc một hồi loạn cả lên mấy cái máy móc dù nghe đồn trong thể loại cơ giáp nó thuộc dạng dễ đọc. Võng du đọc một hồi dễ loạn. Bản thân mình chỉ đọc võng du bàn phím mà còn điên tiết mấy lần == ABO và tương lai thì khỏi nói luôn == Đống từ vựng trong đó cho tới giờ mình vẫn không dám rớ.

 

  1. Tránh xa các tác giả sau đây.

 

Tô Du Bính (trừ cổ trang ra), đọc QT Cửu giới hệ liệt hay Mộng đại lục hệ liệt của Bánh Bơ xong thì chắc trình cao lên mười phần. Đường Tiểu Xuyên, Lilicat, Priest thì chả biết sao mà QT khó đọc kinh khủng. Cá biệt có Ác ma dã thượng ban mình rất thích nên cố đọc QT, đọc tới lần thứ 3 vẫn có những đoạn không hiểu.

 

  1. Đừng đọc truyện quá dài.

 

Điển hình là Ngữ Tiếu Lan San. Đọc QT đã khó rồi, lại đọc trúng văn bị dài bị d của chị ấy thì dễ nổi khùng lắm. Đích tử nan vi, Trầm chu cũng may có editor bao thầu giúp chứ nếu đọc QT chưa chắc mình nhai nổi vì chính trị nhiều và dài kinh khủng ==

 

  1. Là đứa không cài được QT, mình rất biết ơn các bạn convert, xin các bạn hãy “chạy máy” đều đều và đừng bỏ rơi bọn mình nhé. Các nhà QT hay mình theo để đọc là Kinzie wp, Hạ Nguyệt wp, Gracefairy wp và dithanbangdanilam wp. Mỗi nhà một cái hay riêng. Ai có nhà nào hay ho nữa chia sẻ thêm nhé.

 

  1. Cuối cùng, cách đọc QT mình thấy dễ nhất chính là mở word lên là vừa đọc vừa sửa. Thấy từ nào lặp lại nhiều mà chướng mắt là dùng Ctrl + H replace (như Miêu bệ hạ nhật thường mình sửa “Miêu ~ nha” thành “Meo meo” hết ráo). Đoạn đầu chịu khó một chút, đoạn sau sẽ dễ thở hơn rất nhiều

 

Đừng quên tìm thử văn án, tiết tử or giới thiệu truyện/spoil truyện trên các wp, forum để sửa tên nhân vật. Bản thân mình đọc tên nhân vật dù chính hay siêu phụ mà không viết hoa thì ráng sửa cho bằng hết. Ngoài ra, nếu tên bị QT sai thì sửa lại, mở bản tiếng Trung ra search. Tìm xem tên đó ở chương mấy rồi tra từ từ, khi tìm được đúng từ thì tra Hanviet.org là ra.

 

Bất đắc dĩ, nếu không đoán ra được, cũng chẳng tìm nổi thì đoán đại. Để mấy tên nhân vật như “Nếu XX” hay “Từ trở về” thì khó chịu lắm. QT của bản thân mà nên cứ feel free mà sửa tên nào đó cho dễ đọc thôi.

 

*Bởi thế mới khuyến khích các bạn mới luyện đọc QT những truyện đang edit dở chừng, có tên sẵn hết trơn rồi😀 *

 

Vậy đó, hình như hết rồi. Các bạn cứ thử nha, đọc riết quen thôi :))

Ps: Thật ra tính chia sẻ list các tác giả có QT dễ đọc mà viết xong mới thấy truyện mấy bả giờ edit hết trơn rồi =))

 

Đam mỹ và tôi | Cuối năm lật lại – 2015

Đam mỹ và tôi | Cuối năm lật lại P5 -2015

Bài tổng kết năm 2011.   Bài 2012      Bài 2013    

Bài 2014

Nên đọc trước các bài năm cũ trước khi xem năm mới😀. Riêng bài 2013, 2014 khuyến khích các bạn xem cmt để đào truyện hay vì có nhiều cái hay ho lắm mà mình lười nên không tổng kết được😥

Note:

Bài này là cảm xúc- đánh giá- bình luận cá nhân. Ai đồng ý thì cổ vũ, ai phản đối thì phản biện. Làm ơn đừng vào đây bảo mình “tôn trọng tác giả” hoặc “viết được như người ta không mà nói”.

Mình sủng công nhưng mình chọn truyện hay dở là vì thụ. Cũng có thể gọi là yêu cầu cao về thụ. Thế nên, dân sủng thụ đọc list này cũng được vì mình nghĩ mấy bạn thụ mình thích cũng là dạng khá trở lên rồi.

Thể loại nhai không đổi: Nhất công nhất thụ. 1×1, vẫn như cũ không ưa thể loại ôn nhu công cong đuôi chạy theo tạc mao thụ/ nữ vương thụ/ mỹ thụ… Hoặc thể loại bá đạo công vừa gặp người ta đã yêu tha thiết da diết như nợ đời kiếp trước, hoặc thể loại công vì một em thụ mới gặp mấy bữa sẵn sàng vứt bỏ/ nghi ngờ/ làm tổn thương tình thân or bạn bè or hồng nhan tri kỷ…

Hạn chế: BDSM, mấy truyện khẩu vị nặng kiểu cái hố abc nào í mình bị rơi (thụ bị r***, công cũng bị luôn, đánh nhau tay chân rơi rớt… ==) Vị hơi mặn thì mình ok. Ngoài ra, BE or OE tiếp tục không nằm trong danh sách để mắt. HE hơi kiên cưỡng mình đã thấy khó chịu rồi.

Ưa thích: Trinh thám, điều tra, kinh dị thần quái, nói chung giết người biến thái gì cũng xơi hết (đừng giết nhân vật chính và nhân vật mình thích là được). Trạch đấu, cung đấu kiểu thâm cung nội chiến (chuộng trạch đấu hơn, nhất là quan hệ mẹ ghẻ-con chồng). Tình yêu thì càng đơn giản càng tốt, đừng tay ba tay tư gì cả. (Có fans thì đươc nhưng có người yêu thầm thì không thích đâu.)

  1. Truyện

1.1       Truyện biết/ nghe đồn rằng hay nhưng không bao giờ đọc:

 

Hồng tuyến ký: Từ năm ngoái tới năm nay không thấy ai spoil cho mình cả. Dù sao thì nghe bảo nữ chính cũng nhoi nhoi nên hắc bỏ quá. Nghe đồn là nữ chính ghép được nhiều cặp BL lắm nhưng khổ nỗi dính mấy quả lôi thụ loi choi, giờ mình đâm ra ác cảm luôn rồi. Hình như cũng không phải văn kinh điển gì, thôi cho qua.

Toàn thủ đô đế quốc đều biết tướng quân muốn ly hôn – Cật Phạn Phạn Phạn: Đọc văn án thì rõ rành rành là hợp đồng hôn nhân, vậy mà nghe kể thì từ nhân vật phụ tới nhân vật siêu phụ và cả nhân vật qua đường đều tôn thụ lên làm thánh mẫu hào quang chói lóa. Công bị chửi không ngóc đầu lên được. Lại thêm tình tiết sau khi hối hận thì chân chó năn nỉ quay lại, thụ thì lạnh lùng lãnh đạm abc không còn tin vào tình yêu nữa… Thôi, cứ để ngâm giấm nó tới mùa quýt trăm năm nữa nha.

Trọng sinh chi Cố Thanh – Thanh Chu: Đọc spoil thì thấy khen nhưng đọc xong văn án mình đã nổi da gà. Làm mình nhớ tới cái Trọng sinh luyến thanh năm ngoái. Tác giả cứ như bị đời vùi dập nhiều quá nên đẻ ra một đứa nhân vật chính “nhờ chết” mà đổi đời, trở thành bạch liên hoa vạn nhân mê. Như Cố Thanh trong truyện vốn là một bạn gay cái gì cũng bình thường. Vậy mà đùng một cái chết rồi tá thi hoàn hồn sang một em giai vô cùng xinh đẹp được chồng giàu đẹp trai bao dưỡng. Lướt lướt qua truyện này một chút, thấy nổi da gà quá nên mình chạy luôn tới giờ.

1.2 Nghe hay nhưng chưa đọc

Ly hôn – Hoài Thượng: Lọt hố mấy truyện. Lọt xong cố gom góp lòng tin xem nữa thì vẫn tiếp tục lọt hố == Vết thương lòng năm xưa chị ấy gây ra cho mình vẫn còn nguyên vẹn. Thế nên, dù được người tin cẩn đảm bảo rằng truyện này thụ thương công thật lòng không vướng mắc, bản thân vẫn không thể nào giở truyện ra ngó thử được. Cầu ai đó công khống nhảy hố trước giùm.

 Bất báo – Nhất Thế Hoa Thường: Lọt hố Nhất Thế Hoa Thường từ Liệu dưỡng viện trực bá gian. Truyện không đến nỗi nhưng phần của công ít ỏi đến phát sầu. Bất Báo lại là ABO nữa nên khi đọc xong văn án, xem tên tác giả mình đã thấy ngán rồi. Cơ mà, gần đây nghe vài người cũng sủng công khen Bất báo, mình sẽ thử cho em nó một cơ hội ở… someday :v

Sổ Ghi Chép Bệnh Án Của Phòng Khám Thú Y Noah – Live/ Trĩ Nhi: Mắc vào lỗi chung của rất rất nhiều đồng nhân văn phương Tây: QUÁ TÀU. Đọc truyện tên Tây nhưng từ cách miêu tả tới lời ăn tiếng nói nhân vật, không khí bao trùm truyện đều sặc một mùi Tàu. Cực kỳ khó chịu! Ăn thịt cá chấm đường, tưởng như ngộ độc tới nơi.

