Tôi sẽ không làm những gì tôi không muốn. Vì thế làm ơn đừng quá đặt hy vọng về Akanishi Jin.

Mới nhất

Vô Lại – A Phù Tử | Đau xót, Thôi Nhiên!

Dành cho ai chưa đọc truyện, không muốn bị spoil😥 https://www.facebook.com/reviewdammy/photos/a.585855061552713.1073741828.585713778233508/769293179875566/?type=3

 

Trong đời đọc đam mỹ của mình, có lẽ Thôi Nhiên là kim chủ bi kịch nhất.

Tiền thì kim chủ nào chả có, bỏ qua.

Tài – không có bàn tay vàng. Cha cũng không cho nhúng tay vào công việc, quyết để Thôi thiếu gia thành bao cỏ ăn chơi và tán gái.

Gia thế- cha từ bàn tay trắng làm nên, mẹ bị họ ngoại từ bỏ. Từ đầu đến đuôi chả có họ hàng nào giúp đỡ. Nói cho vui thì ngay cả một thằng con rơi con rớt đến Thôi gia chơi trò trạch đấu cũng không có. Thôi thì cũng may là không ai tranh giành tài sản.

Bạn bè – lại càng không. Trong khi cả những thằng tra nhất trong những tra công đam mỹ cũng có “hồ bằng cẩu hữu” nào đó sẵn sàng đứng ra bảo vệ thì xung quanh Thôi Nhiên chỉ toàn những kẻ phút trước quàng cổ bá vai, phút sau đâm một đao.

Đã là nhân vật bi kịch thì ai chả có thương tích đầy mình, quá khứ nhiều uẩn khúc. Thế nhưng, Thôi Nhiên lại bị tổn thương quá nhiều và quá thê thảm.

Cha ăn chả, mẹ ăn nem, lợi dụng con trai làm công cụ trả thù. Tàn ác hơn, bà làm thế cũng để trả thù anh. Trả thù một đứa trẻ ngây ngô đã vô tình chọn cánh tay đang cầm đồ chơi của cha hơn bàn tay của mẹ.

Thôi Nhiên vật vờ sống trên đời mười sáu năm, vô số lần muốn “lãng tử hồi đầu” nắm tay người thân để làm lại nhưng hết lần này tới lần khác bị chối bỏ. Tân hoan đến cựu ái đi, Thôi Nhiên sòng phẳng chẳng nợ ai lại nhận lấy sự căm thù. Sừng cắm đầy đầu, thiên hạ trước mặt an ủi, vừa quay lưng đi cười nhạo chẳng thôi. “Bằng hữu” rủ nhau tối bar khuya khách sạn lại là những kẻ xúm nhau muốn kéo anh ngã ngựa.

Thôi Nhiên bị ép trở thành một phiên bản trẻ hơn của cha anh – cô đơn, tàn độc. Thế nhưng, lại bị tước mất quyền thay đổi, quyền có được hạnh phúc.

Thôi Nhiên, Thôi Trọng Mẫn có lỗi câu tam đáp tứ khi đã có vợ, còn anh, đứa trẻ tám tuổi năm đó, anh nào có tội gì?

Lão Thôi tới phút cuối cũng chẳng nghĩ cho đứa con trai duy nhất – người đã ở bên cạnh chăm sóc ông trong cơn bệnh nặng. Lê Đông Lâm tàn nhẫn đến tận cùng tổn thương anh ngay cả khi anh đưa cho bà ta chiếc phao cứu mạng. Cùng là con, một đứa dùng hết tất cả thương yêu, một đứa lại nhẫn tâm dồn nó vào đường cùng dù biết nó đang ở bên bờ vực thẳm. Rất lâu rồi, mới lại gặp được một người mẹ vô tâm vô tình hơn rắn rết thế này.

Đối mặt với tất cả những điều đó, Thôi Nhiên chưa điên chỉ bởi vì vạn hạnh thay, bên cạnh anh còn có Cố Luân.

Thôi thái tử không có cơ hội “trọng sinh” làm lại, không có cơ hội làm con ngoan trò giỏi, phấn đấu vài năm, gặp người mình yêu sớm vài năm, bảo vệ cho y sớm vài năm. Thế nhưng, dù hiện tại khắc nghiệt thế nào, bên Thôi Nhiên vẫn còn có Cố Luân. Cố Luân bình tĩnh mà nồng ấm, Cố Luân bao dung mà sâu đậm, Cố Luân duy nhất đối xử với Thôi Nhiên như một con người… Mười sáu năm Thôi thái tử sống không ra sống, đổi lại chỉ là vòng tay này.

Với Thôi Nhiên, Cố Luân là dòng nước mát tưới tắm cho sa mạc khô cằn, là thế ngoại đào nguyên, là tổ ấm của anh.

Cố Luân là điều duy nhất giữ Thôi Nhiên còn tồn tại.

Ai ngờ được, Thôi thái tử người yêu đếm không xuể ngày xưa lại có thể lo nghĩ cho người kia, tự nguyện buông tay lạnh nhạt trước để Cố Luân không đau lòng trước cái chết của mình.

Ai ngờ được Thôi Nhiên “nhân tra” ấy lại nguyện “nằm dưới” Cố Luân không chỉ một lần.

Ai ngờ được Thôi thái tử ấy lại có thể thốt ra rằng ước gì mình là nữ nhân, ước gì có thể sinh cho Cố Luân một đứa con.

Thôi thì.. Dù để sống cùng nhau cũng phải trải qua rất nhiều đau khổ, dù con đường phía trước của Thôi Nhiên vẫn còn lắm chông gai, có được một người “chấp tử chi thủ dữ tử giai lão”, bể khổ mà Thôi Nhiên đã bơi qua cũng coi như… Đáng giá!

