Tôi sẽ không làm những gì tôi không muốn. Vì thế làm ơn đừng quá đặt hy vọng về Akanishi Jin.

Mới nhất

“Thanh xuân” ai không tỳ vết?

Hôm nọ đi uống nước, bạn mình hỏi là fan đại hoa Z hả? Mình ừ. Nàng là người đầu tiên mình thích, cả tuổi thơ, đóng vai nào thích luôn nhân vật ấy. Mình ngưỡng mộ trí thông minh của nàng, yêu luôn đôi mắt to đẹp nhất Cbiz của nàng. Bạn bảo, giờ lùm xùm đủ chuyện mà. Mình gật. Biết chứ, sai lè ra nên chẳng bao giờ viết câu bênh vực nào khi thiên hạ chửi nàng rồi mỉa mai nàng tẩy trắng. Làm sai phải bị phạt, nàng bị phạt nhẹ rồi an toàn trơn tru lướt qua đâu chứng mình nàng đúng. Lỡ dại nàng bị hốt như vị “gia” nào đó mình cũng phải im mà chịu. Nàng làm sai, xui xui rút không xong tẩy không kịp thì lãnh hậu quả thôi. Chẳng có luật nào cấm mình thích và chả luật nào bắt fan phải luôn tin idol làm đúng.

Cbiz giờ hở tí là thiên hạ chửi nhau tẩy trắng. Cơ mà mấy ai nhớ rằng vụ tẩy này đã có thâm niên từ cả chục năm trước rồi. Nhìn lại dàn sao Hoa ngữ, được mấy kẻ trắng trẻo sạch sẽ chẳng tỳ vết nào trong sự nghiệp đâu. Toàn dùng tài năng để đè phốt.

G đại đại, super siêu sao của Cbiz thì ai cũng biết từng phá hoại gia cang đại đạo W nào đó. W đại đại khác chỉ cần google phát là tra ra tình tay ba với hai vị minh tinh cao cấp. À mà hai vị í mấy chục năm trước từng diễn ngay đời thật phim “Tình yêu không có lỗi, lỗi ở bạn thân” hay ho kịch tính hơn nhiều cái phim Thái kia =)). Nữ thần của mọi nữ thần L từng dây dưa với nam thần có vợ cả chục năm, kéo theo mối tình tay ba tay bốn tay năm gì đấy huyền thoại của xứ Đài. Nữ thần ma mị W Hongkong dính nghi án giật chồng Quỳnh nữ lang Đài Loan. Hoa hậu của mọi hoa hậu L thì lịch sử tình ái còn ghê hơn, phốt giật bồ nhiều như rau mọc sau vườn. Tương tự trình độ đó là tượng đài nhan sắc K, thời thanh xuân mị lực thượng thừa, đánh khắp thiên hạ vô địch thủ.

Đại hoa Z hai chữ ngày trước từng ăn chửi vì anh người yêu cũ chia tay cô người yêu cũ của ảnh để quen nàng sau khi đóng cp phim kiếm hiệp kinh điển. Đại hoa Z ba chữ thì bị người khác thọc gậy bánh xe, lòi ra vừa liên quan tình ái vừa dây mơ rễ má chính trị. Vị “gia” nào đó ai chả biết list người yêu cũ trải dài xứ Tàu. Già có trẻ có, trai đẹp có trai xấu cũng có nốt. Nghe lời đồn thì đáng ra cổ đã có thể rút lui trong hạnh phúc cùng trai trẻ-đẹp-hiền lành chỉ mỗi tội chẳng quyền chẳng thế rồi. Cứ cố dính vào anh giai “yêu ai yêu cả đường đi, ghét nhau ghét cả tông chi họa hàng” sẵn sàng đem người yêu cũ ra làm bàn đạp thể hiện tình iu =)) Z tiểu thư giờ chắc đang ôm bụng bầu cười ná thở đến muốn rụng luôn lớp bơm sửa. Đại hoa L từng có ảnh dung dăng dung dẻ cùng trai đẹp hơn hoa, cơ mà giờ chả hiểu sao bị đồn les rồi. Đại hoa T hồi bạo hồng cũng dính nghi án phim-giả-làm-thật. Đại hoa S nhẹ nhàng nhất thì sóng ngầm từ hồi yêu thiên vương Cảng chẳng thiếu. Được mỗi đại hoa đán X sạch sẽ (hay do ít tin quá, gia thế bự quá nên chả ai dám đào ra???).

Ngọc nữ G đã lập gia đình đang mong con thì nghi án ăn chơi ngày xưa bay đầu trời. S đại tỷ hiện tại của đất Cảng cũng có phốt đoạt tình hồi đóng cặp với thị đế thiếu-thuyết-phục trong phần 2 một series phá án rất nổi tiếng. Thậm chí, đến cả nữ thần tuyệt nhất trong lòng mình một ngày đẹp trời đi đọc cmt mới biết bị nghi ngờ quyến rũ nam chính trong một phim thời xa lắc xa lơ.

Cái mớ scandal phía trên xác nhận đến 2/3. Cơ mà nó chẳng ảnh hưởng gì tới bản thân mình. Việc của mình là yêu thích và ủng hộ hơi bị nhiều nàng trong các nàng kể trên. Các nàng là những người mình dành cả “thanh xuân” để xem phim và yêu thích. Sai lầm không tẩy trắng cũng chẳng bao che, chỉ là vẫn ở đó không rời đi hay chửi rủa.

Muốn có tượng đài không tỳ vết nhân cách hay ứng xử thì Shi với Mon đủ cân team rồi. Bảo đảm sạch sẽ từ trong ra ngoài, từ khuôn mặt tới nhân cách và thái độ =))

Dĩ nhiên, lỡ người dính scandal nào đó là kẻ mình ghét thì mình cũng ráng góp vài ba comment đốt cho vui =))

Ps: Viết xong bài thì thấy clip này, quả thực là bổ mắt mà 😦 Không biết các cô 8x 9x ngày nay tới độ 30, 40 có được thần thái bằng các nữ thần năm ấy không nữa.

