Tôi sẽ không làm những gì tôi không muốn. Vì thế làm ơn đừng quá đặt hy vọng về Akanishi Jin.

Mới nhất

Diary in Grey tower – Không đăng lưu viễn | Hôi tháp bút ký – Bao nhiêu ngày anh sống vì anh?

 

Vài dòng, chỉ vài dòng thôi vì mình cũng không biết viết thế nào.

Chỉ viết vài dòng cho tình yêu của họ.

Nhật ký nơi tòa tháp xám.

Giả như mình biết trước kết thúc thỏa mãn nhưng không viên mãn, giả như mình biết trước truyện có tình tiết kẻ thứ ba cưỡng xxx uke, có lẽ mình đã bỏ qua.

Nhưng mình đã đọc. Đọc khi không hề có một ý niệm spoil nào trong đầu. Đọc khi trong lòng đang chỉ muốn chết chìm trong ấm áp và hài văn.

Để bây giờ nếu quay ngược thời gian mình vẫn sẽ đọc nó. Để bây giờ Garcia và Alan sẽ là một ký ức khó quên trong “đời đam mỹ” của mình.

Truyện hay và cuốn hút. Hút người tới mức dẫu sau một ít đầu mình đã ngửi thấy mùi vấn đề nhưng vẫn không dứt ra được.

Bối cảnh truyện là phương Tây nên tuy là đam mỹ nhưng mình thấy lời văn nghiêng về BL novel hơn, điều này là một điểm cộng rất lớn giữa vô vàn những đam mỹ lấy tên Tây nhưng nội dung và câu chữ chẳng thoát được bầu trời Trung Quốc. Editor chắc tay. Bạn ấy làm rất tốt đến mức chẳng tìm được điểm nào để phàn nàn. Hoàn toàn hài lòng.. Và khi biết bạn ấy cũng là editor Bất dạ thành thì mình nghĩ, đây là chuyện đương nhiên.

Vì những thứ khá vấn vương, mình vào wp của bạn ấy và đọc. Ừ, thế nên mình muốn dành đôi dòng cho Andemund Garcia. Seme của truyện. Đại boss. Người ta thích gọi anh là Andemund, mình lại thích gọi anh là Garcia. Garcia.

Khi đọc, mình biết Garcia thế nào cũng bị chửi. Chắc chắn. Chửi nhiều nữa là. Mặt khác, mình vẫn tin sẽ có nhiều người như mình, yêu quý anh, đau lòng cho anh.

Anh là một thằng đểu, tồi, thủ đoạn.

Ai cũng lên án anh khi anh hết lần này tới lần khác buông tay Alan.

Nhưng thế thì sao?

Rằng cũng chính anh hết lần này tới lần khác bảo vệ Alan, thậm chí suýt chết vì cậu?

Garcia Garcia. Alan trong lòng anh vĩnh viễn thua lý tưởng của anh.

Nhưng trách anh thế nào được khi chính mạng sống của anh, cuộc đời anh, tự do của anh tất cả đều xếp sau Quốc gia dân tộc và Alan?

Anh yêu Alan không hề kém tình cảm cậu cho anh. Anh đã làm hết mọi cách giữ cậu cách xa vòng xoáy đen tối ấy. Rồi khi cậu cương quyết nhảy vào, Alan đau một, mình tin Garcia đau tận tới mười.

 

Đọc cmt bên wp edit, có bạn nói Garcia mai táng cho anh cùng Alan ngày xưa đó. Có lẽ.

Anh giữ lại Alan cũng chính là từ nay ký tên vào tờ giấy trừng phạt chính mình. Sẽ chỉ còn mình anh sống trong âu lo, sợ hãi một ngày chiếc hộp Pandora được mở ra.

Thôi thì, mình vẫn tin là nếu một ngày nọ Alan nhớ lại, cậu sẽ vẫn im lặng mà ở bên anh.

Rằng có lẽ tới lúc đó, cậu sẽ hiểu rằng ngày đó Garcia chỉ sống vì quốc gia và vì cậu.

Rằng những năm tháng đó, có bao nhiêu ngày anh sống vì anh?

 

 

[Review] Captain America 2: The Winter Solider | Chiến binh mùa đông

tumblr_n3asq8C8Cb1qa3m99o1_500

 

 

 

 

Đại úy Mỹ vs Người tình mùa đông

 

 

Vui tí thôi.

Cũng có một duyên cớ đặc biệt nên mình đi xem Captain ngay suất chiếu đầu tiên. Lần đầu tiên coi phim sớm như thế. Dù rằng với phim này thì nếu coi được sneak show thì mình đã coi rồi == Giờ sneak show toàn trễ quá.

Trước hết, vô cùng quan trọng, hãy ở lại tới hết. Có tận 2 đoạn after credit lận nhá. Hãy kiên nhẫn. Chờ năm phút là ít. Mình ngồi chờ mà cứ sợ rạp nó tắt credit giữa chừng. Dài như quỷ. Marvel kỳ này chơi ác dã man. Suất chiếu đông nhưng vừa hết là thiên hạ ra về mất tiêu. Còn lại có bảy đứa. Hết credit 1 thì hai đứa ra, ba đứa nhóm khác cũng ra tới cửa rồi nhưng quay lại thấy mình và con bạn còn bám ghế ngồi chờ nên chắc cũng ráng. Năm phút dài như nửa tiếng để đổi lấy một đoạn credit ngắn tẻo tẹo mấy chục giây nhưng cực kỳ ý nghĩa. Không uổng công mặt dày mà chờ.

Captain America: The first Avenger là phim siêu anh hùng đầu tiên mình xem ở rạp, cũng là phim đầu tiên khiến mình biết đến Marvel. Sắt 1, 2 coi cho có còn Thỏ 1 toàn tua là tua *mãi sau này thấy Thỏ đẹp mới xem từ từ* toàn đợi bản đẹp mới xem thôi. Cap là phim dẫn mình tới Marvel và đốt tiền tới giờ. Quá bi kịch.

Trong đám Avengers thì nhân vật mình thích nhất Thỏ và Hawkeye nhưng phim thích nhất lại là Captain America. Một bộ phim không chê vào đâu được. Đại tá hóm hỉnh, Bucky chân thành và Peggy vô-cùng-giỏi. Còn cả anh giai anh hùng điên khùng đeo cờ Mỹ chạy vô ổ phát xít gây ấn tượng sâu đậm vô cùng nữa. Siêu anh hùng đúng chuẩn hy sinh vì dân vì nước. Nếu nói trong Avengers ai xứng đáng được coi là anh hùng thì không ai xứng hơn Captain. Bởi vậy hồi coi xong Cap 1 buồn dễ sợ vì Bucky hy sinh, Peggy và bác Phillips đến thế kỷ 21 cũng xong phim rồi, còn ai nữa đâu.

Ai ngờ Bucky lại còn sống. Nhân vật mình thích còn sống. Nếu không thì chẳng nôn nóng đi xem phim thế này.

The winter solider nội dung chú trọng tới mâu thuẫn tâm lý hơn P1. Chủ nghĩa anh hùng, lòng yêu nước trong thời đại mới. Phần 1, Cap là thanh niên yêu nước, chỉ sống và chiến đấu vì lý tưởng. Kẻ thù của anh đơn giản là phát xít. Sau bước đệm quan trọng ở The Avengers bị Tony giáo huấn, nay Cap 2 trở lại với một Steve Rogers trĩu nặng những câu hỏi và suy tư.

Bạn sẽ gặp lại Peggy xinh đẹp dù chị ấy không còn xinh đẹp nữa *dĩ nhiên trong mắt Cap chị vẫn đẹp*. Peggy có những lời khuyên rất hữu ích cho Cap, giải tỏa giúp anh nhiều điều nhưng thật lòng mình mình thấy quá ác với Peggy khi dàn dựng cảnh này. Còn gì ác hơn khi mình đã già, chỉ biết nằm trên giường thoi thóp trong khi người mình yêu vẫn trẻ trung như thế. Điệu nhảy ước hẹn ngày xưa mãi mãi vẫn còn nợ lại. Đau lòng cho chị, người phụ nữ giỏi nhất loạt phim siêu anh hùng Marvel mình xem *mình không xem comic*.

Nick Fury, Mr Fury, Nicolas J. Nhìn Samuel Jackson kiểu này thiệt khó tin ổng là thằng cha quản gia siêu kinh dị siêu đáng ghét trong Django Unchained. Phim này ổng quá xá ngầu. Hồi Avenger mình toàn bĩu môi chê, “Nick Fury bắn súng dở òm”, đoạn đầu gặp Loki hay đoạn chặn máy bay mang đầu đạn toàn trật chìa hết. Phim này thì trình bắn chắc không tăng lên được nhiêu cơ mà chơi súng to, bụp bụp bụp cả mớ. Tông xe hầm bà lằng đẹp như Fast and Furious~

 

Phim có thêm nhân vật mới là The Falcon. Ảnh khá duyên, đối xử với Cap rất tốt. Tốt đến mức nếu không phải có phản diện lộ ra sớm quá thì dám mình sẽ nghi ảnh là phản diện sau màn như thằng cha trong Iron man 3 quá. Thích nhất cái đoạn nhảy ra ngoài rồi bảo Fury đón. “Người ta đâu có ghi số tầng ở ngoài đâu.”

 

Black Widow. May mắn thay may mắn thay, cái màn hôn môi của Cap và Natasha là hàng dỏm. Không thì mình chẳng biết Hawkeye sẽ nghĩ sao. Hồi nghe tin Scarlett và Chirs có cảnh kiss mình đau lòng quá trời. Black Widow và Hawkeye, làm ơn đừng đổi couple giùm con. Cặp đó quá đẹp luôn. Nat rất duyên dáng, đáng yêu trong phần này. Cũng có vài đoạn “rất phụ nữ” như lúc ngất được Cap bế đi hay lúc khóc vì Fury. Mà ai đi ship chị với Cap vậy trời. Hai người rõ là bạn thân không tí tình cảm trai gái nào hết. Nhìn cái mặt lúc hôn xong mà buồn cười ghê, chả có tình cảm nào hết. Rồi cả chị rất nhiệt tình làm mai mối cho Cap nữa còn gì. Cap có Bucky, Nat có Hawkeye, đề nghị không được ship lộn ==.