 

26.11 – Đó là một ngày không đẹp

Em xem một video của “her” rồi em tự hỏi, liệu mình có thể mở lòng chuyển sang support HIỆN THỰC hay lại tiếp tục lừa dối bản thân?

Em tự hỏi rất lâu, cảm thấy khổ sở và mệt mỏi đến mức nước mắt cũng sắp rơi mất rồi.

Và rồi câu trả lời cũng thật đơn giản.

Em lại tiếp tục lừa dối bản thân thôi, như em vẫn làm vậy suốt 4 năm nay.

Gần 5 năm trời trong suy nghĩ của em anh vẫn là kẻ độc thân. Những người khác? Who cares? Em đã làm được. Giờ vẫn tiếp tục như thế thôi. Có những thứ phải ở vào hoàn cảnh đó mới hiểu.

Em vẫn nói, anh – KAT-TUN – Akame là một sợi dây dính liền, khi một trong ba thứ đó bị hủy hoại hoàn toàn, tình yêu em dành cho hai thứ kia cũng mất.

Nhưng vĩnh viễn, sẽ không có gì tương tự có thể so sánh được.

Ai bảo ba thứ này là những thứ độc nhất vô nhị trong lòng em? Giá mà em thích cặp XX, idol YY, nhóm ZZ như thế, có lẽ nỗi buồn trong lòng đã vơi đi một nửa. Có lẽ em sẽ sớm chấp nhận hiện thực. Cơ mà, thật tế là em làm không được. Em ép bản thân không được, em biết làm thế nào bây giờ đây?

Anh có biết cảm giác chỉ còn một mình giữa fandom hoang tàn là thế nào không? Nhìn từng người từng người ra đi. Họ căm ghét anh, oán hận anh, lơ luôn anh hoặc mang theo trái tim đau thương mà bỏ cuộc. Hoặc đơn giản hơn là thích người khác- những người không làm con tim họ đau đớn thế này. 7 năm trước em chập chững bước vào fandom vui vẻ biết bao nhiêu? Blame anh cũng bằng thừa, trách anh cũng như không. Cả một fandom KAT-TUN ngày ấy anh còn chẳng mảy may sợ hãi mà. LJ Pornvilai một lần, giờ là KAL, nếu như không phải là trùng hợp thì sao? Mỉa mai thay, có những sự ra đi mà em chắc chắn rằng anh không phải là bias lớn nhất của họ.

Phong nói, chỉ thất vọng vì chính anh. Em suýt khóc. Ai còn nhớ rằng tháng 11.2011 anh vừa có một bước tiến nhỏ sau hai năm chả ra gì ở Mỹ? Chúng em hy vọng nhiều bao nhiêu? Và rồi anh phá hỏng tất cả bằng cái ngày 10.02 định mệnh ấy. Giờ đây, khi trái tim mọi người sắp sửa nguôi ngoai, khi vài hình ảnh leak ra cho thấy một tia hy vọng, anh lại “rất đúng lúc” quăng một xô nước lạnh.

Thật là một món quà sinh nhật tuyệt vời cho em.

Ước gì có thể làm một AO hoàn hảo, không ngoảnh lại, không chua xót, không tiếc nuối. Bao nhiêu trái tim đã tan vỡ rồi. Ship à? Có những đứa điên vẫn lơ tất cả để ship như em nhưng sau tất cả những đứa điên ấy còn lại bao nhiêu? Rồi đây khi anh sang Thượng Hải hay Bắc Kinh, liệu những đám đông ấy sẽ vơi đi hay đầy hơn?

Dù sao, anh à, sau tất cả em vẫn không thể bỏ được anh. Sau tất cả, em vẫn sẽ chờ album mới, chờ một chuyến tour sang ĐNA hoặc tâm niệm mục tiêu sang Nhật vì khao khát cháy bỏng được tham gia concert của nghệ sĩ Akanishi Jin.

Ít nhất là lúc này, vẫn vậy.

Chỉ là em đau lòng lắm, mệt mỏi lắm, khó chịu và hoang mang lắm.

Review | Bích Huyết Phệ Tình: Bi Kịch Bắt Đầu Từ Một Chữ… “Yan”

Năm xưa, mình từng mạnh miệng tuyên bố, truyện không có ngược sẽ không đọc. Để rồi nhiều năm sau, khi đã già đời, lỡ đọc trúng truyện ngược là đau thấu tim gan. Không thể không viết một bài giãi bày, dụ bà con cùng nhau rớt hố.

Đây là chuyện tình về một Cung chủ quyền uy nhất giang hồ và Tả hộ pháp của y. Xét vị thế, võ công, sự thông minh của hai người đều không kém ai trong thiên hạ. Thế nhưng, để bên nhau, cả hai phải vượt qua muôn vàn ngăn cách, đến khi thương tích đầy mình ở cả nghĩa đen và nghĩa bóng mới về được bên nhau.

Bích Tâm cung cung chủ Mộ Bạch thuở nhỏ là đứa trẻ không nhà. Nếu không phải tình cờ được Ly Thương nhặt về rồi “ăn may” trở thành tiểu đệ tử của Tiêu Bạch Ly lão cung chủ, có lẽ Mộ Bạch đã sớm chết. Thông minh nhưng lại ngây thơ, nếu đã tin một người thì tin bằng cả sinh mạng, Tiểu Bạch Nhi mười bảy tuổi của Ly Thương chính là như thế.

Một Bạch Nhi ngây thơ bị Ly Thương dẫn vào vòng nhục dục.