Mình biết không thể yêu cầu quá cao nhưng bản thân đã đọc được những truyện tác giả Tàu lấy bối cảnh Tây và miêu tả xuất sắc nên tất nhiên yêu cầu sẽ cao hơn. Với cả, mình thấy lấy bối cảnh Trung Quốc cũng có khác gì đâu. Tác giả tự nhiên cố quá chi cho quá cố luôn == Lỗi này không chấp nhận được.

Quỷ giá – Hoan Hỉ Công Tử: Vẫn tiếp tục trong cơn sợ hãi ngược (dù năm nay cũng dính đạn quá trời hố ngược). Ngâm từ năm ngoái tới năm nay, hũ giấm này sắp chua luôn rồi :(( Phó Trường Đình, bao giờ ta mới gặp nhau?

Nghe Nói Ngươi Muốn Đánh Ta – Tây Tử Tự: Chuyện gì xảy ra khi một cặp tình nhân trọng sinh rồi phong thủy luân chuyển, công thụ đổi chiều? Đã có chuyện gì xảy ra mà đột nhiên một người đổi tính?

Được spoil cho một cốt truyện vô cùng x 1000 lần độc đáo đến mức mình không kềm chế được mà down luôn về. Cơ mà vì cái sự ngược vô cùng độc đáo này mà mình cũng sợ hãi chưa dám giở truyện ra xem luôn.

Điểu đại hữu thí dụng

Nghe bảo truyện này vừa hài vừa thực tế. Mỗi tội mình vô tình đọc spoil một tình huống “thực tế” trong truyện nên thấy hơi… một chút. Thôi thì cứ xếp nó vào kho truyện, từ từ rồi tìm cảm hứng.

Khi Boss đổi vận – Tư Hương Minh Nguyệt

Boss phản diện có tất cả từ đầu óc đến cái mặt, chỉ trừ một thứ: May mắn. Trọng sinh sống lại, nhìn thấy chỉ số may mắn teo héo của mình, boss sinh lòng oán hận và bắt đầu đi tìm đứa nào chỉ số may mắn cao hơn để bám theo.

Rất tiếc, dù tình yêu dành cho Tư Hương tỷ vô cùng sâu đậm nhưng đành hẹn lại vì mình không đọc nổi QT tu chân.

Thế gian đẹp nhất trong làn gió

Đọc genre và văn án thấy ổn. Công bị câm ở trong ngục lại càng gây tò mò. Cơ mà nghe bảo có bug cho công. Ai làm ơn spoil trước giùm trái tim công khống yếu đuối của mình.

1.3 Truyện đã đọc, hay nhưng không dám đọc lại:

Điều Giáo Sư Nam Hữu Đích Nhật Thường – Noãn Hôi: Truyện về cuộc sống chung của điều giáo sư và một anh giai hơi khùng (hơi khùng mới dám ở chung với điều giáo sư). Truyện hay, miêu tả thế giới BDSM khá cặn kẽ (đúng hay không thì mình hổng rõ), tiến triển tâm lý và tình cảm theo hướng hiện thực văn. Mỗi tội mấy tình tiết liên quan đến SM của nó làm mình khó chịu sao đó. Không bạo lực nhưng đọc không thích được. Xem một lần cho biết rồi thôi. Cũng không phải hố thẳm hang sâu gì, ai muốn nhảy cứ ráng.

 

Nghịch Lữ Lai Quy – Priest: Truyện hay. Mỗi tội thụ xuất hiện 80%, công 20%. Kiên nhẫn đọc chờ ngày anh ấy tỏa sáng mà từ đầu đến cuối ảnh cứ mờ mờ ảo ảo như sương mù buổi sớm. Nổi thì nổi hơn mấy giai phụ đó nhưng so với thụ thì anh bị tác giả dìm đến mức không bằng ngón tay út. Lại thêm cái tính thiếu kiên định, thụ có lỗi, anh có thể bảo vệ nhưng ít ra phải làm giá một chút, đằng này chưa gì đã cụp tai cún cun cút chạy theo người ta. Thiệt mất giá quá sức mà! Thế nên thôi, tạm biệt anh, đọc một lần và mãi mãi.

Hóa ra tôi là kẻ điên – Tây Tử Tự: Có thể nói, Tây Tử Tự là một tác giả vô cùng đặc biệt. Mình đọc một truyện, lướt một truyện, đang giữ QT một truyện và thấy ý tưởng của chị quả thật là độc đáo không thể tả. Như truyện này, tra công trọng sinh về quá khứ, xuyên vào tiểu thụ từng bị mình hành hạ. Hiểu được tâm trạng của người ta, rồi từ tra công biến thành tra thụ với chính mình. Coi truyện, nhân vật chính chưa điên mà có khi người đọc thấy điên trước rồi ==

Vận động trên trên dưới dưới – Long Thành Thành: Một anh đẹp giai khờ khờ bị hôn mê, hồn nhập vào… thang máy và bắt đầu… lên lên xuống xuống.

Một câu chuyện tưởng hài nhưng không hài, tưởng hạnh phúc nhưng lại không biết đó có thể là hạnh phúc không. Ai ghiền BE, OE có thể thử. Nhắc lại, truyện HE nhé. Cơ mà HE cho ai, HE như thế nào thì cũng là vấn đề rất bự đó.

Biên Nhược Thủy: Đã có bài review riêng ở đây. Truyện hay nhưng ngược, đọc lại cảm thấy đau lòng :((

1.4.  Truyện đã đọc nhưng không muốn đọc lại:

Mục Nhiên: Truyện này được khen nhiều nhưng mình chỉ thấy đọc tạm ổn chứ không thể gọi là hay. Đoạn ngược thụ thì hơi quá đà nhưng thôi cũng tạm. Đoạn ngược công mình cũng không trách gì, mỗi tội ngược vào “lúc ấy” thì quá mức vô duyên và thừa thãi. Lại thêm cái lý do dở hơi level max. Không thích nổi!

Boss, xin đừng nóng nảy – Tuyết Nguyên U Linh: Hóng truyện này từ lúc nó còn là QT. Thoắt đi thoắt lại đã thấy bản dịch. Thế nhưng, rất buồn, quá buồn là truyện này nó dở hơn so với mong đợi của mình 100 lần. Toàn những tình huống nhạt nhẽo, tâng bốc nhân vật quá đà nhưng thật tế trái tới 170 độ. Công được giới thiệu vô cùng cool ngầu. Nào là tổng tài lãnh khốc điên cuồng, lạnh lùng băng giá, tài năng chắc sắp cỡ thánh thần, nhưng lại là hoàng tử đáng thương không thể tin người khác. Thế mà, ảnh yêu và tin tưởng thụ trong vòng 30s. Hoàng tử tàn bạo cần được cứu rỗi hóa ra chỉ là thằng bé nhà giàu to xác, có chút cứng đầu và… ngu ngốc.

Trọng sinh chi thùy mộ – Chỉ Tiêm Táng Sa: Văn án khá hay. Trai trẻ yêu trai (quá) già nên không thành được. Sau khi chết, cả hai cùng trọng sinh. Trai trẻ trọng sinh vào một trai hơi trẻ hơn trai già. Bắt đầu lại lại tình yêu thương thầm trộm nhớ giữa hai người.

Cái cốt lạ như thế, tác giả lại viết quá dở. Tâm lý nhân vật chả hiểu miêu tả kiểu gì mà xem xong truyện mình hổng ưa cả công lẫn thụ ==

1.5 Truyện drop:

Thần điêu chi văn quá thị phi – Y Tỳ

Phá vỡ truyền thuyết – Vân Quá Thị Phi

Xếp hai bộ này chung vì đều là Đồng nhân của Thần điêu đại hiệp. Bản thân mình không hề thích Dương Quá (Tiểu Long Nữ thì bình thường) nên đọc bộ này không theo hướng sủng công. Cơ mà dù tác giả là hai người khác nhau nhưng đều có xu hướng tâng thụ quá nhiều. Quá quá quá nhiều luôn. Nếu không đa tài thì cũng là vạn nhân mê, không vạn nhân mê thì cũng là người người cảm mến ==. Coi không ra chất võ hiệp đã đành, đằng này truyện đam mỹ lai kiếm hiệp mà cứ như bạch liên hoa Mary Sue.

Tướng quân, nhĩ định trụ – Nhất Thế Hoa Thường: Phần sau của Liệu dưỡng viện trực bá gian. Đã nói trên kia, nguyên nhân drop chính là… công của tui đâu?

Trạm trung chuyển tử vong: Vẫn chưa tiếp tục được với nó. Haiz, phải làm sao khi bắt đầu lại một câu chuyện mà mình chỉ thích cặp phụ chứ không thích cặp chính bây giờ?

Trọng sinh chi mang theo tiểu bao tử đấu ác phu: Phải làm thế nào khi đọc đến 1/3 câu chuyện mà ghét hết các nhân vật hổng thích được ai :((?

Di chứng của căn bệnh hoang tưởng Capgras: Truyện này cùng tác giả với Bác sĩ tâm lý Tô Duy, cách viết hết sức… ba chấm, đọc vào dễ loạn não. Đã vậy, đọc được vài chap đã thấy tội công kinh khủng. Số còn nhọ hơn rệp, không được yêu thì thôi còn phải đau khổ dai dẳng nữa. Bởi vậy, trước khi nổi khùng mà chửi tác giả, mình đành cất bước ra đi. Lời khuyên là team sủng công hãy tránh xa nó 1000 dặm nhé.

