Tôi sẽ không làm những gì tôi không muốn. Vì thế làm ơn đừng quá đặt hy vọng về Akanishi Jin.

Mới nhất

Những Quyển Sách Bán Hy Vọng

Tôi từng nghĩ rằng mình có thể tìm được bí kíp thành công trên đường đời từ những quyển sách dạy điều đó. Từ nhỏ đến lớn, chúng ta được khuyến khích đọc hằng hà sa số tựa đề nghe rất “kêu” như Đắc Nhân Tâm, Dạy Con Làm Giàu, Thói Quen Hiệu Quả, Khéo Ăn Nói Sẽ Có Được Thiên Hạ hay Tuổi Trẻ Đáng Giá Bao Nhiêu…

Hỡi ơi, thành công không phải dễ copy hay ứng dụng như ngày đi học mua sách giỏ toán về nhà chép lại bài tập hoặc lấy văn mẫu mà “modify” làm hàng made-in mình.

Để thành công thực sự rất khó. Ta có thể bỏ dăm ngày đọc lấy đọc để, nghiền ngẫm từng con chữ, thấy một suy mười, cố gắng “cắn nuốt” những bí kíp từ các bậc hiền triết, các đấng vĩ nhân hoặc những doanh nhân thành đạt với tham vọng ngày nào đó sẽ trở nên giàu có vinh quang như họ. Thế nhưng, trong hàng triệu triệu quyển sách được bán ra, bao nhiêu người đọc chúng đã đến được thành công? Có người miệt mài với ước mơ “ngày mai sẽ giàu” (chỉ không biết ngày mai nào), có kẻ để quên những gì đọc từ chúng giữa bộn bề cơm áo, hoặc cá biệt cũng có người mua về chỉ để phủ bụi trên tủ sách và thi thoảng nhếch cằm một tí trước ánh nhìn trầm trồ “Anh/chị đọc nhiều sách quá.”!

Và ngược lại, bao nhiêu người đã giàu mà chẳng cần đọc Dạy Con Làm Giàu?

Chúng ta có thể “giả vờ” tin rằng quyển The Intelligent Investor thay đổi cuộc đời Warren Buffett từ một kẻ chẳng ai biết tới thành tỷ phú hàng đầu thế giới. Tuy nhiên, phải đi kèm điều kiện người đọc nó là một thiên tài.

“Hạt hy vọng” giá chỉ chừng vài chục ngàn đồng nhưng nếu chẳng có mảnh đất tốt để gieo thì một chục một trăm “hạt hy vọng” gieo xuống cũng chẳng nảy mầm, mọc cây và trổ quả “thành công”.

Bởi vậy, tôi đã sớm từ bỏ mớ hạt hy vọng này và chuyển sang đầu tư tiền bạc cho thứ khác tuyệt vời hơn- Sách dạy làm người.

Nó dạy tôi về một thế giới diệu kỳ.

Dạy tôi về tình bạn, tình yêu, tình cảm gia đình.

Dạy tôi chân thành, khoan dung.

Dạy tôi dũng cảm, kiên trì.

Dạy tôi cuộc đời đóng cửa chính với ta thì vẫn còn đó cửa sổ.

Bộ sách dạy làm người ấy đang được Nhà xuất bản Kim Đồng ra cách vài tháng một lần, mỗi quyển 145.000 VNĐ đáng giá từng đồng bỏ ra (nhưng thường xuyên được giảm giá) với tên gọi Fujiko F Fujio Đại Tuyển Tập – Doraemon.

——————————-

Phía trên chỉ là bài tập mình làm vì đang cắp cặp đi học, hổng dám show ra ở lớp nên post đây chơi thôi. Cơ mà, không phủ nhận 80% bài này là si nghĩ chính chủ =)).

Advertisements

Dương Di/ Ah Yi / Tavia

Diễn viên TVB mình thích cũng kha khá. Cơ mà trong nhóm thích thì chật vật để đi lên nhất là Dương Di. Sắc coi như tàm tạm, nhiều người chê nhưng mình thấy đẹp đẽ xinh xắn. hồi Khôi phục giang sơn, Mạnh Lệ Quân hay Đại Đường Song Long chẳng lép vế người đẹp nào cả, trông dễ chịu nhu mì. Mỗi tội thiếu cái mác hoa hậu nên TVB nó cho đi từ dưới bét để lên.

[TẬP 24] - Giải Mã Nhân Tâm 2 (SCTV9) - A Great Way To Care 2 (2013) [lồng tiếng + vietsub][(004794)2019-06-30-00-39-49]

Đóng bao nhiêu vai thấp vai thứ, tới lúc được lên vai nữ chính thì hai em trong Mặt Nạ Hiệp Sĩ với Bố Y Thần Tướng đều tạo hình xấu, tính cách cũng chẳng hay. May sao vớt được vai Nguyệt trong Gia Hảo Nguyệt Viên. Phải nói đây thuộc top nhân vật xuất sắc nhất Ah Yi từng đóng luôn. Đoạn bỏ nhà ra đi, đoạn bị Gia Mỹ lừa rồi má Hà vạch mặt hai má con dì Sa xong mấy anh em ôm nhau khóc… Nước mắt nước mũi tèm lem thương dữ dội.

