Tôi sẽ không làm những gì tôi không muốn. Vì thế làm ơn đừng quá đặt hy vọng về Akanishi Jin.

Mới nhất

7 năm tròn – 1 tình yêu

Một ngày cuối tháng 9.2009, có một đứa nhận ra bản thân đã rơi vào vũng lầy fan gơ.

Năm đó, em vì anh post gần trăm trang hình trong topic. Trăm trang x 10 post/ trang, thêm cái quy định ít nhất 10 hình 1 post. Ngày đó save từ LJ xuống cả ngàn tấm ảnh, các bộ icon- wallpaper này nọ. Giờ bắt em làm lại chắc chết thật.

Năm tiếp sau, trước khi anh cho em một quả quá nặng nề vào tháng 3, em đã kịp đá (or bị đá) 2 người bạn khá thân vì cái fandom đẹp đẽ ngày xưa và làm passport chuẩn bị đi Thái xem concert.

Đáng tiếc, cái concert ấy chắc chỉ có trong mơ. Đừng nói 6 người, đừng nói số người,5-4-3 người hay solo mình anh cũng chẳng có. Trai nhà này dường như không có số qua Thái Lan biểu diễn.

Hai năm sau, em tiếp tục mất thêm N số bạn vì sự kiện đau lòng nhất cuộc đời fan gơ em từng trải qua. Đợt ấy lòng đau đến mức nào chả rõ, chỉ biết giờ nghĩ lại vẫn sợ hãi. Cãi từ người chửi anh đến kẻ ủng hộ anh, unfriend ầm đùng.

Sau đó là gần một năm rưỡi đợi chờ trong khắc khoải.

Sau đó của sau đó là hiện tại.

Trước anh, em thích-nhất lâu nhất là Takky-san, tròn một tuần.

Sau anh, cho đến nay, chưa từng có.

Akanishi Jin vẫn luôn là no.1

Bất kể anh làm em đau lòng bao nhiêu, bất kể anh đem niềm tin của em ném thành trăm ngàn mảnh.

Đôi lúc chẳng biết mình yêu anh vì cái gì nữa. Ngày xưa rất rõ ràng, giờ thì càng lúc càng mơ hồ.

Gương mặt? Anh rất đẹp nhưng từ bao giờ em thành đứa xiêu lòng vì cái đẹp?

Giọng hát? Dẹp auto tune rồi hẵng bàn.

Tính cách? Anh đem hình ảnh một seme tuyệt vời trong The Weeping Tree hay Color Of The Heart em yêu vô cùng dẫm nát dưới chân.

Thế mà vẫn thích anh, ngày càng thích, thích cứ tự nhiên hiển nhiên đương nhiên.

Trầy trật trầy trật, qua thất niên chi dương, cuối cùng cũng bước sang năm thứ 8.

Năm thứ 8. Một thứ chẳng bao giờ em của tuổi trước 19 từng tưởng tượng.

Đã qua cái thời của những fandom, đã qua cái thời lặn lội đào xới khắp livejournal vì một bức hình xưa cũ, đã qua cái thời mỗi khi có đứa fan gơ buông tay sẽ đau lòng xót dạ.

Em đã già rồi, ngọn lửa yêu thích vẫn cháy nhưng ngọn lửa fandom nay chỉ còn chút tro tàn. Chỉ mong một ngày gặp mặt idol mình bằng xương bằng thịt.

Thanh xuân của em chỉ có một lần, em đã dành trọn nó để support cho người duy nhất em coi là idol. Chưa từng có một giây thay đổi.

Mong thời gian này năm sau có thể tiếp tục viết về anh.

Mong thời gian này năm sau nữa đã gặp được anh.

Yêu thương,  Akanishi-san.

 

Chúng ta đã fangirl như thế nào!

6 năm từ ngày đó, người khác move on được. KT-TUN, KT-UN rồi K-UN hoặc thích thêm nhóm nào khác cho vui cửa vui nhà. Còn mình, 6 năm qua mình thích thêm một con mèo với một con gái. Chưa từng đi tìm kiếm thông tin về một nhóm nhạc nào khác. Chưa từng bias một nhóm nào ngoài KAT-TUN 6 người. Không phải thích nhất mà là duy nhất.

