Tôi sẽ không làm những gì tôi không muốn. Vì thế làm ơn đừng quá đặt hy vọng về Akanishi Jin.

Mới nhất

Đam mỹ và tôi | Cuối năm lật lại – 2015

Đam mỹ và tôi | Cuối năm lật lại P5 -2015

Bài tổng kết năm 2011.   Bài 2012      Bài 2013    

Bài 2014

Nên đọc trước các bài năm cũ trước khi xem năm mới :D. Riêng bài 2013, 2014 khuyến khích các bạn xem cmt để đào truyện hay vì có nhiều cái hay ho lắm mà mình lười nên không tổng kết được :’(

Note:

Bài này là cảm xúc- đánh giá- bình luận cá nhân. Ai đồng ý thì cổ vũ, ai phản đối thì phản biện. Làm ơn đừng vào đây bảo mình “tôn trọng tác giả” hoặc “viết được như người ta không mà nói”.

Mình sủng công nhưng mình chọn truyện hay dở là vì thụ. Cũng có thể gọi là yêu cầu cao về thụ. Thế nên, dân sủng thụ đọc list này cũng được vì mình nghĩ mấy bạn thụ mình thích cũng là dạng khá trở lên rồi.

Thể loại nhai không đổi: Nhất công nhất thụ. 1×1, vẫn như cũ không ưa thể loại ôn nhu công cong đuôi chạy theo tạc mao thụ/ nữ vương thụ/ mỹ thụ… Hoặc thể loại bá đạo công vừa gặp người ta đã yêu tha thiết da diết như nợ đời kiếp trước, hoặc thể loại công vì một em thụ mới gặp mấy bữa sẵn sàng vứt bỏ/ nghi ngờ/ làm tổn thương tình thân or bạn bè or hồng nhan tri kỷ…

Hạn chế: BDSM, mấy truyện khẩu vị nặng kiểu cái hố abc nào í mình bị rơi (thụ bị r***, công cũng bị luôn, đánh nhau tay chân rơi rớt… ==) Vị hơi mặn thì mình ok. Ngoài ra, BE or OE tiếp tục không nằm trong danh sách để mắt. HE hơi kiên cưỡng mình đã thấy khó chịu rồi.

Ưa thích: Trinh thám, điều tra, kinh dị thần quái, nói chung giết người biến thái gì cũng xơi hết (đừng giết nhân vật chính và nhân vật mình thích là được). Trạch đấu, cung đấu kiểu thâm cung nội chiến (chuộng trạch đấu hơn, nhất là quan hệ mẹ ghẻ-con chồng). Tình yêu thì càng đơn giản càng tốt, đừng tay ba tay tư gì cả. (Có fans thì đươc nhưng có người yêu thầm thì không thích đâu.)

  1. Truyện

1.1       Truyện biết/ nghe đồn rằng hay nhưng không bao giờ đọc:

 

Hồng tuyến ký: Từ năm ngoái tới năm nay không thấy ai spoil cho mình cả. Dù sao thì nghe bảo nữ chính cũng nhoi nhoi nên hắc bỏ quá. Nghe đồn là nữ chính ghép được nhiều cặp BL lắm nhưng khổ nỗi dính mấy quả lôi thụ loi choi, giờ mình đâm ra ác cảm luôn rồi. Hình như cũng không phải văn kinh điển gì, thôi cho qua.

Toàn thủ đô đế quốc đều biết tướng quân muốn ly hôn – Cật Phạn Phạn Phạn: Đọc văn án thì rõ rành rành là hợp đồng hôn nhân, vậy mà nghe kể thì từ nhân vật phụ tới nhân vật siêu phụ và cả nhân vật qua đường đều tôn thụ lên làm thánh mẫu hào quang chói lóa. Công bị chửi không ngóc đầu lên được. Lại thêm tình tiết sau khi hối hận thì chân chó năn nỉ quay lại, thụ thì lạnh lùng lãnh đạm abc không còn tin vào tình yêu nữa… Thôi, cứ để ngâm giấm nó tới mùa quýt trăm năm nữa nha.

Trọng sinh chi Cố Thanh – Thanh Chu: Đọc spoil thì thấy khen nhưng đọc xong văn án mình đã nổi da gà. Làm mình nhớ tới cái Trọng sinh luyến thanh năm ngoái. Tác giả cứ như bị đời vùi dập nhiều quá nên đẻ ra một đứa nhân vật chính “nhờ chết” mà đổi đời, trở thành bạch liên hoa vạn nhân mê. Như Cố Thanh trong truyện vốn là một bạn gay cái gì cũng bình thường. Vậy mà đùng một cái chết rồi tá thi hoàn hồn sang một em giai vô cùng xinh đẹp được chồng giàu đẹp trai bao dưỡng. Lướt lướt qua truyện này một chút, thấy nổi da gà quá nên mình chạy luôn tới giờ.

1.2 Nghe hay nhưng chưa đọc

Ly hôn – Hoài Thượng: Lọt hố mấy truyện. Lọt xong cố gom góp lòng tin xem nữa thì vẫn tiếp tục lọt hố == Vết thương lòng năm xưa chị ấy gây ra cho mình vẫn còn nguyên vẹn. Thế nên, dù được người tin cẩn đảm bảo rằng truyện này thụ thương công thật lòng không vướng mắc, bản thân vẫn không thể nào giở truyện ra ngó thử được. Cầu ai đó công khống nhảy hố trước giùm.

 Bất báo – Nhất Thế Hoa Thường: Lọt hố Nhất Thế Hoa Thường từ Liệu dưỡng viện trực bá gian. Truyện không đến nỗi nhưng phần của công ít ỏi đến phát sầu. Bất Báo lại là ABO nữa nên khi đọc xong văn án, xem tên tác giả mình đã thấy ngán rồi. Cơ mà, gần đây nghe vài người cũng sủng công khen Bất báo, mình sẽ thử cho em nó một cơ hội ở… someday :v

Sổ Ghi Chép Bệnh Án Của Phòng Khám Thú Y Noah – Live/ Trĩ Nhi: Mắc vào lỗi chung của rất rất nhiều đồng nhân văn phương Tây: QUÁ TÀU. Đọc truyện tên Tây nhưng từ cách miêu tả tới lời ăn tiếng nói nhân vật, không khí bao trùm truyện đều sặc một mùi Tàu. Cực kỳ khó chịu! Ăn thịt cá chấm đường, tưởng như ngộ độc tới nơi.

Mình biết không thể yêu cầu quá cao nhưng bản thân đã đọc được những truyện tác giả Tàu lấy bối cảnh Tây và miêu tả xuất sắc nên tất nhiên yêu cầu sẽ cao hơn. Với cả, mình thấy lấy bối cảnh Trung Quốc cũng có khác gì đâu. Tác giả tự nhiên cố quá chi cho quá cố luôn == Lỗi này không chấp nhận được.

Quỷ giá – Hoan Hỉ Công Tử: Vẫn tiếp tục trong cơn sợ hãi ngược (dù năm nay cũng dính đạn quá trời hố ngược). Ngâm từ năm ngoái tới năm nay, hũ giấm này sắp chua luôn rồi :(( Phó Trường Đình, bao giờ ta mới gặp nhau?

Nghe Nói Ngươi Muốn Đánh Ta – Tây Tử Tự: Chuyện gì xảy ra khi một cặp tình nhân trọng sinh rồi phong thủy luân chuyển, công thụ đổi chiều? Đã có chuyện gì xảy ra mà đột nhiên một người đổi tính?

Được spoil cho một cốt truyện vô cùng x 1000 lần độc đáo đến mức mình không kềm chế được mà down luôn về. Cơ mà vì cái sự ngược vô cùng độc đáo này mà mình cũng sợ hãi chưa dám giở truyện ra xem luôn.

Điểu đại hữu thí dụng

Nghe bảo truyện này vừa hài vừa thực tế. Mỗi tội mình vô tình đọc spoil một tình huống “thực tế” trong truyện nên thấy hơi… một chút. Thôi thì cứ xếp nó vào kho truyện, từ từ rồi tìm cảm hứng.

Khi Boss đổi vận – Tư Hương Minh Nguyệt

Boss phản diện có tất cả từ đầu óc đến cái mặt, chỉ trừ một thứ: May mắn. Trọng sinh sống lại, nhìn thấy chỉ số may mắn teo héo của mình, boss sinh lòng oán hận và bắt đầu đi tìm đứa nào chỉ số may mắn cao hơn để bám theo.

Rất tiếc, dù tình yêu dành cho Tư Hương tỷ vô cùng sâu đậm nhưng đành hẹn lại vì mình không đọc nổi QT tu chân.

Thế gian đẹp nhất trong làn gió

Đọc genre và văn án thấy ổn. Công bị câm ở trong ngục lại càng gây tò mò. Cơ mà nghe bảo có bug cho công. Ai làm ơn spoil trước giùm trái tim công khống yếu đuối của mình.

1.3 Truyện đã đọc, hay nhưng không dám đọc lại:

Điều Giáo Sư Nam Hữu Đích Nhật Thường – Noãn Hôi: Truyện về cuộc sống chung của điều giáo sư và một anh giai hơi khùng (hơi khùng mới dám ở chung với điều giáo sư). Truyện hay, miêu tả thế giới BDSM khá cặn kẽ (đúng hay không thì mình hổng rõ), tiến triển tâm lý và tình cảm theo hướng hiện thực văn. Mỗi tội mấy tình tiết liên quan đến SM của nó làm mình khó chịu sao đó. Không bạo lực nhưng đọc không thích được. Xem một lần cho biết rồi thôi. Cũng không phải hố thẳm hang sâu gì, ai muốn nhảy cứ ráng.

 

Nghịch Lữ Lai Quy – Priest: Truyện hay. Mỗi tội thụ xuất hiện 80%, công 20%. Kiên nhẫn đọc chờ ngày anh ấy tỏa sáng mà từ đầu đến cuối ảnh cứ mờ mờ ảo ảo như sương mù buổi sớm. Nổi thì nổi hơn mấy giai phụ đó nhưng so với thụ thì anh bị tác giả dìm đến mức không bằng ngón tay út. Lại thêm cái tính thiếu kiên định, thụ có lỗi, anh có thể bảo vệ nhưng ít ra phải làm giá một chút, đằng này chưa gì đã cụp tai cún cun cút chạy theo người ta. Thiệt mất giá quá sức mà! Thế nên thôi, tạm biệt anh, đọc một lần và mãi mãi.

Hóa ra tôi là kẻ điên – Tây Tử Tự: Có thể nói, Tây Tử Tự là một tác giả vô cùng đặc biệt. Mình đọc một truyện, lướt một truyện, đang giữ QT một truyện và thấy ý tưởng của chị quả thật là độc đáo không thể tả. Như truyện này, tra công trọng sinh về quá khứ, xuyên vào tiểu thụ từng bị mình hành hạ. Hiểu được tâm trạng của người ta, rồi từ tra công biến thành tra thụ với chính mình. Coi truyện, nhân vật chính chưa điên mà có khi người đọc thấy điên trước rồi ==

Vận động trên trên dưới dưới – Long Thành Thành: Một anh đẹp giai khờ khờ bị hôn mê, hồn nhập vào… thang máy và bắt đầu… lên lên xuống xuống.

Một câu chuyện tưởng hài nhưng không hài, tưởng hạnh phúc nhưng lại không biết đó có thể là hạnh phúc không. Ai ghiền BE, OE có thể thử. Nhắc lại, truyện HE nhé. Cơ mà HE cho ai, HE như thế nào thì cũng là vấn đề rất bự đó.

Biên Nhược Thủy: Đã có bài review riêng ở đây. Truyện hay nhưng ngược, đọc lại cảm thấy đau lòng :((

1.4.  Truyện đã đọc nhưng không muốn đọc lại:

Mục Nhiên: Truyện này được khen nhiều nhưng mình chỉ thấy đọc tạm ổn chứ không thể gọi là hay. Đoạn ngược thụ thì hơi quá đà nhưng thôi cũng tạm. Đoạn ngược công mình cũng không trách gì, mỗi tội ngược vào “lúc ấy” thì quá mức vô duyên và thừa thãi. Lại thêm cái lý do dở hơi level max. Không thích nổi!

Boss, xin đừng nóng nảy – Tuyết Nguyên U Linh: Hóng truyện này từ lúc nó còn là QT. Thoắt đi thoắt lại đã thấy bản dịch. Thế nhưng, rất buồn, quá buồn là truyện này nó dở hơn so với mong đợi của mình 100 lần. Toàn những tình huống nhạt nhẽo, tâng bốc nhân vật quá đà nhưng thật tế trái tới 170 độ. Công được giới thiệu vô cùng cool ngầu. Nào là tổng tài lãnh khốc điên cuồng, lạnh lùng băng giá, tài năng chắc sắp cỡ thánh thần, nhưng lại là hoàng tử đáng thương không thể tin người khác. Thế mà, ảnh yêu và tin tưởng thụ trong vòng 30s. Hoàng tử tàn bạo cần được cứu rỗi hóa ra chỉ là thằng bé nhà giàu to xác, có chút cứng đầu và… ngu ngốc.

Trọng sinh chi thùy mộ – Chỉ Tiêm Táng Sa: Văn án khá hay. Trai trẻ yêu trai (quá) già nên không thành được. Sau khi chết, cả hai cùng trọng sinh. Trai trẻ trọng sinh vào một trai hơi trẻ hơn trai già. Bắt đầu lại lại tình yêu thương thầm trộm nhớ giữa hai người.

