Tôi sẽ không làm những gì tôi không muốn. Vì thế làm ơn đừng quá đặt hy vọng về Akanishi Jin.

Mới nhất

Happy Birthday 2020, Akanishi Jin

Mừng sinh nhật Jinnie.

Mỗi đứa trẻ có lẽ đều từng có thần tượng của riêng mình. Em đã từng thần tượng Tôn Ngộ Không, Bill Gates, Sinbad… Nhưng anh là người duy nhất mà mười năm qua em muốn trở thành. Tiếc là không được.

Nhiều người trẻ, rất trẻ hoặc ít trẻ một chút hiện nay chắc sẽ thích, yêu hay cuồng một idol Kbiz Cbiz Jbiz nào đó. Em đã từng thích, đã từng yêu, chưa từng cuồng. Trước anh.  Hơn cả idol, anh đúng nghĩa là thần tượng của em.

Đã rất lâu rồi, ít khi xem hoàn chỉnh từ đầu tới cuối một concert nào của anh, cả xưa cả nay. Đã rất lâu rồi không xem lại phim của anh. Đã rất lâu rồi clip anh ra cái xem cái lưu về để đó. Em từng tự hỏi vì bớt yêu anh rồi chăng.

Không phải. Do phát cuồng quá đến nỗi coi vài giây đã thấy tim đập rộn ràng, dokidoki muốn xỉu. Xem clip I Wish We Were Here của anh và Ryo gào thét giữa trưa như một con dở người vì phấn khích.

Em không thể tưởng tượng ra ngày em hết thích anh, em không muốn ngày ấy tới. Có lẽ ngày đó, trái tim em sẽ trống rỗng, ít nhất là 1/3.

Anh giờ rất vui vẻ rồi nhỉ. Tuy thi thoảng em vẫn lo lắng cho số đĩa anh bán ra, số goods được mua, số vé concert bị hủy nhưng em nghĩ anh vẫn ổn vì ở No Good TV anh luôn cười rất tươi. Vì Ryo-san, Yamada-san luôn ủng hộ tinh thần cho anh. Vì anh có một người bạn như Shun, rất thấu hiểu.

“Tôi không nghĩ Jin giỏi kết bạn đâu. Cậu ấy không dẻo miệng. Jin rất tốt, chẳng bao giờ quan tâm chuyện người ta thích mình hay không. MUỐN GÌ LÀM ĐÓ. Nhiều người “chấm” cậu ấy chính là vì điểm này. Jin khiến người khác thích thú và dõi theo cậu ấy.”

Em thích Shun trước cả anh, em hào hứng khi thấy hai người chụp ảnh chung, em hớn hở khi đọc tin cả hai thân nhau. Thế nhưng, thật không ngờ lại có thể thấy hai người em thích cùng uống rượu chat chit với nhau trong mùa cách ly. Trái tim fan gơ cứ gọi là run lẩy bẩy không dứt.

Và còn nhiều người bạn khác.

Thế nên, nếu có vài kẻ phản trắc lọc lừa khốn nạn thì cũng không sao đâu Jin. Mọi thứ vẫn sẽ ổn thôi. Đừng để những kẻ đó làm buồn anh nhé.

Hãy luôn vui vẻ, Jinnie. Mọi thứ đã và vẫn luôn tốt đẹp cho anh vì anh từng nói “Chúng ta sinh ra là để nở nụ cười.”

Em tin vào điều đó vì em tin anh.

Akanishi Jin, 2020 trắc trở lắm nhưng không thể ngăn cản em gặp anh vào năm 2021 được đâu. Hãy cùng cố gắng, hẹn ngày được ghé concert của anh tại Tokyo.

Yêu rất yêu, thương rất thương, my Jinnie.

Cái thú nghiện hàng chính hãng và minimalism tập 4

Hôm nọ đi chơi, được khuyên mua một món abc gì đó quên rồi, mình quen miệng hỏi “Official không?” các thanh niên mới bảo dạo này sao mình cứ phải chính hãng mới chịu thế.

Ngẫm lại, đúng vậy thiệt.

Toys Marvel khỏi nói, chỉ mua toysphere hoặc nhờ xách tay. Đồ nàng chả cần bàn, trừ mấy móc chìa khóa ngày xưa đi off giành được thì tới tờ giấy lẻ cũng tiền mồ hôi nước mắt cúng cho nàng. Giờ từ móc khóa, bình nước, standee, huy hiệu, Mon nhựa, Mon bông bla bla các thứ mình giữ thì 99% official. Món nào không có licence mà còn thì toàn là siêu siêu thích như Mon cầm súng, doll & standee Sen Bánh… Mấy món không licence không quá thích thì đem tặng hồi bắt đầu cố gắng sống minimalism rồi.