Hỏi thử đám fans Kame trong friendlist mình coi, tụi nó chửi Jin mình có bênh tiếng nào không? Căn bản mình hiểu được, căn bản mình cũng buồn (và tới giờ vẫn chưa qua được) nên mình im. (Còn mấy đứa chả biết xứ nào chui ra hoặc chả yêu Jin được tẹo nào ca bài hận vì trót tin thì dẹp tụi bây đi.)

Bảo KAT-TUN giữ nhóm vì fans, có khi mấy ổng muốn solo lắm rồi mà ngại fans quay lưng như-thế-này-nè. Công khai muốn solo > chửi, bị đuổi khỏi công ty > chửi, giờ rời nhóm solo > cũng chửi. Nói được cái câu sao trước anh hứa bla bla mà giờ bla bla sao không nghĩ rằng Junno ở trong nhóm chừng ấy năm trời, dùng danh tiếng ấy mà đóng phim hay ra solo có phải hay hơn không, tội gì rời đi tự lực cánh sinh nếu không có vấn đề gì đó. Mà đừng quên là chửi ngay từ khi anh mới rời nhóm với lý do “về vườn làm ruộng rồi”. Cứ bảo sao anh đi ngay đúng năm thứ 10, chúng em tiếc nuối lắm, anh phản bội chúng em, cơ mà tay thì đã nhanh chóng cắt luôn hình anh cho đẹp. À, còn nghe rumour anh làm model bị chửi nát bét nữa chứ. Cũng có tâm ghê.

Tranh cãi nảy lửa bao lâu, đứa nào quen mình lâu năm đều biết đã từng xảy ra những chuyện gì,  chưa bao giờ mình cắt hình KAT-TUN 6 người thành X người (trừ người thương của đám fans đang đập nhau sống chết).

Ngày xưa thì tâng bốc lên mây, lúc đi thì đá xéo đá xiên, giờ thì bảo Junno giả tạo, muốn quỳ luôn, lại đây cắm thêm ba cây nhang cho. Debut bao nhiêu năm, thêm mấy năm thời junior, video coi nát nước, mòn cả mặt cả ra. Junno có dính phốt nào về nhân cách không? Jin thì lười, Koki thì ham chơi, cái đó ai cũng thấy. Junno sạch bong bóng loáng, trừ việc quen bạn gái không-xứng-cho-lắm (và người ta cũng quen lâu năm).Con người có thể diễn nhưng diễn ngu ngơ suốt mười mấy năm lại là chuyện hoàn toàn khác. Mà đừng có bảo cái câu “coi qua video mà phán như thánh” nghen, đụng chạm người cũng đụng chạm mình lắm đó.

Bao nhiêu năm rồi mà cái fandom này vẫn cứ vui như thế nhỉ. Gắn bó bao nhiêu năm, qua bao nhiêu sóng gió, dù không phải bias thì tất cả không để lại chút tình cảm nào sao? Chẳng dám phán xét đúng sai, cũng không rõ sau sự việc này có uẩn khúc gì. Cơ mà tình cảm chừng ấy năm, không nói câu đàng hoàng thì im lặng có hơn không?

47f17f643e38db7feaf8f844

 

Sáu năm, KAT-TUN

Lại một ngày 31.8 nữa lại đến? Bao nhiêu người trong chúng ta còn nhớ ngày này?

Mình tự hỏi, nếu mình còn dùng facebook cũ, timeline liệu có hiện lên cái ngày khốn khổ này không?

Đã sáu năm, thật nhanh.

1653dd13da323b32c83d6d45.jpgĐã sáu năm kể từ ngày mình nghe tin dữ đó, F5 liên tục trên page JE, ngồi cãi với kahe để bảo rằng nó sai, rằng mình vào page JE vẫn thấy đủ tên 6 người. Ký ức ngày hôm đó như xa như gần, cảm xúc vẫn mới mẻ, thế nhưng những cái tên“năm cũ” giờ kẻ còn người đã lạc đi đâu mất.

Tháng 8 năm ấy, mình yêu KAT-TUN chưa tròn năm, yêu Akame chưa tròn năm, yêu Jin cũng chưa tròn năm. Một năm 2010 quá nhiều biến động, có ai còn nhớ tháng 3.2010 đó, có rất nhiều đứa đã chuẩn bị sẵn sàng để sang Thái gặp KAT-TUN? Cuối cùng, Jin không có, còn KAT-TUN cũng chẳng đi vì những bạo động năm đó ở Thái. Và 6 năm rồi, họ không đến. Jin cũng không, KAT-TUN cũng không.