Một Bạch Nhi với ý tưởng đơn giản muốn thoát khỏi những đêm cuồng nhiệt với Ly Thương chỉ vì… không muốn đại ca mang phận nam sủng. Đại ca của y phải là kẻ dưới một người trên vạn người.

Một Bạch Nhi bướng bỉnh khuất hận, dùng cái chết để báo thù người y yêu thương nhất nhưng lại cũng là kẻ cho y một nhát chí mạng.

Ly Thương – một thụ không giống bất cứ thụ nào mình từng đọc. Ban đầu,Ly Thương tạo cảm giác nhát gan, sợ phiền phức, cẩn trọng và khôn khéo… Giống đa số cường thụ. Sau đó, khi hắn nhận ra mình yêu Mộ Bạch lại có vẻ “yêu không hối tiếc” giống Lâm Trầm trong Đối diện tương tư. Cũng yêu sâu đậm, cũng cố hết mình, cũng bị ngược tâm ngược thân (còn ghê hơn Lâm Trầm vạn lần) thê thảm. Thế nhưng, dần dần mới thấy, Lâm đại công tử không “điên tình” đến thế.

Ly Thương là một Yandere chính hiệu.

Là Ly Thương sẵn sàng dùng thuốc để quyến rũ Mộ Bạch

Là Ly Thương sẵn sàng hủy diệt tất cả để ngăn không cho người hắn yêu thành thân

Là Ly Thương sẵn sàng giết tất cả những ai Mộ Bạch tỏ ra hứng thú.

Dồn bao tâm tư, đầu tiên không tiếc phản bội, sau không ngại đứng giữa sân cầu xin thị tẩm, Ly Thương yêu sâu nặng hơn bất cứ ai, mãnh liệt hơn bất cứ ai và cũng làm khổ Mộ Bạch hơn bất cứ ai.

Mộ Bạch vừa phải giãy giụa thống khổ giữa thù hận và yêu thương, vừa phải bảo vệ Ly Thương, vừa phải ngăn chặn sự bất an tới cuồng tính của người kia. Coi trọng như huynh đệ thì hắn leo lên đầu y, coi như tình nhân thì hắn lừa dối y, tức giận đối xử thuộc hạ thì chính bản thân y lại đau lòng.

Ép bản thân tới nghẹt thở. Một mặt muốn Ly Thương chết, một mặt đau lòng lo lắng sợ người ta khinh thường hắn. Rõ ràng đã tính toán rõ ràng, tới phút cuối cùng vẫn luôn không ngại hiểm nguy cứu lấy.

Rõ ràng chỉ cần giết chết là có thể giải thoát cả hai, thế nhưng trăm lần vạn lần, dù tính mạng bản thân cũng lâm nguy, Mộ Bạch vẫn cứ theo bản năng che chở Ly Thương.

Ngược nhau thê thảm, Mộ Bạch ngược tâm, Ly Thương ngược tâm ngược cả thân, thế mà vẫn luyến tiếc nhau.

“Cung chủ… Cung chủ… Nếu ngươi bằng lòng đi cùng ta… Dù xuống địa ngục, thuộc hạ cũng nguyện ý.”

“Ta điên rồi… Từ lúc thích người thì đã điên rồi…. Ngươi luôn cho ta hy vọng, tới lúc ta cho rằng có thể có được ngươi thì lại rời xa… Cung chủ… Cung chủ… Ly Thương cũng là người, cũng có máu thịt. Ly Thương yêu ngươi nhưng lòng này sớm bị người làm vỡ thành từng mảnh. Thế nhưng dù vậy, mỗi một mảnh vụn vẫn yêu ngươi như vậy…”

“Ha ha ha…” Mộ Bạch nhìn ánh mắt điên cuồng của nam nhân, cảm thấy chính mình cũng bị lây sự điên cuồng ấy. Tự tay, nhẹ nhàng nắm lấy cổ nam nhân, chậm rãi co lại. “Ngươi là người, bổn cung chẳng lẽ không phải? Ngươi biết đau, bổn cung chẳng lẽ không đau? Ngươi nói bổn cung hại ngươi tan nát cõi lòng, chẳng phải ngươi cũng đem lòng ta nghiền nát? Ngươi nói ngươi yêu ta, vậy mà lại phản bội ta? Vậy mà dụ sư phụ để giết? Vậy mà hãm hại Y Lạp Nặc?”

Trừng mắt nhìn thanh niên đang bóp cổ mình, vẻ mặt Ly Thương đầy nét kinh ngạc. Dần hóa thành tuyệt vọng, đôi mắt đỏ lên, vẻ quyết tuyệt hiện ra, Ly Thương đưa hai tay ra. Một tay nắm chặt bàn tay trên cổ, một tay… đưa về phía cổ thanh niên. “Cùng ta… Cung chủ…. Ly Thương muốn ở cạnh bên ngươi, bất luận sinh tử… Cùng ta… Nơi không có ngươi, rất tịch mịch…”  

Mộ Bạch trong mũi đau xót, hai mắt mờ hơi nước, dường như không cảm giác được bàn tay trên cổ, lẩm bẩm. “Bất kể thế nào, ngươi đã cứu ta. Bổn cung có ngày hôm nay, cũng ít nhiều nhờ có ngươi… Bổn cung mang ngươi rời xa Bích Tâm Cung chính là vì sợ sư môn trưởng bối giết ngươi. Còn ngươi thì sao? Y Lạp Nặc có ơn với bổn cung, ngươi hại bọn họ diệt tộc. Cũng được, vì bọn họ gian trá. Thế nhưng hôm nay… Ly Thương… bổn cung đã ra sức như vậy, ngươi sao lại muốn chống xuống núi?…”

Ly Thương chỉ cảm thấy cổ họng nóng rực, sinh mệnh như từ nơi ấy dần xói mòn. Kinh ngạc rồi buông lỏng ngón tay trên cổ thanh niên. “Thật khó chịu… Làm sao nỡ để ngươi thống khổ như vậy… Làm sao cam lòng… để ngươi khó chịu…”

Sợ hãi tỉnh trí đã thấy tay hắn rũ xuống, Mộ Bạch rụt tay trở về.“ Khó chịu… Không bỏ được sao…”

Hoảng hốt nhìn lại nam nhân, đã thấy hắn mất đi bàn tay mình chống đỡ, sắc mặt xám xịt, ngã trên mặt đất.