 

Chiến binh mùa đông đã trở lại. Bucky đã trở lại. Mình mừng gần chết. Từ hồi xem Cap 1 đã thích anh ấy rồi. Đoạn anh chết thì buồn thê lương luôn. Đến khi nghe Winter solider là ảnh thì chỉ hận không đốt pháo ăn mừng thôi. Chúc mừng Bucky, tin rằng không lâu nữa anh sẽ có được chỗ đứng như Loki =)) Phim này xem mà không thương Bucky nữa thì thôi. Đánh đấm rất ngầu, bá đạo từng cm nhưng cũng có lúc đôi mắt ấy ngơ ngác và đờ đẫn, bị phản diện nó quánh thấy thương. Thôi thì, coi như trả giá cho việc anh còn sống và gặp lại Cap. Âu cũng là trong cái rủi có cái may.

 

Cuối cùng là Captain. Cap rất chăm chỉ học hỏi về thời đại mới. Dùng quyển sổ tay ghi lại “những điều cần biết” Thai food, World cup, Star wars, Star trek abc để theo kịp thời đại. Mà giờ người ta cũng đã biết dùng smartphone rồi. Tin rằng trong lần gặp Thỏ khù khờ sắp tới, Cap sẽ không bị Tony kỳ thị nữa, hoặc ít ra cũng không chung đội học ngu với Thỏ =)). Phần 2 Cap mang gánh nặng hơn phần 1 nhiều. Phần 1 đã có sẵn lý tưởng giết phát xít để bảo vệ quốc gia nhưng phần 2 thì Cap vẫn phải loay hoay đi tìm lý tưởng của mình. Bẩy mươi năm đã trôi qua, những lý tưởng của thời đại cũ nay đã lỗi thời hoặc bị dìm chết. Cap phải lựa chọn lần nữa. Nhưng dù thế nào, Cap vẫn là Cap, trọng tình nghĩa, chân thành, trung thành, đàng hoàng 100%, thanh niên nghiêm túc tới từng mm. Thế nên anh vẫn được ủng hộ vô cùng “Captain ‘s order”. Phần này Cap đánh đấm nhiều. Đánh được người ta cũng nhiều mà bị người ta đánh cũng nhiều nốt. Còn mém thăng thiên đoạn cuối nữa. Lòng cũng không được thanh thản, trăn trở đủ kiểu. Đủ thứ mưu đồ xoay quanh rồi lại còn gặp lại bạn thân. Đoạn đó là thương nhất. Khi anh biết Winter solider là Bucky, mặt ngớ ra, đờ đẫn luôn. Lúc đó bị bắn hay đánh chắc cũng không có tinh thần mà đỡ.

 

Cap 2 đánh đấm rất thích mắt nhưng hơi nhanh, mình mới xem 2D, dự là xem 3D còn nhức mắt hơn nữa. Đoạn Cap và Bucky đánh nhau quay mòng mòng, may mà tay khác nhau, nếu không chả phân biệt nổi là ai đánh ai nữa. Đột phá của Cap 2 là phá của vô cùng. Bạn nào xem trailer sẽ thấy cảnh con tàu bay bự kinh khủng của S.H.I.E.L.D teo rồi, xem quả thật tiếc dữ dội.Mà tiêu đâu chỉ một con tàu, banh xác cả mớ trang thiết bị tối tân hiện đại. Phạm vi phá hoại thì chắc sẽ không bằng The Avengers hay Thỏ 2 nhưng thiệt hại thì chắc là hơn nhiều lắm.

Phim  không chỉ đào sâu vào nội tâm của Steve mà còn đặt thêm chút bí ẩn cho Natasha và đặc biệt là liên quan nhiều đến Nick Fury. Nói chung là dù giấu giếm nhiều thứ nhưng luôn luôn, mình tin tưởng ông, Hill và Coulson là người tốt.

 

Đánh giá sau cùng là The winter solider rất hay, ít anh hùng hơn, ít hài hơn nên mình không kéo The Avengers xuống vị trí thứ 2 được, chứ nếu bỏ qua TA thì nó là phim hay nhất cho tới giờ của Marvel *theo mình*. Nhân vật, đất diễn đồng đều. Đánh đấm quá đẹp mắt, nội dung có đầu tư.

Nếu có điểm trừ thì là quá nhiều chi tiết còn bỏ ngỏ. Với một đứa không đọc comic như mình thì nhiều cái không hiểu. Đất diễn phân chia hợp lý nhưng ước gì thêm cho Bucky ít đất nữa. Phim kéo dài hơn chút cũng được, mình muốn xem Bucky nữa :((

 

Đó là phần dành cho ai chưa xem.

Dưới đây là một đống spoil cùng cảm xúc cá nhân, đề nghị bà con xem xong hãy đọc.

 

tumblr_mxdm53vwHI1qa0e9no1_500

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Đầu tiên là nhân vật phản diện. Phải nói là mình khá shock vì vai phản diện. Motip không mới nhưng hơi tiếc và rất thương cho Nick Fury. Lúc đầu ông nói “Lần cuối cùng tôi tin tưởng một người đã phải trả giá bằng con mắt.” nhưng đến phút cuối, Fury đã nói với Pierce “Đã có lúc tôi sẵn sàng đỡ đạn cho anh.” Có thể nói là người Fury rất tin tưởng, bạn thân mà, không hề nghi ngờ. Rốt cuộc lại bị mất lòng tin. Mà đoạn Fury đốt cái đống vali đó là sao? Ai rành Marvel thì giải thích với.

 

Natasha rất dễ thương, tính tình dễ chịu, đầy mạnh mẽ nhưng cũng rất phụ nữ . Công nhận Scarlett đẹp quá. Không mỏng manh thon thả mình hạc xương mai mà đẹp và sexy khủng khiếp. Vòng nào ra vòng nấy, eo nhỏ xíu. Mình là gái mà nhìn còn mê. Tuy kiểu tóc này không đẹp như trong TA nhưng nhìn nàng vẫn quyến rũ. Các bác làm giùm phim của BW và Hawkeye giùm đi.

 

 

Zola. Zola. Giời ơi, chả hiểu sao mình từng thích Zola nữa chứ. Một tổ chức mà Peggy và Stark xây dựng lại bị thằng cha này đục khoét. Mà phải công nhận, thông mình thật. Não gì mà mấy chục km gì đó @@. Dù sao cũng cảm ơn vì nhờ lão mà Bucky trở lại. Đáng ghét quá!

Bucky quá mạnh nên mấy đoạn đập nhau trên đường khủng bố thật. Cảm giác như thời Die Hard 5, phá bùm bùm bùm, quá mãn nhãn.

Điểm nhấn của phim là chuyện project Insight. Thật ra ở trên phương diện nào đó mình không phản đối chuyện “Giết 20 triệu người cứu 7 tỷ người” nhưng người ta chưa làm gì nó đã chém rồi. Quá ác. Mém nữa tiễn anh Stark lên thiên đàng luôn. Mà Tony là dân đàng hoàng cũng bị phán là thành phần bất hảo nữa == Người ta tính tình khó chịu hổng ai ưa chứ cũng giúp người quá trời mà.

 

 

 

Phim về Cap nên cũng “thanh niên nghiêm túc” nhiều cơ mà lắm đoạn vui phết.

Lúc đầu tưởng phim này phản diện lại là anh Nga. Ai dè lại là anh hàng Mỹ thật. Vậy mà cũng không chịu bỏ qua vụ dìm Nga nữa. Nhất là Black Widow, cái gì cũng Soviet rồi KGB =)) Tính ra thì Nga cũng có chân với HYDRA rồi. Phim Mỹ nào cũng có cái màn này. Bạn mình bảo sao không đá phản diện cho Triều Tiên. Thiệt tình, cái Olympus has fallen, Triều đánh vào tận Nhà Trắng mà anh nào anh nấy như dân miền núi xứ mình thì kiểu gì đào tạo ra được Winter Solider chứ. Tiền đâu =))

 

Mấy cái thiết bị thông minh thì cũng tân tiến làm thích mê như TA và Iron man. Thích nhất cái xe của Nick Fury dễ sợ. Ai cho em một cái. Bạn mình bảo “Hàng Stark nè.” Dám lắm nha. Xe thông minh, tự lái tự đẩy lại có vũ khí hạng nặng cầm tay. Cả điện thoại của lão bộ trưởng rồi cái usb nữa chứ. Rồi còn cái căn cứ đầu tiên của S.H.I.E.L.D, thang máy mấy chục năm không đụng tới vẫn chạy tốt. Còn cả bộ não Zola nữa. Chết mà vẫn biến thái như vậy.

Lời thoại thì nhớ nhất mấy câu “S.H.I.E.L.D không thương lượng với khủng bố” y như câu của Tom Cruise trong Tropic thunder  “Nước Mỹ không thương lượng với khủng bố” =)). Với cả lúc Falcon hỏi Captain “Ai tốt ai xấu?” Cap kêu “Ai bắn mình là xấu.”

 

Nhưng ấn tượng nhất là chuyện anh bộ trưởng “từ chối nhận giải Nobel Hòa Bình”. Tự sướng thôi rồi luôn. Ai trao cho bộ trưởng Quốc phòng ??? Mỹ Nobel Hòa bình nổi vậy trời.

 

Rồi, giờ tới SteveBucky. Fan gơ mood.