Nghệ Bảo bối – Tồn Tại Tường Giác

Thuộc thể loại truyện đọc văn án thấy có vẻ hay nhưng thấy tên tác giả thì co giò chạy lẹ. Tác giả Tần Ca chứ đâu == Chính ra chị đâu có dở, viết hay ấy chứ, mỗi tội cách viết lẫn tư tưởng đều không hợp gu mình. Đến giờ vẫn không muốn rớ lại Tần Ca

Lang kỵ trúc mã lai – Bích Thủy Mai Lạc: Đọc vì cùng tác giả với Xuyên việt chi quy đồ, đáng tiếc là chán òm.

Tổng tài ma chẩm hội thị băng sơn: Không biết đoạn sau thế nào chứ đọc đoạn đầu thấy siêu nhảm == Văn chương của tác giả hơi bị kỳ quái.

Kỳ Hôn: Cũng như trên, đọc thể loại thấy ok nhưng vừa vào truyện đã bị dội ngược.

 

1.6 Truyện dài mà hay

Kính gửi ngài kim chủ sâu không lường được: Câu chuyện tình của đại danh đỉnh đỉnh kim chủ mà ai nghe cũng run rẩy sợ hãi Bạch tiên sinh và cậu diễn viên hạng xoàng Trịnh Hòa. Hiện đại, ấm áp. Công có chút tạc mao, thụ có chút nhút nhát sau vẻ ngoài một lãnh khốc một… thần kinh. Truyện dài nhưng không ngán, càng đọc sẽ càng thấy thú vị. Còn có phần hai Gửi cậu diễn viên ngốc nghếch đáng yêu viết dưới góc nhìn của công. Coi ra thú vị lắm, mỗi tội mình cứ để ngâm trong máy chưa đọc.

 

Khiêu lương tiểu sửu hỗn thế ký hệ liệt – Dịch Nhân Bắc: Đã giới thiệu ở đây.

Nếu phải đọc tu chân, mình chỉ đọc tu chân của tác giả mình tin tưởng. Và cái tên Dịch Nhân Bắc là một bảo đảm cực lớn. Tu chân, chủ công, có lúc thời gian trong không gian XYZ kéo dài đến mấy trăm năm nhưng đọc vẫn thấy thú vị. Truyện siêu dài nhưng không nhàm chán. Hệ thống nhân vật, vị trí địa lý, tương quan môn phái… được xây dựng chi tiết. Cho dù bạn không hợp với tu chân, cũng có thể thử truyện này xem sao.

 

Cơ giáp khế ước nô đãi của Do Đại Đích Yên cũng rất đáng để thử. Công thụ quá ổn, hỗ sủng. Tác giả viết về cơ giáp rất hấp dẫn và dễ đọc, với một đứa khá là ngại cơ giáp như mình còn thích mê. Cá nhân mình thấy tổng thể truyện này hay hơn truyện cùng tác giả- Đạo mộ chi tế phẩm. Tình tiết tròn trịa và có sức thuyết phục hơn.

Ngoài ra, ai thích đọc ngắn hơn chút thì có thể thử Tiên mãn cung đường (Lục Dã Thiên Hạc) và Hùng Bá đồng nhân (Tư Hương Minh Nguyệt). Lục Dã Thiên Hạc viết ngày càng ổn, so Tiên mãn cung đường với Thê vi thượng quả là tiến bộ vượt bật. Còn Tư Hương tỷ tỷ thì hẳn là lựa chọn must read của fans sủng công.

Và tất nhiên, vạn vạn không thể quên Trầm Chu (Sở Hàn Y Thanh). Một câu chuyện về chốn quan trường hiện đại đầy mưu mô, đấu đá, thủ đoạn hack não; cùng một mối tình với nhiều cung bậc, từ vui buồn tới máu và nước mắt, có lúc suýt mất cả mạng. May mà, sau bao khó khăn thì đoạn cuối ngọt ngào như đường phèn ướp mật. Ngẫm lại kết cấu truyện này cũng có phần giống Đích tử nan vi. Chẳng qua, đây là truyện chủ công và Nguyễn Mỹ nhân thắng ở chỗ thông minh còn Hạ công tử lại có phần bệnh hoạn hơn nhiều.

Nói thêm, những truyện dài cần phải chọn tác giả tin tưởng vì dễ làm bực vì mất hứng giữa chừng. Ngữ Tiếu Lan San và Lilicat là ví dụ điển hình. Truyện của họ đọc ổn, có cái hay nhưng lại quá dài. Khắp chốn giang hồ đều là kỳ ba đã dài rồi, lại kéo thêm Khắp chốn giang hồ đều là thổ hào cũng không chịu thua kém. Ác huynh tại thân biên (Ác huynh tại bên) dài muốn ngủ gục, vừa đọc vừa nửa muốn drop, đọc xong mừng hết lớn thì nghe đồn cả tụ kéo đến hiện đại thành Siêu sao Đức Âm.

1.7       Thể loại truyện ưa thích

.

Trạch đấu:

Cuối năm nay, trạch đấu đã bất ngờ trở thành thể loại yêu thích của mình. Trước giờ đọc nhiều rồi cơ mà không hứng mấy. Mãi cho đến khi xem Thú thê đương thú thái thượng hoàng rồi bùng lên mãnh liệt sau khi xem xong Dị giới chi nông gia ký sự – Chủng điền, chủ công, trạch đấu. Trạch đấu trong ấy cũng ít thôi nhưng khá ổn. Trong vòng 2-3 tháng, đọc trạch đấu quá trời, hết edit tới QT, hết QT thì kiếm trạch đấu kiêm quan trường tranh đấu, hết loại đó lại tới cung đấu (nhưng nghiêng về “trạch” đấu nhiều hơn). À, nói đúng hơn là trạch-đấu-chủ-công. Mấy truyện ấy đa phần là thụ sủng công, ôi cứ gọi là đọc mê mẩn thần hồn. Kể ra một list luôn. Từ Gia hữu tiểu phu lang (Dạ Du) tới Công giá (Lạc Băng Băng), Tái giá tiểu phu lang, Thâu long chuyển phượng (Tư Hương Minh Nguyệt) truyện nào truyện nấy đều đáng đọc cả, xin đừng bỏ qua.

Trạch đấu chủ công mạnh mẽ, quyết đoán hơn và cũng có phần phóng khoáng, thoải mái hơn chủ thụ. Đây có lẽ là sự khác biệt về tính cách công-thụ khi (đa số) các công trong truyện đều là dạng cà lơ phất phơ, ngạo mạn khinh đời.

Trinh thám -Kinh dị:

Năm nay không tìm được mấy truyện ưng ý ở thể loại này == Nghịch lữ lai quy hay đấy nhưng cái sự uke- fetish của Pi đại khiến mình bị nản. Thế nên mấy truyện khác của chị mình cũng lười mó đến luôn. Quỷ thoại liên thiên mượn của nhóc em mà cứ giở ra đọc thì lại có việc, buồn quá đi mất.

Btw, có truyện Quỷ thi độc hương khá ổn. Kinh dị, sợ khiếp luôn, mỗi tội… kết thúc có thể không được vừa lòng số đông cho lắm (riêng mình thì thấy ok).

 Võng du– võng phối:

Năm nay đoạn tuyệt gần như 95% với võng du và võng phối. Các truyện cứ y xì y đúc theo phương pháp bao năm trước. Mình muốn một cái gì đó mới lạ, độc đáo hơn chứ không phải hết làm nhiệm vụ/ phối âm lâu ngày sinh tình thì phá cách thành kiểu “nhất thính chung tình”, vừa nghe thanh âm đã yêu say đắm. Coi thấy nó xạo đến mức hổng thể chấp nhận được luôn.

Tìm được một cái gương vỡ lại lành Thu phong sinh vị thủy thì… ghét cả công lẫn thụ == Buồn hết sức buồn!

Hài:  .

Thế giới này điên rồi nghe bảo hài lắm mà mình coi hoài chẳng thấy hài, đành drop. Chắc mình không hợp với Nhất Thế Hoa Thường thật == Hồi đọc Liệu dưỡng viện trực bá gian thấy cũng ok mà càng về sau càng chán, ráng lết lắm mới đến đoạn cuối vì đôi phụ.

Năm nay, nổi bật nhất với mình chính là Lục Dã Thiên Hạc. Tỷ tỷ đáng được vinh danh nhờ Hoàng thượng biệt nháoTiên mãn cung đường. Nhận xét cá nhân thì Tiên mãn thú vị hơn. Đúng thứ mình thích luôn, nhiều món ăn hải sản lại có đủ các em mèo từ xinh đẹp kiêu kỳ tới ngây thơ vô số tội. Hoàng thượng biệt nháo mắc điểm trừ khá nặng phần hủ nữ YY trên mạng lắm. Ít ít xem còn vui, đằng này tác giả sa đà vào nên thấy chán và thừa dễ sợ.

Nam thần bình hoa của Trường Nhạc Tư Ương cũng khá thú vị. Công đẹp đến không còn thiên lý nhưng diễn dở ẹc, thế mà bạn lại thích đi làm diễn viên. Hên cho bạn (và xui cho khán giả) là bạn có một đại kim chủ sẵn sàng “dời non lấp bể” quăng cọc cọc tiền ra đầu tư phim cho bạn đóng vai chính :v Thật ra, mình cũng khá phân vân không biết xếp nó vào đâu, thôi thì cho vô hài vì tính cách công hết sức đáng yêu. Xem cứ cười mãi vì thương cho thụ vớ một seme “ngây thơ” như thế. Chuyện-gì-cũng-phải-dạy-nó!