Sáu năm từ 31.8, mình vẫn yêu Jin như thế. Và mình thấy may mắn, ít nhất giờ đây khi nhìn lại sáu năm buồn nhiều hơn vui từ khi người này rời nhóm, mình không gọi người ấy là “cựu bias”. Ồ, ai trong số những kẻ từ quá khứ đã vui vẻ với những điều khác, đã quên đi, đã tha thứ, hoặc đơn giản là không còn quan tâm nữa?

Hiện giờ mình đã không còn quan tâm nhiều nữa. Dĩ nhiên, vẫn yêu sâu sắc như ngày xưa, chỉ là mọi thứ hướng vào một mục đích khác. Những thứ chả đáng gì như “số lượng fan tại Việt Nam”, “đứa nào chửi anh”, “đứa này”, “đứa kia”… đã không còn quan trọng nữa. Giờ ngày ngày mình save hình, down clip, hoặc chờ ngời khác quăng cho rồi down… và cất. Chả buồn upload. May mắn thay có một fan girl đang độ cuồng nhiệt (y chang mình ngày xưa) không ngại phiền phức mà chia sẻ hết mọi thứ cho mình. Thế cũng có thể nói là quá hạnh phúc rồi nhỉ?

Muốn nói thật nhiều, rồi lại nghĩ chẳng có gì để nói. Một ngày tồi tệ, ngày của sự sụp đổ, ngày của những chia ly. Ảnh hưởng đến mức 2 năm, 3 năm, 4 năm rồi 6 năm sau vẫn có những cuộc cãi nhau long trời lở đất vì nó.

Nhưng giờ còn mấy ai nhớ nó đây… và nhiều năm nữa, sẽ còn ai ngồi nhớ nó đây?

Review Conan: The Darkest Nightmare | Xem xong có giết tác giả hay không là do bạn quyết định

Hãy ra rạp đi hỡi những fan (or fan mà thành anti như mình) để vừa sung sướng vừa ói máu theo đúng câu nói của lão Gosho – “Tâm trạng của bạn sau khi xem phim xong là do bạn quyết định.”

Và sau khi xem phim xong mình quyết  định chờ chừng nào lão viết xong tập cuối sẽ donate để thuê sát thủ tới nhà lão! Phim hay nhưng đủ làm bạn ói máu, đúng là style viết truyện của Gosho Aoyama (dĩ nhiên là đã-rất-nhiều-tập-truyện-rồi-dở-ẹc-chứ-chẳng-hay-gì-hết).

Nhận xét tổng quát thì phim ổn,  gay cấn hoành tráng, đạn bắn vèo vèo, cháy nổ ầm ầm, đua xe ảo lòi vừa sợ vừa đã mắt… Dĩ nhiên, cũng đúng style của Conan – có người chết.

Điểm công thứ hai là âm nhạc. Nhạc Conan thì nổi tiếng hay rồi, mình có gần đủ OST của mấy phim trước, bài nào bài nấy nghe ngất ngây. Mình biết Hello Mr Yesterday cũng nhờ coi Conan nè. Khuyên các bạn ai chưa nghe nên tìm nghe thử.

Coi màn hình lớn có cái vui vì cháy nổ bung xòe, âm thanh chất lượng, cơ mà không biết vì lý do gì mà mình xem rạp thấy tỷ lệ cơ thể của mấy anh mấy chị “chân dài tới nách” hơn trên lap nhiều lần == Conan và Haibara đứng tới đầu gối người ta (đùa nhau à). Thằng Genta thì cao gấp đôi hai đứa nó.

Phim này được quảng cáo là có quy mô hoành tráng. Ờ,  20 năm mà, phần này  chính xác là hoành tráng nhất rồi. Theo kiểu… người bay như chim, phi thân hơn siêu nhân đấy mà :v . Trước một hư cấu lên năm, giờ hư cấu tới mười luôn. Cả đám tham gia vụ này chắc chỉ có Ai chan là bình thường, Amuro với Akai (Akai Akai nhấn mạnh Akai, not Subaru) quánh nhau trên vòng đu quay còn hơn Batman đập lộn với Superman, Conan thì khỏi nói rồi, nó nhỏ người thôi chứ được buff tới level max.