“Ly Thương” Mộ Bạch kinh hoảng ôm lấy bờ vai hắn, liều mạng lay “Đừng chết… Ly Thương.”

Nếu như ngươi chết, ai còn không nỡ như vậy với ta? Nếu như ngươi đi, ai còn như thế yêu ta?

“Tỉnh lại… Bổn cung ra lệnh cho ngươi… Tỉnh lại! Bổn cung bằng lòng không truy cứu chuyện tối nay nữa… Ly Thương…” Dùng hết sức la lên lại không nghe được thanh âm đáp trả nhanh chóng ngày xưa, Mộ Bạch ngơ ngác dừng lại. “ Bổn cung… Ta… Ta… Ly Thương… Ngươi muốn bỏ ta đi sao…”

Mộ Bạch đột nhiên chăm chú nhìn vào lồng ngực nam nhân, hình như vừa rồi phập phồng lay động. Nét mặt cũng không còn tử khí như lúc nãy. Tựa đầu vào ngực hắn, Mộ Bạch nghe được vài thanh âm. Chưa từng nghĩ rằng nhịp tim sẽ êm tai như thế, y đem nam nhân ôm vào trong ngực, nhẹ nhàng vuốt khuôn mặt cùng mái tóc đen tán loạn. “Ly Thương… Ly Thương?” Tiếng gọi tên nhẹ nhàng, mang theo thâm tình chưa từng có, nam nhân trong ngực vẫn không chịu mở mắt.

Đẩy y về mặt đất, Mộ Bạch cắn răng đứng dậy. Lắc lư mấy cái mới đứng vững trên mặt đất, lớn tiếng nói. “Ngươi dám như vậy, ta… Không, bổn cung nhất định sẽ tìm mười bảy mười tám nam nữ. Một ngày chơi vài người, vài ngày lại đổi.”

 “Người nào… Dám… Đoạt… Cung chủ… Ta giết hắn… ” Thở ra một hơi, Ly Thương kịch liệt ho khan, khàn khàn rống giận.

Mộ Bạch ngồi xổm xuống, đem nam nhân ôm vào ngực, bốn mắt nhìn nhau…

“Cung chủ..” Ly Thương giơ tay khẽ vuốt lên dung nhan mình yêu sâu đậm.”Ngươi… khóc…”

Một trong những đoạn mình thích nhất truyện. Edit đã bỏ đi vài phần tránh spoil quá nhiều (và mấy câu không hiểu nghĩa :)) ). Ban đầu đọc truyện muốn ngược Mộ Bạch bao nhiêu thì đoạn sau lại thương bấy nhiêu. May mà kết thúc HE không thì chắc khóc hết nước mắt.

Ps: Truyện đọc rất ổn, tuy nhiên mạng người rẻ bèo, cao thủ phất tay một phát cả ngàn người tan xác còn hơn dính bom B52. Mọi người chú ý chuẩn bị tư tưởng.

 

Hell Or High Water | Đoạn kết được báo trước

Má chết đi để lại món nợ khổng lồ. Hai anh em – thằng anh vừa ở tù ra, thằng em vừa li dị vợ. Một là để ngân hàng siết đất, hai là kiếm tiền trả để giữ đất. Thằng em – đứa được má để lại toàn bộ tài sản quyết định kéo thằng anh đầu trộm đuôi cướp của nó đi cướp ngân hàng.

Chỉ cướp tiền lẻ, không cướp tiền cọc. Chỉ cướp ngân hàng bé, không ngó đến những cái to to.

May (hoặc không may) cho cả hai đứa nó, thằng anh là một thằng điên.

Mọi thứ đi xa hơn dự tính ban đầu nhiều.

Justice isn’t a crime

Thời nay Robin Hood không có quyền tồn tại. Chưa kể, Robin Hood cũng cướp của người giàu chia cho người nghèo chứ chẳng phải cướp của người giàu chia cho… mình bao giờ. Thế nên, anh em nhà Howard không phải Robin Hood.

Mà ai quan tâm má chúng mày bị người ta lừa ra sao, ai quan tâm chúng mày cùng quẫn thế nào. Dù ở hoàn cảnh gì đi nữa, không thể dùng công lý biện minh cho tội ác.

Ngay từ khi bắt đầu phim, kết cục của anh em chúng đã có sẵn. Mà cái “có sẵn” này ở mức độ nào tùy thuộc vào sự nhân từ của biên kịch.

Thật sự sau khi xem plot và trailer, mình đoán kết cục bộ phim sẽ buồn hơn nhiều. Kết thúc như phim là rất rất nhân đạo rồi.

Cơ mà, xem xong vẫn thấy đau lòng chết được.

Hell or high water

No matter what happens

Không còn đường để đi. Bởi vậy cho dù biết con đường phía trước chỉ có một phần sống sót vẫn phải cắn răng tiến tới.

Phim xếp cảnh rất tốt. Mở màn gay cấn, ngắn gọn. Chả thèm giới thiệu nhân vật gì hết mà nhảy thẳng luôn vào màn kịch tính rồi. Nhạc hay, đứa nào thích nhạc kiểu xưa xưa như mình sẽ càng thích. Nội dung tưng tửng chứ không buồn, có những cảnh xem cười không kềm được.