 

Nói thiệt chớ, xem phim Mỹ mà mình cứ tưởng xem lộn phim Trung Quốc. Huynh đệ đồng môn gặp chuyện, anh không cứu được em. Ôm hối hận mà sống rồi làm minh chủ võ lâm. Một ngày nọ gặp ma giáo giáo chủ, hai đứa quánh nhau một hồi, bụi cát tung bay abc. Anh nhanh tay lột được mặt nạ của em. *Camera zoom vô mặt em~ Từ từ xoay người, tóc xõa tung bay* Anh “Bucky~~” Em “Bucky là thằng nào?” Anh bị em đả kích một cú quá mạng, đờ đẫn luôn. Em về nhà thì ngơ ngác ngây thơ hỏi “Who was he?” “I know him” “ I knew him.” Mặt ngu ngu làm cho thằng cha boss nhà em tát em một cú rồi hành hạ em :(((

 

Coi cảnh đó mà tức chết. Bucky chẳng biết gì, nhìn tội ghê luôn. Một cỗ máy giết người, chỉ được ra lệnh và làm. Gặp Cap xong thì bắt đầu hỗn loạn. Cap quan trọng với Bucky thế nào? Còn gì quan trọng hơn nữa chứ. Sẵn sàng hy sinh vì Cap mà. Cap giống như chiếc chìa khóa mở ký ức của Bucky. Để rồi sau đó lại bị mạnh mẽ tẩy não thêm lần nữa, chỉ cần là Cap, Bucky vẫn nhớ lại. Chứ không thì đoạn sau không có đập Cap mà giằn xé dữ dội như vậy. “Shut up” mãi. Mà đoạn cứu Cap cũng thấy tinh tế ghê. Cap chìm dần, một cánh tay vươn ra…

 

Phim còn hint kinh dị hơn cả Thỏ. Cảnh ở bảo tàng, bao nhiêu yêu thương dồn trong đó. Mắt Bucky như muốn khóc vậy. Mà Cap cũng khổ. Cái đoạn Bucky quánh Cap mà Cap không đánh trả thiệt thương Cap quá trời. May là Bucky lúc đó cũng đuối với chắc lòng cũng mâu thuẫn không nỡ đánh. Dù sao Bucky người ta là trung khuyển ôn nhu thụ. Lỡ mà đổi sang Thỏ Lô chắc Thỏ ngây thơ bị Lô nữ vương quánh ra bã rồi, giữ cái mạng thôi.

“I’m with you till the end of the line.”

Giống như ngày xưa khi hai người kẹt giữa biển lửa…

“Just go, get out of here.”

“No, not without you.”

 

tumblr_m6pmvtmh1o1rskq39o1_500

Đoạn ở bảo tàng chẳng biết Bucky có cảm xúc gì. Mong là đừng chơi màn tự kỷ là được. Hai đứa tìm nhau đỡ hơn một đứa tìm một đứa trốn. Miệng thì chối nhưng Bucky vẫn nhớ Cap *vẫn hint thấy sợ* vẫn biết Cap nên mới tìm bảo tàng của Cap. Thương lắm. Kỳ này anh Bucky lên hương rồi. Bằng Loki thì chắc không bằng nổi nhưng chắn chắn sẽ rất được yêu thích. Cá nhân mình thì thích Bucky hơn, dù sao Lô cũng là thanh thiếu niên nổi loạn khao khát tình thương ngạo kiều thụ chớ Bucky là bị tẩy não thôi chứ lòng cho Cap vẫn vậy, ôi Bucky dương quang ôn nhu thụ của tôi~~~

 

Ps 1: Cái khiên của Cap biết quý lắm không, vì người thương mà thảy ra cái một luôn. “Anh không muốn quánh nhau với em.” Cái khiên bằng kim loại quý nhất thế giới chứ có phải hàng lô made in China đâu mà không biết quý. Tưởng mình là tỷ phú hả. Lỡ đứa nào lượm được nó giấu luôn thì sao. Mà nhắc cái khiên mới nhớ == Tại sao cái khiên bé xíu vậy mà đứa nào bắn Cap cũng toàn bắn trúng khiên hả =)))

Ps 2: Thắc mắc là sao Bucky vẫn trẻ vậy. Cap bị đóng băng 70 năm chứ Winter Solider vẫn là bóng ma huyền thoại mà. Sao không già đi, uống thần dược sao~

Ps 3: Đi xem suất đầu mà thấy đông ghê. Có điều chắc cũng chả phải fan  == Phim vừa xong là về hết trơn. Còn có bảy đứa. Xong credit 1 còn có năm đứa. Nghĩ cũng ghét ghê. May mà gặp rạp đàng hoàng nó chiếu hết chứ mấy rạp khác thấy vậy là nó dễ tiễn ra lắm.

 

 

 

 

[Review] Kindaichi Shonen no Jikenbo Gokumon Juku Satsujin Jiken | Trường học Ngục Môn

Vụ án này nằm trong phần 2 của Kin, sau khi Kin nhận thư thách đấu của người điều khiển rối và đạp xe lên đường.  Cùng với vụ Cửu Long và vụ trong Kin SP của Kame và Juri.

_KST.VN_.Kindaichi.Shonen.no.Jikenbo.Gokumonjuku.Satsujin.Jiken.2014.SD._KSTJ_[21-31-31]Lúc đọc vụ án này trong truyện đã thấy rất thú vị. Tuy không phải thuộc top những vụ án hóc búa nhất của Kin nhưng khá rối rắm và khó đoán. Nhân vật nhiều, chết cũng nhiều, tình tiết dồn dập. Phim cho mình được mấy phần cảm giác ấy, xem hơi hơi run. Khá hài lòng.Vậy nên sẽ khen trước.

_KST.VN_.Kindaichi.Shonen.no.Jikenbo.Gokumonjuku.Satsujin.Jiken.2014.SD._KSTJ_[23-12-34]Đầu tiên là Người điều khiển rối. Narimiya kun, anh ấy diễn vượt cả mong đợi của mình. Khi dàn cast SP này công bố, anh là nhân vật mình hứng thú và mong chờ nhất *vì Akechi của tui tiêu biến rồi*. Một sự lột xác ngoạn mục sau vai tiểu-thư-em-giữa-nhà-bướm ở Kindaichi Jun ver. Ánh mắt sắc lạnh, giọng nói tràn ngập vui sướng cùng tàn ác, đạt đến gần như 9/10 tiêu chuẩn của Takato Yoichi. Mà khen là khen vậy thôi chứ với trình độ của Narimiya, mấy vụ này chỉ là muỗi. Điểm trừ duy nhất là anh hơi khác so với một Takato bước ra từ trong truyện. Thân hình dong dỏng cao, mái tóc lòa xòa, cân nặng chưa tới 50kg. Cast Mizushima Hiro là đúng chuẩn luôn, nhưng mình vẫn đánh giá cao diễn xuất của Narimiya hơn. Thôi thì được này mất kia, đỡ hơn lão nhà quê trong ss3.
_KST.VN_.Kindaichi.Shonen.no.Jikenbo.Gokumonjuku.Satsujin.Jiken.2014.SD._KSTJ_[21-31-11]
Kindaichi của Yamada cũng tốt. Dĩ nhiên, để vượt qua tượng đài của Tsuyoshi thì em vẫn còn non và xanh lắm. Nhưng nhờ sự hỗ trợ tốt của kịch bản, mình đánh giá em trong ver này tốt hơn Jun. Đánh giá toàn diện chứ không chỉ diễn xuất nha. Thần thái thể hiện khá tốt, ánh mắt cũng ok. Tiếc là phút cao trào nhất khi Kin tuyên bố “toàn bộ đã được giải đáp” thì lại gượng =__= Quá bi kịch.
Dàn diễn viên phụ phim này cũng được lắm. Ấn tượng nhất là bạn đóng Nakayashiki. Mặt đúng biến thái. Lâu lắm rồi từ anh giai trong Life và thằng bé trong Joker mình mới thấy một đứa bệnh như vậy. Tiếc là đất diễn không nhiều gì hết ><

Bối cảnh trong phim được dàn dựng tốt. Có đầu tư. Nếu không phải mình biết trước truyện thì có lẽ sẽ dễ nhầm lẫn lắm. Nhạc cũng ổn dù *tất nhiên là* không so nổi với ss 1,2 ==

Túm lại là, khi lên phim tuy còn nhiều chi tiết không ưng ý nhưng xét công bằng mình có thể cho phim 6,5+

Giờ tới chê.

Đầu tiên là chả hiểu sao mấy ông lại chọn vụ này làm mốc debut của người điều khiển rối. Từ con rối cho tới hoa hồng, thế coi như bỏ phứt vụ án tại Đoàn ảo thuật. Biết vụ đó hay cỡ nào không hả trời. Biết vụ đó có ý nghĩa cỡ nào tới mối quan hệ giữa Kin và Takato và ấn tượng khủng khiếp mà anh ta mang lại không ~~~ Con rối “đẹp” như vậy tại sao không sử dụng cho vụ đó chứ trời.

Thứ 2, giời ơi, Akechi sama của tôi. Tuy rằng so với thằng cha mỏ nhọn đầu hói có cốt cách thái giám hồi Tsuyoshi thì Akechi dưới lớp vỏ Lý Bạch Long, Hắc Long or Thành Long gì đó đã tốt hơn cỡ 100 lần. Nhưng vẫn tức chết. Akechi điềm tĩnh, lạnh lùng chứ anh Lý này lắm lúc như gà mắc tóc. Akechi thư sinh trí thức còn anh giai họ Lý này mặt gái thấy mồ. Akechi có uy, anh này thì… Làm ơn đào cho em một anh Akechi đi, dù anh Lý này so với lão cũ như ong mật so với ruồi bọ thì em vẫn muốn một Akechi made in Nhật Bản. *Cho anh nhà em đóng Akechi thì em cảm ơn kết cỏ ngậm vành.*

Và điểm trừ thứ 3 là Miyuki. Như ss3, Miyuki này chỉ thể hiện được nét hồn nhiên, ngây thơ nai tơ cùng nhiệt tình mà quên mất đặc trưng cơ bản của Miyuki là dịu dàng, nền nã, hiểu chuyện. Thể hiện được có ½ Miyuki thôi. Rồi chuyện Miyuki ôm nữa chứ. Miyuki mà dễ dàng ôm một anh cảnh sát chả quen biết được bao lâu như thế này sao? Trong manga cũng phải mất khá lâu Miyuki mới xem Akechi là bạn không cần đề phòng. Nhớ là tận lúc mắc mưa trong tập 32 cơ.