Luôn có một tổng tài bị bẻ cong (Tổng hữu nhất khoản tổng tài bị bài loan) cũng hay. Truyện nằm trong tag trọng sinh nhưng mình thấy ở hài thì hợp lý hơn. Truyện vui ở chỗ xây dựng thế giới trên một tiểu thuyết ngôn tình não tàn do một em gái tuổi teen viết. Nhân vật chính trọng sinh, bắt đầu chống lại những áp đặt của tác giả. Đọc suy nghĩ của em nữ chủ trong truyện đó buồn cười không chịu nổi. Không biết Sa Đề có thù với ngôn tình hay không chứ viết troll quá cỡ troll.

.

Ấm áp:

Năm ngoái, Angela đã khiến mình ngả nghiêng với Cậu là nam tớ vẫn yêu, năm nay cũng thích Muốn làm ông xã của em không kém. Công bằng mà nói, truyện sau thua truyện trước khá xa. Thế nhưng, xét ở mức độ vui vẻ, ấm áp truyện mang lại thì quá ổn. Dù rằng Tô Tiểu Mễ quả thật đáng ăn đập hơn Mạch Đinh nhiều lắm nhưng Nghiêm Ngôn thì “chuẩn không cần chỉnh” chẳng khác An Tử Yến là bao. Xem chỉ có nhai bánh gato suốt buổi.

Phỉ hoạn tương tư cũng là một câu chuyện đáng đọc. Cậu bé con tính cách ngỗ nghịch lại tình cờ phát hiện anh trai mình được yêu đơn phương. Vừa chế giễu nhưng cũng vừa bảo vệ tên đẹp trai chỉ dám yêu thầm người khác ấy rồi dần dần yêu người ta luôn. Nhớ nhất là đoạn thằng bé đi đánh nhau với người khác, về người trong lòng xót xa quá, bật ra câu tỏ tình. Thằng bé bảo “Nếu biết đánh hắn, anh tỏ tình với tôi thì tôi đánh hắn lâu rồi.” Tiểu thụ dễ thương như thế, công quân kiếp trước hẳn là có tu. Truyện có liên quan tới Dĩ ác chế ác– khá hài.

Không thành ký: Huynh đệ văn, đúng kiểu sinh ra để dành cho nhau. Một mối quan hệ bền bỉ, vững chắc, không ai có thể chen vào được.

Qua năm tháng – Tĩnh Thủy Biên: Tình yêu tuổi thiếu niên khờ dại, dần tới ngày trưởng thành bên nhau.

Thanh mai chử tửu (Mơ xanh nấu rượu): Tên truyện nghe dễ thương, đọc vào dù hơi cẩu huyết nhưng vẫn ổn. Trong ngược có ấm áp.

Ngược:

Xếp hàng đầu trong list này chắc chắn là Kim bài đả thủ. Một câu chuyện dù biết là ngược cũng đừng bao giờ bỏ qua. Hai tên giang hồ yêu nhau hồi thập niên 80. Một tình yêu có cả máu, có cả nước mắt cùng những bản nhạc nao lòng. Gấp trang sách lại vẫn vấn vương mãi hình ảnh cây đàn ghita và chiếc áo sơ mi trắng.

Đồng hạng với nó, chỉ với một điểm trừ là edit chưa hoàn – Xin chào thị trưởng đại nhân – Tố Phi Liễu. Ngược luyến tàn tâm, đau lòng đủ khiến bạn rơi nước mắt. Một tình yêu và sự hy sinh có lẽ chỉ tồn tại trên tiểu thuyết. Một thanh niên kiếp này chịu cảnh tù đày, vừa ra tù lại trọng sinh trở lại mười năm trước và phát hiện hóa ra từng có người yêu mình đến vậy.

Truyện hay và kết thúc thỏa mãn nhưng hình ảnh ngài thị trưởng ở kiếp trước – vóc dáng cao gầy đi lướt ngang phòng giam người mình yêu tới tận xương tủy vẫn ám ảnh mình lâu, rất lâu.

Ngoài ra, có thể xem thêm Cuồng phu (Trần Ấn) – Cái tên tác giả nói lên tất cả. Ngược banh xác tới gần cuối == Cơ mà mình vẫn thích lắm.

 Trọng sinh:

Trầm Chu – như đã nói ở trên. Không nên bỏ qua. Cho dù truyện có quá nhiều âm mưu quỷ kế chính trị đọc dễ phát điên thì hãy cố lết. Thủ đoạn hay, tình tiết cũng khá ổn. Trải qua 2/3 truyện như thế, bạn sẽ được đền đáp bằng 1/3 (gần như) ngọt như đường phèn. Đây là một trong những truyện mình công khống must read.

Một tác phẩm khác đáng được nhắc tới là Đương niên ly tao (Biệt ly năm ấy) – Hà Hán. Quá khứ buồn bã, đầy những hiểu lầm không đáng có, cuối cùng chia biệt âm dương. May mắn là còn được trọng sinh để hiểu được rằng người kia năm ấy vẫn luôn yêu mình.

Vãn hồi

Trọng sinh chi danh lưu cự tinh

Xếp cùng vì thấy khá giống nhau. Hai truyện đều là chủ công, truyện không được lòng mình lắm nhưng xét trên bình diện chung là khá ổn. Vãn hồi có nội dung cũng ok dù có hơi bàn tay vàng. Danh lưu cự tinh thì công thụ “chính thức” bên nhau có phần hơi muộn quá. Nói sao thì nói, dù đây không phải là hàng fav của mình nhưng vụ phim chuyển thể từ truyện có mùi ngò quá nhiều là mình không ưng đâu nha.

Trùng sinh chi bản tính cũng là một truyện hay. Một điểm mình đánh giá cao là, truyện chủ thụ nhưng cứ như chủ công. Thụ rất thật tế và quyết đoán, khác biệt với nhiều bạn thụ yếu ớt và lăng xăng trong các truyện trọng sinh khác. Warnning: Hãy chuẩn bị khăn giấy khóc cho công vì kiếp trước của anh đau lòng không chịu nổi.

Nếu ngán trọng sinh báo thù rửa hận thì hãy đổi món một chút với Trọng sinh đến nông gia – chủng điền, học tập, lập nghiệp, thành gia. Chủ công Thẩm Thiên Úc thông minh quyết đoán. Thụ Trần Hạ Sinh vừa ôn nhu sủng công lại rất kiên định với tình yêu. Nhân vật phụ rất ổn. Điểm nhấn chính là phần tâm lý nhân vật được miêu tả rất tốt.

Hoặc muốn ngược hơn có thể thử Trọng sinh chi tự do. Chủ công, ngụy phụ tử, cha nuôi bắt nhốt con trai mấy năm, con trai liều mạng kháng cự rồi tự sát. Thế nhưng khi trở thành linh hồn, nhìn thấy người kia ôm xác mình nhịn ăn nhịn uống, cậu lại đau lòng không chịu nổi.

Trọng sinh chi hồi đáo ly hôn tiền đọc cũng không tệ. Truyện giống như Luôn có một tổng tài bị bẻ cong, thay vì có vạn nhân mê bạch liên hoa nữ chủ thì trong truyện này đứa pháo hôi là vạn nhân mê bạch liên hoa thụ. Bề ngoài ngây thơ hiền lành nhưng thực tế là kẻ thủ đoạn kinh người, vừa cướp chồng người ta vừa giết người ta.

Tiếc là, đoạn sau truyện dở ẹc. Lẽ ra, tác giả nên khôn ngoan dừng lại ở đoạn bạch liên hoa này trả giá. Kéo thêm mấy chục chap thân thế của thụ là quá thừa thãi. Truyện biến thành một bể máu chó thật kinh khủng.

Btw, nhắc tới truyện dở ẹc, không thể không kể tới Tù Đồ – Lý Tùng Nho. Truyện đọc văn án cho dù thấy có mùi công sủng thụ nhưng cũng rất hấp dẫn. Nào ngờ càng đọc càng nhảm, thụ được buff tới trời, công cũng “thiên hạ khắp nơi vô địch thủ, chỉ cam quỳ gối dưới chân em”.

Thế thân:

Chiết chi vừa hài vừa bi, có thể coi là một trong những tác phẩm xuất sắc nhất của Khốn Ỷ Nguy Lâu. Tác giả miêu tả tâm lý vô cùng xuất sắc, nhất là phần của bạn công- Đoàn Lăng. Những trường đoạn bi thương xoáy sâu vào tim người xem, cách đặt bí ẩn rồi mở nút cũng rất hay. Đáng tiếc là đoạn kết của phần hơi nhanh, còn quá nhiều bí ẩn chưa được giải.

Nếu như Chiết chi là thế thân mà không phải thế thân thì Thủy mị là không phải thế thân mà hóa ra là thế thân… Truyện có hài, có kịch tính lại vừa có bi thương. Có những đoạn tuyệt vọng đến mức tưởng chẳng thể nào thoát ra được. May mà, hai nhân vật chính cuối cùng cũng vượt qua cố chấp để về bên nhau.

Chủng điền:.

Không thể không kể tới Dị giới chi nông gia ký sự. Chủ công, một anh giai hiện đại xuyên vào thằng bé con mất mẹ, mẹ kế như hổ rình mồi chực chờ ăn thịt. Truyện nhẹ nhàng, âm mưu quỷ kế cũng không ít nhưng toàn là nông dân nên chỉ mấy cái mưu bé tẹo ăn gian, cướp đất là chính. Đặc biệt, số lượng món ăn trong truyện cũng không ít, đủ bắt những người đọc xuyên đêm phải chuẩn bị mỳ gói.

Năm nay, chủng điền đặc biệt nhiều truyện ok. Cơ mà mình thích nhất nhất chính là chủng điền chủ công thế này >< Ai biết giới thiệu cho với nha.