Nội dung phim thì đúng như quảng cáo từ trailer – Mình dẫn luôn cái trailer ra đây, có 1ph30s thôi.

Danh sách điệp viên toàn thế giới bị tổ chức Áo đen đánh cắp, nhóm Conan lại vô tình gặp được người giữ chìa khóa của vấn đề, đáng tiếc là thím này mất trí nhớ rồi!

 

Về đất diễn thì dĩ nhiên Conan vẫn là nhiều nhất. Tiếp theo là chị gái mất trí nhớ. Tiếp theo nữa… (trời ơi tại sao tại sao) là đám ba đứa quỷ con lớp 1B, Amuro – Akai – Haibara xuất hiện tương đương.  Gin và Vermouth xuất hiện cũng kha khá. Gin siêu ngầu và Vermouth siêu đẹp, phải nói rằng đẹp ngất ngây, Vodka đứng cạnh hai người thấy quá đáng thương). Đám mafia tay chân, Rena, đám cảnh sát Nhật, Ran và Sonoko thì làm cameo cho có thôi.

 

 

Vài điều muốn hét sau khi xem phim (chắc không tính là spoil gì):

  1. Mình khao khát ao ước và vô cùng mong muốn ai có phép thần thông xử tụi nhóc lớp 1B kia giùm mình đi, cho tụi nó biến khỏi thế giới giùm mình đi mà!Một lũ vừa ngu vừa vô duyên, lại khoái gây phiền phức và nhây không ai bằng.

 

  1. Ran ơi là Ran. Phần này Ran xuất hiện có chút nhưng mình vừa thương lại vừa khó chịu. Có một cảnh đám ba đứa kia muốn đi vòng đu quay, thế là gọi điện cho Sonoko nhờ vả. Thân nhau ghê luôn! Một Ran Mori không muốn bạn trả tiền giúp mình cho chuyến đi dã ngoại lại phải nhờ Sonoko giúp giùm cho đám nhóc này được “đặc cách” lên vòng đu quay. Đùa nhau chắc? Ran à, sao không giảng cho chúng nó một bài?

 

 

  1. Danh sách điệp viên bị đánh cắp là danh sách điệp viên trên khắp thế giới cài vào tổ chức Áo đen đó)!!! Trời đất quỷ thần ơi, MI6 của Anh, BND của Đức và tổ chức nào nữa thì quên rồi. Cho tôi hỏi cái tổ chức gì mà toàn điệp viên nằm vùng thế này. Tính luôn cả thím Vermouth hay quẹo qua quặt lại thì chúng nó chỉ có NĂM người thôi đấy. Gin ơi anh quả là tài năng, một mình đảm đang khắp năm châu bốn bể.

 

  1. Amuro quá trẻ trâu còn Akai quá vô dụng trong phần này, ngoài nhảy qua nhảy lại cũng chả làm được mấy thứ nên thân. Chưa kể không có một đoạn nào dưới hình tượng Subaru, chưa kể không có một đoạn nào giữa “anh hàng xóm” và “em hàng xóm”, chưa kể hình như mấy cha làm phần này ship Conan x Hai ==. Một lần nữa, bao giờ hết truyện để chị đi chém lão tác giả đây!

05520a94b8f8acb67c87d8461418d473.jpg

 

Ps1: Xem xong về nhà viết bài này mới phát hiện Amami Yuki lồng tiếng cho Curacao. Trời ơi, hèn gì tôi nghe quen quen :((

Ps2: Trên poster bảo phim đứng đầu doanh thu ba tuần liên tiếp tại Nhật, mới đi kiểm chứng đúng thiệt đó. Zootopia còn thua nó. Kiểu này lão Gosho sẽ còn kéo dài dài cho mà xem :((

Ps3: Mới đi ngó qua chap mới nhất của Conan == 968, xuất hiện một thím mới khả nghi (cơ mà theo style của lão Gosho thì 99% thím không phải Rum), cái lời hứa 1000 chap kết thúc của lão kia chắc bay tới sao Hỏa rồi.

 

Nhiếp Chính Vương | Tương tư có là gì… Tình trong chất chứa, rượu tràn ly

Đang thích vô cùng mà đọc phải vài ý kiến chê, đành tự thân vận động. Bài viết thiên về spoil hơn review.