 

Advertisements

9 Năm Và Bakanishi

9 năm.

Sắp bước sang năm thứ 10.

Và vẫn yêu thương như thế.

Akanishi Jin.

Bắt đầu từ perf Murasaki ở Kaizokuban, chàng trai cao, hơi gầy, tóc xù, xoay người rớt mồ hôi giữa lụa tím bay bay trở thành idol duy nhất. Chưa từng thay đổi vị trí ưu tiên số 1 dù đã yêu thêm một con mèo + một con gái và thích thêm N người khác.

Có lẽ đó là cách yêu của Nhân Mã, rất khó động lòng nhưng hễ yêu vào là cuồng nhiệt chẳng hề đổi thay.

À, mà khi đã thay đổi thì nhanh như tên bắn. Lại tiếp tục hy vọng ngày đó đến muộn.

26.09.2009, trước đó hai tháng còn bước ngang qua topic bàn việc anh lên ANAN ngày sinh nhật để hóng chuyện. Giờ thì quyển ANAN siêu hot đó do Minh Minh tặng vẫn còn, lâu lâu được lôi ra ngó nghiêng.

31.08.2010, anh hứa anh đi anh sẽ về nhưng rồi anh lại đăng thông cáo đi luôn. 8 năm rồi, nỗi đau có lẽ đã dần phai. Thế nhưng, các fan hiện giờ của anh sẽ có nhiều người âm thầm cầu nguyện khi nghe rumour khó tin là anh quay lại JE.

10.02.2012, không muốn nhớ.

Người khác may mắn xem trai từ xưa, bản thân là fan trễ chỉ hóng được đúng concert Break The Records rồi hết. Tiếc rằng em biết anh quá muộn, để những ngày đầu tiên làm fan cũng là những ngày trước cơn bão tồi tệ nhất, mộng chưa kịp tỉnh đã vỡ tan như bọt bóng xà phòng. Làm passport đi Thái dự concert đầu 2010, giờ gần 9 năm rồi vẫn chẳng thấy được mặt ai trong 6 trai. KAT-TUN đỉnh cao với đủ loại tham vọng về âm nhạc rốt cuộc… Nhiều lúc nghĩ rằng có khi anh đã mang đi may mắn của cả nhóm. Một nhóm nhạc có khả năng vươn lên xa hơn nữa với những giọng ca tốt nhất, rap hay nhất và beatbox xuất sắc nhất… bỗng chia thành những mẩu đơn lẻ – bình thường – chìm nghỉm.

KAT-TUN hoạt động cầm chừng, Junno cầm chừng hoạt động, Koki hoạt động cầm chừng, còn Jin… bao năm rồi vẫn hát những bài dở ẹc như thế. Fan anh phải cắn răng nghe giọng auto tune tệ lậu, vừa nghe vừa chê hoặc vừa nghe vừa chửi. An ủi duy nhất là vì anh vẫn có tiền, vẫn sống vui vẻ hạnh phúc. Từ ngày đi, anh cười nhiều hơn, chả biết vì có thể sống với thứ âm nhạc mình muốn hay vì chẳng còn ai nở nụ cười giùm anh nữa, kẻ lười biếng hay cau có phải học cách cười với khán giả trong mỗi concert của mình dẫu hát hò mệt mỏi tới đâu.

Tính ra anh đã ở mục nghệ sĩ rồi (dù nhạc lởm), fan nhiều hay fan ít chẳng quan trọng nữa. Biết đào ra bao nhiêu đứa support ở cái thời dân tình đa số mê các baby boy bad boy handsome boy và anh chẳng hề ló mặt được bao nhiêu giữa đại chúng. Tại sao anh không cạo râu, trở lại bộ dáng ngày xưa và liếc vài cái + thì thầm vài cái + hất hông vài cái nhỉ? Làm theo ý mình hoài, có nên không?

Lỡ em ngừng yêu anh trước khi gặp được anh thì thế nào? Em bây giờ sẽ tiếc lắm, bởi hiện tại em nghĩ rằng, chỉ có gặp được anh mới khiến em an tâm đóng cánh cửa của tuổi trẻ nhiều bồng bột xốc nổi để bước qua giai đoạn trưởng thành hơn. 9 năm, một mơ ước dài đăng đẵng, mục tiêu duy nhất em đặt cho bản thân lúc này – one and only one – đi xem concert của Akanishi Jin.

Một trải nghiệm concert đắt kinh khủng với đủ loại phí em sẽ phải trả. Nhưng dù hỏi bản thân hàng trăm lần em vẫn tự trả lời: MUỐN.

Xem concert người em mua đĩa đến say mê đến thế dù rằng khi nhận được hàng chỉ dám sờ mó hít hà, chẳng dám mở ra.

Xem concert người em đã bỏ lỡ concert trước dù đã mua vé rồi.

Xem concert người mà em thương đậm sâu đến mức sẵn sàng tha thứ tất cả những nỗi đau từ vài cú tát trời giáng, vài lời nói dối độc ác. Từ anh.

Năm sau phải gặp nhau anh nhé. Mà năm nay có thể gặp nhau lại càng tốt. Anh im lặng quá lâu rồi, chẳng biết vụ hợp tác với Gudetama có suôn sẻ không, rồi nếu xong thì mỗi mẫu ốp điện thoại, áo, bút… bán với giá trời ơi đất hỡi thế nào? Chắc chắn rằng sẽ phải tốn tiền cho ít nhất một món.

Lý do xem Như Ý Truyện

Hay nói theo cách cục súc thô lỗ là vì sao ăn rác công khai!