Truyện khùng nhưng xem cũng ổn:

Nâm đích nam hữu dĩ ngạ tử (Bạn trai của ta chết đói rồi): Một tác phẩm mang tính troll các thể loại truyện tôn thờ thụ lên tận mây xanh còn công thì đạp cho xuống bùn. Không có công thì thụ sống vui vẻ? Xem mấy đoạn tự sự của bạn thụ thấy cũng tội ghê lắm. Dù cũng đáng, ai bảo, chồng bạn bị hành hạ đến chết đói~

Dâm thú chi Sí Nhan – Lý Vong Phong: Truyện nhảm kinh dị =)) Mình đọc đơn giản vì nó tag mỹ công x cường tráng thụ =)) Ai nhảy hố đừng chửi mình, đã cảnh báo nhảm rồi đó nha.

Tướng gia tuần phu cùng hệ liệt với Tướng quân sủng phu nhưng không dở như cái đó =)) Đọc văn án thấy khá thích, truyện tuy chả hay bằng văn án nhưng đọc cũng tạm tạm. Ít nhất, mình vẫn đọc đến cuối cùng. Truyện khá hay về một cặp đôi công bị bệnh nên cứ tránh thụ miết, bạn thụ thì cứ nhào vô.

Bảo mẫu rất bận đọc cũng được. Cơ mà mình hơi tiếc cho cái plot trọng sinh chẳng để làm gì.

Tư nhân cảnh khuyển – Dịch Tu La: Nhìn tên tác giả là hiểu rồi nhé. Tuy chỉ là đoản văn CHAY nhưng cũng rất kích thích. Tu La tỷ tỷ quả thật có biệt tài chỉ cần dùng xôi cũng đủ khiến người ta mất máu.

Ngày bình thường của nam thần và mèo: Đơn giản dành cho những đứa mê mèo~~

 

List truyện siêu thích:

Chiết chi, Trầm chu, Tiên mãn cung đường, Cơ giáp khế ước nô đãi, Si quỷ đều quá quá là hay đi. Đọc chục lần nữa cũng được.

Truyện ngấp nghé:

Khiêu lương tiểu sửu hỗn thế ký: Chỉ riêng cái tên tác giả Dịch Nhân Bắc cũng đủ cân team. Đáng tiếc truyện lại là tu chân, mà mình không hảo tu chân cho lắm. Vì chị (và cũng vì truyện hay) em ráng lết tới hết chứ tu chân dài quá quá chịu hết nổi.

Kim bài đả thủ: Lý do không thể vào list truyện siêu thích là vì đoạn giữa quá ngược. Ngược như kiểu thế, mình đọc lại cũng chỉ dám nhảy đoạn đó chứ chả thể coi đi coi lại được. Đau lòng vô cùng.

 

 

 

Bom xịt:

Boss, xin đừng nóng nảy: chờ đợi biết bao lâu, cuối cùng trớt quớt

Bạo quân – Mạn Mạn Hà Kỳ Đa: Cùng motip với các dạng Trọng sinh chi bạo quân, Thê vi thượng nhưng chán hơn nhiều. Lẽ ra sự chán sẽ giảm một nửa nếu trước đó không thấy truyện được khen nhiều như vậy.

Phụng bồi học trưởng đi bắt quỷ: Văn án coi hay ho. Vào truyện, tình tiết nhảm không còn gì nhảm hơn, thụ “ngây thơ” không còn gì “ngây thơ” hơn.

Đông Phương Bất Bại chi Kết phát thụ trường sinh: Hồi trước xem văn án Dương Liên Đình trọng sinh nên hóng lắm. Phần đầu truyện cũng không tệ, cơ mà càng về sau càng nhảm. Đông Phương dường như không phải Đông Phương. Dương Liên Đình dù gì kiếp trước cũng từng là Tổng quản Nhật Nguyệt Thần Giáo cho dù kiêu căng tự phụ nhưng đâu có ngây thơ, coi tiếc dễ sợ.

 

  1. Công- Thụ

      Couple

.

Hoàng Phủ Kiệt- Trương Bình (Sửu hoàng), Tang Mạch- Không Hoa (Diễm quỷ), Sở Phi Dương- Quân Thư Ảnh (Dương thư mị ảnh), Tần Vọng Thiên- Mộc Lăng (Hảo mộc vọng thiên).

Phượng Minh Trạm- Nguyễn Hồng Phi (Đích tử nan vi –Hoàng đế nan vi), Viêm Chuyên- Tiêu Hòa (Dữ thú đồng hành hệ liệt), Lãnh Huyền- Lôi Hải Thành (Thùy chủ trầm phù), Tần Ca- Ngũ Tử Ngang (Trầm nịch).

Niếp Hành Phong- Trương Huyền (Thiên sư chấp vị), Tiêu Úc- Lâm Ngôn (Đào mộ ra quỷ), Dương Giản- Lâm Diễm Tu (Vương giả quy lai)

. Tần Tu – Thẩm Triệt (Chung cư các ảnh đế), An Tử Yến- Mạch Đinh (Cậu là nam tớ vẫn yêu).

 

 

Cặp mới:

Hạ Hải Lâu – Cố Trầm Chu (Trầm Chu)

Một đứa thần kinh, một đứa tỉnh trí lại yêu một đứa thần kinh. Ta có thể gọi đơn giản là ôn nhu giảo hoạt công x độc địa thần kinh thụ.

An Hoằng Triệt – Tô Dự (Tiên mãn cung đường)

Miêu công x (Làm) cá thụ. Một tình yêu tràn ngập hường phấn cùng hương vị món ăn lại ấm áp như được ôm mèo, vừa xem truyện vừa gato vừa đói bụng.

.

  Công

Ghét:

Năm nay không đặc biệt ghét ai, chỉ không ưa mấy bạn công quá lụy tình, thụ đã xua mà vẫn bám theo quỵ lụy như cún. Mình không ghét công si tình, thậm chí còn thích nữa. Cơ mà si tình thế nào thì cũng có lòng tự trọng chút xíu chứ. Có mấy truyện toàn tả các anh là tổng tài giàu nứt vách, giỏi giang thống trị thế giới. Ấy vậy mà vừa gặp thụ đã thương như nợ đời từ 800 năm trước, vừa lạy vừa quỳ để ẻm theo mình.

Cho dù nhất kiến chung tình điên cuồng thế nào thì ít nhất cũng nên yêu theo cách Âu Dương Duệ (Xin chào thị trưởng đại nhân) đã yêu Tề Ninh hay cách Thạch Nghị (Trùng sinh chi bản tính) trao một tình yêu dịu dàng và thầm lặng cho An Thừa Trạch ở kiếp trước. Hai người đàn ông này đều là tinh anh, cũng đều ít nhiều có sự độc chiếm trong máu, lại càng yêu người kia tới mức nghịch thiên. Thế nhưng, cách thể hiện tình yêu của họ… mình tin rằng team thụ khống cũng phải rung động.

.

Thích:

Nhược công-Ngốc công

Ngốc công đầu bảng năm nay, còn ai qua được Tần Ức (Nam thần bình hoa). Vừa ngây thơ, lại vừa đáng yêu tới level max. Nói cho đúng thì Tần Ức không thực sự ngu ngốc, đại mỹ nhân luôn biết sử dụng nhan sắc đúng lúc. Cơ mà, Tần Ức là kiểu người “chuyện không cần suy nghĩ sẽ không (thèm) suy nghĩ”. Bao nhiêu kẻ ghen ăn tức ở chờ hãm hại, đều bị lối suy nghĩ đơn bào này của bạn ấy “hạ sát” cả đám. Còn thằng nào dám ho he thêm thì “đại kim chủ”của Tần Ức sẽ ra tay trong 30s.

Đoàn Lăng (Chiết chi) cũng có phần tương tự. Suốt ngày tự huyễn hoặc bản thân đang trả thù mà toàn bị kẻ thù xoay như dế. Ngốc nhất là làm tất cả mọi thứ cho người ta một cách tự nhiên như hơi thở nhưng lại không nhận ra mình yêu người ta. Cơ mà thương bạn ấy lắm. Đoạn người kia tắt thở, bạn ấy ngơ ngơ đơ đơ, xem muốn khóc luôn.

Cùng loại: An Khang (Thiều quang đảo tự), Đặng Thiên Vũ (Sở trường chính là phanh gấp)

Bá đạo công:.

Dụ Chiêu trong Si quỷ cũng có thể coi là bá đạo công điển hình. Chỉ vì nhất kiến chung tình với anh cảnh sát Từ Ly Yến mà “quỷ già” mấy ngàn tuổi quyết định rời khỏi chốn sơn lâm, nhập hồn vào một thằng ất ơ mình chẳng biết là ai để “theo đuổi” trai đẹp. Là một con quỷ “thiếu ánh sáng văn hóa” nên Dụ Chiêu thẳng thắn, quyết liệt, cố chấp và bá đạo, không thích là nhe nanh liền. Cơ mà, cũng nhờ thế mà chinh phục được cảnh sát Từ vốn tạc mao vẫn đang vương vấn một tình cảm trong quá khứ.

Điểm chung của loại công bá đạo chính là… có cái để chống lưng cho sự bá đạo của mình. Trai trong list này đều là hàng cực phẩm cả (trừ cái tính tình “cực phẩm” theo nghĩa bóng :v) Nguyên Tích (Cơ giáp khế ước nô đãi) : gia thế hạng nhất, thông minh siêu cấp, đẹp trai ngoại hạng. Bạch tiên sinh (Kính gửi ngài kim chủ sâu không lường được) thì là người mà thằng nào ăn mười lá gan hùm cũng chẳng dám đắc tội.