Nhiếp Chính Vương ba chữ thật oai phong, tự cổ chí kim cũng thường gắn với những vị đầu trâu mặt ngựa có sở thích “hiệp thiên tử lệnh chư hầu”. Thế nhưng, Tương Vương không phải. Không phải quyền thần muốn soán chúa đoạt ngôi, không phải tên gian tặc thèm nhỏ dãi nhan sắc thuần khiết của Yến đế bệ hạ, hắn chỉ là một tên khuyết tật thiếu đi xúc giác, vị giác, thính giác nhưng ăn may được cơ hội đứng dưới một người trên vạn người.  Hắn là Nhiếp Chính Vương, là Tương Vương, là Nhạc Sơ.

Bối cảnh cung đình tương tự, lại là chủ công, giọng văn cũng tưng tửng mấy phần, đọc Nhiếp Chính Vương sẽ thấy có mấy phần tựa như Hoàng thúc. Thế nhưng, Nhạc Sơ may mắn hơn Cảnh Vệ Ấp nhiều. Ngài tàn phế vô cảm, thế nên ngài sẽ không đau. Ngài thiếu mất can tình, thế nên ngài sẽ chẳng yêu. Cảnh Vệ Ấp nửa đời cô đơn, Nhạc Sơ lưng đeo tiếng xấu vẫn còn có một tri kỷ như Hình bộ thị lang, một người thân như đương kim hoàng đế, còn có Tửu Thánh mới gặp lần đầu nguyện kết giao bằng hữu. Và may mắn hơn cả… Ngài vốn là thần tiên.

Thiên Tuyền tinh quân chỉ vì phạm vào tình giới, phi lễ thượng tiên mà phải lên tru tiên đài đánh xuống phàm trần chịu nỗi khổ nhân gian. Thế nhưng, ký ức vẫn còn đó, bạn bè ngày cũ vẫn luôn ở đó. Không rõ phép thần thông của Thiên Tuyền tinh quân bị lưu đày còn được bao nhiêu nơi phàm giới, dù sao thì có thể gọi lên Diêm Vương, Địa Mẫu… thì chẳng phải một kẻ vô năng.

Nhiếp Chính Vương là một người chẳng thể có tình, thế nhưng ngài lại từng bước từng bước chứng kiến những tình yêu mãnh liệt chẳng cần hồi đáp giữa trần gian yêu hận. Là tình yêu mà Yến Cửu dùng làm động lực để cố gắng bất chấp thủ đoạn giành lấy hoàng quyền, là Tô Thanh Mặc yêu tận cùng hận thấu xương nhưng luân hồi mười kiếp vẫn không nỡ giết Phong Mộ Ngôn. Là Lâm Khê tình nguyện vứt bỏ trăm năm tu luyện, đeo tiếng xấu phản bội chỉ để người kia được sống. Là con rối tưởng như vô tri dùng trái tim cứng ngắc của khối gỗ để yêu Sở Hoằng. Cuối cùng, còn có một Diêu Thư Vân nửa thật nửa giả, dùng cả cuộc đời, cả sinh mạng, tất cả dành trọn cho người tương tư.

Lăng Quang liệu có yêu Thiên Tuyền không? Hẳn là yêu. Thế nhưng, tình yêu ấy quá nhỏ nhoi không thể vượt được lẽ trời. Chỉ đành mượn chút phép tiên, ăn gian ăn dối ra được một Diêu Thư Vân. Nực cười thay, trong lòng Nhiếp Chính Vương, tình đầu Chu Tước thần quân so ra cũng chẳng hơn được Hình bộ Thị lang nơi phàm giới.

Hình bộ Thị lang Diêu Thư Vân, e là tình yêu của y dành cho Nhiếp Chính Vương e là chẳng kém hoàng thượng. Lại nhớ đến Hãn Kiện trong Nữ tế nan đương, dùng sự ngả ngớn che đi tâm tư quá nhiều năm, che đến mức kẻ được yêu không mảy may hay biết. Lại nhớ đến Tuyết Kiến đem theo tình yêu của Tịch Dao xuống trần. Thế nhưng, Hãn Kiện dẫu khổ đau vẫn có thể bước qua mà nắm trong tay một người yêu thương thật dạ, Tuyết Kiến dẫu chết đi vẫn từng có được trái tim Phi Bồng. Còn Diêu Thư Vân, quá khát khao dẫn đến sai lầm chí mạng, đến cuối đời vẫn chỉ khắc khoải “Ta không cần biết mình đến từ đâu, đi về đâu, nhưng ngươi phải nhớ ta, ta là Diêu Thư Vân.” Đến cuối cùng thân xác chẳng còn, linh hồn cũng mất. Tất cả, đổi lấy một lần người ấy vì y quỳ giữa kim điện uy hiếp đế vương, đổi được lời hứa “đời đời kiếp kiếp, không bao giờ quên”, đổi được tấm bia “Vong phu”. Liệu có đáng chăng?