Khổ lắm. Ngày trước, mình cũng không hóng trông gì Như Ý Truyện. Lý do duy nhất muốn xem là vì tò mò. Trước giờ nữ chính cung đấu một là thắng cả tình yêu lẫn quyền vị, hai là thắng quyền mất tình, ba là thắng tình mất quyền. Nào ngờ có ngày nữ chính cung đấu lên phim lại thua tình thua cả quyền. (Bao giờ A Kiều mới được làm nữ chính đây ==). Bởi vậy, dặn lòng là có xem cũng chỉ xem âm thầm im lặng tránh nhắc đến phim vì nó dính phốt đạo rồi.

(Thề là đến tận sáng hôm Như Ý chính thức chiếu, mình mới xem cái vid đầu tiên (trước đó có xem cũng là nhìn ảnh).

Tuy nhiên, thời thế đã khác từ khi trên đời có cái gọi là cơn sốt Diên Hy Công Lược.

Mình chỉ coi các vid cut, cười bảo thứ não tàn rồi khi thấy lại coi tiếp. Đã quen phim Vu Chính rồi, mấy mánh giải trí này dù bôi đi bôi lại cũng khiến người ta hứng thú và tò mò. Tính đợi nó hết để xem trọn bộ. Cho đến một ngày đẹp giời khi DH bị ngừng chiếucả FB loạn cào cào lên, đi page Cbiz nào cũng các fan khóc gào. Mình mới tá hỏa nhận ra, từ khi nào DH đã thành phim cung đấu kinh điển trong mắt thiên hạ rồi. Ơ hay, ơ hay, Ơ HAY!

Rồi cùng với vụ đó là sự xuất hiện lịch chiếu NYT. Giờ đã khác năm xưa, DH fan đông chuyển sang đè lại, rằng NYT sao so bằng phim cung đấu hay nhất này được.

Biết NYT bị quả báo là đáng. Đạo mà. Nhìn xem, dàn sao bị quả báo vì đạo phẩm đã xếp một mớ rồi. Thiên tiên vướng lùm xùm Nam Yên Trai, Yang Mi dính từ thiện, Triệu Hựu Đình phim liên tiếp thất bại, cậu Y ba tuổi… ôi thôi… Nhìn con rate phim mới đủ khiến fan cậu đau tim rồi. Diễn chính đã thế, phụ cũng thảm. Nghiêm Khoan thì ngâm trong mớ giấm nữ chính trốn thuế nam chính cưỡng bức Ba Thanh Truyện, La Tấn thì phim với con Sảng flop dập mặt, Vu Mông Lung mãi vẫn chả bứt lên nổi… Ôi, bao nhiêu là ví dụ.

Như Ý vừa thoát án cấm chiếu lại dính ngay DH. Haiz, có đại hoa chống thì sao, vẫn dính quả thôi.

Nói chung, vì đầu óc mình tỉnh táo lắm nên chuyện xấu hổ kiểu đó chả muốn rêu rao làm gì. Cơ mà, cái sự tâng bốc DH kinh dị khiến mình quyết định chuyển từ ăn rác âm thầm sang ăn rác công khai.

Đời thuở nào mà phim dưới tay Vu Chính lại được xưng là kinh điển thể loại cung đấu vậy. Đến Mỹ nhân tâm kế được làm thuở thím còn tạm tạm cũng không có cửa nữa là.

Cảnh trí nhìn như hàng fake, thảy thêm lớp filter instagram thì được tâng bốc là đẹp. Phi tần các má diện toàn màu xám xịt rồi bảo NYT là thứ gái lầu xanh đỏ đỏ vàng vàng. Mình chả tìm hiểu đời Càn Long trang phục ra sao mà còn thấy lão vua màu mè như ổng làm gì có chuyện cho cả hậu cung mặc đồ xám xịt quanh năm suốt tháng đâu. Chắc tính để tang??? Trù ẻo anh Tra Long chết chăng? Vụ đồ DH cũng chả đúng lịch sử thì thấy mấy page bóc nhiều rồi, khỏi nói. Dù sao thì đồ NYT cũng là thời hậu kỳ chứ không phải thời trung kỳ Càn Long, không bênh.

Mà từ bao giờ các má các thím coi trọng tính lịch sử của bộ đồ vậy nhỉ? Từ cái cà tưng như HCCC tới phim chính kịch như Kỷ Hiểu Lam, dân tình mặc đồ rất thoải mái, cũng có mấy ai care chuyện quần áo hơn chuyện nội dung. Thế mà thím Vu tẩy vài cái lại đi tâng thím như đúng rồi. Kiểu này mai mốt VN làm phim lịch sử chắc phải dán nhãn 18+ vì dân mặc khố dễ lộ hàng.

Nội dung thì thôi khỏi nói đi. Trên wp còn mấy bài về Tân Tiếu ngạo, San Chi, Chế tạo mỹ nhân… để thiên hạ khỏi dán cho mình cái mác anti thím. Tự dưng thấy bản thân hay ghê, coi bao nhiêu phim thím làm rồi vẫn không bị tẩy não. Chứ nhìn đám con dân quật khởi bảo vệ thím sau DH mới thấy đáng sợ. Chẳng khác nào đám điên ngày xưa đi bảo Bộ Bộ đạo Cung 1. Vận thím mạnh thật!

Chết chết, lại lạc chủ đề rồi.

Thôi thì tóm lại là vì cảm thấy sợ hãi khi thế giới bị DH tẩy não nên mới phải xem- mà-khỏi-đợi-end NYT để cân bằng. May sao, NYT không làm mình thất vọng.