Giảo hoạt công:

Lăng Ngạo Thiên – Hùng Bá (Đồng nhân Hùng Bá) chắc chắn phải được xếp số 1. Cái tên tác giả đặt cho anh quả thật phản ánh đầy đủ hào khí và tham vọng của con người này. Xuyên vào một nhân vật phản diện không-phải-boss-hạng-nhất của tiểu thuyết, anh đã dùng tài năng và trí tuệ cùng năng lực biết trước để nghịch thiên. Thần hay rồng đều dùng kế gom hết. Hùng Bá trong nguyên tác là nhân vật giảo hoạt thì Lăng Ngạo Thiên tăng sự giảo hoạt này lên level max. Anh quyết đoán trong mọi tình huống thủ đoạn để đạt được hiệu quả tốt nhất.

La Truyền Sơn (Khiêu lương tiểu sửu) vốn là người hơi thông minh một chút. Sau bao nợ nước thù nhà, lại yêu phải một bạn thụ chỉ có thể cắn mà không thể ăn nên qua mấy trăm năm thành giảo hoạt luôn. Yến Khiếu (Phỉ hoạn) cũng như vài công quân khác của Hoan Hỉ công tử, cũng phải dùng thủ đoạn “gà con” đấu đi đấu lại mới cướp được tướng quân triều đình về làm áp trại phu nhân. Cao Suất (Nếu) thì đoạn đầu hơi đáng chém cơ mà qua đoạn sau rất đàn ông cũng rất khôn ngoan, thôi thì lấy công bù tội.

Ôn nhu công:.

Âu Dương Duệ- Đây là lần thứ mấy nhắc tên anh trong bài rồi? Ngoài ra còn có Phòng Vũ (Kim bài đả thủ) và Thạch Nghị (Trùng sinh chi bản tính). Điểm chung là đọc về các anh đều khiến con tim sủng công của mình nát bét. Thương khủng khiếp. Dù thụ của các anh cũng tốt lắm nhưng đời vùi dập các anh quá. Coi truyện nhiều lúc vừa tức vừa thương các anh.

 

Ôn nhu công trá hình: 

Mình rất phân vân không biết nên xếp Phong Hạo (Đẳng nhĩ ngưỡng vọng – Dịch Tu La) vào Ôn nhu trá hình hay điên khùng công. Tính tình ảnh thì ôn nhu dịu dàng nhưng ảnh bệnh ngầm. Thôi thì, dù sao cả cặp “bệnh” này cũng rất ngọt ngào nên xếp anh vào list ôn nhu giả -vờ này vậy.

Nghiêm Ngôn (Muốn làm ông xã của em) cũng có thể xếp vào dạng này. Cũng may Nghiêm Ngôn là “trá hình” chứ nếu là ôn nhu công thuần chủng thì chắc là đã sớm tức chết vì cái tính ba chấm của Tô Tiểu Mễ rồi.

Điên khùng công:.

Thủy (Thủy mị): Nói về anh thì có thể tổng kết bằng vài chữ: Không điên khùng mới là lạ. Thân là chính nhân quân tử lại bị thiếu gia dụ dỗ yêu đương. Sa ngã vào thì bị phát hiện, bị người yêu bán đứng, bị thả trôi sông chết đi thành quỷ.

Mấy trăm năm sau tìm được nó, tính trả thù mà không nỡ. Dây dưa qua lại một hồi thì yêu lại từ đầu. Nào ngờ.., thôi rồi Lượm ơi, người này vốn dĩ chẳng phải người xưa! Hỏi sao không nổi điên mà làm ra vài chuyện quỷ súc. Thế nhưng, may mắn là người anh yêu lần này thật sự yêu anh. Dẫu cả hai hữu ý vô tình làm tổn thương nhau thì tình yêu sâu đậm cuối cùng cũng kéo họ về bên nhau.

Tần Diệc (Thôi xán vương tọa): Điên theo một kiểu khác Thủy, Tần Diệc là hạng người tính cách điên điên, cà lơ phất phơ, vô lo vô nghĩ, đã yêu là yêu hết mình, đã buông tay thì không quay đầu lại. Trong công việc thì vừa có cố gắng vừa có thiên phú, lại cũng có cái đầu, bởi vậy thiên hạ xung quanh GATO thế nào thì vẫn đường đường chính chính bước lên ngai vàng đệ nhất người mẫu.

Mỹ công:.

Từ Tình (Liễm Mi): Ma giáo giáo chủ khoái ăn mặc phong phanh trầm mình xuống nước, báo hại đệ tử danh môn chính phái đang đi làm nội gián tưởng là… nam sủng của giáo chủ.

Mộ Dung Đức Âm (Ác huynh tại bên): Đẹp thần sầu quỷ khốc, thiên địa đảo loạn, trời đất quay cuồng. Đẹp đến mức giai nghiện nhìn thấy xong chảy máu mũi mém thăng thiên. (Sau đó điên cuồng tập thể hình củng cố sức khỏe chỉ để lại gần người đẹp.)

Việt Thương (Thệ tử tương tùy): Sắc đẹp cứu rỗi thế giới == Vì nhan sắc này của anh bao kẻ tình nguyện đấu đá, âm mưu quỷ kế hầm bà lằng chỉ để rước được người đẹp về. Đáng tiếc, các bạn ấy không biết rằng, rước người đẹp này về chỉ tổ bị đè thôi.

Tần Ức (Nam thần bình hoa) cũng có độ đẹp đáng xếp trong hàng mỹ công nè. Nói chung là mỹ công thì nhiều như mây, mấy anh này được xếp vào list vì quá quá quá đẹp.

 

Top fav công của mình:

Phượng Phi Ly( Phương Phi Ly), Mộ Dung Viễn (Trích Tinh lâu chi Tỏa tình),

Nhậm Ninh Viễn (Quân tử chi giao), Lục Phong (Song trình), Phượng Thần Anh (Xuyên việt chi quy đồ), Niếp Hành Phong (Thiên sư chấp vị)

Dương Tĩnh (Thập thế luân hồi chi Thương Hải trường ca), An Tử Yến (Dù cậu là nam tớ vẫn yêu)

Năm nay rất tiếc không có ai lọt vào.

Suýt vào:

Phòng Vũ (Kim bài đả thủ), Âu Dương Duệ (Xin chào thị trưởng đại nhân)

Rất tiếc, rất tiếc chỉ thiếu một chút nữa thôi. Thụ của các anh mà ít thương các anh chút xíu hoặc truyện dài hơn tí nữa thì được rồi. Btw, dù sao em vẫn thích đọc thụ sủng công hơn là xếp các anh giai bị hành hạ hắt hủi vào list fav này.

 

Thụ mình thích:

Mạc Diên (Trì Ái), Tiểu Thất (Khánh trúc nan thư), Lộ Thập Lục (Lộ Nhân), Đàn Huyền Vọng ( Thủy tinh đăng chi kim tuế đông phong vãn).

Năm nay đáng tiếc lại không có ai đủ nổi bật để vào danh sách. (Câu này đã nói mấy năm rồi đó :(( Cầu fav thụ ra đời ~~ Các tác giả đâu rồi ~)

Suýt vào:

Từ Ly Yến (Si quỷ): Từ tính cách đến cách sủng công đều quá ổn, vô cùng ổn! Cái không ổn duy nhất là… Truyện quá ngắn!

La Tiểu Lâu (Cơ giáp khế ước nô đãi): Thông minh, hiểu chuyện, sủng công, truyện dài. Chỉ là.. thiếu chút hy sinh, thiếu tí ngược quằn quại (nhìn cái list fav thụ toàn mấy người bị ngược thê thảm).

 

 

 

 

Thụ ghét:

 

Loại kinh dị thụ:

Thẳng nam biến dựng phu: Phải nói truyện này đúng là cực phẩm trong cái thể loại biến đàn ông thành bánh bèo nhão hạng nhất trong mâm bánh bèo. Nhân vật chính Hàn Mạc lúc đầu được giới thiệu cũng thẳng mà cũng cứng mà, bị đè một phát có bầu thì biến tính còn lẹ hơn sang Thái phẫu thuật chuyển giới nữa. Ôi nhớ lại mà mình nổi da gà luôn đây nè. Lại còn có “cha đứa trẻ” và “bánh xe dự bị” bao quanh, sau đó đoạn sau còn tiết lộ một anh giai nước ngoài đào hoa cũng gọi bạn ấy bằng biệt danh abc gì í quên rồi nghe cũng ba chấm không kém. Này là nương thụ chảnh mèo chứ thẳng nam gì, tác giả về đóng cửa tu lại bút lực đi.

Loại lằng nhằng thụ:. Loại này đọc bực bội cực kỳ. Cứ kiểu ngả bên này một tí, nghiêng bên kia một tí. Bao nhiêu người theo đuổi là ngả hết bấy nhiêu bên. Một trong những nguyên nhân khiến mình càng lúc càng không ưa nổi mấy truyện có tình tiết tay ba.

Lục Tự Quang (Thiều quang đảo tự)

Thật ra không ghét bạn này. Chỉ là ở vài phần của truyện (thực ra là dài lắm==), bạn ấy làm mình khó chịu cực kỳ khi phải suy đoán xem rốt cuộc bạn đang yêu An “này” hay An “kia”. Có những lúc tưởng bạn thật sự đã quên đi quá khứ mà thật lòng đón nhận tình cảm hiện tại nhưng sau 30s lại bị tạt cho gáo nước lạnh vì cảm giác bạn ấy đón nhận An Khang chỉ vì ám ảnh quá khứ.