*Điểm trừ nho nhỏ là sao soi soi mắt Yamada một hồi lại thấy kẻ mắt again là sao~~~

Câu kết, xin làm SP 3 là Ông hoàng địa ngục giùm tui đi, plz :(( tại sao không ai dám làm vụ đó hết trơn vậy trời ==

Ps 2: Quên, phim gì mà tiết kiệm diễn viên quá. Nhìn tình huống kiểu đó tới đứa đọc cỡ Conan còn đoán được hung thủ nữa là ==

 

[Review] Tù đồ – Cao Dược Hồ| Yêu sinh tội nghiệt

Tù đồ.

Hoàn không biết bao tháng bao ngày, chép vào điện thoại cả thế kỷ mà giờ mới đụng tới. Ngu ngốc gà mờ, không biết mắt mũi làm sao mà lúc đọc genre lại đọc sót hai từ “chủ công”. Chủ công thì không thể cưỡng được.

Tù đồ.

Mình thường có thói quen xem spoil trước khi đọc truyện. Lọt quá nhiều hố, vấp quá nhiều đá. Truyện nào cũng phải tìm spoil qua bạn bè, qua VNS rồi qua review trên wp. Đáng tiếc, Tù đồ thì không tìm được spoil ở đâu cả. Thế là đành nhảy đại và cầu cho nó không phải hố.

May mắn, không có hố.

Hoặc là, nó hợp với mình tới mức mình lấp luôn cái hố.

Nếu xét ra, Tù đồ không phải có cốt truyện đáng được đánh giá cao. Gượng ép, thiếu logic, chủ quan. May mắn tất cả được bù lại bởi trấn Lý Ngư “như nghìn năm trước”, cổ kính, u buồn, thâm sâu. Không khí đó, cảm giác đó, vô cùng chân thật.

Tù đồ.

Yêu sinh tội nghiệt, hận chất thành núi.

Thanh niên Thẩm Trường Hoa vâng lời  trăn trối của mẹ về nơi trấn nhỏ âm u để sống cùng phụ thân. Biển lặng gần hai mươi năm lại bắt đầu nổi sóng. Chiếc hộp bí mật ngày xưa lại lần nữa được mở ra. Máu đã chảy, làm sao dừng lại?

Nhân gian nhơ nhuốc. Liệu ngày mai chúng ta có thể thoát khỏi lời nguyền để thấy lại trời xanh?

Một Thẩm Tế thanh lãnh giữa Thẩm trạch u buồn. Một Thẩm Trường Hoa dịu dàng ôn nhu. Và câu chuyện xoay quanh hai người họ.

Nơi đại cổ trạch của Thẩm gia. Thẩm trạch. Tội thêm tội, nghiệt chồng nghiệt.

Một bộ truyện đủ máu, đủ sợ, đủ dơ bẩn bởi lòng dạ con người nhưng ba kẻ tạo nghiệt nhiều nhất trong truyện, ba kẻ ác thiên lý khó dung lại làm mình đau lòng, xót xa.

Là Ngân Hoàn.

Là “anh ta”.

Và “cậu ấy”.

Ngân Hoàn, con quỷ trấn giữ từ đường Thẩm trạch. Kẻ nắm giữa lời nguyền suốt ngàn năm lên đầu người của Thẩm gia. Đáng ghê đáng sợ, đáng hận đáng thù. Con quỷ đó ôm một mối hận tình suốt ngàn năm. Hắn bị người mình yêu hại chết. Chôn sâu xuống đất. Yêu hóa hận, hận hóa điên, thành lệ quỷ hủy luôn Thẩm gia danh môn đại viện, nguyền rủa con cháu đời đời Thẩm gia.

Vui vẻ chăng? Trả thù người đã phụ hắn, thỏa mãn vô cùng. Để tới phút cuối cùng mới hay chuyện xưa cũ là một hiểu lầm. Người yêu ngày xưa đã vì tình mà chết, bị cha y đánh chết mà lìa nhân thế trước cả hắn. Hận tình ngàn năm hóa ra chỉ là một tấn trò đời. Đáng buồn lại đáng cười như thế.

Chạy vội tới cầu Nại Hà mờ mịt, ngàn năm đã qua, người kia liệu có còn chờ đợi?

Là anh ta.

Tiểu nhân, bỉ ổi, vô liêm sỉ. Một kẻ đáng khinh. Một thứ tình yêu dơ bẩn, đen tối, nhớp nhúa, chẳng đáng sống dưới ánh mặt trời. Thế nhưng, khoảnh khắc cùng người kia mới dịu dàng làm sao, nhu tình như nước.

Yêu mà vô vọng. Ganh ghét, tâm sinh thù hận. Một cuộc đời giả dối chất đầy. Thế nhưng phẫn hận vì người kia phản bội là thật, tình cảm kia là thật, ôn nhu ngàn lời chẳng tả hết ấy cũng là thiên chân vạn xác.

Một cuộc bể dâu, tất cả theo lửa thành tro tàn. Nhân gian không thể thành đôi, dẫu ở Minh giới thì trong mắt người kia chẳng hề có mình. Thôi đành dùng cát bụi thân thể hòa vào nhau để an lòng một tình yêu tuyệt vọng.

Là cậu ấy.

Bình đạm như thủy, như mộc xuân phong.  Bao nhiêu năm nghiệt ngã, sống trong thù hận. Trong linh hồn ấy là bao nhiêu kỳ vọng, bao nhiêu đau khổ, bao nhiêu bí mật đen tối và trần trụi chỉ hận không thể chôn vùi?  Hủy diệt đã thấy trước vẫn cứ cắn răng lao vào như thiêu thân. Là yêu bao nhiêu mới mong người yêu thay mình sống nốt khoảng đời còn lại? Là yêu bao nhiêu mới mong kiếp sau đừng gặp lại. Dẫu có lẽ, cậu biết, mình chẳng thể có kiếp sau. Xương trắng tanh tưởi, theo gió phiêu tán, hôi phi yên diệc đã trước mắt.

“Ta yêu ngươi, chưa từng hối hận.”

Câu nói “Ta cũng yêu ngươi” kia, cậu có kịp nghe?

Văn phong nhẹ nhàng cùng cốt truyện hồi hộp. Có đủ yếu tố cho một bộ truyện kinh dị nhưng nỗi bi thương bao trùm lên tất cả. Thẩm trạch âm u và tuyệt vọng cùng hỉ nộ ái ố bi ai lạc dục. Yêu hận cuối cùng hóa thành cát bụi, tan vào hư không…

Tân Tiếu ngạo giang hồ 2013 | Nhạc Linh San – Phiến đá chơi vơi vẫn vang vọng tiếng đợi chờ

Trước hết xin cho lảm nhảm một tí.

Mình là một đứa mê phim. Không quá khó khăn xét nét nhưng cũng chọn lọc kỹ càng. Dĩ nhiên, phân biệt rõ ràng “chuẩn” giữa phim xem cho vui và phim nghệ thuật, giữa phim xem chơi cho biết và phim đàng hoàng.

Và thú thật là, dù hạ tới chuẩn thấp nhất nhất của mình, Tân Tiếu ngạo giang hồ 2013 còn vài trăm năm ánh sáng nữa mới đu tới được.

Các bạn đọc bài Review láo toét Tiếu ngạo giang hồ 2013 của mình thì cũng rõ rồi. Để xem nó mình đã down hết một lượt 56 tập *vì sợ nửa chừng ngán quá drop*, xem cũng chỉ dám chia từng ngày, không xem liên tục *vì sợ nộ hỏa công tâm mà chết*.

Mình đã xem kha khá phim của thím Vu *tại vì DV tui thích đóng mà, không xem không nỡ* não tàn cũng không hiếm nhưng phải nói là với Tân TNGH này, thím đã đạt đến cảnh giới mới. Một tầm cao mới. Quá vĩ đại. Thím làm cho mình dù coi theo kiểu 2 tiếng 15 tập mà chỉ muốn tìm cái xô để mửa ==. Tệ hại không còn gì tệ hại hơn. Trừ vài thứ hay ho nhỏ nhoi.

Mà cái hay ho nhất trong đó chính là căn nguyên để mình xem cái phim não tàn này.

Nhạc Linh San.

Chuyện là… xưa rất xưa, mình xem Tiếu ngạo 96. Ngày đó còn bé chỉ ấn tượng mỗi Doanh Doanh và Lệnh Hồ Xung. Ấn tượng về Nhạc Linh San rất mờ nhạt, gói gọn trong mấy chữ “người yêu cũ của Lệnh Hồ Xung”. Sau đó đọc “Kim Dung giữa đời tôi” của Vũ Đức Sao Biển. Thiệt tình là hồi đó nhỏ quá, cỡ 7 tuổi thì phải, sách viết gì thì tin sái cổ. Và mình nghĩ Nhạc Linh San vì Lâm Bình Chi đẹp trai mà bỏ Lệnh Hồ Xung.

Mấy năm sau cũng có coi vài bản Tiếu ngạo của Đài Loan, Sing, TQ nhưng cái số xem không trọn vẹn, toàn mở lên thấy mặt Thánh cô. Hoặc có lẽ Linh San của các bản này không được chăm chút nhiều.