Bàn về phim thì thôi, đợi xong đã. Chỉ cảm thán là Châu diễn xuất chẳng hổ danh là Châu diễn xuất. Tập 1 mặt già mặt cứng nhưng ánh mắt vẫn có thể làm khán giả tin rằng nàng 16 tuổi. Từ tập 2 trở đi thì mỗi ánh mắt, mỗi động tác tay đều hoàn hảo. Tuyệt đối chuẩn mực, chả thừa thãi chi. Hổng biết anti hay fan hay qua đường bảo nàng cân diễn xuất dàn DH. Mình- fan vị khác trong tứ đại hoa, trước nay chỉ thích diễn xuất, chưa bao giờ là fan nàng cũng xin khẳng định rằng mình thấy diễn xuất của nàng đủ cân hết dàn bên DH thật. Chẳng cần bàn tới kẻ khác, chỉ mình nhân vật Ô Lạt Na Lạp Thanh Anh thôi cũng đủ để NYT trở thành phim đáng xem rồi.

Việc khác hạ hồi phân giải.

Chỉ hy vọng rằng, vô cùng hy vọng rằng, NYT có thể bạo. Không vì bất cứ diễn viên nào trong phim, mà vì tương lai phim Tàu nói vĩ mô, vì tương lai phim cung đấu nói vi mô. Bao nhiêu thứ đần độn trước DH như Thâm cung kế, Võ Tắc Thiên bí sử, Cung tỏa châu liêm… đã đủ hủy hoại IQ nhân loại lắm rồi. Đừng để sau DH, một mớ chế tác não tàn hơn lại được dịp ra lò rồi được tâng làm kinh điển.

Một Đông Phương Tiểu Muội hủy hoại bao nhiêu nhận thức về Đông Phương Bất Bại đã đủ rồi. Đừng để loài người nhận lầm ông trời của Thạch Sanh Lý Thông và ông trời thời Càn Long là cùng một ông luôn nhé!

 

 

 

 

Review + Spoil Conan: Zero The Enforcer |Thuốc tẩy trắng hoàn hảo cho Amuro

Lại một mùa Conan Movie mới. Và đoạn thoại ấn tượng nhất phim là:

Conan: Anh có người yêu không?

Amuro: Người anh yêu là… đất nước này!

Chẳng hiểu gần đây mấy bác lãnh đạo Tàu Nhựt xem phim Việt nhiều quá hay sao mà chỉ đạo xuống cho các đệ đệ làm phim rất chi là yêu nước, lý tưởng vĩ đại bla bla.

Thật lòng mà nói, dù là thân phận Amuro, Bourbon hay Furuya, mình chưa bao giờ ưa được con người này. Hình mẫu cống hiến cho đất nước trong truyện trong phim rất nhiều, vì cống hiến mà hy sinh người khác cũng không ít nhưng hiếm có ai hy sinh người khác xong thản nhiên như Amuro. Akai muốn tiêu diệt tổ chức áo đen nhưng anh luôn cẩn trọng. Trước có Akemi, sau có Ai, có Conan, anh đều hết lòng bảo vệ. Còn Amuro, viện lý do chiến đấu trả thù cho một người đã khuất, anh ta thích làm gì thì làm.

Bởi vậy, thật sự coi Zero The Enforcer là một cố gắng lớn. Phần vì đã thành thói quen coi Conan the movie rồi, phần ủng hộ phim Nhật, phần là tò mò sao doanh thu kỳ này quá khủng bố, đập bẹp cả Avengers: Infinity War.

Sau khi coi xong thì đã hiểu. Phim rất đáng xem, vô cùng đáng xem. Trailer coi hấp dẫn một, phim coi hấp dẫn mười. Dù rằng coi xong phần “tẩy trắng” cho Amuro này mình còn ghét anh ta gấp 100 lần nữa.

Một cảnh sát cống hiến cho đất nước lại sẵn sàng làm ra một hành vi tàn nhẫn như thế. Thân là fan ruột của Kogoro Mori, thật sự muốn chém thằng này luôn. Amuro giải thích rằng muốn Conan giúp mình. Hỡi ơi, anh ta có bao nhiêu cách giải quyết. Có thể nhờ Phòng an ninh tới gặp Mori để tiết lộ kế hoạch và thuyết phục ổng, Mori từng là cảnh sát mà. Anh ta lợi dụng Mori, giả vờ làm học trò bấy lâu mà không hiểu được con người này sao. Hoặc đơn giản hơn là trực tiếp nhờ Conan giúp đỡ. Đã cộng tác cùng nhau mấy vụ, thân phận cũng lộ luôn rồi vậy thì còn ngại cái gì?

Có cả đống cách cho anh ta chọn. Cuối cùng anh ta đẩy một người hoàn toàn vô tội vào tù trong tình trạng không biết gì cả. Eri và Ran lo lắng, Mori thì tự dưng phải ngồi nhà tù, chịu xét hỏi. Cuối cùng anh bưng lên một mâm đồ ăn, coi như huề cả làng.

Nghĩ hay ghê!

Akai không xuất hiện, Subaru cũng không, Conan cũng phải chịu lép không ít để dành đất cho Amuro làm màu. Nào là lý tưởng, nào là trách nhiệm, nào là bla bla… Tẩy trắng trình độ siêu đẳng điêu ngoa chẳng kém lúc thằng này chở Conan bay trên tàu điện xong dựng xe kẹp tàu để đi tiếp vậy. Xạo dễ sợ xạo. Nếu tự thân nổi bật đã không cần dìm người khác để lấy spotlight. Trước đọc đâu đó rumour Amuro được Gosho cưng. Giờ thì thấy đúng y. Trailer làm ra để gợi tò mò, xong cho khán giả rủa Amuro rồi coi phim thấy ôi chu choa mạ ơi, tao hiểu lầm rồi, ảnh là người tốt, ảnh sống vì lý tưởng, hy sinh vì đất nước. Tao khinh! Conan cống hiến cả mớ công lao, có bao giờ lợi dụng người khác kiểu đó đâu.