Dù rằng coi xong bị buồn muốn khóc.

Phải xem hơn 30 phút phim mình mới nhận ra nó lấy bối cảnh 201x. Lúc đầu toàn tưởng thời 1970. Không smart phone, không tivi LCD, không quần là áo lượt, xe toàn cũ xì, cảnh sát chạy xe ò í e chứ chẳng có trực thăng với GPS như mấy dạng phim bây giờ. Chỉ có cát bụi, mũ cao bồi, mấy bộ đồ rặt Texas và đám ngân hàng nhỏ xíu có camera cũng như không.

Thích Chris Pine từ Princess Diaries 2, đây là vai xấu nhất mình từng xem ảnh đóng. Râu ria xồm xoàm, tóc bết, quần áo nhăn nhúm. À, quan trọng nhất là cái bụng mỡ. Chả biết hàng thật hay hàng hóa trang or CGI ?? Cơ mà lúc lộ bụng cũng là lúc phim buồn tê tái. Thế nên nghĩ tới cái bụng mỡ này chả thấy thất vọng trai đẹp gì, chỉ thấy buồn ơi là buồn.

Toby Howard thông minh, điền đạm và nhát gan hơn anh trai nhiều. Và ích kỷ hơn. Ích kỷ hơn nhiều lắm.

I’ve been poor my whole life, like a disease passing from generation to generation. But not my boys, not anymore.

Kết cục của Toby chẳng biết là may mắn hay bất hạnh đây.

Ben Foster thì tiếp tục làm con tim fan gơ của mình nhức nhối. Anh đóng Medivh rất hay, đóng Zobrist rất ấn tượng. Giờ thì là Tanner. Một thằng điên không hơn không kém. Làm ra những hành động không thể tha thứ được. Thế nhưng, thằng điên này thương em trai vô cùng.

Dù đi dọa một cô ả vì dám quyến rũ em trai nhỏ nhưng lại lôi em khác về xxx ngay kế bên giường nó.

Dù thật ra cướp ngân hàng chẳng hoàn toàn vì em trai mà cũng vì thích cảm giác “high mood” đó.

Thế nhưng Tanner yêu em trai. Điên tới cỡ nào cũng không thể che lấp tình yêu đó.

Chemistry giữa hai chàng… tuyệt hết chỗ nói. Thích cảnh hai anh em ngồi dưới mái hiên uống bia, cảnh Toby đánh thức anh trai, nhất là cảnh Tanner ôm thằng em bảo em phải cố lên. À, tất nhiên là cảnh hai đứa “tỏ tình” với nhau – Anh yêu em/ Em yêu anh.

Nói chung, tất cả đều rất tuyệt. Trừ một điểm trừ VÔ CÙNG LỚN. Đứa nào dịch phim mà như google translate. Tệ không thể tả. Đã vậy còn bỏ một đống câu không thèm dịch. May mà phim hay nên phải ráng lờ đi.

Đi xem phim xong về trồng nấm.

Mà còn đau lòng hơn khi hai anh giai chị gái ngồi sau mình “chọn nhầm phim”, “phim dở quá”. Thiệt muốn tháo chiếc giày chọi vô mặt hai thím ghê nơi. Đó là chưa kể chuyện anh giai làm mình điên tiết cả buổi bởi đôi bàn chân be bé xinh xinh của anh gác lên cách mình đúng một cái ghế. Và rung. Não bỏ quên ở nhà rồi nên xem tí văn minh cũng không có.

Không biết Hell or high water có cửa tranh Oscar hay không. Phim rất hay nhưng mình lại cảm giác nó không hợp gu mấy cha Oscar cho lắm. Mấy phim dạng này thường phải có đạo diễn or biên kịch tầm như Quentin thì mới dễ được chú ý. Cơ mà được chấm cao chót vót bên Rotten chắc nên được ngó tới chứ nhỉ, cứ hy vọng đi vậy.

Ai muốn xem phim thì xem gấp gấp đi. Mình sợ phim sẽ bay ngay tuần sau mất thôi. Kiểu gì mà xem trưa chủ nhật chỉ lèo tèo chưa tới mười đứa (mà đó đã bao gồm cái đám “phim dở”, “chọn nhầm phim” rồi đấy).

Ps: coi lại mới biết hai anh giai từng đóng chung phim khác rồi. Thôi để down về xem ==

Ps 2: sao mấy cha có thể vặn nắp chai bia mà không cần đồ khui thế hả :((

Bàn về tác giả sủng thụ sủng công – Công khống thụ khống

Giờ đây đam mỹ ngày càng phổ biến, list tác giả ngày một dài ra. Ở thời buổi mà trừ những tag chủ công/ chủ thụ, những cái như thụ sủng công, công sủng thụ, hỗ sủng… rất dễ trở thành bẫy rập với mọi người (chính mình đã dính mấy cái rồi) thì cái chuyện nhớ tên tác giả thích or ghim tên tác giả ghét là điều hết sức cần thiết.

Xác định tác giả sủng công hay sủng thụ, với những ai NP công or NP thụ thì quá rõ rồi. Còn lại thì sao?