Vài năm sau đó, lại đọc Nữ sinh của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Nhà văn có nhắc tới Nhạc Linh San bằng bốn chữ “tham vàng phụ ngãi”. Một hình dung chẳng tốt đẹp gì.

Ấn tượng về Linh San vẫn cứ xấu như thế đến một ngày vô tình đọc một bài tranh luận về khúc hát trước khi nàng chết:

“Nhớ xưa luyến ái Hàn công tử

Xương trắng thành tro hận chửa tan.”

Vũ Đức Sao Biển cho rằng nàng đang tiếc nuối mối tình với Lệnh Hồ Xung, còn bài viết lại cho rằng đó là tình cảm Nhạc Linh San dành cho Lâm Bình Chi.

Và mình bắt đầu ấn tượng người con gái này.

Thế nhưng, thú thật là với cái độ não tàn kinh dị của Tân Tiếu Ngạo, hồi đầu mình không hề có ý định xem dù rất tò mò đôi Linh San-Bình Chi. Nhìn phim thì thấy nên cho Lâm Bình Chi đóng Đông Phương Bất Bại, Đông Phương Bất Bại nên đi đóng Nhậm Doanh Doanh thì coi kiểu gì? Điên khùng!

Mãi đến khi bạn mình share một Fanvid của cặp đôi này “Là em tự đa tình”. Và xúc động.

“Cô đơn vẽ uyên ương ngóng đợi

Là tự em vẫn đa tình.”

Tieu.Ngao.Giang.Ho.E42.HD.[F4U.DST] - YouTube[17-30-42]

Hủ nữ như mình, nhìn một Lâm Bình Chi sau khi tự cung đầy-chất-đam-mỹ vẫn muốn ship Linh Chi. Lúc đó thì mình hiểu. Mình phải xem.

Phải xem.

Không làm mình thất vọng, đó là đền bù duy nhất cho mình sau khi lội qua cái phim não tàn này. Điểm đáng xem nhất, điểm “chế” hợp lý hợp tình nhất, bởi các bản trước đều không đề cập nhiều đến đôi này.

Nhạc Linh San yêu Lâm Bình Chi? Là thật. Là thiên chân vạn xác. Là một tình cảm lương thiện và trong sáng. Điều này không ai phản đối được.

Nhạc Linh San có lỗi với đại sư huynh. Nhưng chỉ vì nàng đã không tin Xung ca trong sạch, chỉ vậy thôi. Nàng phụ Lệnh Hồ Xung nhưng đó là vì nàng không yêu Xung ca của nàng. Nhạc Linh San sống quá lâu trong tình yêu thương của các sư huynh, sự bảo bọc của đại sư ca, nàng lầm tưởng. Rồi khi Lâm Bình Chi xuất hiện, nàng nhận ra tình cảm mình dành cho Lệnh Hồ Xung không phải tình yêu. Thêm nữa, nàng không tin Lệnh Hồ Xung cũng có lý do? Ai lại ngờ rằng kẻ thủ ác là Quân tử kiếm? Đến Lệnh Hồ Xung còn chẳng tin được kẻ hại mình là vị sư phụ đáng kính nữa là đòi Linh San nghi ngờ người cha nàng yêu thương.

Nhạc Linh San yêu Lâm Bình Chi. Không phải vì mác công tử, không phải vì “tham vàng” mà “phụ ngãi”. Ngay cả khi Lâm Bình Chi chẳng còn gì nàng vẫn muốn theo hắn, ngay cả khi biết “khiếm khuyết” của chồng vẫn muốn cùng hắn ẩn cư, ngay cả khi bị hắn giết vẫn dặn Lệnh Hồ Xung chăm sóc hắn. Thế còn không phải yêu sao?

Vậy Lâm Bình Chi có yêu Nhạc Linh San không? Chắn chắn có yêu. Là yêu sâu đậm.

Tieu.Ngao.Giang.Ho.E43.HD.[F4U.DST] - YouTube[17-39-13]

Mở đầu chỉ vì muốn báo thù, chỉ vì thân cô thế cô phải tìm đại tiểu thư nương tựa. Nhưng dần dần không khống chế được chính mình, đã yêu.

Hắn yêu nàng nên vùng vẫy giữa thù hận và tình yêu.

Hắn yêu nàng nên nhìn nàng khóc lòng không chịu được.

Một tình tiết làm mình rất cảm ơn thím Vu là Lâm Bình Chi sau khi tự cung vẫn thấy được khí khái của bậc nam tử. Không như Nhạc Bất Quần tự cung một cái là ẻo một trăm tám chục độ, tay lan hoa chỉ, miệng phát tiếng “công công”. Ở Lâm Bình Chi, mình vẫn thấy được khí khái và cả tình cảm hắn dành cho Linh San.

Yêu, nên sau khi tự cung nhìn nàng dưới mưa vẫn đau lòng

Yêu, nên vẫn ghen với Lệnh Hồ Xung, ghen với Xung Linh kiếm pháp.

Yêu, nên lúc rời đi lại quay đầu bắt nàng chọn lựa

Yêu, nên nàng muốn quy y, hắn đau lòng

Yêu, nên sợ hãi, nên ra tay nhẫn tâm với nàng

Mình vẫn thắc mắc về cảnh trước khi Linh San chết. Có thật là Lâm Bình Chi muốn quay đầu không?

Có lẽ là thế đi. Vì yêu nàng nên khi nàng đưa tay, hắn nắm lấy, hắn quay lại. Vì yêu nàng nên khi biết mình giết lầm nàng hắn đã run rẩy.

Tieu.Ngao.Giang.Ho.E49.HD.[F4U.DST] - YouTube[22-11-41]

Tiếc là, đoạn kết của Lâm Bình Chi lại không rõ ràng lắm. Hơi cụt so với mong đợi của mình. Thôi thì cứ coi như San San đã chết, hắn còn lại chẳng qua là một thân xác tàn tạ không linh hồn, thế nhỉ?

Nhạc Linh San. Trách sao được Lệnh Hồ Xung nặng tình với nàng như thế. Đến tận lúc lìa đời vẫn dõi theo người kia. Vẫn chờ đợi, vẫn lo lắng, vẫn quan tâm. Lâm Bình Chi vì Nhạc Bất Quần nếm đủ thói đời nhưng phần tình cảm này của Linh San xem như đã bù đắp cho hắn rồi.

Chỉ thương cho nàng trong trắng thơ ngây, từ đầu đến cuối là người vô tội nhất.

Lâu lắm mới viết một bài sến súa thế này. Bản thân tự thấy sến súa tàn bạo. Vì quá yêu Linh Chi nên cứ tới. Thôi thì an ủi là giữa một phim não tàn, be bét, tan tác, te tua gồm một mớ nhân vật đuôi lộn lên đầu, heo mang da sói, nam nữ cùng thời đại lộn tùng phèo, đào không ra được một miligram kiếm hiệp, đây chính là điểm đáng xem duy nhất.

Ừ thì, cho dù Vu ma ma tạo cho đôi Linh Chi một lô lốc tình tiết ngôn tình, cưỡng hôn, chống cự, ôm nhau, sến súa quá trời mây nhưng cũng coi như là đáng đồng tiền bát gạo…mua xô chống ói những cảnh khác đi~~

Tựa bài lấy từ vietsub Pháo hoa chóng tàn của Jay. Vietsub by Dragon Rider @JayVietNam

Tân Tiếu ngạo giang hồ 2013 | Review láo toét

Review láo toét ~~

Xem phim 3 ngày. Copy từ stt FB xuống đây cho dzui. Giải tỏa bức xúc và (nếu có) cao nhân nào xem được cái phim não tàn rách nát này đi ngang qua đây, xin giải thích cho em nhỏ vài điều.

19.02
Thím Bại, thím ấy rốt cuộc là nam hay nữ, nếu như là nữ thiệt hồi gặp bác Độc Cô đã bảo “Tui sẽ làm nam nhi~” sao hồi xx năm sau trên Hắc Mộc Nhai thím lại đánh má hồng, đánh mắt hồng và son môi đỏ lè thế kia? Nhậm lão đại thua là phải, mắt đui, nó thế kia mà không biết là nữ?

Phim tiên hiệp? Hạc bay còn hơn máy bay Con cọp.

Thím Bại bao nhiêu tuổi vậy, mà nếu tính theo tuổi thím thì em Nghi Lâm lớn hơn Lệnh Hồ đại ca của ẻm cả mớ tuổi luôn???

Hai điều “ngưỡng mộ”:

Mấy thím trong này hát to dữ, em Linh San với má chị Doanh đi thi The voice được rồi.
Linh San à, sao em không mang giày == Nhà có nghèo đâu ==

15 tập, tua và tua == Nhưng có sẵn tựa đề cho bài cảm thán về Linh San muội tử rồi. Ta nói, không phải vì ráng lết xem em San thì mình chạy từ khuya. Thử thách trí tuệ loài người của tui~~~ May mà không xem tiểu thuyết, may mà không phải fan, Lại đạo còn phải học hỏi Vu thẩm dài dài đi ><

21.02

Điền Bá Quang? Đây là ĐBQ hả~~

Thím Xung bị cận thị hay loạn thị? Thím Bại xõa tóc trước mặt thím thì thím vẫn nghĩ người ta là giai, thím Bại xõa trước mặt em Lâm thì ẻm nhận ra là gái.

Con mụ vương phi ở đâu ra? Ở đâu ra ĐBQ chọc vương phi rồi thím Bại vô giả vương phi vậy @@ Mà thím vương phi này đời nào? Đời Minh sao thím mặc như thời Đường hả!

Phong Thanh Dương đấu Đông Phương Bất Bại??