Chẳng rõ từ lúc nào mắc cái bệnh tốn tiền này nhưng nguyên nhân… chỉ cần nghĩ 3s nhớ ra, do gato với ad MH. Follow từ page đến group, nhìn nó up 10 vạn 8 ngàn món đồ lên, sao có thể không nhộn nhạo, không bồn chồn, không bứt rứt. Nhìn bộ sưu tập mấy tỷ bạc ấy, dù bản thân lúa thóc hạn hẹp cũng bị ảnh hưởng, muốn có bộ sưu tập của mình chất chơi kiểu rứa. Muốn chất nên là official ==  Thế là… Năm ngoái qua Nhật ở nhà bạn, ăn uống chả bao nhiêu, mỹ phẩm được vài món mà về nợ như chúa Chổm tới giờ vẫn chưa hoàn toàn hồi máu là nhờ đám Mon bông, toys abc xyz mua điên cuồng mua chứ đâu. Vác xác về tới Việt Nam, hồn vía vẫn còn mơ về mớ đồ bên kia. Thế là, lại thêm mấy tập mua đồ 2 – 3 – 4 -5… Tập N+1 mới nhất mua lại cài áo Ai-chan (ngựa ngựa mang đi off xong rớt mất ==), bộ bài 3F (do đi off không đủ nhân phẩm để giành), thêm bộ tem Mon mới ra nữa chớ. Hôm nọ search không tìm ra được móc khóa Kagura lẻ (toàn thấy cp với Sess hoặc Kanna), cũng chẳng thấy Etou Akira anh thân yêu chứ có đã vớt rồi.

Từng nghĩ chuyện chơi đồ cho tiết kiệm mà khó quá. Follow mấy group đồ chơi cũ thấy ham ghê nhưng bị gà cái khoản check hàng, lỡ nhầm một em hàng không licence lại buồn. Nhiều món Mon xinh dã man tàn bạo mà nghĩ mua lại phá đội hình licence đang gần như hoàn hảo ở nhà nên thôi cắn răng lượt qua.

Thêm lý do nữa bào chữa sự sa đà vô tội vạ vào hàng official là chủ nợ quá ư dễ tính. Con nợ bảo “tính tiền đi để trả”, chủ nợ kêu “không vội”, “lười lắm”, “từ từ”. Con nợ quyết chí gửi đại một món tiền trước chênh lệch tính sau để khỏi mua Kindle thì chủ nợ hỏi “Có cần chuyển lại không?”.

Rốt cuộc vẫn mua Kindle paperwhite 32GB (để phục vụ con đường minimalism, thề). Nhờ nó, mình sẽ giảm tải được vài bộ truyện tranh ở ngưỡng hơi muốn mua. Đáng lắm.

Nhắc tới minimalism thì dạo này mình làm tốt lắm nhé. Tạp chí với sách của S out hết, chọn mặt gửi vàng hết chứ không đưa bậy đưa bạ đâu. Sách Nguyễn Nhật Ánh đi toàn bộ. Tiếc bộ Kính Vạn Hoa mười mấy năm trước còn bảo quản kĩ, Lang Biang bản in đầu tiên nữa chớ 😥 Cơ mà tìm được người tin cậy nên không thấy phí. Đam mỹ cũng đưa đi hết. Sách truyện sau mấy đợt giảm kịch liệt điên cuồng giờ chắc còn 1/3 so với hồi xưa. Vẫn còn nhiều nhưng toàn mấy cái không thể cho và không muốn cho.

Dạo này đương mùa củi quế gạo châu aka Covid-19 hại chúng ta thê thảm nên cái thú vui tốn tiền này cũng hạn chế bớt rồi. Mới thấy page MH up cái gối hình cánh cửa thần kỳ đẹp lắm mà mình cắn răng lướt qua. Btw, vẫn phải mua thứ gì đó official liên quan đến Sebastian-san, Masumi & Maya, Etou Akira, Kagura, Gon, Vegeta & Bulma. Ít nhất là như thế…

Tính theo nguyên tắc one in one out, không thể out đồ chơi thì phải out quần áo. Chắc lúc đó mình có đúng chục bộ đồ luôn quá.