Cái cốt lạ như thế, tác giả lại viết quá dở. Tâm lý nhân vật chả hiểu miêu tả kiểu gì mà xem xong truyện mình hổng ưa cả công lẫn thụ ==

1.5 Truyện drop:

Thần điêu chi văn quá thị phi – Y Tỳ

Phá vỡ truyền thuyết – Vân Quá Thị Phi

Xếp hai bộ này chung vì đều là Đồng nhân của Thần điêu đại hiệp. Bản thân mình không hề thích Dương Quá (Tiểu Long Nữ thì bình thường) nên đọc bộ này không theo hướng sủng công. Cơ mà dù tác giả là hai người khác nhau nhưng đều có xu hướng tâng thụ quá nhiều. Quá quá quá nhiều luôn. Nếu không đa tài thì cũng là vạn nhân mê, không vạn nhân mê thì cũng là người người cảm mến ==. Coi không ra chất võ hiệp đã đành, đằng này truyện đam mỹ lai kiếm hiệp mà cứ như bạch liên hoa Mary Sue.

Tướng quân, nhĩ định trụ – Nhất Thế Hoa Thường: Phần sau của Liệu dưỡng viện trực bá gian. Đã nói trên kia, nguyên nhân drop chính là… công của tui đâu?

Trạm trung chuyển tử vong: Vẫn chưa tiếp tục được với nó. Haiz, phải làm sao khi bắt đầu lại một câu chuyện mà mình chỉ thích cặp phụ chứ không thích cặp chính bây giờ?

Trọng sinh chi mang theo tiểu bao tử đấu ác phu: Phải làm thế nào khi đọc đến 1/3 câu chuyện mà ghét hết các nhân vật hổng thích được ai :((?

Di chứng của căn bệnh hoang tưởng Capgras: Truyện này cùng tác giả với Bác sĩ tâm lý Tô Duy, cách viết hết sức… ba chấm, đọc vào dễ loạn não. Đã vậy, đọc được vài chap đã thấy tội công kinh khủng. Số còn nhọ hơn rệp, không được yêu thì thôi còn phải đau khổ dai dẳng nữa. Bởi vậy, trước khi nổi khùng mà chửi tác giả, mình đành cất bước ra đi. Lời khuyên là team sủng công hãy tránh xa nó 1000 dặm nhé.

Nghệ Bảo bối – Tồn Tại Tường Giác

Thuộc thể loại truyện đọc văn án thấy có vẻ hay nhưng thấy tên tác giả thì co giò chạy lẹ. Tác giả Tần Ca chứ đâu == Chính ra chị đâu có dở, viết hay ấy chứ, mỗi tội cách viết lẫn tư tưởng đều không hợp gu mình. Đến giờ vẫn không muốn rớ lại Tần Ca

Lang kỵ trúc mã lai – Bích Thủy Mai Lạc: Đọc vì cùng tác giả với Xuyên việt chi quy đồ, đáng tiếc là chán òm.

Tổng tài ma chẩm hội thị băng sơn: Không biết đoạn sau thế nào chứ đọc đoạn đầu thấy siêu nhảm == Văn chương của tác giả hơi bị kỳ quái.

Kỳ Hôn: Cũng như trên, đọc thể loại thấy ok nhưng vừa vào truyện đã bị dội ngược.

 

1.6 Truyện dài mà hay

Kính gửi ngài kim chủ sâu không lường được: Câu chuyện tình của đại danh đỉnh đỉnh kim chủ mà ai nghe cũng run rẩy sợ hãi Bạch tiên sinh và cậu diễn viên hạng xoàng Trịnh Hòa. Hiện đại, ấm áp. Công có chút tạc mao, thụ có chút nhút nhát sau vẻ ngoài một lãnh khốc một… thần kinh. Truyện dài nhưng không ngán, càng đọc sẽ càng thấy thú vị. Còn có phần hai Gửi cậu diễn viên ngốc nghếch đáng yêu viết dưới góc nhìn của công. Coi ra thú vị lắm, mỗi tội mình cứ để ngâm trong máy chưa đọc.

 

Khiêu lương tiểu sửu hỗn thế ký hệ liệt – Dịch Nhân Bắc: Đã giới thiệu ở đây.

Nếu phải đọc tu chân, mình chỉ đọc tu chân của tác giả mình tin tưởng. Và cái tên Dịch Nhân Bắc là một bảo đảm cực lớn. Tu chân, chủ công, có lúc thời gian trong không gian XYZ kéo dài đến mấy trăm năm nhưng đọc vẫn thấy thú vị. Truyện siêu dài nhưng không nhàm chán. Hệ thống nhân vật, vị trí địa lý, tương quan môn phái… được xây dựng chi tiết. Cho dù bạn không hợp với tu chân, cũng có thể thử truyện này xem sao.

 

Cơ giáp khế ước nô đãi của Do Đại Đích Yên cũng rất đáng để thử. Công thụ quá ổn, hỗ sủng. Tác giả viết về cơ giáp rất hấp dẫn và dễ đọc, với một đứa khá là ngại cơ giáp như mình còn thích mê. Cá nhân mình thấy tổng thể truyện này hay hơn truyện cùng tác giả- Đạo mộ chi tế phẩm. Tình tiết tròn trịa và có sức thuyết phục hơn.

Ngoài ra, ai thích đọc ngắn hơn chút thì có thể thử Tiên mãn cung đường (Lục Dã Thiên Hạc) và Hùng Bá đồng nhân (Tư Hương Minh Nguyệt). Lục Dã Thiên Hạc viết ngày càng ổn, so Tiên mãn cung đường với Thê vi thượng quả là tiến bộ vượt bật. Còn Tư Hương tỷ tỷ thì hẳn là lựa chọn must read của fans sủng công.

Và tất nhiên, vạn vạn không thể quên Trầm Chu (Sở Hàn Y Thanh). Một câu chuyện về chốn quan trường hiện đại đầy mưu mô, đấu đá, thủ đoạn hack não; cùng một mối tình với nhiều cung bậc, từ vui buồn tới máu và nước mắt, có lúc suýt mất cả mạng. May mà, sau bao khó khăn thì đoạn cuối ngọt ngào như đường phèn ướp mật. Ngẫm lại kết cấu truyện này cũng có phần giống Đích tử nan vi. Chẳng qua, đây là truyện chủ công và Nguyễn Mỹ nhân thắng ở chỗ thông minh còn Hạ công tử lại có phần bệnh hoạn hơn nhiều.

Nói thêm, những truyện dài cần phải chọn tác giả tin tưởng vì dễ làm bực vì mất hứng giữa chừng. Ngữ Tiếu Lan San và Lilicat là ví dụ điển hình. Truyện của họ đọc ổn, có cái hay nhưng lại quá dài. Khắp chốn giang hồ đều là kỳ ba đã dài rồi, lại kéo thêm Khắp chốn giang hồ đều là thổ hào cũng không chịu thua kém. Ác huynh tại thân biên (Ác huynh tại bên) dài muốn ngủ gục, vừa đọc vừa nửa muốn drop, đọc xong mừng hết lớn thì nghe đồn cả tụ kéo đến hiện đại thành Siêu sao Đức Âm.

1.7       Thể loại truyện ưa thích

.

Trạch đấu:

Cuối năm nay, trạch đấu đã bất ngờ trở thành thể loại yêu thích của mình. Trước giờ đọc nhiều rồi cơ mà không hứng mấy. Mãi cho đến khi xem Thú thê đương thú thái thượng hoàng rồi bùng lên mãnh liệt sau khi xem xong Dị giới chi nông gia ký sự – Chủng điền, chủ công, trạch đấu. Trạch đấu trong ấy cũng ít thôi nhưng khá ổn. Trong vòng 2-3 tháng, đọc trạch đấu quá trời, hết edit tới QT, hết QT thì kiếm trạch đấu kiêm quan trường tranh đấu, hết loại đó lại tới cung đấu (nhưng nghiêng về “trạch” đấu nhiều hơn). À, nói đúng hơn là trạch-đấu-chủ-công. Mấy truyện ấy đa phần là thụ sủng công, ôi cứ gọi là đọc mê mẩn thần hồn. Kể ra một list luôn. Từ Gia hữu tiểu phu lang (Dạ Du) tới Công giá (Lạc Băng Băng), Tái giá tiểu phu lang, Thâu long chuyển phượng (Tư Hương Minh Nguyệt) truyện nào truyện nấy đều đáng đọc cả, xin đừng bỏ qua.

Trạch đấu chủ công mạnh mẽ, quyết đoán hơn và cũng có phần phóng khoáng, thoải mái hơn chủ thụ. Đây có lẽ là sự khác biệt về tính cách công-thụ khi (đa số) các công trong truyện đều là dạng cà lơ phất phơ, ngạo mạn khinh đời.

Trinh thám -Kinh dị:

Năm nay không tìm được mấy truyện ưng ý ở thể loại này == Nghịch lữ lai quy hay đấy nhưng cái sự uke- fetish của Pi đại khiến mình bị nản. Thế nên mấy truyện khác của chị mình cũng lười mó đến luôn. Quỷ thoại liên thiên mượn của nhóc em mà cứ giở ra đọc thì lại có việc, buồn quá đi mất.

Btw, có truyện Quỷ thi độc hương khá ổn. Kinh dị, sợ khiếp luôn, mỗi tội… kết thúc có thể không được vừa lòng số đông cho lắm (riêng mình thì thấy ok).

 Võng du– võng phối:

Năm nay đoạn tuyệt gần như 95% với võng du và võng phối. Các truyện cứ y xì y đúc theo phương pháp bao năm trước. Mình muốn một cái gì đó mới lạ, độc đáo hơn chứ không phải hết làm nhiệm vụ/ phối âm lâu ngày sinh tình thì phá cách thành kiểu “nhất thính chung tình”, vừa nghe thanh âm đã yêu say đắm. Coi thấy nó xạo đến mức hổng thể chấp nhận được luôn.

Tìm được một cái gương vỡ lại lành Thu phong sinh vị thủy thì… ghét cả công lẫn thụ == Buồn hết sức buồn!

Hài:  .

Thế giới này điên rồi nghe bảo hài lắm mà mình coi hoài chẳng thấy hài, đành drop. Chắc mình không hợp với Nhất Thế Hoa Thường thật == Hồi đọc Liệu dưỡng viện trực bá gian thấy cũng ok mà càng về sau càng chán, ráng lết lắm mới đến đoạn cuối vì đôi phụ.

Năm nay, nổi bật nhất với mình chính là Lục Dã Thiên Hạc. Tỷ tỷ đáng được vinh danh nhờ Hoàng thượng biệt nháoTiên mãn cung đường. Nhận xét cá nhân thì Tiên mãn thú vị hơn. Đúng thứ mình thích luôn, nhiều món ăn hải sản lại có đủ các em mèo từ xinh đẹp kiêu kỳ tới ngây thơ vô số tội. Hoàng thượng biệt nháo mắc điểm trừ khá nặng phần hủ nữ YY trên mạng lắm. Ít ít xem còn vui, đằng này tác giả sa đà vào nên thấy chán và thừa dễ sợ.

Nam thần bình hoa của Trường Nhạc Tư Ương cũng khá thú vị. Công đẹp đến không còn thiên lý nhưng diễn dở ẹc, thế mà bạn lại thích đi làm diễn viên. Hên cho bạn (và xui cho khán giả) là bạn có một đại kim chủ sẵn sàng “dời non lấp bể” quăng cọc cọc tiền ra đầu tư phim cho bạn đóng vai chính :v Thật ra, mình cũng khá phân vân không biết xếp nó vào đâu, thôi thì cho vô hài vì tính cách công hết sức đáng yêu. Xem cứ cười mãi vì thương cho thụ vớ một seme “ngây thơ” như thế. Chuyện-gì-cũng-phải-dạy-nó!

Luôn có một tổng tài bị bẻ cong (Tổng hữu nhất khoản tổng tài bị bài loan) cũng hay. Truyện nằm trong tag trọng sinh nhưng mình thấy ở hài thì hợp lý hơn. Truyện vui ở chỗ xây dựng thế giới trên một tiểu thuyết ngôn tình não tàn do một em gái tuổi teen viết. Nhân vật chính trọng sinh, bắt đầu chống lại những áp đặt của tác giả. Đọc suy nghĩ của em nữ chủ trong truyện đó buồn cười không chịu nổi. Không biết Sa Đề có thù với ngôn tình hay không chứ viết troll quá cỡ troll.

.

Ấm áp:

Năm ngoái, Angela đã khiến mình ngả nghiêng với Cậu là nam tớ vẫn yêu, năm nay cũng thích Muốn làm ông xã của em không kém. Công bằng mà nói, truyện sau thua truyện trước khá xa. Thế nhưng, xét ở mức độ vui vẻ, ấm áp truyện mang lại thì quá ổn. Dù rằng Tô Tiểu Mễ quả thật đáng ăn đập hơn Mạch Đinh nhiều lắm nhưng Nghiêm Ngôn thì “chuẩn không cần chỉnh” chẳng khác An Tử Yến là bao. Xem chỉ có nhai bánh gato suốt buổi.