Btw, bị cắt đất thì cắt chứ Conan khiến mình thích hơn mấy phần trước. Cách Shin chạy ngược chạy xuôi, rồi dằn vặt vì thấy Ran khóc mà mình bất lực nhìn ông Mori bị bắt thấy cảm động lắm. Mỗi tội càng ngày Ran càng bị dìm thê thảm, dìm từ manga cho tới anime. Đất diễn sắp bằng mấy đứa nhóc 1B còn tầm quan trọng thì… có cũng như không.

Ai-chan vẫn cứ thế, chẳng ai dìm được vì mấy vụ hành động thế này bao giờ cũng cần một bộ óc khoa học gia ngồi nhà nghiên cứu. Cơ mà làm ơn làm phước đừng rải hint với Conan nữa. Please, đừng đối xử với Ai-chan như thế. Shiho xứng đáng có cuộc sống tốt hơn là thích một chàng trai trong tim chỉ có tình yêu duy nhất rồi. Gosho à, Subaru không được thì Gin, hay ông đẻ thêm ai cũng được, hoặc không có cũng càng tốt. Làm ơn đừng hint nữa, một chuyện đã biết sẽ không có kết quả, tại sao lại để cô gái đã chịu quá nhiều tổn thương như Shiho bước vào?

Btw, đừng là Amuro nhé, nãy ấn thử Haibara x…. ra Amuro mà mém xỉu.

Đám nhóc lớp 1B vẫn *chửi thề chửi thề chửi thề* như vậy. Đã bao mùa movie qua đi, tôi cứ cầu mong chúng nó out giùm đi, biến thái nào thịt chúng nó thả sông giùm đi mà chúng nó cứ lởn vởn chọc điên tôi thế này. Người ta vẫn bảo, tụi nó chỉ lớp 1 thôi. Ok, chỉ lớp 1. Nhưng phải xem một đám nhóc lớp 1 láo nháo suốt mười mấy năm từ manga tới anime, hỏi sao không phát khùng. Cầu mong đám áo đen trước khi xử Conan thì xử đám 1B trước. Please!

Tập này Mori và Eri có nhiều khoảnh khắc đáng yêu không thể tưởng. Cảnh ổng ôm bả lúc được trả tự do rồi cảnh ôm Eri bảo “Em không được rời khỏi anh.” khi có tin khủng bố thật sự là ngọt muốn xỉu. Ấy vậy mà đoạn kết lại biến thành bi kịch rồi = =. Gosho cũng chơi ác với Ran quá sức, tội nghiệp. Movie sau về Kid nên khả năng lên sàn của Eri hơi thấp rồi, hy vọng có xíu hint nữa cho mừng. Dù sao, mình tin chắc rằng, ai chết ai sống không dám nói nhưng kết Conan thì cặp này sẽ về bên nhau thôi. *Đóng dấu cộp cộp*

Btw, dù phim vẫn xạo kinh dị mấy cảnh hành động như bao đời ni nhưng đỡ cái là cảnh ít hơn, tập trung lại một trường đoạn dài nên đỡ khó chịu hơn hẳn.

 

Sử thượng đệ nhất Phật tu – Tạ Chinh Hồng | Đóa mai trắng đẹp nhất giữa ba ngàn thế giới

Công trong đam mỹ, cường hãn có hằng hà sa số, đáng yêu chỉ quơ tay túm là được cả bầy, được tác giả cưng tuy ít nhưng cũng có đến mấy chục mấy trăm bộ. Cơ mà, để hội tụ đủ các yếu tố như thế, lại thêm chuyện thanh lãnh không màng thế sự, hằng đêm không đòi sênh ca cứ phải để thụ chủ động xáp vào thì hiếm ơi là hiếm.

Đào ngày đào đêm, tìm xuôi tìm ngược cuối cùng cũng ra một người. Chàng là Tạ ca ca, Tạ Chinh Hồng của Sử thượng đệ nhất Phật tu.

Cửu Châu Ma Hoàng Văn Xuân Tương sa cơ lỡ vận bị giam trong bí cảnh phía sau Nhân Chân tự. Là Phật tu chưa xuất gia nơi đây, thuở nhỏ lại từng chịu ơn Văn Xuân Tương, Tạ Chinh Hồng quyết định đi vào bí cảnh tìm cách giải thoát cho tiền bối. Khổ nỗi, thứ trói Văn Xuân Tương là pháp bảo uy lực vô song. Văn Xuân Tương đề nghị Tạ Chinh Hồng ra ngoài phiêu bạt, tu luyện thành một cao thủ để tìm lấy chìa khóa giải thoát cho mình. Tạ Chinh Hồng đành phải đồng ý, Văn ma đầu cũng xuất ra phân thân, âm thầm trú trong vòng tay để đi theo *làm bảo mẫu kiêm quản gia kiêm quân sư kiêm vợ chưa cưới* theo người ta đi khắp trời Nam đất Bắc.

Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, cái tên Tạ Chinh Hồng làm rung chuyển quê nhà trung thế giới Đạo Xuân rồi bắt đầu lan xa ba ngàn thế giới. Từ một kẻ vô danh, tán tu tầm thường chẳng môn chẳng phái, chàng trở thành không ai không biết, tạo thành truyền kỳ bất tử cùng thiên địa.

Review (sơ sơ) truyện tại đây

Tạ Chinh Hồng, Tạ Chinh Hồng, chàng có gì mà chưởng môn đại phái, ma hoàng chín cõi đến các bậc đại nhân Độ Kiếp kỳ đều chú ý đến thế?