Nếu có một ngày thôi yêu thương…

Nếu có một lý do bắt đầu hết thích cô gái ấy, đó sẽ là NẾU việc hôm nay thành sự thật.

Mình có thể chấp nhận và yêu thương hết vài phần trái tim đứa con gái ngốc nghếch, ngu dại, hay vạ miệng, đầu óc dễ lên cơn bất ngờ và mắt nhìn người siêu đần độn.

Mình có thể ngồi kiên nhẫn gõ phím bảo vệ đứa đóng phim dở ẹc, gầy tong teo (à, thiệt ra thì thích gầy như ma cây nên mới chú ý rồi thích nó), nhan sắc tươi thì có tươi nhưng đẹp thì Cbiz còn cả bó đẹp hơn vì mình TIN ẻm cần được bảo vệ, cần được yêu thương. TIN ẻm xứng đáng được bảo vệ và yêu thương.

Hàng trăm bài blogger, cả ngàn tin xấu, chưa bao giờ niềm tin này mảy may suy suyễn, bắt đầu từ cái ngày mình chuyển qua thích ẻm thật sự sau khi xem show thực tế banh chành hình tượng của em năm 2015.

Thậm chí, dù ẻm có nhận bộ phim kia, chắc chắn, niềm tin ấy trong nhất thời vẫn không thay đổi.

Tuy nhiên, đó sẽ là dấu hiệu. Một bước đi qua lằn ranh. Một thùng nước lạnh dội vào những đứa fan kiên trì ở bên ẻm suốt bao nhiêu năm qua, luôn tin vào giới hạn cô gái ấy gìn giữ.

Dấu hiệu cho sự rạn nứt.

Trước cô gái này, mình cũng từng làm fan cứng một nàng diễn viên. Nàng xinh đẹp, thông minh, tươi sáng, diễn hay và còn trẻ đã có vai để đời. Thời ấy chẳng cần lăn xả bảo vệ khống bình like cmt dập anti như bây giờ vì fan nàng đông như quân Nguyên. Ở 4rum năm đó có thể coi là người gặp người thích hoa gặp hoa nở, anti tất nhiên có nhưng hó hé tí là bị dập liền. Tuy nhiên, khán giả thích là một chuyện, được tổ nghề độ hay không là chuyện khác. Nàng đắc tội người ta, bị vùi lên dập xuống, rốt cuộc quyết định chơi lớn, nhận phim rác nọ. Mà thói đời cũng thật trêu ngươi, mớ ba lăng nhăng đó giúp nàng thật sự bạo, vươn lên vị trí hàng đầu.

Sau đó, nàng trút bỏ khí chất tươi trẻ ban đầu và hóa thành nữ cường mạnh mẽ.

Sau đó của sau đó, rất nhiều người trở thành fan nàng. Cũng có rất nhiều người, như mình, rời đi vì cảm thấy cô gái giỏi giang này có hơi xa lạ.

Giờ đây, nhiều năm sau, nàng trụ vững vị trí đỉnh cao, fan nhiều lắm, tuy rằng không đủ đông và tinh nhuệ để có thể khống bình mọi lúc mọi nơi. Mình vẫn thích ngắm sự xinh đẹp sắc sảo ấy, muốn thấy nàng thành công hơn nữa hơn nữa. Thế nhưng, tình cảm đến mức suýt thành bias chắc chắn chẳng thể trở về.

Ngàn lần hy vọng, trăm lần nguyện cầu, em gái nào đó đừng khiến mình đi vào vết xe đổ năm xưa!

 

Một tác giả xứng đáng?

Tác giả thế nào là xứng đáng?

2020 còn chưa tới phân nửa mà thế giới bên ngoài đã chao đảo, thế giới manga cũng lộn tùng phèo lên ít nhất hai lần.

Chuyện Sess có con, mình là kẻ bàng quang. Từng có thời mình cuồng Sess, cũng từng thích Kagura và Sess thành cặp. Cơ mà, sau khoảnh khắc Kagura chết, lúc nhận ra rằng trở thành cơn gió tự do là tốt nhất và tuyệt nhất cho cô ấy thì sự cuồng couple cũng phai nhạt dần. Hứng thú với truyện cũng vậy luôn =)) Cứ nghĩ thuyền SessRin tới đích, mãi tới sau này, mới biết Takahashi Rumiko sensei bảo SessRin không canon.