Thế nhưng, đáng hay không, hy sinh nhiều hay ít thì trời đã định sẵn, kiếp này của Nhiếp Chính Vương chỉ có thể yêu Yến hoàng bệ hạ. Dù không thể yêu cũng sẽ yêu Yến Cửu, khi đã có thể yêu rồi cũng chẳng thể chọn, chỉ có thể là Yến Cửu. Kiếp trước dây dưa chẳng dứt, kiếp này ôm nỗi sầu tương tư rồi soán vị đoạt ngôi. Hơn bất cứ ai, Yến Cửu xứng đáng có được trái tim Nhạc Sơ.

Ai vì Nhiếp Chính Vương nâng vạc đỡ thành, che mưa chắn gió. Ai vì Nhiếp Chính Vương đại nghịch bất đạo, thí phụ diệt huynh? Hoặc đơn giản hơn, ai tỉnh táo hiểu Nhạc Sơ đến tận tường để có thể không bị tên giả mạo Nam Cung Tầm lừa dối. Ai sẽ toàn tâm toàn ý giao ra trái tim trần trụi, tình nguyện bị tổn thương chỉ để Nhạc Sơ tin rằng mình yêu hắn. Cuối cùng, ai tình nguyện Nhạc Sơ cả đời không yêu mình chỉ để giữ lại tình yêu ấy trong tim? Yến Dung bỏ lỡ Nhạc Khiêm nhưng Yến Cửu đã học khôn mà quấn lấy không tha tiểu thúc, cuối cùng thắng được trái tim người ta.

Nhạc Sơ. Nhạc Sơ. Thích ngài nhất truyện nhưng lại chẳng biết nói gì về ngài. Quá nhiều thứ lẫn lộn, quá nhiều cảm xúc bên trong một con người tự cho rằng không có cảm xúc. Đọc nhiều ý kiến chê trách Nhiếp Chính Vương vô tâm vô tình. Nào đâu phải thể. Nếu chẳng có tình thì đã chẳng nhìn ra bên trong con rối tưởng như vô tri kia có một trái tim ấm nóng, nếu chẳng có tình thì đã chẳng nhìn ra phía sau Mộng tiêu tương là một nỗi buồn vô hạn, nếu chẳng có tình đã chẳng nhìn ra sau khúc Trường tương tư ngả ngớn là nỗi tương tư chẳng thể tỏ bày. Nếu chẳng có tình đã không cướp lấy tình can, tình nguyện thay người kia nhận lấy nỗi khổ tương tư. Ngài tựa như vô tình nhưng lại hữu tình.

Nhiếp Chính Vương không phải một áng văn buồn, thế nhưng giọng văn tưng tửng cứ như cầm dao mà rạch. Ngược thấu tim. Cơ mà, trong ngược có ngọt, trong buồn có vui. Dẫu sao, qua đông lạnh mới tới được xuân, với một kết thúc chín phần hoàn mỹ thế này, lẽ nào ta lại vì sợ ngược mà bỏ qua?

*Trích dẫn in nghiêng lấy từ bản edit Nhiếp Chính Vương nhà Miss Tony

*Tựa đề lấy từ bản vietsub Hồng đậu sinh nam quốc của GhostCafe Fansub

Dear Akanishi-san, from SG with love

Chạy khắp các mạng xã hội để chúc mừng. Vậy là kỷ niệm 7 năm em nhớ được tên anh, không phải “thằng đẹp trai mà đóng dở”, “thằng con Bư thích”, “thằng fanofken nhờ mình post bài” hay “thằng hay chụp chung với anh bác sỹ mắt kính”.