  1. Ngoại hình: Là Phật tu chưa quy y nên Tạ Chinh Hồng vẫn sở hữu mái tóc dày- dài- đen bóng, vô cùng phù hợp với gương mặt anh tuấn ^ ^. Chính nhờ suối tóc huyền diệu này mà ban đầu không bị đại ma đầu kiêm vợ tương lai đánh chết *Văn Xuân Tương ghét tăng nhân lắm* =)).
  1. Khí chất: Tạ ca ca đẹp giai nhưng trong cao tầng tu chân giới có mấy ai luyện lên cao mà chẳng thoát thai hoán cốt, điều chỉnh dung nhan cho xinh xẻo ưa nhìn hơn? Cái ăn điểm của ca ca chính là khí chất thanh thuần, thoát tục và đặc biệt là cấm dục. Đứng bên cạnh yêu hoàng Văn Xuân Tương có vẻ đẹp rực rỡ vì nguyên hình là hoa vương mẫu đơn, Tạ Chinh Hồng nào có kém cạnh mà lại có phần thu hút hơn. Yêu tu không kiềm được hàm muốn thân cận, Ma tu thèm muốn nhỏ dãi, đến thú vật cũng chẳng cưỡng lại được khát khao muốn ôm đùi.
  1. Phong thái: Tạ ca ca lấy bất biến ứng vạn biến, gặp chuyện vẫn giữ được nét cương nghị nghiêm trang. Dù thiên binh vạn mã vây quanh, dù các bậc Độ Kiếp kỳ đứng trước mặt đòi ăn thịt uống máu, chàng vẫn rất hiền hòa trao đổi. Tạ Chinh Hồng trầm ổn bình tĩnh đến nỗi “cao tầng” Tiên giới – Đông Phương Thiên Đế khi thấy sự xuất hiện của mình làm “người ta” ngạc nhiên sững sờ thì nội tâm hò reo vui mừng như đạt thành tựu lớn rồi.
  1. Ngây thơ: Vì từ nhỏ chỉ đọc kinh kệ, không tiếp xúc với người đời nên Tạ Chinh Hồng cực kỳ cực kỳ cực kỳ ngây thơ, moe đến nhũn con tim. Văn Xuân Tương muốn ép làm gì thì chỉ cần đọc Thập bát mô, cho vài trăm hình ảnh xx bay quanh đầu là Tạ ca ca phải gật đầu đồng ý liền. À, sau này thì chính đại ma đầu dính quả đắng vụ ấy, bị ca ca lôi bao nhiêu “chiêu thức’’ ra hành lại =)). Mà ngây ngô cũng có cái hay của ngây ngô, thi thoảng, chàng lại thốt ra vài câu nói ngây thơ dọa cho đại ma đầu và các bạn cứng họng hồi lâu vì cóc biết trả lời.
  1. Phúc hắc: Ngây thơ và phúc hắc vốn không thể tồn tại trong cùng một người. Thế mà, Tạ Chinh Hồng lại có thể.

Phúc hắc lừa trắng trợn một trong cửu đại Ma hoàng mà chẳng cần Văn Xuân Tương mớm lời cũng chẳng vi phạm nguyên tắc “không nói dối” của nhà Phật. Phúc hắc chính là để cả đám bạn uống say sưa xong dùng linh thạch ghi hình lại khoảnh khắc chúng nó làm chuyện điên rồ *sau này lấy ra cùng người yêu xem cho vui*. Phúc hắc chính là khi dùng bùa biến thành nữ tu để tự do hành tẩu giang hồ cũng làm “nữ tử” an tĩnh, sẵn sàng đứng qua một bên chờ các bậc nam tử cùng đoàn giết địch.

  1. Khả năng: Hai mươi tuổi mới chân chính bắt đầu con đường tu đạo. Chỉ trong vòng trăm năm đã trở thành huyền thoại mới tu chân giới, đem thiên chi kiêu tử các môn phái và thế gia ba ngàn thế giới giẫm nát dưới chân. Thậm chí, làm các bậc tổ tông còn chưa phi thăng của các thiên chi kiêu tử ấy xanh mắt vì ganh tị.
  1. Gia thế: Ngay từ đầu truyện đã nói rõ chàng là một bậc đại năng chuyển thế luân hồi gần trăm kiếp. Trên người có công đức vô lượng. Bởi vậy, ai để chàng lạy thì chuẩn bị xui xẻo tám trăm năm đi. Những ai châm chọc, chửi bới, hãm hại chàng đều có kết cục chẳng vô cùng thê thảm. Ngay cả bà chủ phường may danh tiếng gần xa cũng vì tỏ thái độ coi thường Tạ Chinh Hồng mà phá sản ra đường ở.

Dĩ nhiên, đứa nào thân thiết và đối tốt với anh thì sẽ được hưởng lợi. Người lợi đằng người, thú hưởng đằng thú, ngay cả yêu tu và ma tu chân thành giúp đỡ Tạ Chinh Hồng cũng nhận được hồi báo vô cùng xứng đáng. Văn Xuân Tương siêu cấp xui xẻo nếu không bám được tiểu hòa thượng khí vận đầy người như thế này thì thăng là điều chẳng sớm thì muộn.

Phải nói là rất lâu rồi mới có được một công quân hình tượng mình chấm 10/10, vừa có nét riêng vừa hợp với đa số, hổng rớt điểm nào như thế này. Dù chàng không phải tờ polyme 500k, chắc chắn vẫn khiến chín trăm chín mươi chín trái tim trong ngàn trái tim lỗi nhịp khi sa chân vào cái hố Sử thượng đệ nhất Phật tu/ Đệ nhất Phật tu trong lịch sử.

Ma đạo tổ sư – Những điều muốn nói

 

Cũng khó tin sẽ có ngày mình viết về một bộ truyện công ít đất diễn như Ma đạo tổ sư. Cơ mà có quá nhiều điều muốn nói, căn bản một post review không thể chứa hết được nên đành cho nó một bài trên wp.

Note: Đây là bài bàn truyện, không phải review.