Phim Tiên hiệp thiệt rồi, thím Bại bay hơn chim. Núi non Hoa Sơn trùng điệp mà thím khỏi cần cưỡi hạc như anh Lệnh Hồ hôm bữa, thím bay

Bình Nhất Chỉ giải phẫu thẩm mỹ cho Lam Phượng Hoàng? Lam Phượng Hoàng như con ma, qua tay nghề anh Bình thành đệ nhất mỹ nữ. Ai biết confirm coi, xem một hồi mình như con khùng. Mà thằng chả cũng tự giải phẫu phải hông? Trẻ ra chừng 20 tuổi.

Phi công trẻ lái máy bay bà già == thím xưng huynh đệ với anh Xung còn em Doanh thua thím ít nhất hai chục tuổi, ẻm gọi thím là thúc thúc kìa thím~~

Nhậm Tuyền ca~~ Triệu Lượng~~ Sao hai người chui vô đây ~~

Võng du? Đánh cờ vây mà chuyển cảnh thành quánh lên thành tường thành luôn? Tùy thân không gian? Hay xuyên vô thế giới khác.

Điểm đỡ đỡ nhất là em cảm thấy thím Doanh này như Chu Chỉ Nhược. Cha của thím thành Diệt Tuyệt sư thái. Y chang luôn không khác tí nào. Mà đỡ cái là 033 đóng nhìn cơ hội quá chời nên thật tình thì em không ghét, hợp lắm, đề nghị chị 033 tiếp tục phát huy. Có những DV chỉ hợp đóng ác thôi chị ạ.

Vẫn câu nói cũ, tui sắp điên rồi == tại sao tui lại coi cái phim rách nát tàn mạt này :(( Tua cũng không dám tua quá nhanh, phải nhấp từ từ mà bụng dạ cứ quặn thắt cả lên!!!!

22.02

Anh Hoắc à, đề nghị anh đi ứng cử các vai  Quách Hòe, Cao Lực Sĩ hay Vũ Hóa Điển đi, hợp lắm luôn đó @@ Nhìn Dương Liên muội có thần hơn Xung ca nhiều.

Anh Hào, anh quả là tình già của em, lan hoa chỉ của anh lúc Nhạc lão tự cung xong làm em muốn phun nước tràn màn hình luôn. Hay cái giọng “cảm ơn, muội muội” ẻo thấy mười tám đời tổ tông. Diễn viên kỳ cựu có khác.

Thím Bại một mặt cùng vai vế với đám Hướng Vấn Thiên, một mặt cùng vai vế với Lệnh Hồ Xung, rốt cuộc thím ở bậc nào, thím cho em biết đi.

Chết toi rồi, coi một hồi thành Bờ hờ Nhậm Doanh Doanh x Nhạc Linh San là sao?

Như câu cũ, em Doanh, em cứ thế phát huy, không ưa em nhưng ghét thím Bại phá hoại kinh dị còn nhiều hơn. Em cười đểu một cái làm mình choáng váng luôn. Phải ác như rứa~~ Dù sao em cũng chả phải Thánh cô, cứ ác đi còn dễ coi.

Bình Nhất Chỉ, càng coi càng thấy đẹp == Cả bạn Kế Vô Thi cũng đẹp. Mà bạn diễn Hoắc Đô đó, chời ơi~

Ninh nữ hiệp == chồng ẹo trước mặt như vậy, giời ơi, tội chị quá. Vai này được

Bạn Lâm vẫn giữ được khí chất nam tử, có ẹo một tẹo nhưng không biến chất như Nhạc lão. Chắc đây là tình tiết được nhất phim của Vu thẩm quá.

Cuối cùng: Kết thúc?? Họa Bì?? hay Quả tim máu @@??

Linh Chi == Rốt cuộc cũng xem xong cái phim não tàn rách nát tàn mạt te tua này rồi. Bao lần muốn bỏ cuộc vì mửa quá không chịu được. Cái thứ phim như vầy, cái thứ nhân vật kinh dị chế nát bét như thím Bại, cái thứ nhân vật nhảm nhí như anh Xung này mà cũng được khen sao? Kim lão à, lão lú lẫn quá rồi :((((

Bí mật bị thời gian vùi lấp- Best time review | Chuyện về người quân tử và nhân vật điển hình phim Trung Quốc cùng việc món canh mất ngon vì nêm gia vị quá nhiều

Trong một lần lên cơn ngôn tình nào đó, tôi đã đọc Bí mật bị thời gian vùi lấp. Có thể coi đó là một ngoại lệ và ngoại lệ này lại rất hi hữu. Khi đó, tôi chưa từng biết đến Bộ bộ kinh tâm, hoàn toàn không có ấn tượng gì về Đồng Hoa. Phong cách của chị, nội dung câu chuyện đều ngược hoàn toàn với sở thích của tôi. Nói không ngoa là, cho dù đam mỹ tôi cũng sẽ không đọc, đừng nói là thể loại tôi kén chọn như ngôn tình. Vậy mà vẫn đọc, và đọc hết.

Khi bản phim chuyển thể được bạn bè bàn tán râm ran trên mạng, tôi luôn giữ một ý niệm trong đầu “Nếu HE cho Lục Lệ Thành, sẽ không xem.” Từ lúc chọn diễn viên, quay xong, trình chiếu, vẫn luôn như thế. Dù trùng hợp rằng, diễn Lục Lệ Thành là một diễn viên tôi khá thích.

Tôi không ghét Lục Lệ Thành, và thật đáng ngạc nhiên, với một mẫu nhân vật nam chủ si tình phúc hắc như thế, tôi lại chẳng thích anh ta nốt. Tôi có thích Tống Dực không? Không hề. Tô Mạn hay Hứa Liên Sương? Lại càng không.

Đối với tôi, điểm sáng duy nhất của Bí mật bị thời gian vùi lấp, điểm gây hứng thú duy nhất giúp tôi đọc trọn vẹn câu chuyện. Điểm duy nhất ấy chính là tình yêu mù quáng của Tô Mạn dành cho Tống Dực.

Xin được bôi đen và gạch chân hai chữ “mù quáng”.

Một người con gái lãng phí hơn mười năm thanh xuân, chẳng màng đến một người đàn ông tài giỏi cùng một tình yêu tha thiết, cả một câu chuyện dài chỉ mãi theo đuổi một “giấc mộng thanh xuân”, theo một người đàn ông cô không thể nắm bắt.

Mù quáng chứ.

Nhưng mà… tôi thích sự mù quáng đó, tôi yêu sự mù quáng đó.

Giống như tên Thiết Sửu Du Thản Chi yêu mê muội hình bóng A Tử dù nàng ta độc ác hơn rắn rết, dù nàng ta là kẻ hại hắn thê thảm. Giống như Đông Phương Bất Bại bễ nghễ thiên hạ lại vì yêu thương tên Dương Liên Đình bạc nhược vô năng mà vong mạng. Hoặc như Linh San muội tử, trước lúc chết vẫn hát bài Phúc Kiến sơn ca.

Với những người khác, ám ảnh của Bí mật bị thời gian vùi lấp là nửa tấm ảnh Tô Mạn bị xé đôi nằm trong túi áo Lục Lệ Thành. Còn với tôi, ám ảnh đó là là “giấc mộng thanh xuân” mười năm trời của cô gái mười bảy tuổi. Là cố chấp, là cuồng si của người phụ nữ trưởng thành.

Khi biết phim có tận ba kết thúc, tôi đã rất phân vân. Hơn cả những loại kết mở, kết bi, loại kết “cả nhà cũng vui, ai cũng có phần” là điều tôi tối kỵ. Thật may mắn, nhờ có sự động viên, thúc đẩy của vài thành phần fan anh Tống *không ngờ là anh cũng có fan* tôi đã không bỏ qua Best time.

Dù là kẻ thiên vị đến đâu cũng khó thể nói dối là Best time không phải một bộ phim được làm để ăn theo cơn sốt fan Lục tổng bất bình thay cho anh. Từ chuyện đổi tên Bí mật bị thời gian vùi lấp thành Thời gian đẹp nhất, tạo cho Lục Lệ Thành đất diễn lấn lướt quá lấn lướt và lộ liễu nhất là  một ending song “đẩy” cặp đôi Lục Tô tới mức phản cảm khi không hề có một scene nào cho Tống Dực, trong khi lại xuất hiện Hứa Liên Sương và Hứa tổng. Và đó chỉ là vài chi tiết bề nổi đập ngay vào mắt.

Rõ ràng, đây là bộ phim chế tác vì Lục Lệ Thành.

Nhưng tôi lại thích Tống Dực.

Ừ, thật đáng ngạc nhiên, tôi lại thích Tống Dực.

Trong truyện, Tống tổng là một thân ảnh mờ mờ ảo ảo, chỉ được quan sát thông qua góc nhìn của Tô Mạn. Vậy mà khi chuyển thể thành phim, Tống tổng thật nổi bật trong mắt tôi. Anh cười, anh rơi nước mắt, anh kềm nén, anh đạm mạc. Tôi yêu Tống Dực qua diễn xuất của Giả Nãi Lượng.

Người ta nói “Quân tử như ngọc”, tôi lại ấn tượng cách một người bạn ví Tống Dực như cây liễu, nên khi hình dung về anh, tôi nghĩ đến bốn chữ “Quân tử như liễu”.

Giả Nãi Lượng hoàn toàn hợp với Tống Dực. Tống Dực ôn nhu, Tống Dực điền đạm. Anh ung dung, anh nhẹ nhàng, anh ôn hòa như gió xuân. Rõ rành rành một kiểu người “trời sập không biến sắc”. Linda và Lục Lệ Thành đề phòng và tỏ thái độ thù địch, anh chỉ cười xòa. Linda đâm sau lưng anh, anh vẫn giúp đỡ và giữ bí mật. Linda đưa đẩy thì anh hiểu ngay lập tức và trấn an, Linda lôi kéo thì nhẹ nhàng mà thâm thúy “Tôi bị dị ứng với phấn hoa.”