Từng có một bạn hỏi rằng mình có phải thụ khống trá hình hay không mà lập list sủng công nhưng toàn đam toàn sủng thụ hoặc là bề ngoài sủng công nhưng thật chất lại để tâng thụ thôi. Đợt đấy mình khá là bất ngờ. Sau đó, mình thử tìm tên tác giả thực sự sủng công bạn ấy nói, Quỷ Sửu thì khỏi phải bàn rồi, hai người còn lại mình không nhớ tên nhưng google đều ra NP đa thụ ==

Cũng phải mất một thời gian dài đọc đam mình mới nhận ra mình sủng công, sau đó cũng mất một thời gian dài để nhận ra bản thân không hoàn toàn công khống. Khoảng 80% đi, sủng thì hầu như truyện nào cũng sủng nhưng không tới mức nhiều người hay gọi vui là “đội công lên đầu”. Nói chung, thuộc tuýp dễ nhai đi. Cơ mà dễ thế vẫn sụp không biết bao nhiêu là hố rồi.

Như một lần mình đọc một võng du – Cạm Bẫy Nam Nam của Tô Biệt Tự. Một trong những cái hố ác nhất mình từng ngã. Tác giả đọc vài truyện trước đó cũng ổn như Tựu ngoạn tiểu hào đích mệnh, Tiểu nương tử thân cá chủy tiên. Chủ thụ nhưng viết đọc cũng thoải mái ra phết. Cạm Bẫy Nam Nam lại có tag chủ công. Ale hấp nhảy vào. Và rồi… mém ói máu thăng thiên với nguyên đám nhân vật phụ. Ghét từ con em gái “ăn cây táo rào cây sung” của công đến pháo hôi. Mình mà là công thì bỏ xứ ra đi luôn quá. Người thân bạn bè kiểu gì, lấy lý do thụ yêu đơn phương anh từng ấy năm trời để phán rằng anh có lỗi, anh phải hạ mình đi. Thương công ngu ngơ như bò đeo nơ chả biết gì, cuối cùng cam phận quỳ liếm thành trung khuyển. Đến giờ nhắc lại vẫn thấy ức chế. Mình cũng vĩnh biệt luôn Tô Biệt Tự từ đó.

Đó là chuyện vài năm trước, thời nay hố còn nhiều hơn. Đừng nói gì những truyện chủ công, có tác giả còn để hẳn tag thụ sủng công dù đọc từ đầu tới cuối truyện đào được một chi tiết nào dù nhỏ xíu sủng công cả. Rồi còn những tác giả như Cận Sắc Ivy, đọc truyện như chơi xổ số, cái sủng công vô pháp cái sủng thụ vô thiên. Hên thì đọc trúng truyện sủng công, xui thì phải ráng lết cho qua bể ngược (vì truyện của chị ấy hay).

So với truyện sủng thụ/ chủ thụ thì truyện sủng công ít ỏi vô cùng. Đó chưa kể tích phân thấp nên nhiều khi bị bỏ qua.

Tuy nhiên, xét cho cùng, những truyện sủng công ngầm cũng không phải hiếm. Hoặc ít ra, với đứa sủng nhưng chưa đến mức công khống như mình thì thế.

Như Dịch Nhân Bắc đại đại, truyện của chị toàn chủ thụ, được mỗi bộ Khiêu lương tiểu sửu là chủ công thôi nhưng mình thấy chị cũng ngầm thương công lắm. Như Mã Phu ngược thụ banh xác, ngược công… ờ… làm gì có ngược công. Chỉ là sau này anh lui về làm chồng tốt chăm “vợ” thôi. Nam nhân dã hội lưu lệ cũng vậy. Rồi như Dữ thú đồng hành hệ liệt, Viêm Chuyên bám Tiêu Hòa là thế nhưng Tiêu Hòa lại là người yêu trước == À, bộ Dị thế lưu đày gần đây nghe đồn hơi có mùi tâng thụ ngược công nên mình chưa dám rớ

Hay như Phiền Lạc, toàn chủ thụ, mình cũng chả tin chị sủng công đâu nhưng chắc đâu đó trong thâm tâm vô thức viết ra =)) Đọc mấy phần Thiên sư chấp vị, dù Trương Huyền là nhân vật chính, pháp lực mạnh hơn, đất diễn nhiều hơn nhưng vẫn thấy Niếp Hành Phong rất được ưu ái. Anh có người trung thành, có người kính trọng, nhân vật chính diện thích anh, tới nhân vật phản diện cũng đổ luôn.

Gần đây thì có Viên tiên sinh luôn không vui của Từ Từ Đồ Chi. Mình biết khá nhiều người không thích vì cho rằng truyện sủng thụ quá. Cơ mà, chỉ cái phân đoạn Viên Thụy sẵn sàng cắt đứt với người có ý bảo trợ mình chỉ vì đó là mẹ người yêu cũ, không muốn “chồng” buồn thì đã thỏa lòng mình vô cùng rồi.

À,tới đây mới nhớ, theo kinh nghiệm bản thân mình, nguyên tắc hàng đầu xác định truyện/tác giả sủng công hay thụ là pháo hôi. Pháo hôi qua đường không tính, dạng pháo hôi xuất hiện N chương tranh thụ với công thì trừ phi có couple vào cuối truyện, nếu không lần sau mình dẹp luôn tác giả.

Sau đó, một chi tiết để xác định nữa là người nhà. Truyện nào mà thụ có brother complex tới level max thì thôi cũng tránh cho đỡ mệt. Nhớ hồi trước đọc Trầm Nịch của Neleta, thụ thương công vô cùng. Cơ mà cái máu sủng thụ của tác giả vẫn cho N nhân vật phụ tôn thụ làm “ánh sáng của đời tôi” làm tuột mood khủng khiếp dù truyện rất hay.