[TẬP 25] - Giải Mã Nhân Tâm 2 (SCTV9) - A Great Way To Care 2 (2013) [lồng tiếng + vietsub][(037276)2019-06-30-00-55-44]

Phải nói Nguyệt đổi đời cho Yi. Từ đó về sau đời đỡ hơn bao nhiêu. Diêu Kim Linh sau đó giúp Yi nổi hơn nhưng lại thêm bao nhiêu là anti, tính ra Nguyệt vẫn là sao may mắn hơn. Mà nói cũng tiếc. Mình ghét Cung Tâm Kế lắm vì lỡ mê mệt cái clip trailer tuyên truyền TVB tung ra trước đó. Cái clip cho vai của Trịnh Gia Dĩnh yêu Kim Linh chứ không phải Tam Hảo, đối thoại hai tỷ muội cũng có muối hơn chứ chẳng phải như trên phim. Thế quái nào ra phim thì đổi sạch, coi mà ức chế. Yi đóng Kim Linh hay mà kịch bản chán đời thành ra bị chửi cũng nhiều. Sau đó lại dính thêm “gái tài ba” chung với Lâm Phong nên càng ăn đạn ác. Bộ đó với Học Trường Mật Cảnh làm nữ chính có tiếng mà cóc có miếng, mỗi Chân Tướng nhân vật ok thì rating không cao.

May sao Yi ăn ở tốt nên dứt được On Call 36 Hour. Mình thì chẳng thích bộ này lắm nhưng Cá Con và Nhất Kiện Đầu dễ thương. Bộ này đợt đó nổi dã man, nhớ DAN còn sub mà. Cũng nhờ nó mà Yi nhận được Danh Viện Vọng Tộc rồi đạt Thị Hậu sau bao năm phấn đấu. Nữ mới xuất sắc, Nữ phụ, Nhân vật nữ, Thị Hậu- hình như tới giờ vẫn là DV TVB duy nhất đi trọn vẹn con đường này.

Mỗi tội để thắng Thị Hậu thì phải hy sinh hơi nhiều. Tiếc nhất quả mũi. Mũi ngày xưa vừa vặn là thế, giờ thành cái mũi phù thủy vừa cao vừa to mất cân đối kinh khủng. Cơ mà đúng là tài vận nàng từ độ sửa xong lên dễ sợ lên. Diễn vẫn hay nên nhìn riết cũng quen.

Tính ra cái bài này là định viết về nhân vật Lâm Tụng Ân của Yi trong Giải Mã Nhân Tâm 2 mà viết một hồi thành nguyên bài ca sự nghiệp của bả rồi. Hình cap nãy giờ toàn là Lâm Tụng Ân không đó =)) Mình xem phim lần này chắc cũng lần 3 lần 4, vẫn ấn tượng Yi nhất dù Phương Trung Tín, Huỳnh Trí Hiền cũng hay (còn Yoyo vừa hay vừa là fav actress của mềnh). Xây dựng nhân vật từ cảnh sát chính nghĩa bị chết đi sống lại như gián rồi tâm thần phân liệt thành đao phủ chuyên đi xử lý mấy thằng hết thuốc chữa mà pháp luật không xử được hay quá chừng. Yi diễn đúng không gì để chê luôn. Từ nội gián bỗ bã tới madam mạnh mẽ, lúc điên nhìn phát ớn lạnh mà lúc nhìn anh bồ vẫn cả trời đáng yêu.

[TẬP 25] - Giải Mã Nhân Tâm 2 (SCTV9) - A Great Way To Care 2 (2013) [lồng tiếng + vietsub][(042624)2019-06-30-00-57-59]

Giờ nàng yên ổn rồi, hãy cứ thế mà sống nhé. (Phỉ phui cái mồm, không ưng chồng nàng cho lắm). Tái Sáng Thế Kỷ mình tính xem mà mãi chưa động tới được vì chán phim TVB sau này quá. Thôi đành chờ lúc nào có hứng thì tính vậy.

Đi Nhật và vài chuyện lung tung lang tang

Viết để sau này coi lại rút kinh nghiệm và hy vọng giúp ích cho lãng khách nào đó đi ngang.

Đi lại

Dẹp JR pass, Kansai Thru abc xyz nếu hổng đủ khỏe để đi tham quan khắp xứ. Kansai Thru làm mình tốn gần triệu mà xài thấy chưa đủ sở hụi trong khi chỉ cần nạp 5000 yen vô thẻ Suica/ Ikoka là đi bét nhè. Tính ra xài Suica đi lại 4 ngày + những tuyến lẻ tẻ Osaka Thru không dùng được 3 ngày + uống một đống nước ngọt thỏa thuê từ Lawson đến Family Mart chỉ 4000 yen. Lúc về thẻ còn tầm 800-1000 yen gì đó.

WC

Ấn tượng tuyệt vời siêu cấp vô địch ở đất Nhật là WC siêu siêu siêu sạch sẽ, đi khắp nơi chẳng sợ “dính bẫy”, từ ga cho tới hàng quán và mall. Nhớ nhất là cái ở trong sân bay, chao ôi, lúc đó mệt nên chả dám thử mấy cái “tiện ích” của nó. Lần sau có cơ hội chắc chắn sẽ làm.

Người ở Nhật

Bạn mình ở Nhật nhiều, nghe riết nên chẳng tự huyễn về trình hiếu khách thật-sự của dân Nhật. Cơ mà, may mắn gặp nhiều người dễ chịu. Mình mù đường nặng nên đi tàu, đi Công viên Universal bla bla toàn hỏi tuốt, chả ngại ngùng chi. Có người bảo không biết rồi đi nhưng đa số người ta đều nhiệt tình trả lời thứ tiếng Anh lai tiếng Nhật ba lăng nhăng của mình. Ở công viên thì có cô nhiệt tình chỉ từ cổng vào dắt hẳn tới khu Harry Potter, có bạn gái xinh xinh nghe hỏi xong cóc biết bèn đi hỏi anh bảo vệ công viên xong quay về chỉ lại. Đi tàu thì chỉ tận đến line dù phải xuống cầu thang đi vòng vòng vèo vèo. Nhớ nhất là lúc đi Namba, hình như là hôm đi xem Avengers =)), ngủ quên chạy vèo vèo ra ga, có hỏi mấy bác đứng ở ga Nagase xem tàu này đi Namba không vì đầu óc đang rối nùi. Mấy bác nhiệt tình chỉ hẳn hoi phải đổi tàu ở Tsuruhashi. Mình nhớ nhớ quên quên vì hôm trước từng làm rồi nhưng chả nhớ đổi sang line nào, nghĩ bụng tới đó hỏi. Xong xuống Tsuruhashi vừa xuống tàu túm người tính hỏi thì bác ấy xuống theo, dắt mình đến line đối diện để đón tàu xong mới quay lại tàu đi tiếp. Cảm động muốn khóc luôn.