Akanishi Jin – 7 năm trước, anh nổi khắp vì những bức ảnh trên ANAN. Giờ tờ báo ấy em vẫn giữ❤

45c5c040jw1f5h43rmbgtj20ks0krjw8

7 năm nói dài không dài, nói ngắn tất nhiên chẳng ngắn. Đã trải qua bao nhiêu thứ rồi. Gần như tất cả những thứ có thể tống một fan ra khỏi fandom em đều đã vượt qua. Bao nhiêu người rời đi, em vẫn ở lại. Hẳn là vì anh là idol duy nhất của em, hẳn là vì trong top 3 sinh vật em phát cuồng nhất trên trái đất này- anh là con người duy nhất, không phải mèo cũng chẳng phải heo, càng không phải mèo máy.

Dạo này khá mệt mỏi, có những thứ thật gợi nhớ ngày xưa. Theo chân một idol như anh thật buồn. Đôi lúc em muốn chửi cả thế giới, chửi một cơ số đứa không hợp quan điểm rồi khóa béng acc. Vặn vẹo và buồn chán đến mức xem những cfs ném đá rồi cười ruồi. A-a-a, vui sướng nhìn thiên hạ đánh nhau đầu rơi máu chảy bàn phím gãy đôi để bảo vệ idol của họ. Em thì cóc cần, vì anh có lên mấy trang đó bao giờ đâu. Chẳng mấy ai nhớ đến anh, hoặc nhớ thì kệ nó vì giờ em tim em chai cứng rồi. Em chỉ tìm coi đứa nào viết rồi đi report thôi.

Còn anh, với em… bài hát thì không hợp gu nữa, giọng cũng thất thường rồi, gu ăn mặc lại càng ba chấm. Thế mà mỗi khi có một mẩu tin về anh, một tấm hình chất lượng LQ để râu thấy gớm vẫn quăng hết mọi thứ để nhào lên weibo và twitter, đào bới từng ngóc ngách. Như là một lời nguyền, một câu bùa chú.

Thế nên em sợ một ngày nào đó lời nguyền hết, bùa mất linh.

Haiz, dù sao thì thanh xuân của em cũng dành hết để làm một fan KAT-TUN, để làm một fan KAT-TUN bias Jin và để làm một fan Jin rồi. Em sẽ gặp anh, chắc chắn sẽ gặp. Dù còn thích hay hết thích, dù gặp xong về hết thích luôn hay cuồng nhiệt nhiều hơn. Thế nên, anh làm ơn qua Đông Nam Á giúp em, ở Tàu ở Nhật đi đắt lắm anh biết không ==?

Dear Akanishi-san, chúc anh sinh nhật vui vẻ. Em đã phi từ weibo qua Livejournal, chạy từ twitter chạy tới tumblr, chạy qua instagram rồi vòng về facebook. Chỉ một câu Happy Jindependence Day, love you so much. Hy vọng giây phút lướt qua hàng ngàn hàng vạn lời chúc, anh sẽ thấy.

Với một con mê Mẽo, mê Gackt và mê cả Trần Hiểu như em, 4/7 là ngày Jindependence Day, tháng 7 là Jindependence Month. Chỉ dành cho anh.

Happy Jindependence Day!

 

Những điều Jinny đã dạy (và mình bị ép phải học)!

Những điều Jinny đã dạy (và mình bị ép phải học)!

Dù đã trải qua quá nhiều thứ (nhiều đến mức mình sẵn sàng tát cho mình ver trước 2012 một cái vì cái tội dám tin rằng có thể hiểu một phần idol mình) nhưng có một câu anh từng nói và mình chắc chắn rằng quan điểm đó của anh tới giờ vẫn không thay đổi.

 “As long as the most important people, understands the most important things, that’s more than enough. “

Thật sự, mình đã từ bỏ ý định cùng ước nguyện mãnh liệt mỗi lần anh ra album hay single. “Ballad đi anh, hay cái thể loại Wonder Love Juice ngày xưa ấy. Ok, fine, post status facebook cầu khẩn cho đỡ chán đời thôi.

Con người này, khi mà bạn bè anh ta còn ủng hộ (tự dưng lần này chui đâu ra anh YamaYuki với ông Shun chứ) thì anh còn làm, khi nào còn fans ủng hộ và mua thì anh còn làm.

“What I definitely can’t give up, is my family and friends. And to treasure the people who are important to me.”