Nói thế mới thương Thạch Đầu Dữ Thủy, dù tung hint phụ tử, bá chất cả mớ nhưng cũng chả có mờ ám gì. Rồi khi Nguyễn mỹ nhân đã lộ diện thì Tiểu Minh Ù phải vắt giò lên cổ ngăn cả biển hoa đào của Phi Phi. Mình rất thích chi tiết Vệ Vương phi từng có cảm tình (cảm tình, không phải tình cảm) với Phi Phi. Đến một người tâm tính sắt đá như chị còn vương vấn mỹ nhân thì kiểu gì Minh Trạm không  ghen bóng ghen gió đủ thứ người. Đọc xong chi tiết đó thì tin rằng Thạch Đầu cũng yêu Phi Phi lắm lắm.

 

Sau N truyện đam mình đọc thì mấy tác giả Tử Vũ Nguyệt Diên, Quỷ Sửu, Tư Hương Minh Nguyệt, Ly Chi Nhược Tố là tuyệt đối an toàn với fan công khống (và bút lực của các chị cũng rất ổn). Còn tuyệt đối đừng bao giờ đọc Tiêu Đường Đông Qua, Phi Thiên Dạ Tường hay Hoài Thượng. Toàn những tác giả truyện tích phân cao chót vót, bút lực thượng thừa nhưng sủng công đọc nhất định sẽ rơi vào hố vạn kiếp bất phục == Nếu xét theo tiêu chuẩn list này thì mình thấy Phong Lộng vẫn còn nhân từ với các công quân của chị ấy lắm. (Thật ra nghĩ nên xếp Pi đại vào list này nữa nhưng em sẽ ráng cho chị  thêm cơ hội😥 )

Cũng có những tác giả thì đọc kiểu hên xui tùy theo tâm trạng các chị mà viết sủng công hay sủng thụ, đó là Công Tử Hoan Hỉ, Cuồng Thượng Gia Cuồng, Cận Sắc Ivy, Khốn Ỷ Nguy Lâu…

Ps 1: Hãy cẩn thận Mạc Như Quy, mình rất thích Tra công trọng sinh thủ sách nhưng trừ truyện đó ra thì hầu hết tác phẩm của chị đều ngầm sủng thụ quá mức.

Ps 2: Chia sẻ kinh nghiệm cho những công khống lọt hố thụ khống, hãy thử qua Mê Dương. Truyện bị người ta kì thị thiệt nhưng có tác dụng “chữa lành” rất tốt. Không nhờ đọc truyện của bả thì mình shock bỏ đam lâu rồi :((

 

[Feel] Inferno: Khi sự hèn nhát biến mọi thứ thành rẻ tiền

Dành cho những ai đã xem truyện và phim Inferno. Ai muốn xem phim hãy tránh xa bài này ra – khi sự bức xúc của mình đang sôi sùng sục không thua hỏa diệm sơn.

Mình đã nghĩ thảm họa là khi vài chương cuối của Dan Brown biến Inferno thành thứ nửa mùa. Thế nhưng, sau khi xem cái phim này xong, phải dành ngàn lời khen cho đạo diễn và biên kịch khi có thể làm hơn thế nhiều nhiều lần.

Thật lòng, mình không quá kỳ vọng vào Inferno. Sự lưng chừng của The Davinci Code hay thất bại triệt để của Angels & Demons là một minh chứng quá rõ ràng. Thế nhưng, Inferno hoàn toàn không dính dáng gì tới Chúa, Đạo hay cái gì nhạy cảm quá đà. Đó là chưa kể sự chùn tay của Dan Brown đã biến cả câu chuyện thành một sản phẩm dở dở ương ương, dễ dàng chuyển thể hơn nhiều.

Vậy mà cái thứ “dở dở ương ương” nửa nạc nửa mỡ ấy cũng chưa làm hài lòng các vị bề trên thì phải, nên các vị đem tất cả ý nghĩa của Hỏa Ngục dìm xuống đống rác!

Và trước khi đi đến cái kết thúc trong đống rác đó, mình đã phải cắn răng bỏ qua N+ thứ:

  1. Một thúng mỡ mang tên Tom Hanks. Ôi trời đất ơi, trong Sully đẹp trai lai láng, phong độ mát mắt là thế. Còn nhìn Langdon thì thấy tủi thân hộ ổng luôn. Và bởi vì không cách nào cà cái mặt mỡ đó cho trẻ hơn nên cái (gần như) love line của Langdon và Sienna biến thành chú-cháu.
  2. Đổi lại, để có thêm một bóng hồng bên cạnh Langdon, chị Sinskey của WHO được thế vào. Không biết biên kịch/đạo diễn hay chính lão Dan Brown tiếc cái love line của Langdon với chị gái già trong Lost Symbol mà muốn làm cho tới?
  3. Thị trưởng. Số 0, số 0 và số 0. Không được tới 1/100 của truyện. Cast chi một anh giai quá đẹp trai phong độ để lên show off vài phút rồi thành vô dụng?
  4. Không có FS-2080, không có tài tháo vát kinh người đã đành. Người ta mượn danh nhân văn đạp đổ ý nghĩa tác phẩm nên không giữ lòng thương cho Sienna chút IQ hay EQ. Sienna trong phim chẳng hơn gì Silas hay cái thằng gì đó quên tên trong A &D.

Thời lượng ngắn không thể chuyển thể hết? Ok (Dù một đống cảnh flashback quay đi quay lại và hai anh chị già có mấy phút tán nhau). Hạn chế quay đại cảnh? Ok. Phải thay đổi tình tiết để các fans truyện không nhàm chán? Ok. Thần Khúc, Hỏa Ngục và Dante vốn là sợi dây xuyên suốt giờ biến thành kẻ qua đường? Ok

OK hết.