Cạnh tranh dự án, anh thua Lục Lệ Thành. Tống Dực vẫn rất ôn hòa, rất thật lòng chúc mừng. Lục tổng sa cơ, anh  chẳng những không đục nước kéo cò mà còn ra tay giúp đỡ, lại dặn người ta không để lại danh tính. Lục Lệ Thành hiểu lầm, nghi ngờ anh hại mình, anh cũng chẳng để tâm. Binh đến tướng ngăn, nước lên đập chặn. Anh là tòa thành treo miễn chiến bài, là miệng giếng cổ yên ắng, chẳng để tâm đến mưu toan đấu đá. Tôi ấn tượng mạnh một đoạn khi Lục Lệ Thành và Linda chờ thang máy cùng nhóm của mình, họ liếc nhau. Sau đó, Tống Dực tới. Hai người cùng nhìn sang Tống Dực. Và Tống Dực chỉ nhìn thang máy. Không hề bận tâm đối thủ làm gì, tính toán gì. Anh tôn trọng họ nhưng anh chỉ đi con đường của mình.

Tống Dực tao nhã. Khí độ ấy, tao nhã ấy toát ra từ trong xương, từ cốt cách. Có lẽ so sánh này hơi buồn cười nhưng phong thái này của anh làm tôi nhớ đến Toudou Shizuka, một trong những hình tượng đẹp của Hana yori dango. Một tiểu thư thực sự. Thanh lịch và quý phái, khác biệt hẳn với đám nhà giàu nửa mùa ở Eitoku.

Đặc biệt, tôi thích sự ôn nhu của Tống Dực. Sự ôn nhu mà nguyên tác có hẳn nhắc đến nhiều nhưng tôi đã lãng quên.

Thích ánh mắt anh lúc nhận ra cô gái nhỏ năm xưa, thích cách anh dưới mưa, lặng lẽ nhìn cô lên xe Lục tổng, thích cách anh che đầu cho cô khi lên taxi, thích tình yêu không che giấu nổi trong ánh mắt anh lúc Tô Mạn hét lên ở máy đo âm thanh, thích cách anh bướng bỉnh cầm tay cô lau khăn ấm dẫu cô nói rằng “Em không lạnh.” Thích cả khoảnh khắc anh muốn ôm cô mà chẳng dám ôm hay những ngày cô đi NY, anh đứng lặng lẽ dưới lầu, cô đơn mà đứng, nhớ cô.

Tống Dực đó, gánh trên vai một khối nặng nề, cầu xin tha thứ của gia đình Hứa Thu, ưu thương mà sống. Tống Dực đó, dẫu trễ hơn mười năm, thật sự đã yêu thương Tô Mạn.

Về phần Lục tổng, rõ là tài năng có, cơ trí có nhưng trong truyện, tài năng và cơ trí anh là dưới góc nhìn của Tô Mạn. Trên phim, biên kịch lại bôi vẽ quá nhiều cho anh, anh thành một kẻ cơ mưu cùng một “Dung ma ma” trung thành tận tụy tên Helen.

Phải nói là phần cảm tình tôi dành cho Lục tổng đánh mất nhiều như thế có sự góp công không nhỏ của vị Helen này. Xin thứ lỗi nặng lời, vừa xấu vừa ngu vừa nhảm nhí, tạo ra thím này chi không biết. Ngoài việc chạy theo Lục tổng, vị này chẳng có một tí ti tác dụng nào ngoại trừ làm tôi chất chồng ác cảm với anh ta.

Biên kịch nghĩ gì khi tạo ra tình tiết anh nghe Helen “mật báo” về tình hình của Tống Dực khi cả hai đang cạnh tranh dự án? Người như anh sao lại đến mức nghe Helen mật báo? Đừng bao biện là do Helen tự gọi. Nghe một hồi rồi ảnh mới kêu “Không cần quan tâm.” Sự kiêu ngạo của anh đâu rồi Lục tổng?

Theo lẽ thường, chẳng ai chê anh tâm cơ. Thương trường là chiến trường, người ta khuyến khích công bằng nhưng cũng chẳng ai chê kẻ “binh bất yếm trá”. Nhưng với tôi, anh là Lục Lệ Thành, Lục Lệ Thành mà trong nguyên tác yên lặng yêu một người con gái, yên lặng chôn bí mật ấy để thời gian phủ bụi mờ,  Lục Lệ Thành cho dẫu không thích, chí ít tôi cũng đã từng cảm động. Lục Lệ Thành này, hành động này không đẹp chút nào.

Giống như một anh 8 tâm cơ tràn trề của Bộ bộ kinh tâm. Tài năng đó, đi lên từ khó khăn. Dù rằng anh làm nhiều chuyện không ưa nổi nhưng vẫn có thể bào chữa được. Thế nhưng, nếu đem anh ra so sánh với anh 13… Tống Dực cũng giống như anh 13 trong lòng tôi. Giống lắm. Cũng dịu dàng và tĩnh lặng như thế. Cũng đầy khí độ của bậc quân tử như thế.

Các cô gái yêu anh 4, anh 8, anh 14, lòng tôi hướng về Bộ Bộ chỉ có duy nhất Thập tam gia. Bộ phim này tận lực “đẩy” cho Lục tổng vô số tình tiết, khoảnh khắc, đất diễn… lòng tôi chỉ cảm động trước Tống tổng tĩnh lặng như nước hồ thu.

Hai con người cạnh tranh nhau, một kẻ đường mình mà tiến, lấy kết quả công việc làm mục tiêu. Một kẻ tận dụng mọi cơ hội. Một người thong thả như Gia Cát Lượng, một kẻ hối hả như Chu Du. Tài năng đó, nhưng lại quá nóng nảy, quá hấp tấp. Lòng ham muốn lại lớn và lộ liễu đến mức thay vì làm cho nhân vật sống động thực tế thì lại biến anh ta thành một kẻ thực dụng. Hình mẫu này giống như đoạn sau mấy phim Trung Quốc Đài Loan kiểu nhân vật phản diện lúc đầu là thanh niên gương mẫu nhưng bị đời vùi dập nên quyết vươn lên thành thanh niên tiên tiến còn nam chính diện là giai nhà giàu ăn chơi sành sỏi bị đá một cú từ voi xuống chó. Thật sự là y xì không khác một ly. Tống Dực từng nhận xét Lục Lệ Thành giống một viên kim cương tỏa sáng. Lúc đó Tô Mạn đã rất ngạc nhiên và nói “Chắc anh Lục không ngờ anh khen anh ấy như thế.” Trong mắt Tống Dực, Lục Lệ Thành vừa là đối thủ vừa là đồng nghiệp nhưng trong mắt Lục tổng, Tống tổng chỉ là đối thủ mà thôi.

Tôi nghĩ, điều tiếc nhất, sai lầm lớn nhất của phim có lẽ là đã đẩy Lục tổng quá. Trên thực tế, hoàn toàn không cần thiết. Với một lượng fan hùng hậu từ tiểu thuyết cộng thêm lượng fan khủng bố của anh Chung, Lục Lệ Thành lẽ ra là một nhân vật từ khá đến thành công, có quá nhiều yếu tố để thành công. Thế nhưng, biên kịch vẽ rắn thêm chân quá nhiều mà làm cho nhân vật hỏng bét.

Chung ca từ sau Thiên nhai minh nguyệt đao rồi Tân Thiên long bát bộ, thật tình tôi cũng chẳng biết nhận xét kỹ năng diễn xuất của anh thế nào. Nhưng nếu xét trên bề dày bao nhiêu năm đóng phim của anh, hẳn là cũng không quá lệch pha với Lục Lệ Thành nguyên tác. Ấy vậy mà phiên bản này chỉ thấy anh như bơi, như gồng, như anh diễn Phó Hồng Tuyết, như anh diễn Tiêu Phong, có khác chăng là tạo hình này đỡ kinh dị hơn Tiêu bang chủ thôi.

Đó là chưa kể, Lục Lệ Thành hoàn toàn không phải Mộ Dung Phong xuyên không. Nghĩ sao mà “thiếu” với chả “soái”. Tôi tự hỏi, sao biên kịch không để quần chúng nhân dân gọi ảnh là “Bang chủ” luôn đi? Nghe đồn đạo diễn cùng đạo diễn với Không kịp nói yêu em nhưng có cần lộ liễu vậy không?

Xin nói luôn, tôi xem phim này, cho đến lúc viết bài chỉ mới xem 34 tập. 33 tập và tập 48 với kết thúc HE cho Tống Dực. Xem tới tập 33 hạnh phúc quá, lại nghe kể quá nhiều về phần sau, rồi dại dột đi xem luôn kết thúc. Giờ chưa có hứng quay lại nổi.

Vào lúc xem được chừng 5 tập phim, tôi đã rất thắc mắc tại sao biên kịch lại viết đến ba kết thúc. Với sự cưng chiều của biên kịch dành cho Lục tổng, với lượng fan hùng hậu như thế, kết thúc HE cho Lục Lệ Thành dẫu có nhận vài cục gạch từ những kẻ như tôi thì cũng không có gì đáng sợ cả. Ngoài kia, vẫn còn muôn vạn fan gơ đau đớn vì Lục Lệ Thành đau khổ của nguyên tác mong cho anh kết thúc HE. Cớ sao lại phải chọn một lối kết thúc trời ơi?

Và sau khi xem đến ep 33, nghe qua review của một fan Lục tổng trong nguyên tác giờ thành fan Tống tổng trong phim thì tôi hiểu.

Hóa ra là, quá kiên cưỡng.

Trong suốt 33 ep tôi đã xem, không hề có một chi tiết nào, dù nhỏ nhất cho thấy Tô Mạn rung động trước Lục Lệ Thành. Một chút cũng không. Cũng như Tô Mạn trong nguyên tác, từ đầu đến cuối, trong  lòng cô ấy, người đàn ông cô ấy yêu duy nhất chỉ có mình Tống Dực.