Người nước ngoài ở Nhật nhiều, tuyệt có không tuyệt cũng có. Được cái, gặp đa số người tốt. Hôm vừa tới thì say xe bus quá trời quá đất. À, nhắc cái xe bus, chả hiểu sao vừa rộng vừa đẹp vừa mùi dễ chịu mà tôi-lại-say. Mấy chục phút ngồi xe là ký ức kinh hoàng nhất lần đi này. Vì thế, vừa xuống xe đã hốt hoảng chạy ra vệ đường ngồi thở, rớt cái điện thoại chả hay, may có bác Tây đứng đó nhặt lại giùm. Suýt nữa thì đóng phim Lạc lối ở Osaka. Rồi hôm nào đó phải đổi line, hỏi một bạn chả biết người phương nào nhưng quàng khăn, bạn chỉ dẫn nhiệt tình lắm dù có vẻ hơi mù đường =)) À, lúc về qua cổng an ninh sân bay thì mải bỏ áo ra, bay luôn cái vòng tay trăm ngàn của anh ai đồ mà chẳng biết, lúc đang xỏ giày vô thì có chú kia lại để cái bẹp xong đi mất. Mình chỉ kịp arigatou xong ngớ ra “Tây mà, lộn rồi.” thì mất hút luôn. Ôi may cho em vòng và em điện thoại.

Btw, người bản xứ kém nice ra mặt thì có một vụ. Lúc đi với Heo, Dzùa và Ka trên tàu ra khu Dotonbori thì Ka đứng vịn tàu, mình đứng vịn Ka. Có ẻm gái nhìn mình chằm chằm rất khó chịu luôn. Tới mức Dzùa đứng phía sau còn nhận ra. Đến giờ vẫn hổng hiểu sao ẻm kì thị, do quá lùn không với tới tay cầm hay do quá lạnh nên mặc áo giữ nhiệt bên trong đầm ><.

Rạp phim

Vì quá điên cuồng Avengers mà mềnh đã bất chấp tất cả, nhờ Cá đặt vé xem luôn ở Toho Namba. Hỡi ôi, hành trình quá là gian nan. Nhớ hồi ở Sing, mấy trạm điện ngầm trong mall thì có thang máy thang cuốn lên thẳng phía trên nên qua đây mình cũng tìm… Và cóc thấy. Để lên rạp phim hỏi ba người tìm cái cầu thang đi lên mặt đất, từ cầu thang mặt đất phải hỏi thêm hai người nữa mới thấy cái thang máy lên Toho. May sao  rạp Nhựt Bổn có truyền thống quảng cáo mười lăm hai chục phút như rạp nhà ta nên vẫn vô kịp giờ.

Dân Nhật đi coi phim im kinh khủng, im đến mức có con ruồi bay vô chắc sẽ nghe tiếng. Mình xem muốn hú hét lắm dưng phải bịt mồm bịt miệng, phấn khích quá vô ý rít vài tiếng qua kẽ răng ==. Thấy hai thằng kế bên cũng rứa, chẳng dám quay qua hỏi “Nhật hay nước ngoài rứa?”. Hết phim cả rạp vẫn yên như tờ, credit chạy chữ hết luôn vẫn im lặng chờ hết xong đứng lên ra về. Không khí nó bất động tới mức Dzùa gọi fb nhắn tin đủ thứ mà chả dám lấy điện thoại ra xem giây nào luôn. Ôi may về kịp đi xem IMAX cho phiêu cùng đám fan chung quanh. Văn minh thì văn minh thật nhưng kiểu đó còn gì vui nữa.

Đồ ăn

Kỳ này cái ăn Takoyaki đã đời. Ở Aeon mình thấy món ni ngon rồi, qua Osaka đúng là mở mang tầm mắt lên một tầng mới. Ramen bình thường. Ngon đó nhưng vẫn chưa tìm được chỗ nào đặc biệt xuất sắc (Có chỗ nào cho 8 cái trứng ngâm nước tương vô tô mỳ hông?). Giá ramen khá đắt, toàn 200k Việt trở lên. Có mỗi chỗ của hai bác gái ngay ga Nagase là rẻ, mà cũng ngon lắm. Không quá đặc biệt nhưng cách hai bác nấu nướng và phục vụ khiến è cổ ra ráng ăn hết.

Btw, ấn tượng đặc biệt nhất là quán Okonomiyaki ở bờ sông khu Dotonbori. Xưa giờ chẳng thích món này mà ăn còn trầm trồ vì ngon quá xá. Thứ hai là quán nào đó ở trên đường đến Thủy cung Osaka. Nó làm món trứng cuộn trứng cá và mayonaise ăn ngon xỉu lên xỉu xuống.

Người Việt

Trăm nghe không bằng một thấy, một thấy không bằng tự trải qua. Cùng Ka vào Uniqlo ở Dotonbori, thấy nguyên một dàn dân ta vào nói năng ầm ầm ào ào như nhà tía má là thấy mệt mệt rồi. Tới khi nghe loa nhắc nhở bằng tiếng Việt (và chỉ only tiếng Việt) thì đúng kiểu “từ giờ tới lúc ra ngoài khỏi nói tiếng ta nữa nhé”. Giỡn hớt, thử đồ lung tung beng, hình như có WC nữa… Thật sự thấy xấu hổ.