Mọi thứ đều có thể cho qua trừ chuyện mấy ông lại đem ý nghĩa thực sự của Inferno dìm xuống bùn.Cái twist cực hay của truyện bị tác giả bôi tro trét trấu chưa đủ, giờ chuyển thể xong còn rẻ tiền kinh khủng hơn. Thế này mời Tom Hanks đóng làm gì? Mời mấy cha The Expendables đóng cho hợp. Cũng cần làm gì đâu, vật nhau mấy cái, cứu gái, cứu thế giới thôi mà. Nguyên cái cảnh ở cung điện chìm quá đẹp quá chuẩn để khai thác mà giờ thành đống rác.

Zobrist đã bị Dan Brown hủy hoại thê thảm. Giờ đây chút thành quả của anh ta cũng bị phim đem đổ xuống sông. Hỡi ôi cái tư tưởng cực đoan nhưng vẫn đẹp đẽ và tràn đầy lòng tin vào nhân loại như thế. Mấy cha làm vậy khác nào học theo đám giáo đồ khuyên người ta “sử dụng ba con sói là tội lỗi” trong truyện?

Một tác phẩm tình tiết trở nên tiêu cực có thể bỏ qua, nhân vật biến đổi tiêu cực cũng có thể bỏ qua. Cơ mà, ý nghĩa chính của Hỏa Ngục sao có thể biến thành thứ virus mang ý nghĩa tầm thương như kiểu cúm hay dịch hạch nhiều thế kỷ trước. Zobrist, Sienna và đám người thiên tài sao có thể ngu ngốc tới mức dồn tất cả niềm tin vào một thứ virus tầm thường đựng trong bọc nylon cần kíp nổ mới phát tán được. Phim đơn giản hơn cả giỡn chơi. Thậm chí, với bối cảnh của phim, cái bọc có nổ cũng chả sao khi WHO đi tuốt, biết trước và đón đầu.

David Koepp biến Zobrist thành hạng phản diện tầm thường và cũng biến một ý tưởng nhân văn sâu sắc và tràn đầy tình yêu với loài người như Inferno thành rẻ tiền, phim trở thành một bản chuyển thể chả ra sao và than ôi, thứ lẽ ra có thể đánh động được rất nhiều người trên thế giới, cuối cùng biến thành trò hề mất rồi.

 

7 năm tròn – 1 tình yêu

Một ngày cuối tháng 9.2009, có một đứa nhận ra bản thân đã rơi vào vũng lầy fan gơ.

Năm đó, em vì anh post gần trăm trang hình trong topic. Trăm trang x 10 post/ trang, thêm cái quy định ít nhất 10 hình 1 post. Ngày đó save từ LJ xuống cả ngàn tấm ảnh, các bộ icon- wallpaper này nọ. Giờ bắt em làm lại chắc chết thật.

Năm tiếp sau, trước khi anh cho em một quả quá nặng nề vào tháng 3, em đã kịp đá (or bị đá) 2 người bạn khá thân vì cái fandom đẹp đẽ ngày xưa và làm passport chuẩn bị đi Thái xem concert.

Đáng tiếc, cái concert ấy chắc chỉ có trong mơ. Đừng nói 6 người, đừng nói số người,5-4-3 người hay solo mình anh cũng chẳng có. Trai nhà này dường như không có số qua Thái Lan biểu diễn.

Hai năm sau, em tiếp tục mất thêm N số bạn vì sự kiện đau lòng nhất cuộc đời fan gơ em từng trải qua. Đợt ấy lòng đau đến mức nào chả rõ, chỉ biết giờ nghĩ lại vẫn sợ hãi. Cãi từ người chửi anh đến kẻ ủng hộ anh, unfriend ầm đùng.

Sau đó là gần một năm rưỡi đợi chờ trong khắc khoải.

Sau đó của sau đó là hiện tại.

Trước anh, em thích-nhất lâu nhất là Takky-san, tròn một tuần.

Sau anh, cho đến nay, chưa từng có.

Akanishi Jin vẫn luôn là no.1

Bất kể anh làm em đau lòng bao nhiêu, bất kể anh đem niềm tin của em ném thành trăm ngàn mảnh.

Đôi lúc chẳng biết mình yêu anh vì cái gì nữa. Ngày xưa rất rõ ràng, giờ thì càng lúc càng mơ hồ.

Gương mặt? Anh rất đẹp nhưng từ bao giờ em thành đứa xiêu lòng vì cái đẹp?

Giọng hát? Dẹp auto tune rồi hẵng bàn.

Tính cách? Anh đem hình ảnh một seme tuyệt vời trong The Weeping Tree hay Color Of The Heart em yêu vô cùng dẫm nát dưới chân.

Thế mà vẫn thích anh, ngày càng thích, thích cứ tự nhiên hiển nhiên đương nhiên.

Trầy trật trầy trật, qua thất niên chi dương, cuối cùng cũng bước sang năm thứ 8.

Năm thứ 8. Một thứ chẳng bao giờ em của tuổi trước 19 từng tưởng tượng.

Đã qua cái thời của những fandom, đã qua cái thời lặn lội đào xới khắp livejournal vì một bức hình xưa cũ, đã qua cái thời mỗi khi có đứa fan gơ buông tay sẽ đau lòng xót dạ.

Em đã già rồi, ngọn lửa yêu thích vẫn cháy nhưng ngọn lửa fandom nay chỉ còn chút tro tàn. Chỉ mong một ngày gặp mặt idol mình bằng xương bằng thịt.

Thanh xuân của em chỉ có một lần, em đã dành trọn nó để support cho người duy nhất em coi là idol. Chưa từng có một giây thay đổi.

Mong thời gian này năm sau có thể tiếp tục viết về anh.

Mong thời gian này năm sau nữa đã gặp được anh.

Yêu thương,  Akanishi-san.