Rồi giờ Sess có con, mà má sắp nhỏ 99% là Rin =)) So với nhiều fan bị shock và tức giận (cũng mới biết fan SessRin có rất nhiều người ship kiểu bố con @@) thì mình chả có mấy cảm xúc. Điểm phản cảm chính là  việc tác giả trước sau bất nhất, nói lời chẳng giữ lấy lời. Rất chi là gợi nhớ đến người phụ nữ có cái tên bắt đầu bằng ba ký tự JKR nào đó =)) Phim hoạt hình vẫn chưa ra, vẫn còn chưa dám khẳng định con SessRin hoặc con Sess tự phân bào tự ấp trứng (hay con Sess và Inu =)))))) nên hy vọng Rumiko sensei sẽ không làm độc giả thất vọng.

Mà đừng bảo do sensei chỉ đứng trong ekip chứ không chịu trách nhiệm nội dung chính. Xin mời liên hệ The Cursed Child để biết thêm chi tiết =)).

Kaze Hikaru thì lại là cảm giác khác.

Mình bỏ Kaze sau tập 12 vì đau lòng khôn xiết. Watanabe Taeko sensei tàn nhẫn vô cùng. Mới phút trước còn vui vẻ nói cười gọi anh gọi em, nửa đêm đã vác kiếm sang nhà nhau thanh trừng. Có lẽ vì thế, lúc biết cái kết, shock có đau lòng có khó tin có nhưng đầu chỉ nghĩ nhiều tới hai chữ TÀN NHẪN. Cũng giống như cảm giác ngày ấy mình quyết định dừng xem. Có lẽ do đó, mình lắng xuống nhanh chóng nhẹ nhàng hơn thiên hạ một chút.

Taeko sensei bảo rằng bà đã xem xét hết tất cả các khả năng và chọn kết thúc này. Fan có thể cảm giác bị lừa dối và tổn thương. Cơ mà, bà không muốn phản bội lại tư tưởng ban đầu trung thành với lịch sử của mình. Cũng đành chịu thôi.

RAW tiếng Nhật tưởng như có điểm nghi vấn nhưng xem kĩ thì thấy sensei ghi chú rất chi tiết, vẽ rất kĩ lưỡng tỉ mỉ, dù không nói rõ ra nhưng có tài thánh cũng chẳng thể nào lật lại được. Và giờ cũng đã confirm trên twitter luôn rồi. Hôm đầu biết chuyện mình cũng hoang mang, nhờ bạn check RAW càng hoảng hốt vì thấy Manga Holic nói đúng. Bảo chờ page Ngỗng phản bác mà giờ… Phản bác gì nữa?

Cái kết này, thật khó để giảm shock. Thế nhưng, mình kính trọng quyết định của sensei.

Bà có thể chọn một kết thúc nhẹ nhàng, được các fan ủng hộ chứ không phải ending “đi vào lòng người”, có thể cản trở việc Kaze Hikaru phổ biến hơn (Trước mắt là Trẻ chắc khỏi tái bản bộ này rồi đó). Ở địa vị độc giả đã quá chán các tác giả chạy theo thời thế, cố câu kéo truyện, đưa ra hàng loạt tình tiết gây shock chẳng vì lý do gì… Hay tệ hơn là fan service (nhìn Amuro đi) hoặc ảnh hưởng quá nhiều từ biên tập viên như vài bộ mới nổi sau này… Mình trân trọng những tác giả giữ vững chính kiến. Btw, hy vọng bộ mới sensei sẽ viết nhẹ nhàng tí =))

Ps: Cũng mới biết rất nhiều người không thích kết của Hajime Ga Ichiban vì ship Mizuki – Akira =)) Èo, ngày xưa mình thích Hajime, tới tập 14 thì bùng nổ phát điên phát cuồng phát thần kinh vì Etou Akira.

Và muôn đời GHÉT Mizuki. Ghét từ tập 1 tới tập cuối. Hồi đó tưởng ảnh là nam chính còn tự hỏi sao có thằng nam chính đáng ghét dữ vậy =)). Mizuki không xứng với Hajime và tất nhiên HOÀN TOÀN KHÔNG XỨNG với Akira. Làm bạn thì được, ship cp hả, thôi đê ~

 

 

 

Sống tối giản (tập 3)

Hồi tháng 2 vừa bận vừa bị khủng hoảng mùa dịch nhưng mình kịp đi xem Happy Old Year – phim Thái đề tài minimalism. Phim match với mình trên từng khoảnh khắc luôn (trừ khoản tình yêu tình báo). Giữa tháng 4, Netflix chiếu lại xem.