Phỉ hoạn tương tư cũng là một câu chuyện đáng đọc. Cậu bé con tính cách ngỗ nghịch lại tình cờ phát hiện anh trai mình được yêu đơn phương. Vừa chế giễu nhưng cũng vừa bảo vệ tên đẹp trai chỉ dám yêu thầm người khác ấy rồi dần dần yêu người ta luôn. Nhớ nhất là đoạn thằng bé đi đánh nhau với người khác, về người trong lòng xót xa quá, bật ra câu tỏ tình. Thằng bé bảo “Nếu biết đánh hắn, anh tỏ tình với tôi thì tôi đánh hắn lâu rồi.” Tiểu thụ dễ thương như thế, công quân kiếp trước hẳn là có tu. Truyện có liên quan tới Dĩ ác chế ác– khá hài.

Không thành ký: Huynh đệ văn, đúng kiểu sinh ra để dành cho nhau. Một mối quan hệ bền bỉ, vững chắc, không ai có thể chen vào được.

Qua năm tháng – Tĩnh Thủy Biên: Tình yêu tuổi thiếu niên khờ dại, dần tới ngày trưởng thành bên nhau.

Thanh mai chử tửu (Mơ xanh nấu rượu): Tên truyện nghe dễ thương, đọc vào dù hơi cẩu huyết nhưng vẫn ổn. Trong ngược có ấm áp.

Ngược:

Xếp hàng đầu trong list này chắc chắn là Kim bài đả thủ. Một câu chuyện dù biết là ngược cũng đừng bao giờ bỏ qua. Hai tên giang hồ yêu nhau hồi thập niên 80. Một tình yêu có cả máu, có cả nước mắt cùng những bản nhạc nao lòng. Gấp trang sách lại vẫn vấn vương mãi hình ảnh cây đàn ghita và chiếc áo sơ mi trắng.

Đồng hạng với nó, chỉ với một điểm trừ là edit chưa hoàn – Xin chào thị trưởng đại nhân – Tố Phi Liễu. Ngược luyến tàn tâm, đau lòng đủ khiến bạn rơi nước mắt. Một tình yêu và sự hy sinh có lẽ chỉ tồn tại trên tiểu thuyết. Một thanh niên kiếp này chịu cảnh tù đày, vừa ra tù lại trọng sinh trở lại mười năm trước và phát hiện hóa ra từng có người yêu mình đến vậy.

Truyện hay và kết thúc thỏa mãn nhưng hình ảnh ngài thị trưởng ở kiếp trước – vóc dáng cao gầy đi lướt ngang phòng giam người mình yêu tới tận xương tủy vẫn ám ảnh mình lâu, rất lâu.

Ngoài ra, có thể xem thêm Cuồng phu (Trần Ấn) – Cái tên tác giả nói lên tất cả. Ngược banh xác tới gần cuối == Cơ mà mình vẫn thích lắm.

 Trọng sinh:

Trầm Chu – như đã nói ở trên. Không nên bỏ qua. Cho dù truyện có quá nhiều âm mưu quỷ kế chính trị đọc dễ phát điên thì hãy cố lết. Thủ đoạn hay, tình tiết cũng khá ổn. Trải qua 2/3 truyện như thế, bạn sẽ được đền đáp bằng 1/3 (gần như) ngọt như đường phèn. Đây là một trong những truyện mình công khống must read.

Một tác phẩm khác đáng được nhắc tới là Đương niên ly tao (Biệt ly năm ấy) – Hà Hán. Quá khứ buồn bã, đầy những hiểu lầm không đáng có, cuối cùng chia biệt âm dương. May mắn là còn được trọng sinh để hiểu được rằng người kia năm ấy vẫn luôn yêu mình.

Vãn hồi

Trọng sinh chi danh lưu cự tinh

Xếp cùng vì thấy khá giống nhau. Hai truyện đều là chủ công, truyện không được lòng mình lắm nhưng xét trên bình diện chung là khá ổn. Vãn hồi có nội dung cũng ok dù có hơi bàn tay vàng. Danh lưu cự tinh thì công thụ “chính thức” bên nhau có phần hơi muộn quá. Nói sao thì nói, dù đây không phải là hàng fav của mình nhưng vụ phim chuyển thể từ truyện có mùi ngò quá nhiều là mình không ưng đâu nha.

Trùng sinh chi bản tính cũng là một truyện hay. Một điểm mình đánh giá cao là, truyện chủ thụ nhưng cứ như chủ công. Thụ rất thật tế và quyết đoán, khác biệt với nhiều bạn thụ yếu ớt và lăng xăng trong các truyện trọng sinh khác. Warnning: Hãy chuẩn bị khăn giấy khóc cho công vì kiếp trước của anh đau lòng không chịu nổi.

Nếu ngán trọng sinh báo thù rửa hận thì hãy đổi món một chút với Trọng sinh đến nông gia – chủng điền, học tập, lập nghiệp, thành gia. Chủ công Thẩm Thiên Úc thông minh quyết đoán. Thụ Trần Hạ Sinh vừa ôn nhu sủng công lại rất kiên định với tình yêu. Nhân vật phụ rất ổn. Điểm nhấn chính là phần tâm lý nhân vật được miêu tả rất tốt.

Hoặc muốn ngược hơn có thể thử Trọng sinh chi tự do. Chủ công, ngụy phụ tử, cha nuôi bắt nhốt con trai mấy năm, con trai liều mạng kháng cự rồi tự sát. Thế nhưng khi trở thành linh hồn, nhìn thấy người kia ôm xác mình nhịn ăn nhịn uống, cậu lại đau lòng không chịu nổi.

Trọng sinh chi hồi đáo ly hôn tiền đọc cũng không tệ. Truyện giống như Luôn có một tổng tài bị bẻ cong, thay vì có vạn nhân mê bạch liên hoa nữ chủ thì trong truyện này đứa pháo hôi là vạn nhân mê bạch liên hoa thụ. Bề ngoài ngây thơ hiền lành nhưng thực tế là kẻ thủ đoạn kinh người, vừa cướp chồng người ta vừa giết người ta.

Tiếc là, đoạn sau truyện dở ẹc. Lẽ ra, tác giả nên khôn ngoan dừng lại ở đoạn bạch liên hoa này trả giá. Kéo thêm mấy chục chap thân thế của thụ là quá thừa thãi. Truyện biến thành một bể máu chó thật kinh khủng.

Btw, nhắc tới truyện dở ẹc, không thể không kể tới Tù Đồ – Lý Tùng Nho. Truyện đọc văn án cho dù thấy có mùi công sủng thụ nhưng cũng rất hấp dẫn. Nào ngờ càng đọc càng nhảm, thụ được buff tới trời, công cũng “thiên hạ khắp nơi vô địch thủ, chỉ cam quỳ gối dưới chân em”.

Thế thân:

Chiết chi vừa hài vừa bi, có thể coi là một trong những tác phẩm xuất sắc nhất của Khốn Ỷ Nguy Lâu. Tác giả miêu tả tâm lý vô cùng xuất sắc, nhất là phần của bạn công- Đoàn Lăng. Những trường đoạn bi thương xoáy sâu vào tim người xem, cách đặt bí ẩn rồi mở nút cũng rất hay. Đáng tiếc là đoạn kết của phần hơi nhanh, còn quá nhiều bí ẩn chưa được giải.

Nếu như Chiết chi là thế thân mà không phải thế thân thì Thủy mị là không phải thế thân mà hóa ra là thế thân… Truyện có hài, có kịch tính lại vừa có bi thương. Có những đoạn tuyệt vọng đến mức tưởng chẳng thể nào thoát ra được. May mà, hai nhân vật chính cuối cùng cũng vượt qua cố chấp để về bên nhau.

Chủng điền:.

Không thể không kể tới Dị giới chi nông gia ký sự. Chủ công, một anh giai hiện đại xuyên vào thằng bé con mất mẹ, mẹ kế như hổ rình mồi chực chờ ăn thịt. Truyện nhẹ nhàng, âm mưu quỷ kế cũng không ít nhưng toàn là nông dân nên chỉ mấy cái mưu bé tẹo ăn gian, cướp đất là chính. Đặc biệt, số lượng món ăn trong truyện cũng không ít, đủ bắt những người đọc xuyên đêm phải chuẩn bị mỳ gói.

Năm nay, chủng điền đặc biệt nhiều truyện ok. Cơ mà mình thích nhất nhất chính là chủng điền chủ công thế này >< Ai biết giới thiệu cho với nha.

Truyện khùng nhưng xem cũng ổn:

Nâm đích nam hữu dĩ ngạ tử (Bạn trai của ta chết đói rồi): Một tác phẩm mang tính troll các thể loại truyện tôn thờ thụ lên tận mây xanh còn công thì đạp cho xuống bùn. Không có công thì thụ sống vui vẻ? Xem mấy đoạn tự sự của bạn thụ thấy cũng tội ghê lắm. Dù cũng đáng, ai bảo, chồng bạn bị hành hạ đến chết đói~

Dâm thú chi Sí Nhan – Lý Vong Phong: Truyện nhảm kinh dị =)) Mình đọc đơn giản vì nó tag mỹ công x cường tráng thụ =)) Ai nhảy hố đừng chửi mình, đã cảnh báo nhảm rồi đó nha.

Tướng gia tuần phu cùng hệ liệt với Tướng quân sủng phu nhưng không dở như cái đó =)) Đọc văn án thấy khá thích, truyện tuy chả hay bằng văn án nhưng đọc cũng tạm tạm. Ít nhất, mình vẫn đọc đến cuối cùng. Truyện khá hay về một cặp đôi công bị bệnh nên cứ tránh thụ miết, bạn thụ thì cứ nhào vô.

Bảo mẫu rất bận đọc cũng được. Cơ mà mình hơi tiếc cho cái plot trọng sinh chẳng để làm gì.

Tư nhân cảnh khuyển – Dịch Tu La: Nhìn tên tác giả là hiểu rồi nhé. Tuy chỉ là đoản văn CHAY nhưng cũng rất kích thích. Tu La tỷ tỷ quả thật có biệt tài chỉ cần dùng xôi cũng đủ khiến người ta mất máu.

Ngày bình thường của nam thần và mèo: Đơn giản dành cho những đứa mê mèo~~

 

List truyện siêu thích:

Chiết chi, Trầm chu, Tiên mãn cung đường, Cơ giáp khế ước nô đãi, Si quỷ đều quá quá là hay đi. Đọc chục lần nữa cũng được.

Truyện ngấp nghé:

Khiêu lương tiểu sửu hỗn thế ký: Chỉ riêng cái tên tác giả Dịch Nhân Bắc cũng đủ cân team. Đáng tiếc truyện lại là tu chân, mà mình không hảo tu chân cho lắm. Vì chị (và cũng vì truyện hay) em ráng lết tới hết chứ tu chân dài quá quá chịu hết nổi.

Kim bài đả thủ: Lý do không thể vào list truyện siêu thích là vì đoạn giữa quá ngược. Ngược như kiểu thế, mình đọc lại cũng chỉ dám nhảy đoạn đó chứ chả thể coi đi coi lại được. Đau lòng vô cùng.

 

 

 

Bom xịt:

Boss, xin đừng nóng nảy: chờ đợi biết bao lâu, cuối cùng trớt quớt

Bạo quân – Mạn Mạn Hà Kỳ Đa: Cùng motip với các dạng Trọng sinh chi bạo quân, Thê vi thượng nhưng chán hơn nhiều. Lẽ ra sự chán sẽ giảm một nửa nếu trước đó không thấy truyện được khen nhiều như vậy.

Phụng bồi học trưởng đi bắt quỷ: Văn án coi hay ho. Vào truyện, tình tiết nhảm không còn gì nhảm hơn, thụ “ngây thơ” không còn gì “ngây thơ” hơn.

Đông Phương Bất Bại chi Kết phát thụ trường sinh: Hồi trước xem văn án Dương Liên Đình trọng sinh nên hóng lắm. Phần đầu truyện cũng không tệ, cơ mà càng về sau càng nhảm. Đông Phương dường như không phải Đông Phương. Dương Liên Đình dù gì kiếp trước cũng từng là Tổng quản Nhật Nguyệt Thần Giáo cho dù kiêu căng tự phụ nhưng đâu có ngây thơ, coi tiếc dễ sợ.

 

  1. Công- Thụ

      Couple

.

Hoàng Phủ Kiệt- Trương Bình (Sửu hoàng), Tang Mạch- Không Hoa (Diễm quỷ), Sở Phi Dương- Quân Thư Ảnh (Dương thư mị ảnh), Tần Vọng Thiên- Mộc Lăng (Hảo mộc vọng thiên).

Phượng Minh Trạm- Nguyễn Hồng Phi (Đích tử nan vi –Hoàng đế nan vi), Viêm Chuyên- Tiêu Hòa (Dữ thú đồng hành hệ liệt), Lãnh Huyền- Lôi Hải Thành (Thùy chủ trầm phù), Tần Ca- Ngũ Tử Ngang (Trầm nịch).

Niếp Hành Phong- Trương Huyền (Thiên sư chấp vị), Tiêu Úc- Lâm Ngôn (Đào mộ ra quỷ), Dương Giản- Lâm Diễm Tu (Vương giả quy lai)

. Tần Tu – Thẩm Triệt (Chung cư các ảnh đế), An Tử Yến- Mạch Đinh (Cậu là nam tớ vẫn yêu).