Qua hôm sau đi thủy cung, đang xếp hàng ziczac chờ vô thì thấy hai thím bước qua xích chen ngang cái một. Tiến tới gần thì hóa ra là đồng hương. Cóc biết nói gì luôn. Nhớ qua Sing thấy dân ta đông như Đà Lạt mà đâu có thế này, chả hiểu.

Btw, lúc đi Donkihote thì gặp hai bạn Việt Nam làm ở đó. Hiền và dễ thương lắm. Bạn nam còn rất nhiệt tình hướng dẫn cho mình và Ka dù đã tới lúc bạn tan ca rồi.

Thời tiết

Năm ngoái, Tường về mang cho áo quần giữ nhiệt và mấy miếng giữ nhiệt dặn khi sang Nhật nhất định phải mang theo. May là, dù nghe rằng giời đang mùa hè mình vẫn phòng hờ mà mang. Với cái đứa quay năm sống ở xứ nóng thì nhiệt độ dưới 20 là lạnh run rồi. Có hôm ra khỏi nhà mặc váy nhưng dán miếng giữ nhiệt, mặc áo giữ nhiệt, khoác áo to bự nhưng tới tối vẫn lạnh. Lạnh đến mức đầu óc mụ mị hoảng loạn luôn, Ka phải dắt mình vào Lawson mua một xấp giữ nhiệt và ly trà nóng cho uống ==. Cá biệt có buổi sáng đi tàu sớm, vừa mở cửa ra thì gió thổi tới muốn đông cứng luôn cái mũi. Tới ngày hôm sau thì mượn hẳn cái áo bông lông vũ của Heo mà mặc. Ai kì thị kệ

olạc

Sau khi phá sản vì chuyến đi này (dù được ở nhờ và ăn không quá nhiều) thì mình rút ra kinh nghiệm rằng bất cứ món gì cũng phải lấy ra bấm máy quy tiền Việt cái đã rồi tính. Bản thân biết tính nhẩm í chớ, cơ mà cứ dòm 500, 1000, 2000 thì tự có cảm giác “Ôi dzồi, nó rẻ”, lấy đồ vô tội vạ ==.

Bánh kẹo thì Donkihote, mỹ phẩm dược phẩm ở đó đều có hết. Btw, mỹ phẩm thì thấy cứ ghé đại tiệm nào cũng được. Mình đào ba tấc đất ở Matsumoto chỉ kiếm được ba lọ giữ mày Canmake nhưng về siêu thị be bé xinh xinh gần nhà Heo thì thấy cả thùng bự. À, cái Dodori??? Toàn dân Tàu, từ nhân viên tới khách. Mình fan Cbiz, chả kì thị gì nhưng thiệt tình là phát sợ vì xí xô xí xào quá trời. Đứng trong đó muốn xỉu luôn.

Thần kỳ

Phải viết riêng mục này để biết đâu giúp ích cho ai đó đi ngang. Mình có cặp lông mày kỳ cục kẹo kinh khủng khiếp. Không có thì đi xăm, nó có mà nhạt vô cùng nhạt. Đã thế bôi N thứ lên, từ drugstore tới highend, bút xăm bút dạ gel abc thì giơ tay quẹt cái là bye bye em yêu luôn. Xem kênh youtube của Pony giới thiệu cái nào là mình vác cái đó về mà vẫn vô vọng, cây bút xăm bảy tám trăm Pony bảo xài nhạt nhạt thôi vì nó giữ lâu lắm thì mất nửa buổi là đi tong hết.

Tới đầu năm nay search đâu đó vô tình thấy một bạn recommend gel giữ lông mày Canmake. Mình xài thấy đỡ đỡ hơn, vẫn bay nhưng ít nhất cũng giữ được 2-3 tiếng và không trôi tuốt tuồn tuột chỉ sau lần quẹt. Cái đó bên Nhật tầm trăm rưỡi mà VN bán hai trăm chín, thế nên kỳ này qua đã gom cả 6 hũ về xài (một phần nguyên nhân phá sản). Lúc lấy thì ngó thấy mascara mày Canmake, thế là vớt cầm ra. Ôi, đó là quyết định sáng suốt kinh khủng. Giờ mỗi ngày t mascara một giữ mày, mình tập yoga đi mưa tứ lung tung vẫn còn nguyên vẹn chả suy suyễn trên mặt.

Thêm cái mascara mi Canmake nữa chứ. Xài mascara đủ loại, loại trong suốt mình cũng vớt luôn rồi, cứ bị nặng mắt khó chịu. Ấy, tiện tay vớt về chai Canmake thì xài ngon lành, chả cảm giác gì luôn.

Thế là, người đi nhưng tâm chưa đi, phải nhờ Dzùa phi thân ra Aeon mua thêm Mascar mày and mi gửi dìa để dành xài.

Lại bắt đầu chi xèng cho xứ này dù phá sản ròi!

Những con thuyền mình theo sau Avengers: Endgame

Tới giờ chắc ai cũng xem Endgame rồi, ai bận quá chưa coi thì bị spoil hết trên mạng, mình chả viết review mần chi mà chuyển sang viết cảm thán cho nó đúng tâm trạng.

Chia sẻ tí chút về chuyện coi phim rằng thì là… lần đầu xem mình shock đến mức (nói quá) chấn thương tâm lý. Do cái tội chơi sang, đang du lịch còn ráng lết đi coi, giữa một rừng người không quen biết nào cảm thán được với ai. Xem xong ngơ ngơ ngác ngác muốn khóc mà chẳng rơi nổi giọt nước mắt nào. Về nhà run rẩy nhắn tin cho bạn, vừa thích, vừa tức, vừa giận. Chỉ ước gì 181 phút mới trải qua chỉ là một giấc mơ.