Trong phim có đoạn bạn nhân vật chính – Jean vứt đồ cũ vào bao nylon đen. Jean giải thích rằng vứt vào đó thì không thấy nữa, thế là chúng ta chẳng nhìn lại. Mình hông dùng túi đen cũng thấm thía. Những món đồ cầm lên cầm xuống chẳng nỡ để nó ra đi, chụp ảnh để nhớ lại thì một khi vĩnh biệt cuộc đời mình… Cho đến nay, chưa thứ nào tiếc hận đến mức muốn mua lại cái mới.

Mình có vài món đồ cũ, người tặng thuộc tập hợp somebody I used to know. Cuối cùng, ôm các em vài cái, nhắm mắt nhắm mũi quấn vài lớp bao nylon, bye bye. Nếu giữa đường có rơi vào tay ai thì các em còn đẹp, nếu bị chôn xuống đất thì ở trạng thái xinh tươi nhất như mình gìn giữ bấy lâu.

Mình có vài acc facebook clone để mấy cái tên xàm xí nên fb ban. Chỉ có 3 cái từng dùng thật sự để add đồng nghiệp cũ, để cmt trên page Đờ mờ (nhớ hoài vụ bị công khống chửi trên page sủng thụ trá hình nhưng chính bạn đó add friend nick phụ vì “đồng quan điểm quá, mình thích bạn”, khổ ghê =))). Giờ thì delete hết. Không phải deactivate. DELETE. Chẳng muốn note list của mình phải nhớ thêm mấy acc fb. Hiện giờ đủ dùng.

Một sáng đẹp trời cách đây vài hôm, mình dậy sớm cầm điện thoại ngâm cứu thế nào lại vào nick xài mấy năm trước và dùng để giữ bạn cũ bắt đầu dọn friendlist. Một danh sách dài người chẳng nhớ dù bạn chung rất nhiều. Xem lịch sử thì từng là fan KAT-TUN, fan Jin nhưng giờ họ đã có niềm vui mới. Nếu từng gặp nhau, hoặc có chút gì đó khác ngoài fandom thì còn giữ lại. Mình khác Bư Bư add mấy ngàn friend mà chả nhớ bao nhiêu được (mỗi lần hỏi nick có bạn chung với nó thì nó toàn bảo không biết =))). Một khi chẳng còn nhớ nhau thì xuất hiện trong đời nhau làm gì. Làm xong thấy nhẹ nhõm hẳn. Cũng giống như mớ mỹ phẩm nào son nào kem xài hết hoặc hết hạn dọn được cái nào là thấy vui cái đó. (Dù còn nhiều lắm, vì phụ nữ tuổi 30 phải xài nhiều ==)

Có vài thứ mất đi tưởng rất đau khổ nhưng thật sự hổng đau khổ đến thế. Như acc vạn lý độc hành bên DAN. Bao nhiêu là thứ, bao nhiêu là kỷ niệm. Cơ mà, ngẫm lại, những thứ đẹp nhất mình giữ trong tim chưa bao giờ quên.

Đến khi quên thì có lẽ nó chẳng còn quan trọng nữa?

Mấy món khác cũng từ từ thanh lý thêm. Cô Vy làm mình bị pause nhiều thứ chứ không đã khuân khỏi nhà thêm một mớ.

Phòng mình giờ minimalism lắm. Dĩ nhiên so với chuẩn thông thường thì mớ thú bông, toys và truyện còn xa thiệt xa mới tối giản nổi như thiên hạ. Btw, cái gì quan trọng và CÓ GIÁ thì vẫn giữ chớ. Tiền mồ hôi nước mắt cả đấy.

Cuối phim Happy Old Year, Jean xách một vali ra đi chẳng quay đầu. Đồ đạc còn lại không nỡ bỏ thì nhờ em trai gom vứt hết. Toàn thân trên dưới gom lại mỗi cái vali thôi. Muốn chuyển nhà đi bốn phương tám hướng siêu gọn nhẹ =)) Đây cũng là trường hợp của tác giả Sống tối giản như người Nhật. Mình chẳng có tham vọng làm tới level master đó nhưng sẽ có một ngày nào đó đồ đạc của mình chỉ cần một căn phòng là đủ dùng rồi. Lúc đó đồ chơi, Mon bông và truyện sẽ được sum vầy với nhau trong một căn phòng đầy lưỡi hổ và trầu bà vàng dịu mắt chứ không phải chịu cảnh chia xa, kẻ trên phòng người ở kho xa cách thế này.