 

 

Cặp mới:

Hạ Hải Lâu – Cố Trầm Chu (Trầm Chu)

Một đứa thần kinh, một đứa tỉnh trí lại yêu một đứa thần kinh. Ta có thể gọi đơn giản là ôn nhu giảo hoạt công x độc địa thần kinh thụ.

An Hoằng Triệt – Tô Dự (Tiên mãn cung đường)

Miêu công x (Làm) cá thụ. Một tình yêu tràn ngập hường phấn cùng hương vị món ăn lại ấm áp như được ôm mèo, vừa xem truyện vừa gato vừa đói bụng.

.

  Công

Ghét:

Năm nay không đặc biệt ghét ai, chỉ không ưa mấy bạn công quá lụy tình, thụ đã xua mà vẫn bám theo quỵ lụy như cún. Mình không ghét công si tình, thậm chí còn thích nữa. Cơ mà si tình thế nào thì cũng có lòng tự trọng chút xíu chứ. Có mấy truyện toàn tả các anh là tổng tài giàu nứt vách, giỏi giang thống trị thế giới. Ấy vậy mà vừa gặp thụ đã thương như nợ đời từ 800 năm trước, vừa lạy vừa quỳ để ẻm theo mình.

Cho dù nhất kiến chung tình điên cuồng thế nào thì ít nhất cũng nên yêu theo cách Âu Dương Duệ (Xin chào thị trưởng đại nhân) đã yêu Tề Ninh hay cách Thạch Nghị (Trùng sinh chi bản tính) trao một tình yêu dịu dàng và thầm lặng cho An Thừa Trạch ở kiếp trước. Hai người đàn ông này đều là tinh anh, cũng đều ít nhiều có sự độc chiếm trong máu, lại càng yêu người kia tới mức nghịch thiên. Thế nhưng, cách thể hiện tình yêu của họ… mình tin rằng team thụ khống cũng phải rung động.

.

Thích:

Nhược công-Ngốc công

Ngốc công đầu bảng năm nay, còn ai qua được Tần Ức (Nam thần bình hoa). Vừa ngây thơ, lại vừa đáng yêu tới level max. Nói cho đúng thì Tần Ức không thực sự ngu ngốc, đại mỹ nhân luôn biết sử dụng nhan sắc đúng lúc. Cơ mà, Tần Ức là kiểu người “chuyện không cần suy nghĩ sẽ không (thèm) suy nghĩ”. Bao nhiêu kẻ ghen ăn tức ở chờ hãm hại, đều bị lối suy nghĩ đơn bào này của bạn ấy “hạ sát” cả đám. Còn thằng nào dám ho he thêm thì “đại kim chủ”của Tần Ức sẽ ra tay trong 30s.

Đoàn Lăng (Chiết chi) cũng có phần tương tự. Suốt ngày tự huyễn hoặc bản thân đang trả thù mà toàn bị kẻ thù xoay như dế. Ngốc nhất là làm tất cả mọi thứ cho người ta một cách tự nhiên như hơi thở nhưng lại không nhận ra mình yêu người ta. Cơ mà thương bạn ấy lắm. Đoạn người kia tắt thở, bạn ấy ngơ ngơ đơ đơ, xem muốn khóc luôn.

Cùng loại: An Khang (Thiều quang đảo tự), Đặng Thiên Vũ (Sở trường chính là phanh gấp)

Bá đạo công:.

Dụ Chiêu trong Si quỷ cũng có thể coi là bá đạo công điển hình. Chỉ vì nhất kiến chung tình với anh cảnh sát Từ Ly Yến mà “quỷ già” mấy ngàn tuổi quyết định rời khỏi chốn sơn lâm, nhập hồn vào một thằng ất ơ mình chẳng biết là ai để “theo đuổi” trai đẹp. Là một con quỷ “thiếu ánh sáng văn hóa” nên Dụ Chiêu thẳng thắn, quyết liệt, cố chấp và bá đạo, không thích là nhe nanh liền. Cơ mà, cũng nhờ thế mà chinh phục được cảnh sát Từ vốn tạc mao vẫn đang vương vấn một tình cảm trong quá khứ.

Điểm chung của loại công bá đạo chính là… có cái để chống lưng cho sự bá đạo của mình. Trai trong list này đều là hàng cực phẩm cả (trừ cái tính tình “cực phẩm” theo nghĩa bóng :v) Nguyên Tích (Cơ giáp khế ước nô đãi) : gia thế hạng nhất, thông minh siêu cấp, đẹp trai ngoại hạng. Bạch tiên sinh (Kính gửi ngài kim chủ sâu không lường được) thì là người mà thằng nào ăn mười lá gan hùm cũng chẳng dám đắc tội.

Giảo hoạt công:

Lăng Ngạo Thiên – Hùng Bá (Đồng nhân Hùng Bá) chắc chắn phải được xếp số 1. Cái tên tác giả đặt cho anh quả thật phản ánh đầy đủ hào khí và tham vọng của con người này. Xuyên vào một nhân vật phản diện không-phải-boss-hạng-nhất của tiểu thuyết, anh đã dùng tài năng và trí tuệ cùng năng lực biết trước để nghịch thiên. Thần hay rồng đều dùng kế gom hết. Hùng Bá trong nguyên tác là nhân vật giảo hoạt thì Lăng Ngạo Thiên tăng sự giảo hoạt này lên level max. Anh quyết đoán trong mọi tình huống thủ đoạn để đạt được hiệu quả tốt nhất.

La Truyền Sơn (Khiêu lương tiểu sửu) vốn là người hơi thông minh một chút. Sau bao nợ nước thù nhà, lại yêu phải một bạn thụ chỉ có thể cắn mà không thể ăn nên qua mấy trăm năm thành giảo hoạt luôn. Yến Khiếu (Phỉ hoạn) cũng như vài công quân khác của Hoan Hỉ công tử, cũng phải dùng thủ đoạn “gà con” đấu đi đấu lại mới cướp được tướng quân triều đình về làm áp trại phu nhân. Cao Suất (Nếu) thì đoạn đầu hơi đáng chém cơ mà qua đoạn sau rất đàn ông cũng rất khôn ngoan, thôi thì lấy công bù tội.

Ôn nhu công:.

Âu Dương Duệ- Đây là lần thứ mấy nhắc tên anh trong bài rồi? Ngoài ra còn có Phòng Vũ (Kim bài đả thủ) và Thạch Nghị (Trùng sinh chi bản tính). Điểm chung là đọc về các anh đều khiến con tim sủng công của mình nát bét. Thương khủng khiếp. Dù thụ của các anh cũng tốt lắm nhưng đời vùi dập các anh quá. Coi truyện nhiều lúc vừa tức vừa thương các anh.

 

Ôn nhu công trá hình: 

Mình rất phân vân không biết nên xếp Phong Hạo (Đẳng nhĩ ngưỡng vọng – Dịch Tu La) vào Ôn nhu trá hình hay điên khùng công. Tính tình ảnh thì ôn nhu dịu dàng nhưng ảnh bệnh ngầm. Thôi thì, dù sao cả cặp “bệnh” này cũng rất ngọt ngào nên xếp anh vào list ôn nhu giả -vờ này vậy.

Nghiêm Ngôn (Muốn làm ông xã của em) cũng có thể xếp vào dạng này. Cũng may Nghiêm Ngôn là “trá hình” chứ nếu là ôn nhu công thuần chủng thì chắc là đã sớm tức chết vì cái tính ba chấm của Tô Tiểu Mễ rồi.

Điên khùng công:.

Thủy (Thủy mị): Nói về anh thì có thể tổng kết bằng vài chữ: Không điên khùng mới là lạ. Thân là chính nhân quân tử lại bị thiếu gia dụ dỗ yêu đương. Sa ngã vào thì bị phát hiện, bị người yêu bán đứng, bị thả trôi sông chết đi thành quỷ.

Mấy trăm năm sau tìm được nó, tính trả thù mà không nỡ. Dây dưa qua lại một hồi thì yêu lại từ đầu. Nào ngờ.., thôi rồi Lượm ơi, người này vốn dĩ chẳng phải người xưa! Hỏi sao không nổi điên mà làm ra vài chuyện quỷ súc. Thế nhưng, may mắn là người anh yêu lần này thật sự yêu anh. Dẫu cả hai hữu ý vô tình làm tổn thương nhau thì tình yêu sâu đậm cuối cùng cũng kéo họ về bên nhau.

Tần Diệc (Thôi xán vương tọa): Điên theo một kiểu khác Thủy, Tần Diệc là hạng người tính cách điên điên, cà lơ phất phơ, vô lo vô nghĩ, đã yêu là yêu hết mình, đã buông tay thì không quay đầu lại. Trong công việc thì vừa có cố gắng vừa có thiên phú, lại cũng có cái đầu, bởi vậy thiên hạ xung quanh GATO thế nào thì vẫn đường đường chính chính bước lên ngai vàng đệ nhất người mẫu.

Mỹ công:.

Từ Tình (Liễm Mi): Ma giáo giáo chủ khoái ăn mặc phong phanh trầm mình xuống nước, báo hại đệ tử danh môn chính phái đang đi làm nội gián tưởng là… nam sủng của giáo chủ.

Mộ Dung Đức Âm (Ác huynh tại bên): Đẹp thần sầu quỷ khốc, thiên địa đảo loạn, trời đất quay cuồng. Đẹp đến mức giai nghiện nhìn thấy xong chảy máu mũi mém thăng thiên. (Sau đó điên cuồng tập thể hình củng cố sức khỏe chỉ để lại gần người đẹp.)

Việt Thương (Thệ tử tương tùy): Sắc đẹp cứu rỗi thế giới == Vì nhan sắc này của anh bao kẻ tình nguyện đấu đá, âm mưu quỷ kế hầm bà lằng chỉ để rước được người đẹp về. Đáng tiếc, các bạn ấy không biết rằng, rước người đẹp này về chỉ tổ bị đè thôi.

Tần Ức (Nam thần bình hoa) cũng có độ đẹp đáng xếp trong hàng mỹ công nè. Nói chung là mỹ công thì nhiều như mây, mấy anh này được xếp vào list vì quá quá quá đẹp.

 

Top fav công của mình:

Phượng Phi Ly( Phương Phi Ly), Mộ Dung Viễn (Trích Tinh lâu chi Tỏa tình),

Nhậm Ninh Viễn (Quân tử chi giao), Lục Phong (Song trình), Phượng Thần Anh (Xuyên việt chi quy đồ), Niếp Hành Phong (Thiên sư chấp vị)

Dương Tĩnh (Thập thế luân hồi chi Thương Hải trường ca), An Tử Yến (Dù cậu là nam tớ vẫn yêu)

Năm nay rất tiếc không có ai lọt vào.

Suýt vào:

Phòng Vũ (Kim bài đả thủ), Âu Dương Duệ (Xin chào thị trưởng đại nhân)

Rất tiếc, rất tiếc chỉ thiếu một chút nữa thôi. Thụ của các anh mà ít thương các anh chút xíu hoặc truyện dài hơn tí nữa thì được rồi. Btw, dù sao em vẫn thích đọc thụ sủng công hơn là xếp các anh giai bị hành hạ hắt hủi vào list fav này.

 

Thụ mình thích:

Mạc Diên (Trì Ái), Tiểu Thất (Khánh trúc nan thư), Lộ Thập Lục (Lộ Nhân), Đàn Huyền Vọng ( Thủy tinh đăng chi kim tuế đông phong vãn).

Năm nay đáng tiếc lại không có ai đủ nổi bật để vào danh sách. (Câu này đã nói mấy năm rồi đó :(( Cầu fav thụ ra đời ~~ Các tác giả đâu rồi ~)

Suýt vào:

Từ Ly Yến (Si quỷ): Từ tính cách đến cách sủng công đều quá ổn, vô cùng ổn! Cái không ổn duy nhất là… Truyện quá ngắn!

La Tiểu Lâu (Cơ giáp khế ước nô đãi): Thông minh, hiểu chuyện, sủng công, truyện dài. Chỉ là.. thiếu chút hy sinh, thiếu tí ngược quằn quại (nhìn cái list fav thụ toàn mấy người bị ngược thê thảm).

 

 

 

 

Thụ ghét:

 

Loại kinh dị thụ:

Thẳng nam biến dựng phu: Phải nói truyện này đúng là cực phẩm trong cái thể loại biến đàn ông thành bánh bèo nhão hạng nhất trong mâm bánh bèo. Nhân vật chính Hàn Mạc lúc đầu được giới thiệu cũng thẳng mà cũng cứng mà, bị đè một phát có bầu thì biến tính còn lẹ hơn sang Thái phẫu thuật chuyển giới nữa. Ôi nhớ lại mà mình nổi da gà luôn đây nè. Lại còn có “cha đứa trẻ” và “bánh xe dự bị” bao quanh, sau đó đoạn sau còn tiết lộ một anh giai nước ngoài đào hoa cũng gọi bạn ấy bằng biệt danh abc gì í quên rồi nghe cũng ba chấm không kém. Này là nương thụ chảnh mèo chứ thẳng nam gì, tác giả về đóng cửa tu lại bút lực đi.

Loại lằng nhằng thụ:. Loại này đọc bực bội cực kỳ. Cứ kiểu ngả bên này một tí, nghiêng bên kia một tí. Bao nhiêu người theo đuổi là ngả hết bấy nhiêu bên. Một trong những nguyên nhân khiến mình càng lúc càng không ưa nổi mấy truyện có tình tiết tay ba.