Mình công nhận cái kết của Endgame là tuyệt nhất, ấn tượng nhất và đủ để khán giả tranh cãi và nhớ về tới dăm tháng nữa dù cả nùi bom tấn mới ra. Công nhận đấy! Thế nhưng, có bao nhiêu cách hạnh phúc hơn vui vẻ hơn, cớ sao cứ chọn con đường đau khổ nhất hả Marvel? Để bao nhiêu người sẽ nhớ suốt cả đời. Btw, dù sao mọi sự đã rồi. Đứa nào không move on thì Marvel buộc phải move on.

Giờ đây, mình muốn nói về những thứ tranh cãi sau đoạn kết.

Đầu tiên, dĩ nhiên là kết của Steve.

Khỏi phải nói bao nhiêu người chửi Steve sau kết Endgame. Ai không chửi thì bẻ ngoặt cái kết theo kiểu tự huyễn “Steve nhảy với Peggy xong đi cùng Bucky.” Vừa thương vừa chán, thiệt!

Có lẽ vì mình yêu mến cả Peggy và Bucky vô cùng từ The Frist Avenger, là Stucky lẫn Steggy nên kết này dù bất ngờ vẫn khiến mình hài lòng. Bucky và Peggy đều quan trọng như nhau. Bài hát We didn’t start the fire – Steve hát “Bucky, Peggy, I love you!”, Steve quá khứ đều chấn động khi nhìn thấy ảnh Peggy và nghe tin Bucky còn sống. Cả hai người, Captain America lẫn Steve Rogers đều không thể nào từ bỏ.

Nếu bực, mình chỉ bực mình chuyện Steve rõ ràng gánh nhiệm vụ đi chặt hết cành nhánh thời gian lại đẻ ra thêm cái khác sau đó. (Nói với Sam, hoàn thành nhiệm vụ xong thì làm theo lời Tony nhưng lúc đó Tony còn sống, Tony chết phải khác chứ). Tuy nhiên, rõ ràng chuyện Steve sống cùng Peggy không có nghĩa là bỏ rơi Bucky. Chắc chắn 1001% rằng Steve ở timeline đó sẽ giải cứu người bạn thân nhất và ngăn chặn bi kịch của Howard Stark.

Thương Bucky ở timeline này thật nhưng cậu ấy không cô đơn, cậu ấy vẫn còn bạn ở bên bảo vệ. Và Steve sẽ có sắp xếp nào đó cho Bucky sau này. Steve thương Bucky thế nào Cap 2 và Cap 3 đã chứng tỏ quá rõ. Thế tại sao vì điều đi lệch mong muốn, thiên hạ xóa sạch tình cảm đó? À, vụ trao khiên nữa, Tony đi rồi, giờ sao trao Shi Shi cho Mận được? Tony đội mồ dậy bóp cổ chắc luôn!

Thorki cũng vậy. Vì Thỏ lết thết chạy ngang qua thằng em mà fan Thorki kêu gào dữ thần hồn. Hầu như chẳng mấy ai trong số đó chịu thấy rằng chuyện Loki qua đời là mất mát kinh khủng cỡ nào với Thor? Thỏ mất mẹ vẫn gắng gượng, mất cha cũng vượt qua, mất quê hương còn hy vọng nhưng khoảnh khắc Loki chết thì lòng Thỏ chỉ có trả thù và trả thù. Để rồi lòng căm tức ấy làm hối hận suốt năm năm trời, đánh mất cả chính bản thân. Và giống hệt Steve, hai giây Thỏ lướt qua Lố lại khiến người ta bảo rằng anh chẳng có tình cảm tẹo nào dành cho thằng em. Ôi giời, Thỏ còn chả quan tâm Jean chết hay không sau cái búng tay nữa kìa. Thỏ bị trầm cảm, trở thành thứ “đã chết” mà Rocket đánh hơi được trong căn phòng ẩm thấp mốc meo ấy là vì chàng đánh mất ai? Đừng nói là Heimdall nhé?

Thorki chắc chắn sẽ trở lại. Thỏ cameo series Loki (như Nick Fury và Lady Sif hồi AOS) hoặc Vệ binh dải ngân hà 3 sẽ có Kid Loki. Lạc quan hơn thì Thỏ 4 (mình rất tin tưởng bởi Marvel mạnh tay nerf Thỏ ở Endgame) với hành trình cựu vương tìm kiếm chính mình sẽ có thằng em từ “multi universe” nào khác xuất hiện. Kỳ thực, trái tim mình vô cùng đau đớn vì việc Loki chết thật ở timeline này sau cú chơi ngu xiên dao Thanos. Thôi cũng đành, kết cục của ảnh vẫn hoành tráng, ấn tượng và thấm đẫm “tình anh em” đến mức mình chả thấy tiếc đồng nào khi mua hot toys Thỏ – Lố Infinity War. The sun will rise on us again. Chờ xem bao giờ bên đó ra sản phẩm Thỏ bụng bự để mình mua.

Pepperony với Clintasha coi như viên mãn. Bi kịch đó nhưng rõ ràng đã cập bờ, từ giờ cứ fanfic thẳng tiến cho đỡ buồn, đứa nào cà khịa thì táng vô mặt nó chữ “canon” là xong. Mình khóc, vừa đau vừa thật sự cảm thấy mãn nguyện và hạnh phúc vì hai cái thuyền đấy. Hultasha mới thảm, đắm tàu luôn.