Người đầu tiên muốn nói đến dĩ nhiên là người thương nhất, còn ai khác hơn Hàm Quang Quân/ Lam Vong Cơ / Lam Trạm. Thật lòng, Trạm chẳng phải mẫu nhân vật đặc biệt gì cho cam. Công âm thầm yêu thương, sủng thụ thì đào 1000 truyện đam mỹ chắc cũng tới 5-700 cái dính tag này. Cơ mà, yêu thương đơn phương tuyệt vọng và buồn bã như Lam Vong Cơ, nhất thời mình chẳng nghĩ ra anh công đam mỹ nào, chỉ nhớ tới Lục Tuyết Kỳ bên Tru Tiên. Cũng bạch y cô đơn, cũng thiên tư trác tuyệt, cũng gương mẫu tới độ không ai nghĩ rằng phía sau vẻ ngoài bình tĩnh là một trái tim yêu thương sâu đậm.

Mà so với Lục Tuyết Kỳ thì Trạm còn buồn hơn nữa. Kỳ có cô đơn, dằn vặt, tuyệt vọng khi cứu không nổi người mình thương, còn Trạm lại thêm đầy đầu máo chóa vì ôm người ta vào lòng mà chỉ nghe người ta thì thầm “cút” hay lúc kết thúc hình phạt thì biết người ta chết đi. Những ngày đầu sống lại, những câu nói vô tình của Ngụy Vô Tiện đã tổn thương Lam Trạm bao nhiêu? Chẳng biết đã bao lần y hóa vàng cho một kẻ tìm mãi hông tìm thấy miếng hồn miếng xác trên Loạn Táng Cương?

Tuy rằng đất diễn của Lam Vong Cơ thật sự quá ít ỏi, quá nhiều góc khuất trong lòng y tác giả còn chưa khai thác hơn. Thế nhưng, vậy đã đủ làm nên một nhân vật có nhân cách đẹp nhất Ma đạo tổ sư và tuyệt nhất lòng mình.

Btw, có sủng công đến đâu cũng chẳng thể dối lòng, linh hồn cái truyện hơn 6 tỷ tích phân này tất nhiên là… tổ sư ma đạo / Di Lăng lão tổ/ Ngụy Anh/ Ngụy Vô Tiện – Một đứa giỏi giang, học hành chả siêng năng nhưng dễ dàng hơn người. Tiện có lắm phong ba cuộc đời. Dù nhờ cái vẻ ngông nghênh mà truyện bớt phần bi kịch nhưng rất nhiều đoạn đau thương của Tiện khiến tim mình trĩu nặng. Có viết hài hước cỡ nào đi nữa, Di Lăng lão tổ vẫn khiến người ta đau lòng. Mình ấn tượng Trạm hơn nhưng có một cảnh Tiện thật sự chiếm spotlight toàn phần. Đó là lúc Lam Vong Cơ và Giang Trừng gặp Tiện từ Loạn Táng Cương ra. Khí chất yêu dị quỷ quái mà tác giả tả đúng kiểu khiến độc giả phát run vì phấn khích.

Truyện có một có một phần tên Ôn nhu. Xui sao mình lại đọc ngay khi vừa xem cfs trên đền nói Ôn Tình và Tiện hint dữ lắm @@. Mém nữa tin thật dẹp không đọc tiếp. Xem rồi mới biết, hoàn toàn chả có gì giữa hai người. Chỉ có hint của Trạm và Tiện bay đầy trời (dù hai đứa chả hề hay biết). Lam Trạm thì khỏi nói đi, tình thánh rồi. Từ xưa, Ngụy Anh cũng đối xử với Lam nhị ca một cách đặc biệt, rõ nhất là đoạn cùng Ôn Uyển gặp Trạm, rồi đặt tên thằng cháu là Kim Như Lan gần giống chữ Lam. Chỉ là bản thân bạn ấy chẳng nhận ra thôi. Cũng may được đoạn tụ hiến xá, bị “lây nhiễm” đồng tính nên dần khôn hơn. Truyện rải tình cảm của Tiện dành cho Trạm từng chút từng chút từ đầu, không thì chắc mình bỏ sau khi biết tận gần cuối mới tỏ tình ==.

Người thứ ba muốn nhắc đến là Giang Trừng. Trước khi đọc, nghe spoil sơ sơ mình khá là sợ hint Trừng Tiện bay quá làm ảnh hưởng tới độ ảnh hưởng Lam nhị ca. May sao hai đứa đúng nghĩa là bạn tốt. Đọc đoạn Giang Trừng nhớ lại vì sao bị Ôn thị bắt mà thương quá. Trời định rồi. Số của Tiện kiểu gì cũng mất kim đan. Tiện có Trạm, Trừng thì không biết có ai chăm sóc đây?

Hồi chưa đọc Ma đạo, mình đã rất ấn tượng vì thấy war Tiết Hiểu, Tống Hiểu, bà con câu chữ bay đầy trời như bươm bướm. Lúc gần đọc lại biết thêm Tống Tiết. Cứ sợ lỡ mình rơi vào lưới một trong ba đảng này rồi lại đi đấu đá lung tung thì sao =)) Hên là đọc xong lại thấy cảm ơn tác giả đã xác định ngoài Lam Tiện ra truyện không có cặp nào canon cả. Tính ra Tống Hiểu có vẻ hint hơn một tẹo chứ Tiết Dương chả thấy thích Hiểu Tinh Trần cái chi. Hành động tìm cách khôi phục thần hồn bạn Hiểu giống như một đứa bé đánh mất món đồ chơi mình thích nhiều hơn.

Mà cũng tội Tiết Dương. Mình và con bạn bất đồng vụ này dữ lắm =)) Nó bảo Tiện cũng gặp hoàn cảnh khốn khó nhưng đâu có như Tiết Dương. Mình lại nghĩ khác, ít nhất khi Tiện còn bé đến lúc trưởng thành có Giang gia yêu thương. Ngu tam nương tuy ghét nhưng vẫn có lòng chăm sóc. Tiện mất nhiều thứ nhưng vẫn có người chờ đợi. Lúc cùng cực nhất là sau trận đồ sát Bất Dạ Thiên thì phát điên rồi, có còn nghĩ được gì đâu. Tiết Dương lại khác, một cái cây bị méo mó từ nhỏ, ở cùng Hiểu Tinh Trần có bao lâu, Hiểu có bồ tát đại từ đại bi cỡ nào cũng làm sao uốn nắn lại cho nổi.