Và số đòi ballad, số đòi thay đổi, số đòi tiếng Nhật, bao giờ mới bằng số mua? Trong khi tụi nó (và cả mình) dù thất vọng vẫn cứ mua.

Fans nuông chiều Jin, bạn bè nuông chiều Jin và chắc chắn dù quan hệ thế nào, “cô ấy” cũng nuông chiều Jin.

“I do feel that everyone’s existence are supporting me.”

Con người ấy dẫu thăng trầm, dẫu đôi lúc buồn đời trở nên sâu sắc… Vẫn đang hạnh phúc, mình biết và mình tin.

“Even if I had a hard time, no matter how harsh it was, I don’t want to tell anyone about it.”

Những năm tháng cũ kỹ ấy, Jinjin đã phá vỡ không biết bao nhiêu lời hứa. Duy chỉ có những điều về bản thân anh, về con người, tam quan, cách anh nhìn nhận cuộc sống vẫn chưa bao giờ thay đổi.

“I’ve been wondering but, if you feel for something strong enough, be it in any shape, that feeling would be answered someday.”

Hoặc như câu mình vẫn treo trên wordpress đây “Đừng đặt hy vọng quá nhiều vào Akanishi.”

Có thể diễn giải là “Đừng tin tôi, bạn sẽ thất vọng.” May be.

Mình vẫn công khai, public, chưa bao giờ chối bỏ rằng nỗi đau ngày 10.02.2012 ấy đến giờ vẫn chưa lành. Nó chặt đứt quá nhiều thứ, quá nhiều tin tưởng. Không chỉ Akame mà cả KAT-TUN.

Lần thứ N, mình tin rằng không ít trong số các anti fans đông kinh dị của anh- có những người anti chỉ vì anh sướng quá.

“Believe in your own instincts and move according to your feelings.”

Ôi, đừng hỏi tại sao mình nghĩ thế. Vì mình cũng đang ganh tị đây. Không phải bias của mình thì chắc mình thành anti lâu rồi.

Mình ở fandom này đủ lâu và đủ sâu. Đến mức chứng kiến sự ra đi của quá nhiều người, có những người  theo anh từ 2005 và giờ không biết ở đâu. Hình như đã bỏ rồi. Có những người biết chắc là bỏ thật.

Tình yêu fans dành cho idol có bao dung tới đâu cũng có “vảy ngược”.

Và Jinjin, anh rất thích trò tìm kiếm giới hạn trong tình yêu của fans.

“Once I decide on something, I would definitely not change. Even if it’s white, once I said it’s black, then it’s black.”

Bao lứa fans đã ngã xuống, đã rời đi. Thậm chí có người chỉ xếp anh vào hàng thứ 2 nhưng bị anh làm cho đau lòng tới mức bỏ nick, bỏ fandom.

Không hiểu. Jin của những ngày Yukan Club hay cười hay ngượng ngùng, Jin của Bandage lại bất cần và nổi loạn. Mình vẫn luôn tin rằng Natsu đã khiến gì đó trong anh thay đổi, vẫn mải tìm kiếm những  gì xảy ra trong vài tháng ngắn ngủi ấy. Và vẫn mãi… chẳng rõ ràng.

“There’s no such thing as no making of mistakes. So, have confidence.”

Thôi kệ, biết đâu sau này trong hồi ký anh nhắc đến.

Không care cmt, không đi tranh cãi, cũng chẳng thèm bảo vệ. Năm thứ 6 trong cuộc đời fan gơ của mình đã rẽ sang một hướng khó mà hiểu được.

Em sẽ quay lại điểm khởi đầu, để một lần nữa đi lại con đường cũ, lăn theo vết xe cũ và mong rằng không vấp ngã.

Một ngày nào đó, mong rằng sẽ hiểu được điều gì quan trọng nhất với anh?

Mong rằng thứ âm nhạc đầy auto tune và chất giọng đã qua thuốc lá và bia rượu ăn chơi của anh vẫn có thể khiến người ta mua đĩa, có thể khiến người ta xếp hàng chờ vào concert, vẫn có thể khiến người ta điên rồ và đặt những mục tiêu khó khăn. Như em.

“Even if you fall, as long as your legs can still move, you have to keep moving. It’s not time for you to stop yet.”

10425070_808517379216273_8250899844210670958_n.jpg