Loại ỏng với chả eo:

Sở Cảnh (Trọng sinh chi thâm độ dụ hoặc)

Kiếp trước người ta vì mình mà thăng thiên, giờ sống lại một là đối xử tốt với người ta, hai là mở lượng hải hà tha cho nó tìm đứa khác. Đằng này, bạn ấy cứ dây dưa lằng nhằng, kiếp trước Tả Dĩ Uyên hy sinh cả tính mạng vì bạn ấy, chẳng lẽ không đổi được chút chân thành ở kiếp này? Dụ thụ… Hổng thấy dụ chỗ nào! Đã thế, truyện còn mắc lỗi cực kỳ nghiêm trọng ở chỗ buff dân Trung quá đà ==

Loại keo kiệt:

Nghịch tập – Đam mỹ so hot năm nay. Nghe nội dung hấp dẫn đến mức biết chưa edit xong mình vẫn è cổ copy về đọc. Cơ mà… không biết phải nói sao khi Nghịch tập đã khai sáng cho mình… một loại thụ (thật ra nếu là công cũng vậy) mà mình không-thể-ưa-nổi. Chính là loại keo kiệt vắt cổ chày ra nước.

Tiết kiệm không xấu. Thế nhưng, tiết kiệm cũng có dăm bảy đường tiết kiệm. Người ta cho Ngô Sở Úy 1000 đồng, anh ta đến trả lại 1 đồng cũng nhăn mày nhíu mặt như đứt một khúc ruột. Sống vậy thì sống với dế chứ ở xã hội làm gì. Mình mà là bạn bác sỹ thì mình bỏ nó cho rồi. Dù được spoil là tất cả những keo kiệt này của bạn sau này cũng trả khi bạn dùng hết tất cả tiền bạc của mình để cứu công nhưng mình vẫn drop truyện. Xin lỗi, truyện dài quá, cái tính keo bẩn của bạn cũng kinh dị quá, mình khá thích Trì Sính nhưng cái sự “khá thích” đó không đủ để đu tiếp mà chờ ngày bạn hết keo. Sao có thể đọc nổi khi truyện viết về quá trình trả thù bạn gái cũ bỏ theo trai nhà giàu mà mình lại thông cảm với nhân vật nữ đó hơn thằng bạn trai keo từng xu của cô ta?

Loại buff

Cũng là một loại mới vừa xuất hiện trong năm nay, vinh danh bạn Bạch Diệc Trạch (Dẫn linh sư). Ban đầu, bạn được giới thiệu hết sức bình thường, chỉ vì nhiệm vụ “trời ban” mà đành cắn răng chia tay người yêu. Thôi thì, truyện tuy dở nhưng cố kiên nhẫn tí vẫn đọc được. Mải cho tới khi đùng một cái, tác giả cho bạn thăng lên làm công tử thế gia mà cả thành thị đều sợ.

Ở đây, hãy so sánh tí với Dương Lỗi (Kim bài đả thủ) sẽ thấy dù sau này người xem mới biết bạn ấy là công tử thế gia nhưng cách diễn đạt và xử lý tình huống rất tốt khiến người đọc bất ngờ nhưng không thấy shock, không buff gì quá đà. Đằng này, tả kiểu thụ thâm tàng bất lộ khiến mấy ông già đầu bạc trắng sợ hãi lung tung. Ừ thì “thâm tàng bất lộ”… Kiểu đùng một cái gán cho profile hàng khủng. Tình huống đưa số điện thoại phía trước cũng hết sức kiên cưỡng.

 

 

Có cảm tình:

 

 Tiện thụ/ Trung khuyển thụ: Hai thể loại này có vẻ gần nhau nên xếp cùng một chỗ luôn.

Việt Tùy (Thệ tử tương tùy)

Thân là thuộc hạ trung thành, Việt Tùy liều mình cứu chủ nhân. Rồi khi được đổi lại bằng yêu thương và tin tưởng, Việt Tùy cũng nhanh chóng chấp nhận Việt Thương “mới”. Lòng trung thành nay đổi thành tình yêu.

Tiêu Vân Hiên (Bất phụ như lai, bất phụ khanh)

Bị đẩy ra cũng xáp lại, rõ ràng đã nhìn thấy tấm gương phụ thân trước mắt nhưng vẫn lao đầu vào và kiên định dùng tài năng cùng tính mạng chứng minh tình yêu này. Nếu không vì cái tính cố chấp này của bạn ấy, Cung Dư Mặc cũng không hạ quyết tâm làm ra việc nghịch thiên, chấp nhận nhơ danh để đổi lấy quãng thời gian hạnh phúc sau này.

Có thể kể thêm Trương Tiểu Dã (Phỉ hoạn tương tư), Trần Hạ Sinh (Trọng sinh đến nông gia) vào list này. Một người táo bạo tạc mao, một người trầm ổn nội liễm nhưng đặc điểm chung đều là yêu hết lòng hết dạ.

Lăng Lang là một trường hợp đặc biệt. Đẳng nhĩ ngưỡng vọng đúng kiểu BDSM nên chữ “trung khuyển” ở đây cũng dùng chính xác cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

Điên khùng thụ:

Còn ai có thể đại diện cho top này ngoài Mr Hạ Hải Lâu (Trầm Chu). Bệnh theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Điên tới tận cùng, yêu tới tận xương. Vì cái tính điên mà gặp ngược suýt ngã xuống từ thiên đường. May mắn, bạn ấy có một công quân rất can đảm, một người luôn tin tưởng rằng “Trong lúc cậu ấy phát bệnh vẫn không nỡ làm tổn thương con.”

Ngoài ra, tất nhiên không thể không kể đến Khương Trạch (Đế trường trạch). Theo lý thường, trọng sinh vì hối hận kiếp này thì khi sống lại sẽ tu tâm dưỡng tánh, trở thành người lương thiện abc này nọ. Bạn ấy thì khác, để bù đắp cho sai lầm cũ, bạn ấy còn điên hơn, quyết tuyệt hơn và… à à… dụ thụ hơn, bám công mọi lúc mọi nơi.

Ta nói, cho dù là Liễu Hạ Huệ thì cũng phải chịu thua mấy bạn điên điên mặt dầy bất chấp thủ đoạn thế này nha. Loại thụ này coi cũng nguy hiểm lắm nhưng mấy đoạn abc thì cứ gọi là @@.

Ôn nhu thụ- Ngốc thụ:

Trịnh Hòa (Kính gửi ngài kim chủ sâu không lường được) là điển hình của dạng thụ ôn nhu, hiểu chuyện và thông minh. Nếu không thông minh e rằng đã chẳng khiến Bạch tiên sinh hứng thú, không hiểu chuyện thì chắc dăm ngày đã bị Bạch tiên sinh đá đi, còn nếu không dùng sự chân thành cùng ôn nhu chăm sóc Bạch tiên sinh thì ngài cũng chẳng đổ như chuối =))

Lâm Dược (Liễm mi): Ngoan ngoãn, hiền lành, nghe lời. Là em trai của Lâm Trầm (Đối diện tương tư) nên sự quyết tuyệt cũng không thua kém. Khi thấy bản thân còn yêu người kia quá sâu đậm, không thể đâm chết nó được thì xoay dao… tự sát luôn. Cơ mà từ IQ đến EQ đều thua xa anh trai nên vẫn bị giáo chủ đại nhân lừa lại ngọt xớt.

Tấn Tiểu Lỗi (Sở trường chính là phanh gấp): Có một công quân tạc mao như Đặng Thiên Vũ, Tiểu Lỗi không muốn ôn nhu cũng hơi khó. Tuy rằng bản tính hơi vô tâm nhưng yêu rất chân thành, thật lòng.

Ngoài lạnh trong nóng

Lan Mân (Thú thê đương thú thái thượng hoàng): Thân là thái thượng hoàng bị gả cho trai đẹp, đành cố gắng dung hòa mà sống. Yêu người ta mà cứ dối lòng chối quanh co. Thế nhưng, người ta mà bị chạm tới cọng tóc là nổi xung thiên lên ngay.

Ngu Tú Miện (Tái giá tiểu phu lang): Ngu Tú Miện – một người tưởng chừng như đã chôn đời vì… bị chồng bỏ, may mắn gặp được tiểu phu lang hiểu chuyện đã đem lại cho bạn ấy sự tự tin để một lần nữa đứng dậy, vươn danh lập uy giữa triều đình. Thế nên, từ tình tri kỷ ban đầu, Ngu Tú Miện quyết tâm giữ lại người kia bên cạnh mình, không chia sẻ cực phẩm đó cho bất kỳ ai.

Ngoài mặt thì suốt ngày chửi rủa, bên trong thì hễ chồng bị thương thì sẽ lao đến đầu tiên, có em nào đẹp đẹp muốn xáp lại gần thì nhanh chóng tới… cứu chồng!

Từ Ly Yến (Si quỷ): Dụ Chiêu luôn bất an cho rằng Từ Ly Yến yêu thân xác mình chứ không phải chính mình. Người đọc bất an vì không biết cảnh sát Từ đã quên được tình cũ chưa.

Thế nhưng, khoảnh khắc anh chạy vào rừng, điên cuồng gọi tên người kia là minh chứng quá rõ ràng cho tình yêu sâu đậm viên cảnh sát dành cho tên tội phạm nhà anh.

Ngoài ra còn có:

Yến Cẩn (Mạc Hậu) – Bề ngoài lạnh lùng che giấu mối tình cấm kỵ với đối thủ.

Lạc Vân Phóng (Phỉ hoạn) – Tạc mao tướng quân lấy nhầm sơn trại đại vương =)).

Tư Tuấn (Dã tâm của nam nhân) – Vốn là một kẻ dối lòng thế nhưng chứng kiến người kia hy sinh vì mình thì dùng mọi cách, dẫu phải trả giá đại giới cũng phải ép người kia quay lại bên cạnh.