Đồng ban ác có Kim Quang Dao. Chả hiểu sao lại nhớ tới Cố mỹ nhân (chắc do cùng hoàn cảnh). Tội của Kim Quang Dao thì chả bào chữa được mảy may (dù mình rất thích cách bạn ấy xử lão cha khốn nạn, phải nói chưa đọc đam nào có cách xử lý best ấn tượng như thế, triệu like!!). Kim Quang Dao với Lam Hi Thần chắc phần nào giống Cố Tích Triều và Thích Thiếu Thương. Khác chỗ Kim Quang Dao tàn độc hơn còn Cố Tích Triều thì tàn nhẫn với huynh đệ. Tính ra mình thấy đôi này còn hint dữ hơn bộ ba trên kia. Dao muội ngay cả lúc đường cùng vẫn đối xử lễ độ nhẹ nhàng với nhị ca. Thật tiếc vì kết cục của Dao muội khá tàn nhẫn chứ không phải là ra đi sau một kiếm của Trạch Vu Quân.

Truyện được mấy cặp BG đẹp đôi phết mà toàn bi kịch chết hết cả dàn. Thấy thương Giang Yểm Ly và Kim Tử Hiên quá. Chưa bao giờ thích nổi Kim Tử Hiên mấy đoạn khi còn nhỏ mà lúc anh ta chết thấy tội kinh khủng. Thương cho cả Lăng nhi. Cha mẹ mất sớm, phải chịu cái tên Kim Như Lan còn bị ông cậu la mắng suốt ngày.

Kết bài vẫn câu cũ như FB, hy vọng mấy tác giả chủ công phát huy nhiều hơn nữa! Chờ đợi lâu quá rồi mới có một Thái giám chức nghiệp tố dưỡng vượt 1 tỷ tích phân, trong khi nghe đồn Thiên quan tứ phúc của Mặc Hương đã được hơn 12 tỷ rồi ==.

 

 

Sáu người họ, chỉ một năm nữa…

Ngồi nói chuyện với một đứa fan KAT-TUN, nó bảo “Chỉ một năm nữa thôi là khác rồi, KAT-TUN sẽ mạnh biết bao nhiêu. Tại Jin tất…”

Mình “Ừ, tại Jin.”

Một con fan trung thành gần như đã phá mọi giới hạn bản thân về tài chính lẫn tinh thần để support Jinnie hoàn toàn không chần chờ gật đầu. Bởi vì 8 năm nay, chưa bao giờ mình thấy điều đó sai.

Có rất nhiều thứ phải bàn đến, có rất nhiều điều có lẽ đã xảy ra (hoặc chỉ đơn giản là anh ích kỷ, anh trẻ con, anh được chiều nên anh cứ thích do anything I want) nhưng có một thứ chẳng đứa fan yêu Akanishi Jin cuồng dại nào có thể phủ nhận: ngày 31.8 ấy là nhát dao chí mạng.

Họ có lẽ đã rất khác. Concert solo, buổi diễn ở Thái, một lần Dome hoành tráng nữa, một single thật bự, một album thật khủng. Thực lực của KAT-TUN vào đầu 2010 cứng thế nào, fandom mạnh ra sao… Ai cũng thấy. Ai đối đầu được với Cass năm ấy? Và thắng trong cuộc chiến vote lẫn doanh số bán đĩa?

KAT-TUN là sáu cá tính đặc biệt và không lẫn vào đâu được. Mỗi một người đều không thể thay thế. Vậy mà lỗ hổng đầu tiên trên con thuyền cướp biển lại là lỗ hổng lớn nhất. Dù mọi nỗ lực khỏa lấp, bù đắp trám vào vẫn cứ không được.

Jin có thêm 100 bài hát mới nhưng mình chỉ cảm không tới 10 bài. Nhớ da diết cái thời mỗi bài solo của anh là một niềm tự hào.

KAT-TUN rụng, rụng rồi lại rụng. Mỗi bài hát cũ là một niềm đau. Mỗi bài mới… Cũng chả khác gì kẻ đi kia.

Không nhớ nổi lần cuối cùng offline là khi nào. Không nhớ nổi lần cuối cùng cãi nhau kịch liệt nảy lửa ra sao. Nhiệt huyết thanh xuân bị dội nước không còn gì. Phần đó đã rơi theo nỗi hụt hẫng 09.02 năm ấy.

Nếu năm ấy anh chậm hơn một chút, nếu năm ấy không có solo live, nếu năm ấy một thứ nào đó không xảy ra, có lẽ họ còn bên nhau, có lẽ không có sự kiện 2012, không có 2013, không có 2015.

Có lẽ nhiều người trong chúng ta chẳng ghét nhau, hoặc ghét nhau những vẫn có thể ngồi cùng buổi offline, ngoài cười trong khinh bỉ cùng nhau đoán nhạc trai. Thù nhau vẫn có thể xem sub của nhau. Có thể xuất hiện cùng một concert ngắm trai. Rất nhiều người cũ có lẽ chưa từng chia xa, rất nhiều người mới chẳng phải hoang mang xác lập mình là OT6, OT5, OT4 hay OT3.

Rất nhiều việc đã thấy từ trước, đã sợ hãi từ xưa. Thế nhưng, đến khi đối mặt mới thấy còn đáng sợ hơn nhiều.

(Hầu như) Tất cả đều đang lãng quên.

Giá chỉ một năm, giá chỉ nửa năm… có lẽ ngày hôm nay chẳng phải đau lòng vừa nghe Precious One vừa ngồi type mấy dòng tự ngược…

Bởi ngay cả “phe ta” cũng sắp rụng hết rồi!