Đối với Lục Lệ Thành, Tô Mạn cảm phục có, kính trọng có nhưng không hề có yêu. Cô ấy yêu Tống Dực. Thế nên, Lục Lệ Thành bị oan, cô ấy giúp nhưng đến giờ áp chót vẫn chốt hạ nếu Tống Dực muốn tận dụng cơ hội, cô ấy vẫn đứng về phía anh. Thế nên, lúc Tống Dực nghỉ phép, cô ấy mang hồ sơ cho Lục Lệ Thành chỉ vì anh ép buộc, nhưng vẫn nói với Lục Tổng “Cho dù Alex có ép tôi thì tôi cũng không vào đội của anh.” Thế nên, khi đang hạnh phúc đi ăn với Tống tổng, cô ấy chẳng muốn phí một giây thời gian nào cho Lục tổng.

Từ đầu đến cuối, chưa bao giờ Tô Mạn yêu Lục Lệ Thành

*Cuối tôi nói ở đây là ep 33. Tuy đã nghe spoil kỹ rồi nhưng chỉ dám mạnh miệng một chút. Vậy nên, nếu có ai tình cờ dạo qua chốn hẻo lánh này, muốn đòi lại chút công bằng dành cho Lục tổng xin hãy dẫn chứng để tôi có hứng xem đoạn đã nhảy cóc mà phím chiến nha.*

Tôi nhớ có dạo đọc confession trên một hội nhóm ở facebook, cũng gặp vài cái than thở cho phận Lục tổng, trách cho một cái kết buồn.

Lại nghĩ tới một đam mỹ đã đọc năm ngoái. Minh tinh văn, chuyện tình của đạo diễn nữ vương thụ và diễn viên trung khuyển công, tác giả ghi là happy ending. Lúc đọc xong tôi đã bảo, đây không phải happy, là sad end thì có. Hạnh phúc sao? Là thứ hạnh phúc nào khi một người yêu điên cuồng, một kẻ chỉ vì chữ nghĩa? Sống với một người mình yêu tha thiết dù người kia nhớ mãi không quên hình bóng cũ, đó là hạnh phúc mà fan Lục tổng muốn anh có sao? Không công bằng cho anh, càng không công bằng cho Tô Mạn.

Lục tổng yêu Tô Mạn, tính đi tính lại, tính dư tính dả thì cho ba năm. Tô Mạn yêu Tống tống, tính bớt tính bỏ thì cũng hơn mười năm trời. Fan Lục tổng đòi sự công bằng cho tình yêu cao cả của anh, vậy những fan Tô Mạn, hoặc những kẻ hâm mộ sự si cuồng của cô ấy như tôi, công bằng của tình yêu ấy để đâu?

Tống Dực là một phần của cuộc đời Tô Mạn, một phần có ảnh hưởng vô cùng quan trọng. Câu nói “Anh chờ em ở Thanh Hoa” hay hình bóng chàng hoàng tử bóng rổ luôn là mục tiêu cho cô gái nhỏ phấn đấu vượt qua chính mình, quá nhiều người đã nói đến, tôi mạn phép không bàn thêm. Chỉ xin nói rằng, như Tô Mạn đã nói, cô không thể từ bỏ Tống Dực, từ bỏ anh chẳng khác nào từ bỏ chính mình.

Vì anh, cô vứt cả sự nghiệp đang lên chạy đi làm một nhân viên nhỏ. Vì anh, cô dẹp tự ái, tự tôn, gom hết can đảm và tình yêu đứng dưới trời mưa chỉ mong một lần bước ra khỏi thế giới mạng. Đường đường chính chính xuất hiện trước mặt anh.

Tô Mạn là một cô gái thông minh, dẫu cho trong phim bị nhí nhảnh hóa nhiều nhưng vẫn luôn là một cô gái thông minh. Phim hay truyện, tôi vẫn tin cô ấy biết được tình cảm Lục tổng dành cho mình. Nhưng Tô Mạn lựa chọn không quan tâm tới, bước qua và đi tới. Một góc nhỏ nhoi, một chút rung động thoáng qua nào đó cũng không hề có, vẫn câu nói ấy, từ đầu đến cuối, người Tô Mạn yêu là Tống Dực. Tình cảm của cô ấy chưa một lần viết tên Lục Lệ Thành.

Trong nguyên tác, hình ảnh Tống Dực như được bao bọc bởi sương mù, Tô Mạn chẳng thể nhìn thấu anh. Có thể coi như tình yêu của anh không “nhiều” như Lục tổng. Nhưng trong phim, với góc nhìn đa chiều, còn ai có thể nói anh yêu “ít” hơn? Sự dịu dàng anh dành cho cô, những ánh nhìn tránh né mà vẫn không che giấu nỗi tình cảm nồng cháy, hay khoảnh khắc anh ép buộc mình phải từ bỏ cô? Một Tống Dực lẽ ra sẽ tràn ngập ánh sáng, ấm áp như mặt trời vì Hứa Thu cúi đầu lầm lũi chịu đựng cô đơn, vì Hứa Thu mà sống trong mặc cảm tội lỗi “mình còn sống”. Nhờ Tô Mạn, anh tìm lại được nụ cười của mình. Để rồi lần nữa vì bóng ma của Hứa Thu, anh phải từ bỏ tình cảm khó khăn lắm mới vượt qua nỗi đau mà tiến tới, một lần nữa vùi dưới bóng ma của quá khứ. Những gì anh bỏ ra là ít sao?

Bạn tôi từng mượn lời bài hát Chỉ mong có được trái tim một người của Lý Hành Lượng để nói về anh. Còn tôi lại thấy Ending song Tình yêu hết hạn của Vũ Tông Lâm chính là bài hát dành cho Tống Dực. Dù mỉa mai thay, anh không hề có một scene nào trong bài hát ấy.

Thì ra tình yêu sẽ hết hạn, anh đã không biết trân trọng

Thì ra không phải do anh cố ý rời bỏ em

Đó phải chăng là tâm trạng của Tống Dực khi anh đến với Hứa Liên Sương, đem tất cả tội lỗi gom vào mình, tự làm mất hy vọng, dìm chết tình yêu của mình? Hay tâm trạng của anh khi nhìn Tô Mạn chọn Lục Lệ Thành ở kết thúc tập 49?

Mà là trong mắt em, từ lâu đã không còn có anh nữa. Anh chỉ đã từng là người duy nhất của em?

 Thì ra tình yêu sẽ rời xa, chỉ là không quên được em đã từng yêu?

Trước khi xem phim, tôi nói không xem kết thúc HE cho Lục tổng là vì kết thúc đó đánh mất bí mật thời gian vùi lấp kia của Lục Lệ Thành, đạp đổ luôn tình yêu mù quáng của Tô Mạn. Thế nhưng, sau khi xem phim, cho dù tò mò, hẳn sẽ mất nhiều thời gian để quyết tâm xem kết thúc HE cho Lục tổng. Đơn giản là vì tôi yêu Tống tổng. Dù kết thúc đó dở hơi, kệch cỡm, thiếu logic, sẽ vẫn cảm thấy đau lòng khi rốt cuộc anh có một cái kết đau đớn như vậy.

Thời gian bên nhau đã không còn ngọt ngào, chỉ còn là những hồi ức lặng yên

Tình yêu em dành cho anh đã hết hạn rồi

30s cho gào thét * Tại sao một bài hát dành cho Tống Dực lại toàn Lục Lệ Thành???

Như đã nói ở trên, phim làm ra dành cho Lục tổng nên nhiều đoạn “nâng” tới mức vô cùng lố bịch. Một trong những cảnh phản cảm nhất là ở tập 32, khi Tô mạn và Tống Dực chính thức yêu nhau. Cảnh tình nhân người ta nồng cháy, hai người vui vẻ, một người lặng lẽ khóc thầm phim nào cũng có nhưng không đến mức lồng nhau như đan lát thế kia và Lục tổng quằn quại “làm quá” không thể chịu được.

Biên kịch quá sa đà vào việc tôn vinh Lục Lệ Thành. Giỏi giang, cơ trí, một tình yêu đau khổ điên cuồng. Hẳn là ham mê quá nên đã quên dẫn dắt tình tiết của nhân vật khác theo, rốt cuộc Tô Mạn và Tống Dực vẫn yêu nhau còn Lục Lệ Thành ngoài tình yêu đó ra, chẳng có một lá bài nào để phân thắng bại. Trong tình yêu với Tô Mạn, anh trắng tay. Vậy nên, với những sự kiên cưỡng như thế, có lẽ biên kịch đã nhận ra mình đã đẩy nhân vật đi quá xa và chẳng còn đường quay lại nên đành cứu vãn bằng một cái kết đúng với diễn tiến của phim, một cái kết “làm màu” và một cái kết happy end chiều lòng bao trái tim yêu mến Lục Lệ Thành?

Một nồi canh nêm nếm gia vị vừa đủ sẽ ngon, nhưng gia vị ấy dù ngon đến đâu nếu nêm quá tay thì sẽ hỏng hết. Lục Lệ Thành chính là gia vị của nồi canh Best time. Quá nhiều, nên hỏng.

Cuối bài viết hãy để tôi dùng một ví dụ để so sánh với sự tâng bốc Lục tổng trên phim nhé, nó đập bốp bốp vào mặt khán giả cũng lộ liễu và kệch cỡm như những Pepsi hay Sony và thuốc cảm 999 trong phim. Đến mức khi viết những dòng cuối cùng của bài viết này, tôi có suy nghĩ thật kỳ lạ. Dùng bao nhiêu “lực đẩy” như thế, có lẽ nào họ sợ với một Lục Lệ Thành trong nguyên tác sẽ không có khả năng thắng được Tống Dực?

Đọc thêm về vấn đề này:

https://chidang2826.wordpress.com/2014/01/07/hiho/

http://meomom726.tumblr.com/post/74234074445/tong-duc-nguyen-ac-nhan-tam

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 260 other followers