Lục Tự Quang (Thiều quang đảo tự)

Thật ra không ghét bạn này. Chỉ là ở vài phần của truyện (thực ra là dài lắm==), bạn ấy làm mình khó chịu cực kỳ khi phải suy đoán xem rốt cuộc bạn đang yêu An “này” hay An “kia”. Có những lúc tưởng bạn thật sự đã quên đi quá khứ mà thật lòng đón nhận tình cảm hiện tại nhưng sau 30s lại bị tạt cho gáo nước lạnh vì cảm giác bạn ấy đón nhận An Khang chỉ vì ám ảnh quá khứ.

Loại ỏng với chả eo:

Sở Cảnh (Trọng sinh chi thâm độ dụ hoặc)

Kiếp trước người ta vì mình mà thăng thiên, giờ sống lại một là đối xử tốt với người ta, hai là mở lượng hải hà tha cho nó tìm đứa khác. Đằng này, bạn ấy cứ dây dưa lằng nhằng, kiếp trước Tả Dĩ Uyên hy sinh cả tính mạng vì bạn ấy, chẳng lẽ không đổi được chút chân thành ở kiếp này? Dụ thụ… Hổng thấy dụ chỗ nào! Đã thế, truyện còn mắc lỗi cực kỳ nghiêm trọng ở chỗ buff dân Trung quá đà ==

Loại keo kiệt:

Nghịch tập – Đam mỹ so hot năm nay. Nghe nội dung hấp dẫn đến mức biết chưa edit xong mình vẫn è cổ copy về đọc. Cơ mà… không biết phải nói sao khi Nghịch tập đã khai sáng cho mình… một loại thụ (thật ra nếu là công cũng vậy) mà mình không-thể-ưa-nổi. Chính là loại keo kiệt vắt cổ chày ra nước.

Tiết kiệm không xấu. Thế nhưng, tiết kiệm cũng có dăm bảy đường tiết kiệm. Người ta cho Ngô Sở Úy 1000 đồng, anh ta đến trả lại 1 đồng cũng nhăn mày nhíu mặt như đứt một khúc ruột. Sống vậy thì sống với dế chứ ở xã hội làm gì. Mình mà là bạn bác sỹ thì mình bỏ nó cho rồi. Dù được spoil là tất cả những keo kiệt này của bạn sau này cũng trả khi bạn dùng hết tất cả tiền bạc của mình để cứu công nhưng mình vẫn drop truyện. Xin lỗi, truyện dài quá, cái tính keo bẩn của bạn cũng kinh dị quá, mình khá thích Trì Sính nhưng cái sự “khá thích” đó không đủ để đu tiếp mà chờ ngày bạn hết keo. Sao có thể đọc nổi khi truyện viết về quá trình trả thù bạn gái cũ bỏ theo trai nhà giàu mà mình lại thông cảm với nhân vật nữ đó hơn thằng bạn trai keo từng xu của cô ta?

Loại buff

Cũng là một loại mới vừa xuất hiện trong năm nay, vinh danh bạn Bạch Diệc Trạch (Dẫn linh sư). Ban đầu, bạn được giới thiệu hết sức bình thường, chỉ vì nhiệm vụ “trời ban” mà đành cắn răng chia tay người yêu. Thôi thì, truyện tuy dở nhưng cố kiên nhẫn tí vẫn đọc được. Mải cho tới khi đùng một cái, tác giả cho bạn thăng lên làm công tử thế gia mà cả thành thị đều sợ.

Ở đây, hãy so sánh tí với Dương Lỗi (Kim bài đả thủ) sẽ thấy dù sau này người xem mới biết bạn ấy là công tử thế gia nhưng cách diễn đạt và xử lý tình huống rất tốt khiến người đọc bất ngờ nhưng không thấy shock, không buff gì quá đà. Đằng này, tả kiểu thụ thâm tàng bất lộ khiến mấy ông già đầu bạc trắng sợ hãi lung tung. Ừ thì “thâm tàng bất lộ”… Kiểu đùng một cái gán cho profile hàng khủng. Tình huống đưa số điện thoại phía trước cũng hết sức kiên cưỡng.

 

 

Có cảm tình:

 

 Tiện thụ/ Trung khuyển thụ: Hai thể loại này có vẻ gần nhau nên xếp cùng một chỗ luôn.

Việt Tùy (Thệ tử tương tùy)

Thân là thuộc hạ trung thành, Việt Tùy liều mình cứu chủ nhân. Rồi khi được đổi lại bằng yêu thương và tin tưởng, Việt Tùy cũng nhanh chóng chấp nhận Việt Thương “mới”. Lòng trung thành nay đổi thành tình yêu.

Tiêu Vân Hiên (Bất phụ như lai, bất phụ khanh)

Bị đẩy ra cũng xáp lại, rõ ràng đã nhìn thấy tấm gương phụ thân trước mắt nhưng vẫn lao đầu vào và kiên định dùng tài năng cùng tính mạng chứng minh tình yêu này. Nếu không vì cái tính cố chấp này của bạn ấy, Cung Dư Mặc cũng không hạ quyết tâm làm ra việc nghịch thiên, chấp nhận nhơ danh để đổi lấy quãng thời gian hạnh phúc sau này.

Có thể kể thêm Trương Tiểu Dã (Phỉ hoạn tương tư), Trần Hạ Sinh (Trọng sinh đến nông gia) vào list này. Một người táo bạo tạc mao, một người trầm ổn nội liễm nhưng đặc điểm chung đều là yêu hết lòng hết dạ.

Lăng Lang là một trường hợp đặc biệt. Đẳng nhĩ ngưỡng vọng đúng kiểu BDSM nên chữ “trung khuyển” ở đây cũng dùng chính xác cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

Điên khùng thụ:

Còn ai có thể đại diện cho top này ngoài Mr Hạ Hải Lâu (Trầm Chu). Bệnh theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Điên tới tận cùng, yêu tới tận xương. Vì cái tính điên mà gặp ngược suýt ngã xuống từ thiên đường. May mắn, bạn ấy có một công quân rất can đảm, một người luôn tin tưởng rằng “Trong lúc cậu ấy phát bệnh vẫn không nỡ làm tổn thương con.”

Ngoài ra, tất nhiên không thể không kể đến Khương Trạch (Đế trường trạch). Theo lý thường, trọng sinh vì hối hận kiếp này thì khi sống lại sẽ tu tâm dưỡng tánh, trở thành người lương thiện abc này nọ. Bạn ấy thì khác, để bù đắp cho sai lầm cũ, bạn ấy còn điên hơn, quyết tuyệt hơn và… à à… dụ thụ hơn, bám công mọi lúc mọi nơi.

Ta nói, cho dù là Liễu Hạ Huệ thì cũng phải chịu thua mấy bạn điên điên mặt dầy bất chấp thủ đoạn thế này nha. Loại thụ này coi cũng nguy hiểm lắm nhưng mấy đoạn abc thì cứ gọi là @@.

Ôn nhu thụ- Ngốc thụ:

Trịnh Hòa (Kính gửi ngài kim chủ sâu không lường được) là điển hình của dạng thụ ôn nhu, hiểu chuyện và thông minh. Nếu không thông minh e rằng đã chẳng khiến Bạch tiên sinh hứng thú, không hiểu chuyện thì chắc dăm ngày đã bị Bạch tiên sinh đá đi, còn nếu không dùng sự chân thành cùng ôn nhu chăm sóc Bạch tiên sinh thì ngài cũng chẳng đổ như chuối =))

Lâm Dược (Liễm mi): Ngoan ngoãn, hiền lành, nghe lời. Là em trai của Lâm Trầm (Đối diện tương tư) nên sự quyết tuyệt cũng không thua kém. Khi thấy bản thân còn yêu người kia quá sâu đậm, không thể đâm chết nó được thì xoay dao… tự sát luôn. Cơ mà từ IQ đến EQ đều thua xa anh trai nên vẫn bị giáo chủ đại nhân lừa lại ngọt xớt.

Tấn Tiểu Lỗi (Sở trường chính là phanh gấp): Có một công quân tạc mao như Đặng Thiên Vũ, Tiểu Lỗi không muốn ôn nhu cũng hơi khó. Tuy rằng bản tính hơi vô tâm nhưng yêu rất chân thành, thật lòng.

Ngoài lạnh trong nóng

Lan Mân (Thú thê đương thú thái thượng hoàng): Thân là thái thượng hoàng bị gả cho trai đẹp, đành cố gắng dung hòa mà sống. Yêu người ta mà cứ dối lòng chối quanh co. Thế nhưng, người ta mà bị chạm tới cọng tóc là nổi xung thiên lên ngay.

Ngu Tú Miện (Tái giá tiểu phu lang): Ngu Tú Miện – một người tưởng chừng như đã chôn đời vì… bị chồng bỏ, may mắn gặp được tiểu phu lang hiểu chuyện đã đem lại cho bạn ấy sự tự tin để một lần nữa đứng dậy, vươn danh lập uy giữa triều đình. Thế nên, từ tình tri kỷ ban đầu, Ngu Tú Miện quyết tâm giữ lại người kia bên cạnh mình, không chia sẻ cực phẩm đó cho bất kỳ ai.

Ngoài mặt thì suốt ngày chửi rủa, bên trong thì hễ chồng bị thương thì sẽ lao đến đầu tiên, có em nào đẹp đẹp muốn xáp lại gần thì nhanh chóng tới… cứu chồng!

Từ Ly Yến (Si quỷ): Dụ Chiêu luôn bất an cho rằng Từ Ly Yến yêu thân xác mình chứ không phải chính mình. Người đọc bất an vì không biết cảnh sát Từ đã quên được tình cũ chưa.

Thế nhưng, khoảnh khắc anh chạy vào rừng, điên cuồng gọi tên người kia là minh chứng quá rõ ràng cho tình yêu sâu đậm viên cảnh sát dành cho tên tội phạm nhà anh.

Ngoài ra còn có:

Yến Cẩn (Mạc Hậu) – Bề ngoài lạnh lùng che giấu mối tình cấm kỵ với đối thủ.

Lạc Vân Phóng (Phỉ hoạn) – Tạc mao tướng quân lấy nhầm sơn trại đại vương =)).

Tư Tuấn (Dã tâm của nam nhân) – Vốn là một kẻ dối lòng thế nhưng chứng kiến người kia hy sinh vì mình thì dùng mọi cách, dẫu phải trả giá đại giới cũng phải ép người kia quay lại bên cạnh.

Bùi Hàm Duệ (Thôi xán vương tọa) – Ban đầu chỉ là hứng thú, dần thành yêu đậm sâu, cuối cùng chấp nhận bước qua quá khứ ám ảnh để nắm được cánh tay người kia.

Lưu Quang (Châu ngọc tại trác) – Lại cũng là tên ngốc chẳng hiểu rõ được tình cảm của mình mà tổn thương người kia. May mắn là vẫn kịp thời quay đầu, trả giá đại giới để về bên cạnh Đàm U.

 

Thụ sủng công:

La Tiểu Lâu (Cơ giáp khế ước nô đãi), Lục Tu Văn (Chiết chi), Canh Nhị (Khiêu lương tiểu sửu) tuy tính cách có phần khác nhau; kẻ ngốc thật, người thông minh siêu đẳng, kẻ lại là người khôn giả ngu nhưng đều hết lòng yêu thương người kia của mình. Họ không quản đại giới hy sinh cho người mình yêu (dù có khi lúc đó còn chưa biết mình yêu người ta.)

Thạch Tĩnh Chi (Nam thần bình hoa) cũng là thụ sủng công nhưng còn bổ sung thêm đặc tính độc chiếm cuồng. Đơn giản vì so với 3 tiểu công phía trên, Tần Ức nhà Thạch Tĩnh Chi là bông hoa mới nở, bướm ong khoái nhảy vào lắm.

  1. Nhân vật phụ:

 

Thích:

Hoa Miêu(Kim bài đả thủ)

Gay, ăn mặc như tiểu nương thụ nhưng thằng nào xớ rớ là coi chừng bị bẻ gẫy tay. Hoa Miêu thích Phòng Vũ, không được đáp lại thì lặng lẽ bước ra, im lặng yêu thương. Không dùng thủ đoạn cũng không dây dưa, một người như Hoa Miêu xứng đáng có được hạnh phúc.

Tác giả ơi, cầu phiên ngoại or truyện về Hoa Miêu.

Thạch Lỗi (Trùng sinh chi bản tính)

Một người cha đơn thân từng bước nuôi con mình trưởng thành. Yêu thương con như thế, lại thấy nó sa vào mối tình không lối thoát, thấy nó từng bước từng bước bảo vệ người kia đến mất đi đôi chân. Ấy vậy mà người kia không hay biết gì, thoải mái bên vợ đẹp. Con mình thì cứ cười cười ôm máy tính mà sống qua ngày. Lòng một người cha còn có thể đau bao nhiêu?

Hạnh phúc của Thạch Lỗi ở kiếp sau chính là để đền bù cho mất mát kiếp trước.