 

 

Những gã “sát thủ” xứ mặt trời mọc hay so kè Thám tử lừng danh Conan với Thám tử Kindaichi & Q.E.D

Bỏ qua mấy bộ quá đặc thù như Eiji (toàn biến thái), Spiral (biến thái theo kiểu khác), Tantei Q (anh em của Kin) thì manga thám tử mình thích nhất và theo suốt bao nhiêu năm nay có Thám tử lừng danh Conan, Thám tử Kindaichi và Q.E.D.

Độ nổi tiếng: Conan > Kindaichi > Q.E.D

Conan: Mỗi lần ra tập mới là tạo cơn sốt, Việt Nam in mấy trăm ngàn bản. Doanh số một tập chắc bằng N bộ khác trong mấy tháng. Conan nuôi cả mảng truyện tranh Kim Đồng. Bên Nhật chẳng ngoại lệ. Đến movie còn hai năm liên tiếp đạp lên đầu Avengers thì manga nó ở cái tầm cao ngất trời mây rồi. Bởi vậy, chửi lão Gosho nhây mỗi ngày nhưng hiểu muốn kết thúc ngay không được, bao nhiêu miệng ăn nhờ bạn Cô Văn Nan mà.

Kindaichi: Kin vừa ăn mừng 100 triệu bản trong khi Conan ở mốc 230 triệu, nhìn số chênh lệch tự hiểu. Ở Việt Nam càng tệ hơn. Ngày xưa Kin bộ cũ có tí tiếng tăm, thế mà ra bộ mới số bản in chỉ bằng số lẻ của Nan. Lượng in ban đầu đã tàng tàng, bây giờ thì nhìn phát run. Fan Kin ngày ngày cầu cho Trẻ đừng drop. Mỗi lần có topic về Kin phải ráng vô cmt để Trẻ thấy còn người coi ráng đẩy tiếp mấy phần khác. Truyện ra mua ngay, sợ hết hàng (Nhất là sau sự cố tập 10 Hồ sơ mật). Ở Việt Nam, thiên hạ biết Kin kha khá nhưng biết và coi là hai chuyện khác nhau. Anw, cảm ơn Trẻ rất nhiều Trẻ ơi, làm ơn ra hết Kin giùm chúng em.

Q.E.D: Thám tử Toma ngày xưa chả rõ bên nào phát hành mà kém nổi, thua cả Kin, huống gì so với Nan. Quên mất check số bản in Q.E.D rồi, ắt hẳn bằng số lẻ của Nan.

Độ hay: Kindaichi > Q.E.D > Conan

Kindaichi: vô địch mảng này. Khỏi nói nhiều. Thủ pháp gây án đến câu chuyện đằng sau, tâm lý nhân vật đều xây dựng tốt. Kể án hay trong Kin thì lấy danh sách case ra đọc từ trên xuống dưới cho nhanh. Án lớn viết đặc sắc, án nhỏ tập Kin và thanh tra Kenmochi đi ăn, những vụ thời niên thiếu của Akechi-sama cũng không kém. Vài tình huống khiên cưỡng như Biệt thự hoa hồng, Cửu long thành hoặc Trường dạy cắm hoa (Kindaichi 37 tuổi) nhưng tựu chung ok. Plot Ông hoàng hang động ổn quá nên phương pháp gây án sai sai vẫn thích.

Nhiều người chê mấy case Kin 37 tuổi, mình vẫn thích. Mỗi tội hung thủ ngày xưa thường là thù nặng hận sâu còn hung thủ thời nay bị lai Eiji nên tâm thần hơi biến thái. Động cơ không sáo rỗng như Nan nhưng coi khá là… tởm == Btw, nhược điểm là hầu hết đều giết liên hoàn.