Bùi Hàm Duệ (Thôi xán vương tọa) – Ban đầu chỉ là hứng thú, dần thành yêu đậm sâu, cuối cùng chấp nhận bước qua quá khứ ám ảnh để nắm được cánh tay người kia.

Lưu Quang (Châu ngọc tại trác) – Lại cũng là tên ngốc chẳng hiểu rõ được tình cảm của mình mà tổn thương người kia. May mắn là vẫn kịp thời quay đầu, trả giá đại giới để về bên cạnh Đàm U.

 

Thụ sủng công:

La Tiểu Lâu (Cơ giáp khế ước nô đãi), Lục Tu Văn (Chiết chi), Canh Nhị (Khiêu lương tiểu sửu) tuy tính cách có phần khác nhau; kẻ ngốc thật, người thông minh siêu đẳng, kẻ lại là người khôn giả ngu nhưng đều hết lòng yêu thương người kia của mình. Họ không quản đại giới hy sinh cho người mình yêu (dù có khi lúc đó còn chưa biết mình yêu người ta.)

Thạch Tĩnh Chi (Nam thần bình hoa) cũng là thụ sủng công nhưng còn bổ sung thêm đặc tính độc chiếm cuồng. Đơn giản vì so với 3 tiểu công phía trên, Tần Ức nhà Thạch Tĩnh Chi là bông hoa mới nở, bướm ong khoái nhảy vào lắm.

  1. Nhân vật phụ:

 

Thích:

Hoa Miêu(Kim bài đả thủ)

Gay, ăn mặc như tiểu nương thụ nhưng thằng nào xớ rớ là coi chừng bị bẻ gẫy tay. Hoa Miêu thích Phòng Vũ, không được đáp lại thì lặng lẽ bước ra, im lặng yêu thương. Không dùng thủ đoạn cũng không dây dưa, một người như Hoa Miêu xứng đáng có được hạnh phúc.

Tác giả ơi, cầu phiên ngoại or truyện về Hoa Miêu.

Thạch Lỗi (Trùng sinh chi bản tính)

Một người cha đơn thân từng bước nuôi con mình trưởng thành. Yêu thương con như thế, lại thấy nó sa vào mối tình không lối thoát, thấy nó từng bước từng bước bảo vệ người kia đến mất đi đôi chân. Ấy vậy mà người kia không hay biết gì, thoải mái bên vợ đẹp. Con mình thì cứ cười cười ôm máy tính mà sống qua ngày. Lòng một người cha còn có thể đau bao nhiêu?

Hạnh phúc của Thạch Lỗi ở kiếp sau chính là để đền bù cho mất mát kiếp trước.

Ares (Dã tâm của nam nhân)

Con chó (dạ, nó đúng là con chó aka con cún thật) của công quân Kỷ Hoán Thần. Cùng Kỷ Hoán Thần lớn lên, yêu thương anh, chiếm hữu anh và cuối cùng hy sinh thân mình để bảo vệ anh. Khá là buồn cười, thế nhưng cái chết của Ares chính là điểm mấu chốt mà Kỷ Hoán Thần khó vượt qua nhất để tha thứ cho người anh yêu.

Ghét:

Ngô Diên- mẹ Ngu Tú Miện (Tái giá tiểu phu lang)

Phải nói là, cũng hiếm có nhân vật nào có thể ngu đến độ này. Có một đứa con thiên tài như Ngu Tú Miện mà không biết giữ, chỉ vì con mình là ca nhi mà bỏ xó, đi nâng niu tiểu thiếp và con trai người ta. Người mẹ ngu như thế này quả thật là cực phẩm thế gian hiếm có khó tìm.

Mà ngu chưa đủ, còn cổ hủ và ích kỷ. Con rể đầu có trăng quên đèn, thím cũng bênh. Con mình tái giá lấy được chồng tốt, chịu cho nó tung hoành ngang dọc thì thím chửi không biết dạy phu lang. Cái tội hại con mình hết lần này tới lần khác, tác giả đã quá thương tình khi không bắt thím này trả giá.

Lưu Quang gia (Dị giới chi nông gia ký sự)

Không thể hiểu nổi người “mẹ” nào lại con cưng-con ghét kinh khủng thế. Vì thằng con cưng, lừa gạt tiền gia đình con cả đã đành, lại còn hại con cả phải đi tòng quân suýt chết. Ở nhà thì dùng danh nghĩa “mẹ” chồng bắt nạt vợ con người ta. Khốn nạn kinh dị luôn. May mà truyện này có phiên ngoại trọng sinh nếu không chắc uất ức chất cao.

Từ Vĩnh Chu (Vãn hồi)

Truyện chủ công, bạn này là bạn thân của nhân vật chính và cũng là người đẩy anh tới tận đáy không thể vươn lên. Mình tự hỏi, chỉ vì lòng ganh tị, có thể đẩy người ta xuống nước không cho ngóc đầu lên thế sao? Ác cũng vừa vừa phải phải thôi chứ. Khi bản thân đã lên tới đỉnh cao danh vọng rồi vẫn ganh tị không chừa cho người ta một con đường sống… Mắc bệnh hả?

Nhan Quy (Thôi xán vương tọa)

Tình cũ của nhân vật chính Tần Diệc. Tra thu nỡ lòng cắm mấy nhát dao vào ôn nhu công của người ta. Hạng người gì mà để người yêu hết lần này tới lần khác hy sinh vì mình mà chẳng biết chẳng hay. Bản thân lại vì tra công lúc trước quay trở về mà lừa gạt người ta, lừa công việc chưa đủ, phản bội luôn. Bị bắt gian tại giường thì mếu máo “Anh chỉ muốn làm thế để chấm dứt một đoạn tình cảm.” Nghe muốn đập ghê.

 

 

  1. Tác giả

 

Fav: Lam Lâm, Tô Du Bính, Dịch Nhân Bắc, Hoan Hỉ Công Tử, Trần Ấn-Thiên Thương, Mộc Vũ Linh Âm, Thiên Khỏa Thụ, Phiền Lạc, Cuồng Thượng Gia Cuồng

Từ khá thích lên thích mê: Khốn Ỷ Nguy Lâu, Tư Hương Minh Nguyệt, Tử Vũ Nguyệt Diên: Năm nay đã bảo chứng cho tình yêu của mình bằng những tác phẩm fav.

Đột ngột yêu luôn: Lục Dã Thiên Hạc: Tiên mãn cung đường ~~ Với một đứa mê mèo thì không còn gì có thể yêu hơn.

Khá thích: Tô Đặc, Nam Phong Ca, Bạch Vân, Trần Sắc, Mạc Tâm Thương, Thạch Đầu Dữ Thủy, Thiên Bình Tọa

Chờ mong: Neleta, Bích Thủy Mai Lạc, Ngữ Tiếu Lan San, Cận Sắc Ivy, Thủy Thiên Thừa, Phong Quá Vô Ngân, Ly Chi Nhược Tố

Nhân tố mới: Trường Nhạc Tư Ương với Bình hoa nam thần và Thú thê đương thú thái thượng hoàng rất thú vị.

 

Chuẩn bị chạy: Phong Dạ Hân, Priest

Chị Hân có trong list từ năm ngoái. Sau cái Romeo vs Romeo quá tệ kiểu ngược mà không biết tại sao cần phải ngược thì mình sắp buông tay với chị rồi.

Năm nay có thêm Priest. Vâng, Priest – Pi đại, em rất tiếc phải cho chị vào list này. Truyện rất hay nhưng thay vì chủ thụ như hồi xưa, giờ chị full thụ luôn rồi. Đứa công khống như em phải tính sao :((

Chạy: Cũ: Hoài Thượng, Ngô Trầm Thủy, Mãn Tọa Y Quan Thắng Tuyết, Nguyệt Hạ Điệp Ảnh, Phong Lộng. Năm nay thêm Nhĩ Nhã.

Một đồng nhân lại một đồng nhân. Vẫn Bao Công group, vẫn tâng trên trời.

Chị ơi, bao giờ chị quay trở lại thời kỳ đầu bớt buff nhân vật, bớt kéo truyện dài và dai thì chúng ta quay lại. Cái bộ Hắc Phong Thành chiến ký đọc vài trang là muốn khóc rồi.

Và đây là bản tin chờ lấp hố

Nhắn tìm Mộc Vũ Linh Âm và Ngã Đích Tiểu Q. Hai tỷ tỷ đã mất tích nơi nào rồi? Truyện của chúng em đâu. Kết phát thụ trường sinh và phiên ngoại Gia hữu tiểu ngốc đâu hả~~

Lam Lâm, trồi lên chút xíu mà đã lặn rồi sao. Mau lấp hố một đống truyện của chị đi. Bà Bánh Bơ thì làm ơn đừng viết hệ liệt khác nữa coi, viết cho xong cái Hỉ nháo giang hồ đã.

Mê Dương đại đại nữa, bà đâu rồi. Viết tiếp vài bộ hot hot đi, chỉ cần không song tính là được. Trời biết đất biết là mình hổng chịu nổi H song tính của Ô Mông Tiểu Yến.

 

Ps 2: Năm nay tiếp tục cầu huynh đệ văn ~ Trạch đấu, cung đấu chủ công nữa nè. Trọng sinh chủ công cũng được. (Túm lại là cái gì chủ công cũng được). Với cả NGƯỢC CÔNG TRƯỚC NGƯỢC THỤ SAU- Ai biết chỉ giùm mình với, đã tìm kiếm quá trời quá đất rồi.

Năm sau lại viết dài hơn năm trước. Đã cố gắng tiết chế nhưng sao vẫn dài quá trời quá đất vậy nè. May mà vẫn xong đúng 26 Tết. Mọi người ăn Tết vui vẻ nhé😀

 

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 625 other followers