Ares (Dã tâm của nam nhân)

Con chó (dạ, nó đúng là con chó aka con cún thật) của công quân Kỷ Hoán Thần. Cùng Kỷ Hoán Thần lớn lên, yêu thương anh, chiếm hữu anh và cuối cùng hy sinh thân mình để bảo vệ anh. Khá là buồn cười, thế nhưng cái chết của Ares chính là điểm mấu chốt mà Kỷ Hoán Thần khó vượt qua nhất để tha thứ cho người anh yêu.

Ghét:

Ngô Diên- mẹ Ngu Tú Miện (Tái giá tiểu phu lang)

Phải nói là, cũng hiếm có nhân vật nào có thể ngu đến độ này. Có một đứa con thiên tài như Ngu Tú Miện mà không biết giữ, chỉ vì con mình là ca nhi mà bỏ xó, đi nâng niu tiểu thiếp và con trai người ta. Người mẹ ngu như thế này quả thật là cực phẩm thế gian hiếm có khó tìm.

Mà ngu chưa đủ, còn cổ hủ và ích kỷ. Con rể đầu có trăng quên đèn, thím cũng bênh. Con mình tái giá lấy được chồng tốt, chịu cho nó tung hoành ngang dọc thì thím chửi không biết dạy phu lang. Cái tội hại con mình hết lần này tới lần khác, tác giả đã quá thương tình khi không bắt thím này trả giá.

Lưu Quang gia (Dị giới chi nông gia ký sự)

Không thể hiểu nổi người “mẹ” nào lại con cưng-con ghét kinh khủng thế. Vì thằng con cưng, lừa gạt tiền gia đình con cả đã đành, lại còn hại con cả phải đi tòng quân suýt chết. Ở nhà thì dùng danh nghĩa “mẹ” chồng bắt nạt vợ con người ta. Khốn nạn kinh dị luôn. May mà truyện này có phiên ngoại trọng sinh nếu không chắc uất ức chất cao.

Từ Vĩnh Chu (Vãn hồi)

Truyện chủ công, bạn này là bạn thân của nhân vật chính và cũng là người đẩy anh tới tận đáy không thể vươn lên. Mình tự hỏi, chỉ vì lòng ganh tị, có thể đẩy người ta xuống nước không cho ngóc đầu lên thế sao? Ác cũng vừa vừa phải phải thôi chứ. Khi bản thân đã lên tới đỉnh cao danh vọng rồi vẫn ganh tị không chừa cho người ta một con đường sống… Mắc bệnh hả?

Nhan Quy (Thôi xán vương tọa)

Tình cũ của nhân vật chính Tần Diệc. Tra thu nỡ lòng cắm mấy nhát dao vào ôn nhu công của người ta. Hạng người gì mà để người yêu hết lần này tới lần khác hy sinh vì mình mà chẳng biết chẳng hay. Bản thân lại vì tra công lúc trước quay trở về mà lừa gạt người ta, lừa công việc chưa đủ, phản bội luôn. Bị bắt gian tại giường thì mếu máo “Anh chỉ muốn làm thế để chấm dứt một đoạn tình cảm.” Nghe muốn đập ghê.

 

 

  1. Tác giả

 

Fav: Lam Lâm, Tô Du Bính, Dịch Nhân Bắc, Hoan Hỉ Công Tử, Trần Ấn-Thiên Thương, Mộc Vũ Linh Âm, Thiên Khỏa Thụ, Phiền Lạc, Cuồng Thượng Gia Cuồng

Từ khá thích lên thích mê: Khốn Ỷ Nguy Lâu, Tư Hương Minh Nguyệt, Tử Vũ Nguyệt Diên: Năm nay đã bảo chứng cho tình yêu của mình bằng những tác phẩm fav.

Đột ngột yêu luôn: Lục Dã Thiên Hạc: Tiên mãn cung đường ~~ Với một đứa mê mèo thì không còn gì có thể yêu hơn.

Khá thích: Tô Đặc, Nam Phong Ca, Bạch Vân, Trần Sắc, Mạc Tâm Thương, Thạch Đầu Dữ Thủy, Thiên Bình Tọa

Chờ mong: Neleta, Bích Thủy Mai Lạc, Ngữ Tiếu Lan San, Cận Sắc Ivy, Thủy Thiên Thừa, Phong Quá Vô Ngân, Ly Chi Nhược Tố

Nhân tố mới: Trường Nhạc Tư Ương với Bình hoa nam thần và Thú thê đương thú thái thượng hoàng rất thú vị.

 

Chuẩn bị chạy: Phong Dạ Hân, Priest

Chị Hân có trong list từ năm ngoái. Sau cái Romeo vs Romeo quá tệ kiểu ngược mà không biết tại sao cần phải ngược thì mình sắp buông tay với chị rồi.

Năm nay có thêm Priest. Vâng, Priest – Pi đại, em rất tiếc phải cho chị vào list này. Truyện rất hay nhưng thay vì chủ thụ như hồi xưa, giờ chị full thụ luôn rồi. Đứa công khống như em phải tính sao :((

Chạy: Cũ: Hoài Thượng, Ngô Trầm Thủy, Mãn Tọa Y Quan Thắng Tuyết, Nguyệt Hạ Điệp Ảnh, Phong Lộng. Năm nay thêm Nhĩ Nhã.

Một đồng nhân lại một đồng nhân. Vẫn Bao Công group, vẫn tâng trên trời.

Chị ơi, bao giờ chị quay trở lại thời kỳ đầu bớt buff nhân vật, bớt kéo truyện dài và dai thì chúng ta quay lại. Cái bộ Hắc Phong Thành chiến ký đọc vài trang là muốn khóc rồi.

Và đây là bản tin chờ lấp hố

Nhắn tìm Mộc Vũ Linh Âm và Ngã Đích Tiểu Q. Hai tỷ tỷ đã mất tích nơi nào rồi? Truyện của chúng em đâu. Kết phát thụ trường sinh và phiên ngoại Gia hữu tiểu ngốc đâu hả~~

Lam Lâm, trồi lên chút xíu mà đã lặn rồi sao. Mau lấp hố một đống truyện của chị đi. Bà Bánh Bơ thì làm ơn đừng viết hệ liệt khác nữa coi, viết cho xong cái Hỉ nháo giang hồ đã.

Mê Dương đại đại nữa, bà đâu rồi. Viết tiếp vài bộ hot hot đi, chỉ cần không song tính là được. Trời biết đất biết là mình hổng chịu nổi H song tính của Ô Mông Tiểu Yến.

 

Ps 2: Năm nay tiếp tục cầu huynh đệ văn ~ Trạch đấu, cung đấu chủ công nữa nè. Trọng sinh chủ công cũng được. (Túm lại là cái gì chủ công cũng được). Với cả NGƯỢC CÔNG TRƯỚC NGƯỢC THỤ SAU- Ai biết chỉ giùm mình với, đã tìm kiếm quá trời quá đất rồi.

Năm sau lại viết dài hơn năm trước. Đã cố gắng tiết chế nhưng sao vẫn dài quá trời quá đất vậy nè. May mà vẫn xong đúng 26 Tết. Mọi người ăn Tết vui vẻ nhé :D

 

Thái tử phi thăng chức ký |Nếu có thể nhìn thấu ái tình

Cuối cùng cũng xem xong Thái tử phi thăng chức ký rồi. Tính không viết gì nữa vì lười, với cả quan điểm của mình từ đầu phim tới cuối phim không thay đổi gì. Cơ mà có đầu có đuôi, viết thêm một bài coi như kết thúc.

*Tựa đề là OST phim – bản dịch của Kites. “Nếu có thể nhìn thấu ái tình, cuối cùng vẫn sẽ cô đơn.” Đây là lời dành cho bạn Thịnh nguyên tác hay bạn Bồng trong phim nhỉ? Hoặc là bạn Thịnh trong phim trước khi chịu buông tay khỏi ngai vàng?

Đầu tiên, nói về cái dàn này trước.

Tất nhiên, đứng đầu là anh đạo diễn. Quả thật càng xem mấy thông tin về phim mình càng phục anh ấy. Phim gì mà kinh phí 20 triệu, quay hết 1 triệu, thuê thủy quân hết 19 triệu. Ảnh làm được phim phải nói là quá giỏi. Và quan trọng hơn, team kỹ xảo của Hoan Thụy nên coi phim này và từ chức tập thể đi. Ít nhất người ta còn được hình gif, ai như cái thác nước jpg của Hoan Thụy hả trời ==.

Btw, nhắc tới anh đạo diễn, ngoài tài năng ra thì cái thứ 2 là vụ con chó. Cuộc tình dù đúng dù sai, lỗi là ở con chó. Thương nó quá :((

Trương Thiên Ái sẽ còn tiến xa. Nhan sắc đã chín rồi, tài thì thấy cũng ok. Lạc Thị chống lưng, hình tượng nữ cường nữa. Chỉ cần fans em bớt ATSM chút là được. Mới casting Như Ý mà đã đòi “nữ phụ lấn át nữ chính” với Tấn == Địa vị, thực lực, thành tích của người ta chỉ búng một ngón tay thì 10 Ái cũng chìm luôn rồi. Rồi hôm nọ lúc cảnh nóng tập 27 thì phải. Cosplay cảnh trong Địch Nhân Kiệt của Lý Băng Băng với Lưu Đức Hoa mà thấy top cmt “Đây là cảnh lãng mạn kinh điển nhất tui từng thấy.” Đáng sợ ghê!

Go Princess Go 21[(029064)2016-01-16-23-07-08]

Em Luân thì không biết sao. Mình khá thích thằng bé nhưng diễn kiểu nó thì phải bồi đắp N lần nữa. Hoặc chọn mấy vai đơ đơ mà diễn. Chứ nam thần, tiểu tiên nhục trong C-biz giờ nhiều không đếm xuể, ngoi lên rồi đó nhưng giữ độ nổi này được bao lâu thì khó nói lắm. Chuyện em với anh đạo diễn cũng là một trở ngại nữa. Thôi thì nổi hay không là do số, mong em đừng học hư là được. Gay thì gay, thẳng thì thẳng, đừng có nổi tiếng rồi tính đường “thay áo”. Mà em có thể đi hát tiếp được đó, nhạc phim rõ hay.

Go Princess Go 27[(003571)2016-01-17-02-03-56]

Đoạn này thấy em diễn dễ thương lắm nè. Nhập vai =))

 

Bạn Mông Lung thì cùng công ty với Sảng. Hiểu rồi hén. Giờ tự tính đường thì may ra, dựa vào công ty này chắc chỉ nổi được vài tháng nữa là maximum. Cơ mà, thấy nhiều người khen bạn diễn hay hơn em Luân, mình thì thấy đỡ đơ hơn chừng… một ngón tay. Với cả, mặt lúc nào cũng như đang nhịn cười. Em Luân coi vậy mà đỡ hơn, mặt đơ quá nên có đang cười ầm ầm trong bụng cũng khó thấy. Dù sao thì, mặt bạn này khó lên vai chính lắm. Không biết tạo hình hiện đại thế nào chứ tạo hình cổ trang thì mãi mãi fail làm nam thứ thôi.

[C-zone].Go.princess.go.Ep33.SD.KITESVN.COM[(041937)2016-01-17-03-31-43]

Mấy người còn lại, có khả năng lên được chắc chỉ còn bạn Leo cây. Cơ mà Quách Tuấn Thần đóng phim này xong chắc chết vai luôn rồi. Ẹo đến mức dù bản thân mình không chủ trương ship Cửu x Nghiêm (do hai đứa đều là thụ) mà còn thấy quá… nữa. Mấy màn ôm nhau, hôn nhau, “Đời này chỉ có đệ tốt với ta.” Thật quá sức chịu đựng. Đẻ ra em vợ làm cảnh mần chi mà suốt ngày Cửu Nghiêm cứ như hình với bóng. Sau này phải cao lên và cường tráng hơn (quan trọng là cường tráng hơn) thì mới mong được đóng mấy vai quan trọng.

*Note nhỏ: Có ai thấy em Giang Ánh Nguyệt có ánh mắt giống Lâm muội muội không? Mấy lần khung hình chiếu cận mặt ẻm thì mình cứ gọi là sững sờ. Khí chất thì thôi nói làm chi, cơ mà ánh mắt thì giống nhau lắm.

Xong diễn viên, giờ nói về phim.

Phim này vừa hết là có một làn sóng chê dữ dội liền. Khó hiểu là ở chỗ thiên hạ chê thật… hết sức.

Chê 1: Bồng Bồng nữ tính, drop từ tập >10 bla bla.

Bồng nữ tính từ cảnh đi gặp thái hoàng thái hậu rồi (cảnh thứ 2 hay 3 gì trong phim). Coi >10 tập mới drop vì lý do này thì có quá chậm tiêu không? Nói chung là ngày xưa giữa một đám “Bồng ca Bồng ca” mình thấy lố dã man vì bạn Bồng cùng lắm được cái tiếng tạc mao thụ (liên hệ bài trước). Giờ cũng thắc mắc y chang là bộ trước tập xx yy zz nào đó của các bạn drop vì Bồng nữ tính thì bạn ấy nam tính hả. Nam xuyên nữ muốn nam tính thì không có chuyện váy áo chạy vòng vòng, ôm trai tè le như bạn ấy đâu nha. Nam tính hả, chắc nam tính hơn được Dương Nghiêm đó.