Q.E.D: Mỗi case Toma giải quyết chỉ có nửa quyển truyện nhưng chất lượng cao. Thủ pháp đa dạng, nhân vật đa dạng, tình huống lại càng đủ loại trên trời dưới đất. 50 cuốn, 100 vụ án Q.E.D chẳng giống nhau cái nào. Giết người có, giết người bất thành có, lừa đảo, đào mộ án cũ, học sinh cà khịa nhau… Đặc biệt là một collection án liên quan tới toán học & khoa học. Kiến thức tác giả siêu phàm từ số hữu tỉ tới phương trình đẹp nhất, omega alpha hầm bà lằng gì đấy. Độc giả đọc vào đã muốn loạn não, bảo đảm cho Kin với Nan qua đây thì hai thằng cũng khóc thét mà chạy.

Conan: 30 tập đầu Conan ngang ngửa Kin. 40 tập đầu Conan có thể xếp đồng hạng Q.E.D. Tới giờ… ahihi, nói thẳng thì cái nào cái nấy y chang rác thải. Án liên hoàn gần nhất mình nhớ, đợt Shin bị lộ mặt, nó dở tệ hại. Case nghệ nhân cắm hoa bên Kin 37 thấy khiên cưỡng, vụ này chắc x 1000 lần cái sự vô lý ấy lên. Đi viết kịch với cải lương cho rồi đi Gosho.

Đã thế còn thấy nhiều lần loại cmt kiểu “Conan bây giờ hay hơn xưa. “, “Thích Conan bây giờ hơn.” Biết rằng mỗi người một quan điểm nhưng ý kiến rứa thì sống trên tầng mây nào chứ không phải Trái đất.

Nhìn lại Conan ngày xưa đi, án nào án nấy đều từ khá tới hay xỉu. Bản sonate ánh trăng, hoa hải đường, tướng cướp ngân hàng 24 năm trước, ội ảo thuật gia mà Ran suýt chết, nàng tiên cá… Thuở ấy, chất lượng khá như Quả táo vàng ở New York chỉ xếp vào list trung bình vì có nhiều case ổn hơn. Án nhỏ cô giáo bị đầu độc, con lừa mũi đỏ, em song sinh giết anh, chị gái giết em gái vì ẻm đi lấy chồng hoặc nhà sư giết người cũng tuyệt. Ấy thế mà… giờ đây… giết người vì toàn mấy lý do nhảm nhí. Một hai case còn bảo do tâm lý người này người kia chứ mấy chục vụ giết người động cơ chẳng đủ mạnh sao hold cho nổi.

Độ dễ đọc: Q.E.D > Conan > Kin

 Q.E.D: Chắc chắn rằng chỉ cần bắt đầu sẽ khó ai bỏ được quyển truyện xuống. Tổng thể Q.E.D nhẹ nhàng mà lúc cần rùng rợn cũng lạnh gáy thật sự. Vẽ đẹp, dễ tạo thiện cảm. Vụ án đọc xong sợ nhưng chưa đến nỗi đêm đến mất ngủ. Mấy đứa ghét toán như thù mới ghét Q.E.D thôi =)) Đọc ráng ráng chứ kiến thức toán trong đó đọc xong tập nào theo gió bay tập ấy.

Conan: Hồi xưa đọc case em song sinh giết anh ám ảnh luôn. Giờ thì… theo Ai-chan và chờ coi còn mấy anh mấy em gián điệp chưa lộ bên Áo Đen nữa. Coi xong níu áo bạn chửi vì vô lý chứ chả cảm giác gì. Btw, nhờ mấy vụ nhạt toẹt đó nên nhiều người thích Conan bây giờ chăng?? Có sợ miếng nào đâu. Thế thì đọc truyện trinh thám làm gì, đi đọc Asari còn vui hơn.

Kindaichi: Kin bị thiên hạ chê giết người rùng rợn quá, dẹp. Hầu hết case tàn bạo từ hung thủ tới nạn nhân. Xét ra tổn thương thần kinh lắm nên Kin chỉ dễ đọc hơn Eiji thôi.

Case ấn tượng mạnh: Kin > Conan > Q.E.D

Q.E.D: Truyện nhẹ nhàng nên vụ án hay thì nhiều chớ nhớ mặt nhớ tên không nhiều. Tuy nhiên vẫn đủ lấy le. Mười mấy năm trước đọc thám tử Toma, ấn tượng với case xác chết trong cây cầu. Hình như lời thoại đoạn cuối là “Vụ án bị hai thiên tài che giấu”, ngầm nói cả hung thủ lẫn Toma. Còn khi tái bản thành Q.E.D đoạn này lại thành “Vụ án bị thiên tài che giấu”, tức là chỉ có hung thủ thôi. Chả biết cái nào đúng (hoặc mình nhớ sai). Phương trình đẹp nhất xuất sắc. Sau này thêm Người đại diện. Đọc xong ám ảnh “Semi Ichika” mấy ngày. Rồi cả Đài ngắm sao, quá buồn.