Btw, cái thuyền đáng khóc thê thảm thê lương nhất phải là Cyberhusbands. Vision còn có khả năng quay trở lại chứ Jarvis thì thôi vĩnh biệt chắc chắn rồi. Uổng bao công chờ đợi của mình từ ngày xem Shuri nói trong Infinity War. Giờ Tony đã đi, Jarvis cũng coi như vĩnh viễn chẳng thể nào quay trở lại. Vision (nếu hồi sinh) sẽ lại dùng giọng nói ấm áp dịu dàng ấy tán tỉnh Scarlet Witch.

Endgame đã hết nhưng dư âm vẫn còn dài lắm. Thuyền mình ship giờ chỉ có Thorki, Yon-Rogg với Carol (mà nghe đồn Marvel sắp cho chị les ==), Dr. Strange & Everest (còn chưa gặp nhau nữa 😦 ). Hy vọng yên bình vững chãi chèo đến hết phase 4 là mừng!

Lang Thang Universal Osaka

Một chục ngày trôi qua, cảm giác tự hào khi ngày thứ hai tới Nhật (bỏ qua ngày đầu say quắt queo) đã cuốc bộ thẳng ra ga rồi bắt tàu đi USJ. *Tối đó mất chục phút ngó tây ngó đông tìm lại đường về nhà Heo ==).

Tra tàu bằng Google Map, đúng từng phút. Lúc ra ga đi nhầm sân, trở ra bị báo còi inh ỏi nhưng cũng được giải quyết ngay. Tính mình được cái mặt dày, cứ thấy ai gần là cúi đầu nhào vô hỏi. Thế là, tới đúng USJ vui vẻ xinh tươi không trễ không lỡ chuyến nào.

Hổng rõ vì đâu USJ Nhật vào cổng dễ hơn USJ Sing nhiều. Mình giơ QR ọt cái là qua, khỏi check túi gì như Sing. Được phím trước nên hỏi đường đi khu Harry Potter ngay. Cô người Nhật chỉ đường nhiệt tình lắm, dẫn mình tới cách mấy chục mét mới đi. Quất ly bia bơ ngay và luôn. Ngọt gắt, mắc tới 650y. Cơ mà đọc HP mười mấy năm trời, vào tận đây chả mua thì ra về chắc cắn gối ân hận. Cửa tiệm khá đa dạng, có cả tiệm Hẻm Xéo lẫn Hogsmeade, Công Tước Mật, Giỡn Zonko, tiệm quần áo phu nhân Malkin… Đặc biệt là phải vào tiệm đũa phép Olivander. Người ta sẽ chọn một khán giả bất kỳ rồi làm lại cái màn Harry chọn đũa phép, coi dzui. Kho đũa ở đây thì đẹp rụng rời, giá tầm triệu ==. Quái nào đũa chú Sirius bé Luna đều có mà chẳng thấy đũa James đâu.

Shop nào shop nấy nhìn đã mắt dã man. Bán thú bông, khăn choàng, đồ lưu niệm, kẹo socola ếch nhảy :((( abc đủ hết… Có chỗ bán áo chùng >3tr/ cái nữa. Nhìn giá xong đành bỏ của chạy lấy người.

Ai tới đây chắc chắn phải ghé lâu đài Hogwarts. Tất nhiên, ngày thường xếp hàng vẫn lâu, tầm 20-30 ph. Vô sẽ được chơi cái màn xoay vòng vòng như Transformers mỗi tội giật lắc lên xuống nhiều hơn. Chơi Quidditch, bay tóe toe xong còn thấy giám ngục Azkaban lượn vòng vòng. Nghĩ lại hổng biết cái đôi ngồi cạnh có phiền không khi mình cứ Expecto Patronum miết. Ahuhu.

Lúc ra mình cũng tính chơi roller coaster luôn nhưng Flight of the Hippogriff – Roller HP ver này phong cách phù thủy quá, nhìn cái xe nó cứ… thô sơ đành thôi cắp túi chạy xa, dạo một vòng rồi qua khu khác.

Vừa qua Jurassic đã nghe tiếng đám chơi tàu lượn Flying dinosaur nó kêu gào thảm thiết… Trò trượt nước thì dân quen 30 độ còn đang mặc bốn lớp áo giữa trời 15 độ nên thôi tạm biệt luôn. Thế là vô trỏng chỉ để ngắm mấy ẻm khủng long nhựa.

Mình dạo vòng vòng khá lâu, vào mấy cái shop chao ôi toàn đồ dễ thương, nhất là khu Minions. Cơ mà nghĩ đến ngày hôm sau phải cúng tiền cho trai nên đành quay gót bước đi. Hơi tiếc bỏ qua ẻm đùi gà bự bằng cái mặt. Hic, to quá sợ ăn không hết.

Loanh quanh mấy chỗ nhỏ nhỏ xong, Amazing Spider-Man thẳng tiến. Trò này thì y chang Transformers bên Sing nè, cũng bị một bầy villain quăng quật lung tung rồi được siêu anh hùng giải cứu. Hình như khác tí xíu là bên đây có đoạn thằng nào đó giật điện cả xe làm ánh sáng nhá đùng đùng. Btw, người ta xếp hàng dài kinh dị còn mình chỉ mất 1 phút xếp hàng. Bởi vì mình FA! Nhân viên hỏi đi mấy người xong thì ưu tiên một phát một vô tới trong luôn. Quá sung sướng và hạnh phúc =)).

Chơi xong trò đó thì lướt một lượt chả thấy trò nào thích, quyết định quay lại JAWS. Và rồi, cũng được ưu tiên nhờ FA =)). Khi thiên hạ chắc phải xếp hàng tầm 30ph là ít thì mình chỉ mất 3 phút để xuống thuyền rồi ngồi nhìn hướng dẫn viên diễn sâu bắn đùng đùng, khói lửa cháy ầm ầm và con cá mập (nhìn sợ thiệt) nhào lên. Trò này tương tự như trò Hollywood của Steven Spielberg bên USJ Sing (thì JAWS do ổng làm chứ đâu) nhưng đầu tư công phu hơn.