Chê 2: Chê kết thúc nam x nam ở thời hiện đại

Cái này rõ ràng là nam xuyên nữ. Hồn vẫn là nam. Trước đây chính các bạn cũng tung hô “Bồng ca Bồng ca”, giờ người ta về với giới tính thật lại bảo tởm. Ôi trời đất quỷ thần ơi. “Bồng ca tổng công”, “Bồng ca soái nhất” nhưng anh nên là nữ vì là nam người ta không chấp nhận :))

Tóm lại là toàn chê những sự đã mười mươi ngay từ lúc phim bắt đầu rồi. Khen cho đã rồi lại chê đúng những cái ấy, thật khó hiểu!

Mấy cái chê còn lại thì phần nhảm quá, phần chả liên quan tới cảm nhận của mình nên thôi. Hổng quan tâm. Còn ai khen thì làm ơn đừng có mấy thím fans ATSM lên top cmt kiểu “Đây là phim cổ trang hay nhất từng xem.”

Trời đất, thật chứ lúc đọc cmt mình còn không tin nổi vào mắt. Vậy mà là top cmt bên GR đó. Não nhũn hết cả đám hả!!

Cuối cùng, phim này hy vọng đừng làm phần 2 hay movie gì. Nếu có thì anh đạo diễn tránh xa chứ đừng nhận lời nha anh. Phần này có đủ yếu tố thuận lợi mới được thế này. Phần sau thì dù LetTV có thuê 200 triệu tiền cho thủy quân vote bài lên đi nữa thì khó lòng tránh khỏi flop đâu.

Movie hả, đừng nghĩ dại nếu hông muốn tán gia bại sản.

Em Luân và Ái Ái giờ bứt được rồi thì ráng tranh thủ bứt đi thôi, mấy hôm nữa vào mùa phim mới thì dễ là chìm trong vòng một nốt nhạc!

 

Thái tử phi thăng chức kí | Chín phần ngò tây, một phần đào mỹ

Cuối cùng cũng đu theo bộ phim đang sốt hiện giờ. Sau 15 tập phim, trước hết phải nói rằng: phim hài thiệt. Nhìn đoàn phim nghèo rớt mà làm ra một bộ như vầy không dễ, thấy thương ghê nơi. Cơ mà thiên hạ bớt tâng theo trào lưu giùm cái, nghe sởn cả gai ốc hà. Nhất là câu, “Trương Bồng Bồng tổng công”. Ta nói, tổng công con khỉ. Là con dân nhai đào mỗi ngày, đọc mấy dòng đó rồi xem phim đúng kiểu “WTH! Đâu ra?”Phim rặt một màu ngò, được vài miếng đào, bạc hà bề ngoài thì nhiều nhưng thật chất thì như kiểu phim xứ mình cho gay vào câu hài (dù chả mấy hài). Có lượng mà không có chất.
Cơ mà, khen trước chê sau.

Đầu tiên, kịch bản (theo bạn mình là fans) là đúng tinh thần truyện. Phim bựa trên từng cây số, câu thoại nổi loạn, hợp trend, nói chung là muốn chê cũng khó. Dàn diễn viên trẻ, hợp vai. Nữ chính xinh đẹp, biểu cảm tốt, cũng dám diễn tới bến. Phim nghèo nhưng quay phim có tâm, nhiều góc độ, cách chọn khung hình cũng đẹp. Có nhiều ý tưởng sáng tạo, độc đáo THẬT chứ không phải vì thiếu tiền nên làm đại. Nhạc phim bắt tai, mình thích cả hai bài. Đoạn hiệu ứng ở OP dù nghèo nàn nhưng lại ấn tượng ngoài ý muốn.

Mà nói chớ dù sao thì thiên hạ khen thì nhiều rồi, mình khen cũng chẳng qua là nhai lại, vào phần không ưng ý luôn vậy.

Trước đây, khi phim tung trailer, trang phục của phim bị bàn dân thiên hạ cho là “Nhìn tạo hình muốn bỏ phim”. Giờ dù mình khen phim í, vẫn thấy nó thật… hết sức. Đoàn phim nghèo thì thôi, còn chơi nguyên cái mắc áo sau lưng quấn lụa bay bay chi vậy trời. Bỏ đi chắc chắn đẹp hơn. Cơ mà, mấy bác kiểu thấy không đọ được độ đẹp với đa số phim hiện giờ nên cho dị luôn để “khác biệt”. Hẳn là mua vải ký dư nhiều quá.

Nữ chính xem hình chụp rất ok, xem phim cũng ổn. Khổ nỗi có vài góc dìm quá. Mà chết cái là cái đoạn bạn nghiêng đầu nghiêng mặt rơi nước mắt – scene xấu nhất của bạn í thì lại chình hình ngay OP. Hôm trước, xem gif trên weibo cứ gọi là @@. Không biết mũi hàng tự nhiên hay đã qua nhân tạo cơ mà nó cao và to bất thường. Giống mũi của Tavia sau khi sửa cơ mà không bị lố như chị ==. Đáng lẽ nên quay nghiêng để khoe xương hàm rất đẹp or quay thẳng mặt == Chọn cái góc xấu nhất để cho vào OP, mấy cha mắt mũi sao vậy ==

Góc đẹp

Go Princess Go 13[(011833)2016-01-01-15-30-21]

Góc xấu

Go Princess Go 09[(012649)2016-01-01-14-51-28]

Dàn nam trong phim không tệ, cơ mà bảo soái thì mình chịu. Bạn thái tử mình có cảm tình nhất vì vụ bạn bỏ 10k tệ thu âm bài hát, xem phim cũng khá là thích cái mặt than. Btw, bạn soái thì… (xin lỗi trước) Hà Nhuận Đông, Trương Hàn thường bị chê xấu mình thấy còn đẹp hơn. Nói gì thì nói, bạn thông minh và (có lẽ) đang gặp thời, chờ phim sau bàn tiếp. Cửu vương và Dương Nghiêm thì thật tình không thấy đẹp. Cửu vương xem screencap rất ok nhưng người thật thì sao sao đó. Trước hết thì bạn ấy không hợp tạo hình này, sau nữa là nhìn cứ giống anh giai Lưu mặt than *mình bị ám ảnh* Không biết hình ngoài đời bạn ấy ra sao. Dương Nghiêm quá trẻ con, Triệu Vương thì chưa tìm thấy vẻ đẹp tiềm ẩn đâu cả :v Hai nữ thứ Lục Ly với Giang Thị tạm ổn. Chấm nguyên dàn cast thì ưng nhất là Lục Ly. Dù không phải đẹp nhất nhưng trông tươi tắn đáng yêu, nhân vật dễ thương, diễn viên diễn cũng ổn.

Là con ăn đào mỹ mỗi ngày, điều mình thấy khó hiểu nhất sau khi xem phim là chuyện mấy cái top cmt toàn kiểu “Bồng Bồng công nhất”, “Bồng Bồng tổng công”. Xem phim dòm nát nước không ra, hổng biết mấy thím phát biểu câu ấy nhai được mấy trái đào rồi mà mạnh miệng như vậy. Ôi thôi, ngò tây, có trá hình đào mỹ thì nó vẫn là ngò tây thôi các thím. Dân ngò tây xem thì xem, cần chi mạnh miệng mấy thuật ngữ đào mỹ để dân ăn đào như mình nghe phải trợn mắt há mồm làm chi.

Quân kĩ (Thảo Thảo) cũng cổ trang, nam xuyên nữ, có thai (là đam vì sau đó chết biến lại thành nam) người ta là thụ thôi nhưng cứng hơn nhiều. Kiểu xem phim thì ok đó nhưng rõ ràng nó là dĩa ngò tây, đào mẽo đào mỹ thì chả thấy gì, ngoài một binh đoàn toàn thụ là thụ lượn qua lượn lại bán đồ hàng. Muốn ship cũng không biết ship mần sao. Được bạn thái tử (miễn cưỡng, vô cùng miễn cưỡng) tính là công. Còn bạn Bồng… cái kiểu đi đứng hai hàng, ăn ngủ bá đạo thì là tạc mao thụ, cùng lắm tính là nữ vương thụ. Công gì nổi mà công! Đây rõ ràng là một phim thuần linh thuần linh thuần linh, 00000~~

Nói chung mình thấy phim này giải trí được. Mỗi tập 20 phút, mình có tua tí xíu, so với mấy phim coi 1 tập hết 10 phút gần đây là tốt hơn nhiều, chỉ phản cảm cái kiểu vài thành phần tâng tới trời. Có những thứ rõ ràng vì thiếu kinh phí, khó khăn này nọ nên phải thành thế mà được bơm thành ý tưởng vĩ đại. Mượn lời bạn mình là nghèo quá quấn lá chuối ra đường, thiên hạ nhào vào tung hô hot trend. May mà mình quyết định xem lúc này, để tới hết phim, nghe thiên hạ ca thêm nữa thì xem thể nào cũng thấy tuột mood xuống âm vô cùng.

À, ai thích phim này có thể thử đào mộ bộ Chế tạo mỹ nhân của Vu Chính (Kim Thế Giai, Dương Dung). Phim nhảm như quỷ nhưng được cái dễ thương, dàn diễn viên thì từ thực lực tới lão làng, bonus vài em gái trẻ trung xinh như mộng nữa.

[Đào mộ phim cũ] Nàng dâu câm

Phim Nàng Dâu Câm Tập 4 - Nang Dau Cam Tap 4 - THVL2 - YouTube[(053865)2015-12-12-13-28-09]

Nhân một đêm mất ngủ đào lại mấy OST phim xưa ra xem, từ Mộc Quế Anh qua Bảo Liên Đăng rồi Kê tường như ý, chạy vòng vòng một Nàng dâu câm. Tự dưng có hứng review phim này, cũng may youtube có bản của đài Vĩnh Long xem ổn ổn, *có nhiều phim hay mà nghe lồng US muốn xỉu*. Một bộ phim đáng bỏ thời gian ra hơn (đa số) mấy cái chuyển thể ngôn tình tè le hột me hiện nay.

 

Nhớ một ngày cách đây lâu thật lâu, thuở mình vẫn còn biết nhà có tivi :v, bật ẻm lên thì bắt gặp phim này. Cảm giác đầu tiên là: “Má ơi, nữ chính là hay đóng Quỳnh Dao kìa, sao mà già dữ vậy.” Nhìn sang nam bên cạnh “Ôi, vừa béo vừa xấu, chắc không phải nam chính rồi. Coi xíu chờ xem nam chính mặt mũi ra sao.”

Chờ mãi chờ mãi, cuối cùng vẫn không thấy anh giai nào cao gầy đẹp trai trong phim cả. Cơ mà, lại xem được một chuyện tình cảm động.

Nhạc Linh vai Lâm Tịnh Vân, một cô gái câm nhà nghèo có thân thế phức tạp, được gả vào Chu phủ trừ nợ. Trớ trêu thay, đón dâu là một người, bái đường lại là một người khác. Chàng trai trẻ tuổi vui tính ban đầu gặp mặt chỉ là cậu em chồng, còn chồng chị ấy hóa ra là một anh công tử sắp gần đất xa trời. Gả gà theo gà, từ đó chị ở lại Chu phủ chăm sóc chồng rồi dần dần nảy sinh tình yêu.

Phim Nàng Dâu Câm Tập 7 - Nang Dau Cam Tap 7 - THVL2 - YouTube[(060258)2015-12-12-14-12-59]

Đoạn này bị chồng bỏ, chị cầm mớ tiền đứng đơ luôn :v

Phim không có tình tay ba tay bốn gì hết. Tịnh Vân xinh đẹp hiền lành, được nhiều người thích thật nhưng từ đầu đến cuối chỉ nhất mực yêu chồng. Chồng chị thì khỏi nói rồi, vì chị cái gì anh làm được anh đều làm. Tình cảm trong phim vừa dễ thương vừa cảm động, phải công nhận là diễn viên có nghề nó khác, diễn dễ thương tuổi trẻ không thấy gượng chút nào. Trông họ không hợp tuổi nhân vật thật ấy nhưng xem họ diễn vẫn có thể thấy được đó là một cặp vợ chồng hai mươi trẻ tuổi. À mà hai anh chị này ngoài đời từng yêu nhau luôn, đóng cặp với nhau thế này vừa không cứng lại rất ăn ý. Tiếc là đóng xong phim cũng chả quay lại với nhau. Nghĩ cũng buồn, càng coi phim càng thấy xứng lứa vừa đôi quá sức.

Phim Nàng Dâu Câm Tập 4 - Nang Dau Cam Tap 4 - THVL2 - YouTube[(053652)2015-12-12-13-28-02]

Anh ơi, lam nhan bạc phận ==

Tính cách nhân vật trong phim rất ổn. Tịnh Vân cũng hơi thánh mẫu xíu nhưng thật ra rất có chủ kiến,dỗi thì không ai đu cho nổi, lúc giận chồng thì cũng dữ dằn gần chết. Tóm lại là một nhân vật làm mình hài lòng. Thiếu Phát nói mười chữ thở hết tám lần nhưng xem một hồi không thể không đổ ảnh được. Một người đàn ông thông minh, tình cảm, dịu dàng muốn xỉu, khuyết điểm duy nhất của ảnh chính là ảnh sắp thăng tới nơi rồi ==. Nói một hồi thấy như kiểu Lịch Xuyên nhỉ, thấy người ta tốt thì tìm cách đẩy người ta ra vì tự ti mình không xứng. Kiểu như anh ôm vợ đang ngủ mê, hứa sẽ chăm chị cả đời, sau đó tự mỉa mai mình còn chăm sóc mình không được. Thương lắm.