Conan: Hỏi vụ nào chất nhất Conan, 90% người sẽ trả lời Bản Sonate ánh trăng. Ấn tượng thứ hai chắc là Shine =)). Độ hay trung bình nhưng plot twist là thượng thừa. Bom nổ tháp Tokyo cũng thường nghe nhắc đến. Ý kiến của mình không khác thiên hạ cho lắm, trừ phi người ta chọn mấy cái tên tập 40 trở về sau @@. Case debut bộ ba Khổng Minh xàm xí dễ sợ, trừ xây dựng nhân vật tốt thì chả bằng cọng tóc mấy án liên hoàn trước.

Kindaichi: Án tốt quá nhiều nên ấn tượng nhất chắc là mấy vụ bi kịch nhất. Làng Lục giác thường được nhắc tên, cơ mà nó dính đạo Tokyo Hoàng đạo án, trừ điểm. Hồ Hiren nhiều người chửi nhưng phải khen xuất sắc. Mình đánh giá cao Lâu đài búp bê, ngoài hung thủ còn có chủ mưu cao tay ấn hơn cả đại thám tử Kin và thiên tài tội phạm Takato ==. Đảo tha ma coi đi coi lại biết hết tình tiết vẫn rợn da gà. Mật thất Hida (xác chết không đầu), Lão Tuyết, Lâu đài tượng sáp cũng xuất sắc.

Dịch thuật: Q.E.D > Kin > Conan

Q.E.D: Số 1. Vô địch thủ. Ai đọc xong chắc đều phải ngó tên dịch giả cái vì dịch quá giỏi mấy thứ kiến thức toán kinh dị khủng khiếp nhìn vô sợ hơn sợ vụ án ấy. Nghe bảo dịch giả này cũng dịch Conan, chưa check nên chả biết đúng sai.

Kindaichi: Bản dịch tốt, mỗi tội ghét xưng hô “ông-tôi” quá. Đã thế còn bị các fan “ông-tôi” bảo “cậu-tớ” thảo mai nữa. Khác nào vả mặt N truyện “cậu-tớ” khác.

Conan: Bản dịch Conan hiện tại Ok rồi nhưng nỗi đau chém gió ngày xưa không cách nào phai mờ được. Là fan Ai lại càng khó quên N câu thoại của Kim khiến Shiho thành Tuesday tưởng tượng trong mắt fan ShinRan.

Tóm lại:

Bài viết này chỉ để xả stress cá nhân chứ chả hy vọng bớt bớt số lượng người nghĩ Meitantei Conan là manga trinh thám xuất sắc nhứt mọi thời đại. Nhiều khi vô topic tổng hợp thấy các bạn cmt kiểu “Không biết  mình có khác người không, thấy Kin hay hơn Nan.” Tía má ơi, xét tổng thể tới giờ, Kin hơn Nan hiển nhiên 1 + 1 = 2.

Btw, xét độ đồng đều thì đánh giá cao Q.E.D nhất. Kin 37 tuổi nhiều cái tởm thiệt sự ==. Mấy nhân vật băng hoại đạo đức như bà mẹ trong vụ mật thất Hida ngày xưa so với mấy cô mấy bà bây giờ chỉ là muỗi.

Bản dịch Q.E.D trên mạng dịch mấy chục chap, ngưng update lâu rồi. Truyện này mua lại full bộ đẹp tầm 900k. Nên mua liền vì full bộ hiếm hoi lắm, hồi hai năm trước mình mua cũng trầy trật mới tìm được. Comment năn nỉ Kim tái bản Q.E.D tuy có nhưng khó mà hy vọng. Bản gần nhất đã xuất sắc tầm cỡ và cố gắng hoàn thành nó với số lượng bản in ít ỏi là sự kiên trì ngàn năm một thuở của Kim.

Ps: Rào trước luôn mình thích cả 3 truyện. Lời lẽ dành cho Cô Văn Nan hông được mềm mại nhẹ nhàng nhưng đó là do tích tụ thất vọng bao ngày. Chứ xèng mua hai con Nen Hai và Akai rồi thêm mấy món linh tinh chắc hết hai triệu mấy còn chưa trả xong, ai bảo không phải fan, quánh liền.