Chơi xong lại lượn một vòng, tính vô Space Fantasy với Lupin mà không hứng lắm, cái tiền đình cũng bắt đầu mệt sau mấy màn quăng quật kinh dị nên mình quyết định ra về luôn. 11 giờ tới, 15 giờ về. 4 tiếng, kịp chơi những trò hot nhất để thỏa mãn dzìa viết bài cảm nhận =)). Chỉ tiếc là lúc ra gần cổng thấy trò Conan phải mua vé thêm để chơi nên mình dẹp luôn. Tôi còn phải support idol người thiệt nữa ~.

Tóm lại, kinh nghiệm đi USJ mình rút ra là: mua vé online trước, vào giữa tuần cho vắng. Tới sớm, vào công viên tới khu HP trước vì kiểu gì cũng đông nhất. Mấy trò đáng chơi nhất là mấy trò mình đã kể phía trên + đám tàu lượn siêu tốc Nếu đúng dịp (và có tiền) quay lại USJ Osaka chắc mình sẽ cố gắng thử thách với Flying Dinosaur.

Sansa Stark | Những kẻ đánh giá thấp nàng, đa số đều đã chết.

Cảm giác tự hào xiết bao khi nhân vật mà mình bảo vệ từ lúc thiên hạ hùa vào chửi rủa, chê bai, khinh miệt bỗng “rũ bùn đứng dậy sáng lòa”. Giờ anti em cay cú lắm nên độ nhận diện bỗng cao hơn hẳn trong cộng đồng =)) Lôi ra mỉa hơi bị nhiều =))

Sansa Stark, Lady Stark của Winterfell – từ đứa con gái ngu ngốc khờ dại, ham mê xa hoa vật chất, chỉ ước mong “được làm hoàng hậu” đến công nương lạnh lùng, điềm tĩnh, chỉ mong muốn duy nhất là bảo vệ gia đình… Đó là một chặng đường dài. Rất dài.

Phải thừa nhận rằng, mình chưa bao giờ nghĩ sẽ thích Sansa khi xem những tập đầu GOT. Tất cả mọi thứ về cô bé đều rỗng tuếch và ngu ngốc dù Ned và Catelyn thông minh, Robb, Arya, Bran ít nhiều thể hiện được IQ (bỏ qua thằng Rickon nào đó không biết chạy ziczac đi). Sansa như Quách Phù =)) Trừ tí bướng bỉnh đặc trưng của dòng máu sói chảy trong người, em mang nhiều đặc điểm (xấu tệ) thuộc về nhà Tully hơn. Và kết quả cho sự ngốc nghếch ngây thơ ấy là Ned chết đau đớn trước mắt em.

Thế nhưng, khoảnh khắc Sansa ngước lên nhìn đầu cha mình, căm phẫn hướng về Joffrey “Hoặc là anh thần sẽ mang đầu ngài cho thần.”, mình không thể kiềm lòng mà sa ngã vào “người đẹp não rỗng” ấy.

Sự phát triển vượt bậc gần đây khiến em có đông fan hơn. Dù rằng, đa số người đến với em sau này dường như bị hiểu lầm khá nhiều.

Sansa không phải người thông minh kiệt xuất gì cho cam. Hay nói thẳng, ban đầu em quả thật ngu bỏ xừ. Thế nhưng, phải sống ở King’s Landing, đối mặt với những kẻ thù khủng khiếp nhất như Joffrey, Cersei hay Little Finger mưu mẹo đệ nhất hoặc kẻ giả vờ giúp nhưng thật ra lợi dụng như bà hoàng Gai, Sansa dần dần học được cách cải thiện bản thân. Em biết giấu mình, biết ẩn nhẫn. Thi thoảng ở 4 mùa đầu tiên, em cũng bực bội mà trả treo để ăn đấm của Joffrey. Tuy nhiên, xét cho cùng, việc Sansa sống nổi ở King’s Landing thực sự đã chứng minh rằng em chẳng còn là cô gái khờ khạo năm xưa.

Ba mùa sau là từng nấc thang biên kịch xây nên để tạo bước đột phá cho em. Mỗi tội, vì các ngài không được chắc tay như tác giả nên con đường này cứ trồi sụt liên tục, ổ gà ổ voi thất thường. Làm fan Sansa, đúng kiểu vừa thương em vừa chờ đợi. Biết bao lần em “le lói” rồi vụt tắt. Lúc tát thằng nhóc Robin xấc xược, lúc bịa ra câu chuyện về cái chết của bà dì Lysa cứu nguy cho Ngón Tay Nhỏ, hay lúc em bước xuống lâu đài nhà Aryn đẹp đẽ lộng lẫy chẳng khác một bà hoàng.

Ấy thế mà ngay lập tức Sansa bị vùi dập và trái tim fan Sansa cũng hẫng theo.

Mình không đọc truyện nhưng có nghe kể và rõ ràng là phát triển trong truyện em ở cạnh Little Finger hợp lý hơn nhiều việc gã đưa em cho thằng khốn Ramsay hành hạ. Thôi thì, dù sao, cũng an ủi là nhờ ở với Ramsay mà em có được đoạn thoại để đời.

“I’ve been naturalized by a royal decree from-”

“Tommen Baratheon? Another bastard.”

Cũng may thoát được và quật lại. Chứ Sansa ở Winterfell đúng nghĩa là ức quá nên mạnh mồm hơn hẳn, “chặt chém” Ramsay miết.