Nhân vật phụ trong phim cũng ấn tượng. Mỗi người một vẻ, số phận cũng đa màu đa dạng. Mẹ chồng thương con, em họ hay ganh tỵ, người chị ruột có số phận truân chuyên, em chồng trượng nghĩa, phản diện có phần đáng thương… Nhạc phim cũng là một điểm cộng. Đoạn tình cảm nghe rộn ràng rạo rực, đoạn buồn thì nát ruột nát gan. Biết trước kết thúc rồi mà xem lại vẫn thấy buồn muốn khóc.

Tổng thể phim khá chỉn chu, tuy cũng còn nhiều lỗi gượng ép nhưng đấy chỉ là lỗi nhỏ. Phần diễn xuất của các diễn viên trong phim đủ cân team hết. Đóng quá đạt, nhất là hai nhân vật chính chemistry tung tóe. Phim 7đ nhưng vì phần diễn viên, lên 8 điểm luôn. À, ai thích Quách Trân Nghê thì nên xem phim này, mười năm trước cute khiếp luôn.

Tóm lại, trong thời gian chờ đợi Mị Nguyệt truyện ra (và cân nhắc nên coi nó hay không) thì luyện phim cũ cũng là một ý không tệ.

Ps: Còn đang theo một bộ là Tôi và Bà bà truyền kỳ của tôi của Ninh Tịnh vs La Tấn, cơ mà chờ sub ra nhiều tí coi mới đỡ ghiền.

Akanishi ở Iqiyi

Đúng 2 năm (trừ hao vài ngày) sau 47 Ronin, lại được thấy anh mặc vest đi cat walk tới một buổi lễ. Không phải concert mà là một lễ trao giải hẳn hoi, có đi thảm đỏ, có phát biểu, lần này có cả nhận hai giải và trình diễn nữa.

Tự hào lắm chứ, dẫu biết rằng hai giải thưởng âm nhạc abc này thật ra cũng chẳng khác gì mấy cái giải “100 anh đẹp trai của năm” chủ yếu vui là chính, cơ mà vẫn cảm thấy vui đến nghẹt thở vì tất cả những Jin ‘s moment ngày hôm nay.

64e3c173jw1eyoyhij8l7j20yv1hq4b5

Bộ vest anh mặc rất tôn dáng, kiểu tóc thực sự là đẹp ơi là đẹp, khuôn mặt cũng đã cạo râu rồi. So với style quần váy râu lún phún hôm qua quả là lột xác 180%. Anh bước đi trên thảm đỏ đẹp chói lóa, ký tên cũng đẹp chói lóa, dù khi ký tên mình thì anh dùng ký tự mà 100 người hết 101 người không dùng để ký, may mắn thay anh vẫn đẹp lộng lẫy.

Vị trí ngồi của anh phải nói là rất tuyệt. Mình thật sự thắc mắc về vì trí ngồi của các khách mời Hàn Quốc như thế nào, chứ vị trí ngồi của anh quả thật đắc địa. Bên phải là Trương Chấn, bên trái là Ngô Kỳ Long, cách một ghế là Trần Khôn. Xéo xéo ngay hàng dưới của anh là cặp đôi Hồ Hoắc đang nổi rần rần, rồi ngay dưới là Trần Vỹ Đình với Triệu Lệ Dĩnh, đầu bên kia còn có Dương Dương và Trịnh Sảng. Toàn những người có fans đông rợp trời, chụp hình có cả mớ có khuôn mặt ai kia, ngồi save hình nhiều đến mỏi tay. Lại thêm mấy đoạn MC phỏng vấn Hồ- Hoắc đều dính mặt anh, có cả đoạn anh mím mím môi (chắc đang ngu ngu không hiểu gì). Người ta nhìn idol nhà người ta, bản thân mình cũng thích nhiều sao Trung đó, cơ mà nhìn vào mấy tấm ảnh, thứ nhận ra trước nhất là xương hàm gợi cảm, mái tóc xoăn sexy và cặp môi cứ thích chu chu ra của ai kia.

Xem vài video cut của anh cùng mấy fancam, cảm thấy thương mấy fans ở Trung Quốc ghê gớm. Hình như cũng chỉ có một nhúm nhỏ thôi nhưng cũng bảng biểu đèn đóm sáng trưng, la hét ầm trời. Mình xem một fancam, lúc Jin lên nhận giải thì bạn quay phim (or fans nào ở gần bạn ấy) giọng mếu máo thấy thương. Hình chụp Jin hôm nay không quá nhiều (vì có phải concert riêng đâu) nhưng cũng không ít, còn đẹp ơi là đẹp nữa chứ. Mỗi tội Mi Amor hôm nay không biết vì sức khỏe hay âm thanh (hay tại tôi không tài nào xem được HD) mà giọng khàn quá sức, thương anh. Rồi đoạn cuối chương trình, mấy team nước ngoài ra hết sân khấu, trái Hàn mà phải cũng Hàn, anh đứng ngơ ngơ :(( Mà nhà đài cũng rất thương tình quay mấy bạn Jin fans nhiều lắm nha (hay do team đó đầu tư mấy bảng phát sáng đẹp quá??).

Jin đã sang Trung Quốc 3 lần. Một lần tham dự nhạc hội, hai lần concert, đây là lần thứ 4. Lần này anh có được chỗ ngồi (theo mình) là quá tốt, lại chụp hình với cả Angela Baby (lúc anh lên nhận giải cũng quay mặt bạn này, không hiểu vì sao???) biết đâu sẽ có một dự án nào đó chung chẳng hạn.

Anh à, quá lâu rồi chúng em không thấy anh ló mặt lên màn ảnh, xin hãy mau comeback. Em biết chứ, anh đóng dở ẹc nhưng hãy cứ đóng đi. Gạch đá fans tụi em không lo được thì tụi em kệ, dù sao anh đóng dở là chuyện ai chẳng biết, chỉ cần anh đóng phim cho tụi em vui là được.

6a339555jw1eyp01wep1bj22xc1yde81

Hy vọng mai sẽ có thêm nhiều hình nhiều video nữa, cũng có thêm tin tức gì đó hay ho chẳng hạn. Jinjin, chỉ mong được thấy anh nhiều nhiều nhiều, chìm đắm trong sắc đẹp của anh nhiều nhiều nhiều. Yêu anh <3

 

Riaru Onigokko 2015 – Tag | Ồ, sâu xa quá

Mấy ngày qua thấy thiên hạ rần rần rần xoay quanh cái Tag 2015, nhân lúc trời đẹp lòng không vui cũng muốn góp vài dòng :v Đây không phải một bài review, ai chưa xem thì đừng đọc làm gì. Chỉ là nhận xét của bản thân sau khi xem phim thôi.

Và mình thấy, phim dở ẹc.

Mình xem phim này hai lần, một lần vietsub, một lần engsub, còn cẩn thận dùng mớ tiếng Nhật mèo ba chân để ngẫm tới ngẫm lui rồi đọc đi đọc lại mấy bài review khen phim này trên mạng. Sau đó thầm nghĩ, lẽ nào do mình quá trong sáng chỉ xem yaoi mà chưa coi hentai nên không hiểu phim? (theo cmt của bạn Nguyen Viet Duc trên Krad ‘s world, phim này là một thế giới trong game hentai *vì thế giới không hề xuất hiện nhân vật nam* nhân vật chính trải qua các màn trong game, màn cuối là anh đẹp giai chỉ mặc quần lót làm phần thưởng). Sau đó cũng đọc vài review khác, tựu chung đều khen phim rất hay rất thần thánh, miêu tả về một thế giới phụ nữ bị rẻ rúng khinh bạc, rằng bác đạo diễn kiêm biên kịch cỡ level kami sama sắp đoạt Oscar.

Đọc rất hay, công nhận. Cơ mà đọc xong mình lại nhớ đến mấy thầy cô dạy văn cho chúng ta ngày xưa. Một hình ảnh “dòng sông phẳng lặng” nhiều khi là do nhà văn thấy đẹp nên cho vào lại phân tích ra đủ thứ nội dung-nghệ thuật. Như kiểu vĩ nhân sắp chết thấy trước mắt tối đen nên sợ hãi bảo “mở cửa ra”, thiên hạ nghe xong lại tám nhau rằng “quả thực là bậc vĩ đại, ngài ấy dạy chúng ta phải cởi mở đầu óc tiến tới chân trời chân lý mới.” (Đoạn này là đi chôm, không nhớ đọc trong sách nào :-? Những người thích đùa???).

Những diễn giải của các review khen mình đọc có cảm giác là một cách suy diễn level cao từ phim, chứ không phải phim cho chúng ta “thấy” hay “cảm”. Gần đây mình xem phim Nhật không nhiều (vì quá nhiều mấy dạng trai xinh gái đẹp đóng dở ẹc như Cửu ca ca :v) nhưng phim biến thái coi hơi bị nhiều trong số ít đó, dạng như Puzzle hay Me & 23 Slaves. Bản thân mình tự thấy số phim Nhật mình xem đủ để mình có thể lý giải khá nhiều rồi nhưng coi đi coi lại hai lần, xem cả review vẫn thấy quá gượng ép. Cho dù là thế giới hentai hay thế giới phụ nữ siêu thực, cách dàn dựng của phim vô cùng có vấn đề. Có thể ý đồ của đạo diễn kiêm biên kịch Sono Sion là như vầy như vầy thì cách dàn dựng của bác ấy or đội ngũ hậu kỳ cắt ráp phim quá tệ. Và hẳn là cả người Nhật hentai cũng không hiểu nên doanh thu của nó mới flop dữ vậy.

Diễn viên phim đẹp, ok, rất đẹp nhưng về diễn xuất, hay? Nói thế thì coi Cửu ca ca hay nàng nhà mình đóng chắc mình cũng phải khen hay quá.

Cuối cùng, bảo phim này hay thì hẳn Mulholland Dr là siêu phẩm kinh điển thiên hà rồi. Mình có thể xem phim thêm 8 lần nữa để cố gắng lý giải nó. Thế nhưng, một bộ phim ta có thể xem 10 lần để hiểu được hoàn toàn nó chứ không phải xem 10 lần CHỈ để hiểu nội dung của nó.

Sono Sion rất giỏi, mình cũng thích Love exposure của bác ấy. Cơ mà mình thấy phim này là một bước lùi, có bao biện thế nào cũng vậy.

 

Một còn phét không nên tồn tại

Đây là lần thứ hai bài của mình bị cop lên Confess ném đá rồi. Làm ơn, mình không biết có phải cùng một người nhưng bạn or các bạn có thể tôn trọng công tình mình ngồi viết và đừng mang nó lên chỗ đó được không?

Lần đầu tiên là Võ Mỵ Nương, lúc đó bị sửa sửa một hồi khiến mình đọc cứ ù ù cạc cạc, ném luôn cả người mình không hề ném nhưng vì mình cũng chả ưa phim, thôi cho qua. Tân thần điêu tự dưng cũng lòi đâu ra ở trển cùng đợt nhưng mình cũng không để ý lắm vì cái phim đó thiên hạ ném hoài. Nhưng bây giờ là phim thiên hạ đang tung hô rần rần cả lên kìa, làm ơn đi mình không muốn lãnh đạn, được không?

Khi viết bài ở wp cá nhân thì mình viết cũng rất cá nhân. Bố cục lộn xộn, thích gì viết nấy, tùy hứng là nhiều, đem lên confess bằng giọng kiểu vầy chẳng khác nào chọc thiên hạ chửi.

Mình từng viết một confess ngắn về Kẻ ngụy trang rồi, nó cũng được đăng rồi và phản hồi không hề theo kiểu như thế này. Tự dưng lôi bài này lên để được khuyến mãi vài câu khó nghe. Bạn đăng phần bạn, người ta chửi nội dung thì khác nào chửi mình đâu, đọc cmt chửi bài của mình trên ấy mà muốn nhảy vào nói cho rõ ràng. Cơ mà mình phải ngậm hột thị vì bài của mình ở chỗ công cộng, mình không thể nào thoải mái bung lụa như ở đây- trong trường hợp có những ý kiến làm mình khó chịu kiểu đó.

Nhân đây nói luôn, cho những ai nếu đọc và reply cho mình phân biệt “chính kịch” và “thanh xuân điệp chiến”, thể loại “chính kịch” là cái mình đọc được trên page GR. Các bạn có thể mò lại, hẳn sẽ thấy các top cmt đại loại như “phim chính kịch nhưng không khô khan, tình cảm gia đình sâu sắc…” Mình đã viết rõ là vì đọc cmt mình mới kỳ vọng vào nó và vô hình trung so sánh nó với dạng “chính kịch nhưng không khô khan” Chân Hoàn truyện, nếu “thanh xuân điệp chiến” kiểu Nữ đặc công X thì ai kỳ vọng làm gì.

Nói chung là, đừng đem bài của mình lên trên đó để mình phải ngó thấy mấy cái cmt kiểu “KNT là phim hay nhất 2015” nữa nhé (Thà khen LGB), hay tự dưng chửi Chân Hoàn truyện *cái phim mình thích nhất trong mấy nam gần đây* nữa nha, mình sẽ ói máu đó.

Vậy nhé.

 

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 588 other followers