Đem Ramsay cho chó ăn (theo đúng nghĩa đen), giết luôn kẻ một nửa thầy giáo là Little Finger, giờ Sansa có thể hiên ngang đứng giữa Winterfell liếc mắt sắc lẻm với abc xyz 123 456 bla bla bla Mother of Dragons.

 

 

 

Tyrion từng có câu nhận xét rất đúng về Sansa “Lady Stark, you may survive us yet.” Giờ tái ngộ, Quỷ Lùn lại phải thốt ra câu “Many underestimated you. Most of them are dead now.” Nhiêu đó đủ chứng minh sự thay đổi của Sansa rồi.

 

Em không phải nhân tài thông minh kiệt xuất, em đổi trải nghiệm bằng danh dự và nước mắt, mài dũa bản thân để trở Lady Stark vững vàng như hiện tại. Anti Sansa vẫn nhiều, chỗ nào đó vẫn lơ là và phủ nhận em. Cơ mà, kệ chúng nó.  Cùng với Jamie, em là nhân vật có lộ tuyến phát triển tốt nhất Game Of Thrones. Chắc chắn.

 

Ps: Hy vọng Sansa có thể sống đến đoạn kết trò chơi và thuyền nàng x quỷ lùn sẽ cập bến dù cho muôn vàn sóng dữ chực chờ, dù cho khoảng cách chiều cao kinh dị của hai đứa là trở ngại quá lớn.

 

 

Chuyện cày views

Giờ mà mình fangirl ca sĩ nào trẻ trẻ chắc sẽ bị dán mác fan qua đường thiếu tích cực mất. Vì có khi lỡ thích sơ sơ chưa muốn bỏ tiền ra mua disc mà lại lười cày views.

Mình đã xem cả trăm topic cãi qua cãi lại từ năm ngoái đến năm nay mà đầu óc kém cỏi vẫn chẳng thấm được chuyện cày views này. Từ đợt Sơn Tùng ra MV, Thúy Loan ra MV, BTS ra MV đua nhau cày rồi cãi ầm ầm đã thấy lạ lùng rồi, tới mấy vụ war đùng đùng trên mấy page Kpop gần đây càng khó hiểu hơn.

Chuyện một người tăng cho idol trăm views ngàn views đáng tự hào thiệt. Ngày xưa mình cũng từng như thế vì cày bài cho topic Jin từ hai trang lên gần trăm trang. Cày đàng hoàng mỗi post mười hình, reup về acc photobucket của bản thân chứ chả đi hot link nhé. Cơ mà mình hãnh diện cho mình thôi, kiểu nghĩ bản thân giỏi ghê siêng ghê bla bla chứ có gán thành tích ấy về Jin đâu??? Thấy rõ là fake là ảo mà?

Sự thật khó tin là bản thân mình chưa trực tiếp nghe/xem Gangnam Style bao giờ nhưng bị bắt nghe/xem gián tiếp rất rất nhiều lần. (Tới mức mình ghét luôn và rất vui khi Bống Bống Bang Bang trở thành ca khúc mà các mẹ các bà bật thay thế vào giờ ăn cơm chứ không phải là ộp pa gang nam tài ==.) Cơ mà, ít ra nó tỷ views thì có thể hiểu được, vì nó phổ biến. Mình ghét nó như thế còn bị bắt nghe tới thuộc cả câu. Còn là nhạc BTS, Black Pink, Twice… thấy Kcrush, Netizenbuzz, Topcomments đi bài mấy trăm triệu rồi gần tỷ view mà ra hàng quán chả nghe bao giờ (hoặc nghe quá ít lần nên chả biết nó là bài gì). Và với tần suất đi ăn hàng ở quán (gà) Hàn của mình thì mình cảm thấy là thật sự nó chẳng phổ biến gì cho cam. Cũng như OST Goblin nghe bảo nổi lắm nhưng mình ra quán Hàn vẫn nghe Vì tao là thằng ngu hồi mười năm trước nhiều hơn nó. Rồi cả, sau hai ba năm ăn gà phô mai thì mình đã thành công nhận diện được giai điệu Haru Haru sau vài giây.

Có lẽ bản thân đã lớn, đã quen với những điều xưa cũ nên khi thấy thiên hạ tán dương về Hallyu bây giờ cứ cảm giác quái quái nào đó. Trừ BTS được quốc tế khen nhiều (và chửi cũng nhiều =))) nói chung là có độ nhận biết thiệt thì mọi thứ về Hallyu bây giờ trong mắt mình cứ như quả bóng bị thổi phồng hết mức. Concert mấy chục ngàn khán giả được tâng tới mây xanh, vài ngàn khán giả cũng tự hào xỉu lên xỉu xuống. Kpop mình không rành lắm vì toàn đọc News chứ chả theo nhóm nào thật sự, cơ mà chuyện đó ngó sang Jpop thấy bình thường mà. Mấy chục ngàn thuở mười mấy năm trước thời concert đầu tiên KAT-TUN đã có rồi, vài ngàn ở cái thuở Jin (mới) flop banh chành đi Mẽo cũng được nhiêu đó. Arashi năm nay đã đi tới đâu rồi mình cũng chẳng dám coi, sắp hiatus rồi nên bảo đảm sẽ phá banh chành mọi kỷ lục cũng có thấy đi bài rần rần đâu. À, so nội bộ Kpop thì chẳng phải cách đây hơn chục năm, Cass chẳng đi hãnh diện khắp DAN khắp YAN là fandom đông nhất thế giới đưa vào sách kỷ lục luôn. Nên nhìn thành tích nhiều người ngưỡng mộ bây giờ thấy cũng không vĩ đại tới cỡ người ta nghĩ.

Thời nào có luật thời đó. Chắc vậy. Cơ mà, chắc còn lâu lắm lắm mình mới hiểu được tại sao chuyện cày views lại thành trending và niềm tự hào của chính IDOL như này!